Mục Nhiên

Chương 1



Mục Nhiên (Thượng)

Biên tập: Hắc Tường VyHiệu chỉnh: Nhà gỗ 104



Thời điểm mở cửa bước vào nhà, tôi theo thói quen hướng vào phòng hô một tiếng “Em đã về”. Tuy rằng trước sau đều không hề có ai đáp lại, nhưng không sao, tôi cũng đã quen với việc đó rồi. Thứ nhất, Dịch Thiên không phải lúc nào cũng ở nhà. Thứ hai, cho dù anh có ở nhà cũng sẽ không đáp lại tôi.

Tôi khệ nệ kéo hành lí vào nhà. Lần này đi thành phố A một tuần, mỗi ngày đều chạy theo quản lý xuống nhà xưởng, buổi tối còn bị ép đi uống rượu đến nửa đêm mới được thả về khách sạn, ở trong nhà vệ sinh nôn đến long trời lở đất, đợi đến khi được đi ngủ cũng không biết đã mấy giờ rồi. Vài ngày không được nghỉ ngơi đầy đủ, hiện tại cả người tôi đều cảm thấy mệt mỏi, chỉ muốn nhanh chóng tắm rửa rồi nhào lên giường mà hảo hảo ngủ một giấc.

Khom lưng xuống đổi giày mới phát hiện trên mặt đất có hai đôi giày khác đặt cạnh nhau. Tôi sững sờ, đi vào phòng khách, lập tức nghe thấy từ trong phòng ngủ truyền ra tiếng thở dốc đầy ám muội.

Đứng hình tại chỗ.

“Dịch Thiên… Điểm nhẹ… Điểm nhẹ… A…” Thanh âm càng lúc càng lên cao.

Trong tiếng khóc lẫn tiếng rên rỉ, nháy mắt trái tim tôi như bị hàng trăm mũi kim xuyên qua, đau đến cả người đều phát run.

Đột nhiên nhớ tới một tin tức trước kia đã từng xem qua, người vợ về nhà phát hiện chồng mình cùng tình nhân ở trên giường lêu lổng, dưới cơn nóng giận liền dùng dao đâm chết cả hai người. Giờ khắc này tôi lại có chút kính nể nữ nhân nọ, cô ấy tốt xấu gì cũng có thể đem nỗi thống khổ chuyển thành sự phẫn nộ, còn có sức mà đồng quy vu tận. Mà tôi chỉ có thể giống như bệnh nhân tâm thần không ngừng phát run, phải tựa vào ghế sopha chậm rãi ngồi xuống mới không chật vật mà té ngã xuống sàn.

Kì thật con người luôn có một loại bản năng muốn trốn tránh khỏi nỗi đau, tựa như hiện tại, mỗi tế bào trên thân thể đều run rẩy gào thét hãy rời khỏi đây, nhưng tôi lại nắm chặt tay lại, tự tạo nỗi đau cho chính mình, tự ngược bản thân mình.

Trong lòng có cái gì đó nhanh chóng vỡ ra. Sự kiên quyết chưa bao giờ bị dao động từng chút từng chút một đứt gãy, đồng thời cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nội tâm của mình suy sụp mà không có biện pháp chống đỡ.

Khi còn bé đã từng lơ đãng nhìn thấy một hình ảnh trên TV, trong mắt nam sinh thế giới chỉ có hai màu đen trắng, nhưng đến khi gặp được một nữ hài, lại có thể nhìn ra nhiều sắc thái hơn. Bắt đầu từ nữ sinh, màu sắc dần chậm rãi lan rộng ra, bầu trời màu xanh, hoa anh đào màu hồng, thế giới của nam sinh dần trở nên sáng ngời rực rỡ.

Đoạn thời gian đó chỉ cần nhắm mắt lại tôi cũng có thể tưởng tượng ra hình ảnh này. Tự nói với bản thân: một ngày nào đó, mình cũng sẽ đợi được một người như vậy, một người cứu mình khỏi vô vọng và nhân sinh hắc ám, cấp cho mình hi vọng cùng dương quang.

Còn hiện tại, hi vọng cùng dương quang của tôi, lại đang ở trong phòng ngủ của chính tôi, cùng với một người khác.

Tôi hít sâu một hơi, một lần nữa đứng dậy ra cửa lấy hành lí. Đại khái là đau đến tận cùng chết lặng, hoặc là kì thật khả năng chịu đựng của con người có hạn, lúc này đây gặp quá nhiều kích thích, tôi rốt cục chỉ muốn đem chúng chôn xuống thật sâu, không để chúng ngang nhiên giày xéo tâm can mình nữa.

Kéo vali vào phòng khách, hai người kia có vẻ đã xong việc, trong phòng đã không còn thanh âm nào. Mở hành lí ra, ở bên trong hai phần ba đều là những đồ ăn mà Dịch Thiên thích nhất, đem chúng để lên bàn. Từ trong tủ quần áo tìm một chiếc túi to, đem những thứ kia nhét hết vào, chuẩn bị chút nữa sẽ ném đi. Nhìn chiếc túi chật ních, lòng tôi đau đến lợi hại, thế này cùng với ném tiền đi có khác gì nhau.

Phía sau “lạch cạch” một tiếng, tôi quay đầu lại, cư nhiên là Dịch Thiên đẩy cửa ra ngoài. Anh mặc một chiếc quần bò cạp trễ, phía trên không mặc áo, trên trán vẫn còn đọng mồ hôi, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng lạnh lùng. Anh nhìn thấy tôi cũng không tỏ ra kinh ngạc, chỉ lướt qua rồi rót một cốc nước uống hết.

Tôi lăng lăng mà nhìn hầu kết anh di chuyển lên xuống, cảm thấy sườn mặt nhìn nghiêng của anh thật anh tuấn, trong lòng nghĩ chốc nữa phải ném cả chiếc cốc kia đi, không cần phải rửa mà rửa cũng không sạch.

Từ phòng ngủ lại đi ra một nam sinh tinh xảo, xinh đẹp. Nếu như nói tôi là cái loại ném ra đường có dùng kính lúp tìm cũng không thấy, thì cậu ta chính là loại người đi đến bất cứ chỗ nào cũng sẽ thành tiêu điểm.

Tôi vốn tưởng rằng nhìn thấy mình cậu ta sẽ sợ hãi một chút, ngượng ngùng một chút, hổ thẹn một chút. Dù sao đây cũng là nhà của tôi, người vừa mới ở trên người cậu ta cũng là người yêu của tôi. Ai mà biết được cậu ta còn tỏ vẻ không nhìn thấy, chỉ hướng Dịch Thiên thản nhiên cười, hạ thanh nói “Em đi đây”, sau đó liền li khai. Tôi lắc đầu nhìn bóng lưng đối phương, thầm than đứa nhỏ này thủ đoạn thật cao, so với những nam hài trước kia cùng Dịch Thiên lên giường, thường đối với tôi châm chọc, khiêu khích, diễu võ giương oai đều cao hơn một bậc. Bất quá điều này cùng tôi không có quan hệ.

Đáng lẽ tôi nên đem vali mang vào phòng ngủ, nhưng hiện tại một bước cũng không muốn đi vào. Cũng không phải bởi vì không dám đối mặt, mà là tôi lo lắng tình cảnh bên trong kia sẽ trực tiếp quật ngã tôi xuống, vì thế tôi chọn cách đem việc chính nói ra trước.

“Dịch Thiên, chúng ta chia tay đi.” Thanh âm bình tĩnh chỉ tựa như đang nói “Hôm nay thời tiết thật đẹp” vậy, ngay cả tôi cũng kinh ngạc với chính mình.

Nam nhân đối diện buông cốc nhướng mày nhìn tôi, lúc lâu sau mới phun ra một câu: “Chúng ta có từng cùng một chỗ sao?”

Tôi bừng tỉnh ngộ, thầm mắng mình thật ngu ngốc mới có thể nói ra lời như thế. Chưa nói đến hai người chúng tôi vốn không nên cùng một chỗ, tôi đối với anh bất quá cũng chỉ là một công cụ tiết dục miễn phí mà thôi, một công cụ tiết dục mà anh không từ thủ đoạn nào để chà đạp.

Tôi đi vào phòng đọc, mở ra ngăn tủ bị khóa dưới bàn học, lấy ra một văn kiện, bên trong có ảnh chụp cùng cuộn phim. Đứng dậy đi ra ngoài.

Chính là nhờ mấy thứ này, tôi đã cột lấy anh ở bên người suốt ba năm trời.

Tôi đi đến trước mặt anh, đem văn kiện đưa qua, “Ảnh chụp cùng phim đều ở bên trong.”

Anh cũng không buồn động đậy, khóe miệng gợi lên một mạt trào phúng, “Cậu lại muốn giở trò quỷ gì?”

Tôi nhìn ra được là anh không hề tín nhiệm tôi, trong lòng trống rỗng đến lợi hại. Anh luôn cho rằng tôi lại nghĩ ra một trò gì đó lừa anh, cho nên dù trước mắt là vật mình đã tìm suốt ba năm, anh cũng không muốn tiếp nhận.

Kì thật cũng không thể trách anh. Ba năm trước tôi chuốc say anh rồi cùng anh phát sinh quan hệ, còn chụp lại ảnh để uy hiếp anh phải ở bên tôi. Những bức ảnh đó là lợi thế duy nhất của tôi, mất đi chúng cũng tức là mất đi anh. Giờ đây tôi lại dễ dàng giao cho anh như vậy, anh nếu như không chút nghi ngờ mà nhận lấy mới thực sự kì quái.

Kì thật với gia cảnh của Dịch Thiên, những bức ảnh này dù có phát tán ra cũng không ai dám đả động đến anh, nhưng với tính cách của Dịch Thiên, căn bản sẽ không cho phép có nhiều hơn một người nhìn thấy mấy bức ảnh này. Cho nên tôi mới thành công, thành công mà bắt anh lưu lại bên mình. Mặc dù sau đó bị anh cưỡng bức đến mức phải vào viện, lòng tôi cũng tràn đầy hưng phấn hạnh phúc.

Tôi cho rằng, hết thảy mọi chuyện rồi sẽ tốt lên. Chỉ cần tôi cố gắng, tôi đối với anh thật tốt, anh nhất định sẽ động tâm, sẽ tiếp nhận tôi, rồi sẽ… yêu tôi.

Khi đó tôi ngây thơ ngu xuẩn, không hiểu thế giới này mọi chuyện đều có cái giá của nó.

Tôi đem văn kiện nhét vào tay anh, “Anh được tự do, từ nay về sau sẽ không còn ai có thể uy hiếp anh được nữa.”

Anh nhíu mày một bên vừa đánh giá tôi, một bên vừa lấy đồ vật từ trong văn kiện. Nhìn thấy những bức ảnh bất kham sắc mặt lập tức thay đổi, như là nhìn thấy vật gì ghê tởm đến cực điểm.

Tôi có chút mệt, mệt đến sắp không mở mắt ra được. Rốt cuộc là vẫn đi vào phòng ngủ tìm chăn gối, ôm đến phòng khách, chuẩn bị nằm trên ghế sopha ngủ một giấc.

Dịch Thiên vẫn đứng bất động, có lẽ là vui mừng quá mức đường đột khiến anh trở tay không kịp. Tôi cũng không quản anh, tựa vào ghế chuẩn bị tiến vào mộng đẹp. Đột nhiên một trận lay động mạnh mẽ dựng ngược tôi lên, Dịch Thiên túm cổ áo tôi hung ác nhìn, “Cậu rốt cuộc muốn làm cái gì?”

Tôi ngửa đầu nhìn trần nhà, trên trần vừa nát lại vừa cũ, bức tường xung quanh ố vàng, cũng giống như chủ nhân của nó tản ra một loại khí tức đồi bại. Một lúc lâu sau, tôi nghe được thanh âm của mình trống rỗng vang lên, “Dịch Thiên, đây là nhà tôi…”

Tôi từ nhỏ đến lớn đều không hề hi vọng xa vời, bất quá chỉ muốn có một gia đình mà thôi. Ở cô nhi viện giống như vật bỏ đi bị người nhận nuôi trả trở lại, ở trường học bị xa lánh, bị khi dễ, nửa đêm nằm trên giường thần chí không rõ, trong đầu chỉ có độc một suy nghĩ chính là: nếu mình có một ngôi nhà thì tốt rồi.

Lớn lên rốt cuộc cũng có một ngôi nhà. Tuy rằng là phòng đi thuê, tuy rằng nơi này vừa nhỏ lại tồi tàn, tuy rằng người duy nhất trong nhà cũng không thương tôi. Nhưng không sao, tôi thấy rất thỏa mãn.

Chỉ không nghĩ tới, Dịch Thiên lại hận tôi đến vậy, dẫn người đến tận đây, cốt chỉ để làm nhục tôi.

Từ khi cùng ở bên nhau, anh đều dùng mọi phương pháp để thương tổn tôi, xem tôi thống khổ để làm vui. Thật muốn chúc mừng anh cuối cùng cũng đã đâm được tôi một phát trí mạng, để tôi đau đến ngay cả khí lực để giữ anh lại cũng không còn nữa.

Dịch Thiên lạnh như băng mà nhìn tôi, bỗng nhiên phủi tay đứng dậy, vào phòng ngủ thay quần áo rồi cầm túi văn kiện kia rời đi, một lần cũng không quay đầu lại.

“Rầm” một tiếng, căn phòng khôi phục lại yên lặng.

Tôi mơ mơ màng màng, trước khi lịm đi còn thầm nghĩ, hết thảy rốt cuộc đều kết thúc.

Ba năm trả giá, chung quy chỉ là công dã tràng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.