Mục Nhiên

Chương 13



Mục Nhiên (Thượng)

Biên tập: Hắc Tường VyHiệu chỉnh: Nhà gỗ 104



Mở mắt ra, điều đầu tiên tôi nhìn thấy chính là một căn phòng trắng toát. Chóp mũi ngửi được mùi thuốc sát trùng gay gắt, tôi quay đầu, nhìn tay mình cắm kim tiêm tái nhợt. Thân thể như bị băm nhỏ ra rồi gắn trở về, mỗi một nơi đều đau đến tê dại. Tôi nhắm mắt lại nhẹ nhàng thở ra, nguyên lai mình vẫn còn sống.

Có người đẩy cửa tiến vào, tiếng bước chân dừng ở trước giường, khí tức quen thuộc khiến tôi một lần nữa mở mắt ra, là Dịch Thiên đang đứng đó. Anh đại khái không nghĩ tôi tỉnh lại sớm như vậy, nhìn tôi thoáng sửng sốt, đoạn lập tức khôi phục bộ dáng bàng quan lạnh nhạt.

“Anh đưa em tới bệnh viện?” Vừa mở miệng tôi mới phát hiện giọng mình khàn đến lợi hại.

Dịch Thiên không trả lời, phân phó một người phía sau đi gọi bác sĩ.

Tôi chịu đựng yết hầu khô khốc, không quản anh có nghe hay không thiếu kiên nhẫn hỏi, “Dịch Thiên, anh tìm được mẹ em… chính là nữ nhân câm kia chưa? Bà ấy đã được phẫu thuật chưa?” Tôi biết nếu Dịch Thiên đã muốn thì việc tìm mẹ tôi là điều thực dễ dàng. Huống chi trước kia chúng tôi đã gặp nhau ở khách sạn, chỉ cần đi điều tra hồ sơ một chút, tất cả địa chỉ tôi đều viết rõ ràng.

Dịch Thiên vẫn như cũ không trả lời, ánh mắt thẳng tắp nhìn tôi như muốn từ trên mặt tôi nhìn ra điều gì đó. Tôi không biết là anh không có tin tức hay căn bản có điều không muốn nói cho tôi biết, đáy lòng quýnh lên giãy giụa muốn xuống giường.

“Cậu làm gì?” Dịch Thiên nhanh chóng vươn tay đè tôi lại.

“Mẹ em…” Tôi giơ tay muốn đẩy anh ra, không ngờ động đến vết thương trên bụng, đau đến mức há mồm thở dốc nhuyễn thân mình ngã xuống giường.

“Bà ấy không có việc gì.” Dịch Thiên buông tôi ra đứng dậy, rốt cuộc mới lãnh thanh trả lời một câu.

“Phẫu thuật… phẫu thuật cũng làm rồi?” Tôi vẫn không yên lòng, truy vấn hỏi.

“Đã làm.” Dịch Thiên rời mắt đi chỗ khác, bộ dáng có chút không kiên nhẫn.

Tôi gật gật đầu, toàn thân cũng thả lỏng hơn. Tôi biết Dịch Thiên tuy rằng hận tôi, nhưng anh sẽ không bao giờ gạt tôi. Những điều anh nói anh vẫn luôn làm được, tựa như ba năm trước đây, khi anh cuối cùng cũng đáp ứng ở cùng tôi đã từng nói qua, “Muốn tôi yêu cậu, cả đời này cậu cũng đừng mơ tưởng.” Qua ba năm, hiện thực đã chứng minh những lời này của anh vẫn luôn là thật. Cho nên chỉ cần Dịch Thiên nói mẹ tôi không có việc gì, tôi liền tin nhất định không có việc.

“Cảm ơn anh! Số tiền đó nhất định em sẽ trả lại.” Dịch Thiên nguyện ý giúp tôi, tôi thực cảm kích. Tôi đã quyết định không còn đau buồn tiếc nuối việc anh không yêu tôi nữa, không phải của mình liền nhất định không phải của mình, mặc kệ tôi dùng thủ đoạn nào cũng không chiếm được, đạo lý này cuối cùng tôi cũng đã hiểu được.

May mắn cuối cùng ông trời vẫn thương hại tôi, ban cho tôi một người mẹ, để tôi không còn cô đơn nữa. Chỉ cần nhớ đến nụ cười ấm áp xen lẫn ngốc nghếch của mẹ, tôi đã cảm thấy hết thảy đều ngập tràn hi vọng, những bất khảm thống khổ bi thương đều có thể tiêu tan.

“Lâm Hàm…”

Tôi cho rằng Dịch Thiên muốn thay Lâm Hàm giải thích, vội vàng đánh gãy lời anh, “Không sao hết, em biết cậu ấy là vì anh. Nhưng em không phải thật sự muốn uy hiếp anh, trong tay em kì thật cũng không còn ảnh chụp…” Bởi vì Dịch Thiên đã cứu mẹ tôi nên tôi càng cảm thấy xấu hổ, thậm chí ngay cả với những việc Lâm Hàm đã làm tôi cũng có thể hiểu và tha thứ. Cùng lắm là bị đánh vài cái mà thôi, tuy rằng cuối cùng thiếu chút nữa… Nhưng cũng là ‘thiếu chút nữa’ thôi không phải sao?

“Cho nên vì muốn chuộc tội cậu liền tự đâm cho mình một dao?” Dịch Thiên cười lạnh một tiếng, “Nếu không phải Lâm Hàm hết lần này đến lần khác cam đoan dao kia là do chính cậu đâm, tôi còn không tin nổi. Mục Nhiên, cậu thật là một người thủ đoạn. Ba năm trước vì muốn trói chặt tôi ngay cả bản thân mình cũng đem ra đánh đổi, lần này lại dùng bệnh tình của nữ nhân kia, vì muốn tôi áy náy thương hại mà tự đâm mình một dao. Liệu tôi có nên chúc mừng vận khí cậu tốt, luôn có thể đánh cuộc thắng hay không?”

Tôi kinh ngạc nhìn Dịch Thiên, nhất thời không hiểu anh muốn nói gì.

Suy nghĩ một lúc lâu mới dần hiểu ra, lúc ấy anh đến chỉ thấy tôi bị thương, cũng không biết trước đó Lâm Hàm đã làm gì với tôi, y đương nhiên cũng sẽ không ngốc đến mức tự mình nói cho Dịch Thiên biết. Cho nên anh đại khái cho rằng Lâm Hàm cùng lắm chỉ muốn đánh tôi cho hết giận mà thôi.

Đích xác trên thế giời này làm gì có ai bị đánh còn ngại không đủ đau, tự mình bổ một dao lên người chứ. Hơn nữa cũng thật trùng hợp, sớm không đến, muộn không đến tôi vừa đâm một nhát Dịch Thiên đã tới rồi, cho nên anh đã nghĩ một dao trên bụng này của tôi, chỉ là một khổ nhục kế khác mà thôi.

“Đúng vậy… Vận khí thật tốt…” Tôi hướng anh bất đắc dĩ cười cười.

Có phải hay không bởi vì tôi là người luôn thất hứa? Rõ ràng đã từng nói sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt anh, sau đó lại mặt dày đến tìm; rõ ràng đã từng nói hoàn toàn buông tay, lại một lần nữa dùng ảnh chụp uy hiếp đòi anh tiền.

Từ khi bắt đầu đến khi kết thúc, một lần lại một lần tôi luôn khiến anh phải thất vọng, vậy nên vô luận tôi làm cái gì anh đều cho rằng tôi dụng tâm kín đáo, vô luận làm cái gì cũng là bẫy do tôi bày ra.

Chuyện cho tới bây giờ tôi cũng không có cách nào biện giải, cho dù tôi có nói thật tình huống lúc đó sợ rằng anh cũng sẽ chỉ nghĩ là tôi muốn nói xấu anh em tốt của anh mà thôi. Có lẽ thời khắc bị vũ nhục kia tôi không nên phản kháng, hoặc là ngoan độc trực tiếp đâm một dao vào trái tim đi, như vậy nhìn đến tôi bất kham, hoặc là tôi thực sự chết đi, liệu có thể giải bớt hận thù nơi anh hay không, liệu có thể khiến anh sẽ tin tưởng tôi… một lần hay không.

Dịch Thiên còn muốn nói gì đó, đúng lúc này bác sĩ đi tới kiểm tra, anh âm trầm lui sang một bên.

Kì thật tôi yêu Dịch Thiên bởi tôi biết anh là một người tốt, nếu không anh sẽ không đưa tôi tới bệnh viện, cũng sẽ không giúp cứu mẹ tôi. Nghĩ như vậy trong lòng tôi thoải mái hơn đôi chút, mặc kệ anh hiểu lầm tôi như thế nào, về sau tôi sẽ dùng hành động chứng minh cho anh thấy, tôi vĩnh viễn không tái quấn lấy anh, cũng sẽ không lấy tiền của anh một lần nữa.

Bác sĩ kiểm tra vết khâu trên bụng tôi không có vấn đề gì, nói tôi chỉ cần tĩnh dưỡng chờ vết thương chậm rãi khép lại là tốt rồi. Tôi hỏi ra mới biết mình đã hôn mê hơn hai ngày, ngày đó bị Lâm Hàm bắt nhốt một ngày, tổng cộng đã ba ngày tôi chưa liên hệ với dì Lý. Tôi có chút sốt ruột, nhìn về phía Dịch Thiên khẩn cầu, “Tôi biết mình không nên làm phiền anh thêm nữa, nhưng liệu anh có thể liên lạc với dì Lý giúp tôi được không? Tôi muốn hỏi tình huống trong nhà một chút.”

Dịch Thiên cự tuyệt lời tôi, lấy lí do dì Lý đang chiếu cố người bệnh, không có cách nào tới gặp. Đáy lòng thất vọng nhưng không biết phải nói gì nữa, đúng là mẹ tôi phẫu thuật xong phải phiền dì Lý nhiều, hơn nữa tôi đã tỉnh rồi, khi nào có dịp bà ấy nhất định sẽ bớt thời giờ sang thăm tôi.

Có điều mãi cho đến ngày thứ tư tôi tỉnh lại, dì Lý vẫn như cũ không xuất hiện. Mỗi lần tôi hỏi Dịch Thiên đều nói bà ấy không có thời gian lại đây, tôi càng nghĩ càng kì quái, tuy rằng tôi và mẹ không ở cùng một bệnh viện, nhưng thừa lúc rảnh rỗi nào đó ghé qua là chuyện luôn có thể làm được. Miệng vết thương đã bắt đầu khép lại, chỉ cần không quá kịch liệt tôi đã có thể rời giường đi thong thả. Nếu dì Lý vô pháp qua đây, tôi đành phải đề xuất với Dịch Thiên để tôi đi xem hai người họ, không nghĩ tới Dịch Thiên lại vẫn lãnh mặt cự tuyệt.

“Vết thương không quá nghiêm trọng, bác sĩ cũng nói đã tốt hơn nhiều rồi, tôi có thể đi được.” Tôi sốt ruột mà phản bác.

“Không được, cậu không thể đi.” Dịch Thiên như trước thẳng thừng cự tuyệt, một chút thương lượng cũng không chừa lại đường sống cho tôi. Tôi khó thở đứng lên, mở miệng nói, “Dịch Thiên, tôi thật sự cảm tạ anh đưa tôi tới bệnh viện, hơn nữa còn giúp mẹ tôi làm phẫu thuật. Sau này không dám làm phiền đến anh nữa, tôi sẽ tự xử lí tốt. Khoản tiền đó tôi nhất định sẽ trả lại cho anh.” Nói xong liền đứng dậy muốn chạy ra ngoài.

Dịch Thiên một phen túm tôi trở về, sắc mặt có chút khó coi, một lúc lâu rốt cục đáp ứng, “Để tôi tìm nữ nhân kia đến thăm cậu.”

Trưa ngày hôm sau tôi vừa ăn cơm vừa nôn nóng nhìn cửa ra vào, không biết dì Lý nhìn thấy bộ dạng này của tôi có lo lắng hay không, dù sao thì để bà ấy quở trách mấy câu là được. Lúc dì Lý đẩy cửa tiến vào tôi có chút kinh ngạc, thoạt nhìn bà ấy gầy hơn rất nhiều, sắc mặt cũng không quá tốt… Chẳng lẽ là do một mình chiếu cố mẹ tôi rất vất vả? Dì Lý là một người vô cùng thiện lương, nếu không bao năm qua sao bà ấy có thể yên lặng chăm lo cho một nữ nhân câm không quen biết, có lẽ trong thâm tâm bà ấy đã thật sự coi mẹ tôi là thân nhân của mình. Từ khi mẹ tôi sinh bệnh tới nay bà ấy vẫn luôn hao tâm tổn trí, về sau tôi nghĩ nhất định phải hảo hảo cám ơn bà ấy.

Dì Lý ngồi cạnh giường tôi, cẩn thận nhìn tôi một lúc mới đỏ mắt hỏi, “Vết thương của cháu thế nào rồi?” Quan tâm trong lời nói của đối phương khiến mũi tôi đau xót, trước mắt liền mơ hồ, tôi hút hút cái mũi cười trả lời, “Đã không có vấn đề gì rồi, một thời gian nữa là có thể xuất viện.”

Dì Lý gật gật đầu, lau lệ khóe mắt, nghẹn ngào nói, “Không có việc gì là tốt rồi, không có việc gì là tốt rồi…”

Tôi luôn luôn chờ dì Lý nhắc đến chuyện của mẹ tôi, đợi một lúc lâu cũng không thấy bà ấy đề cập tới, cuối cùng tôi nhịn không được hỏi, “Dì Lý, mẹ của cháu có khỏe không? Phẫu thuật xong bác sĩ nói thế nào?”

Dì Lý sửng sốt cúi đầu, ánh mắt có chút dao động bất định, hồi lâu mới cố gắng cười nói, “A Tú tốt lắm, bác sĩ nói phẫu thuật thực thành công.”

“Như vậy a… mẹ có hỏi cháu hay không?” Vài ngày không thấy tôi bà ấy cũng thực sốt ruột đi, “mẹ luôn dính cháu như vậy, huống chi ở bệnh viện không nhìn thấy cháu mẹ nhất định sẽ sợ hãi.”

“Dì nói cháu đi công tác…” Dì Lý vẫn không ngẩng đầu nhìn tôi, thanh âm cũng thấp dần.

“Dì Lý, mấy ngày nay thực vất vả cho dì. Nếu không có dì cháu thực sự không biết nên làm gì bây giờ, bất quá thời điểm khó khăn nhất đã qua rồi, đợi cháu xuất viện liền…”

“Tiểu Mục, hôm nay đến thế này thôi, lần sau dì sẽ lại vào thăm cháu. A Tú vẫn đang chờ dì. Cháu chú ý thân thể, dưỡng thương cho tốt.” Dì Lý nói xong liền có chút rối loạn khẩn trương đứng lên ra về.

Tôi không ngăn cản bà ấy.

Chính là tiếu dung trên mặt dần trở nên cứng ngắc, ngơ ngác nhìn bóng lưng dì Lý.

“Dì, dì nói sự thật cho cháu biết, mẹ cháu rốt cuộc đã làm sao?” Thời điểm dì Lý đi tới cạnh cửa, tôi nghe được thanh âm mình thì thào như vậy.

Dì Lý vẫn quay lưng về phía tôi cứng người lại, hồi lâu bả vai bà ấy kịch liệt run lên, sau đó bà ấy xoay người bổ nhào tới trước giường tôi, nắm chặt tay tôi khóc thảm thiết, “Dì đã nói cháu không cần làm chuyện điên rồ, như thế nào cháu lại hồ đồ như vậy… Buổi tối hôm đó không thấy cháu, A Tú lén chạy ra ngoài, sau đó… sau đó bị tai nạn xe cộ… Không cứu được kịp thời! Bà ấy chạy ra ngoài chính là muốn tìm cháu… chính là đi tìm cháu…”

Tôi mờ mịt nhìn bà ấy khóc cơ hồ muốn ngất đi, trong đầu lại một mảnh trống rỗng.

Tai nạn xe cộ?

Không cứu được kịp thời?

Rõ ràng mỗi từ tôi đều biết, nhưng vì cái gì khi chúng tổ hợp cùng một chỗ tôi lại nghe không hiểu?

“Dì Lý, dì nói bà ấy đừng đi tìm cháu nữa, cháu chỉ là bị thương, đến khi khỏi sẽ trở về.” Tôi giữ chặt dì Lý có phần không khống chế được, nghiêm túc dặn dò.

Dì Lý vẫn là khóc lắc đầu.

Xem ra không thể đợi thêm được nữa, mẹ tôi nhất định rất sốt ruột rồi. Tôi đẩy dì Lý ra, vội vã bước xuống giường, “Cháu ngay bây giờ sẽ đến viện thăm mẹ. Thật sự không có biện pháp a, sao mẹ cứ luôn khiến mọi người lo lắng như vậy…” Tôi cà nhắc đi ra ngoài, dì Lý giữ tôi lại, tôi bắt đắc dĩ quay đầu nhìn bà ấy, “Không thể chậm trễ nữa, dì yên tâm thương thế của cháu không có vấn đề gì.”

Dì Lý dừng khóc, trừng lớn mắt nhìn tôi, run rẩy thanh âm hỏi, “Tiểu Mục cháu làm sao vậy… Đừng dọa dì…”

Tôi thở dài, “Chúng ta phải nhanh lên, mẹ cháu phải đợi sẽ nóng nảy.”

Dì Lý bắt lấy tay tôi, nước mắt lại thi nhau rơi xuống, “A Tú cô ấy chết rồi… cô ấy đã chết rồi!”

Tôi thật sự không kiên nhẫn dây dưa cùng dì Lý, đẩy tay bà ấy ra tiếp tục lết đến phía cửa. Tôi biết phẫu thuật xong nhất định rất khó chịu, bất quá chỉ cần mẹ nhìn thấy tôi bà ấy sẽ lại tốt hơn.

Đẩy cửa ra tôi nhìn thấy Dịch Thiên, không kịp giải thích với anh, tôi lách qua muốn đi ra ngoài. Đi chưa được mấy bước đã bị giữ chặt lại, Dịch Thiên tức giận nói, “Cậu sao lại xuống giường? Mau trở về!”

Tôi dùng sức gạt anh ra, “Không có thời gian, tôi phải đi nhìn mẹ tôi.”

Dịch Thiên kìm hai bả vai tôi lại, cắn răng rống lên, “Cậu muốn đi đâu nhìn? Nữ nhân câm kia đã chết rồi.”

Tôi hung hăng cho anh một quyền.

Đây là lần đầu tiên tôi động thủ với Dịch Thiên. Tôi chỉ là không hiểu, vì cái gì hai người bọn họ đều muốn ngăn cản tôi, tôi chỉ muốn đi nhìn mẹ tôi mà thôi.

Tôi xoay người tiếp tục đi, đi vài bước tôi bắt đầu chạy.

Nhanh lên.

Phải nhanh lên…

Không còn nhiều thời gian nữa.

Phía sau cũng vang lên tiếng bước chân, tôi có chút kích động, không biết vấp phải cái gì mà trượt chân ngã lăn trên mặt đất.

Tôi đứng dậy lảo đảo tiếp tục chạy về phía trước, đối diện có một vài bác sĩ chạy tới đè tôi lại. Tôi dùng sức giãy giụa, thậm chí còn dùng chân đá bọn họ, những người này thật sự kì quái, thế giới này thật sự kì quái, vì sao tôi làm cái gì cũng đều bị ngăn cản?

Dì Lý khóc đuổi theo hô gọi tên tôi, bác sĩ bên cạnh cũng hét lớn, “Mau đưa người bệnh trở về! Vết thương nứt ra rồi lập tức tiến hành khâu lại.” Tôi cúi đầu mới thấy chiếc áo trắng tinh đã bị nhiễm huyết đỏ, thế nhưng một chút tôi cũng không cảm thấy đau.

Tôi nghiêng đầu cắn vào tay một ai đó đang đè bả vai tôi lại, người nọ kêu thảm một tiếng thu tay về, xoay thân muốn tránh khỏi bác sĩ kia, Dịch Thiên cùng vài người phía sau đúng lúc chạy tới đè tôi xuống.

“Buông… buông… Không có thời gian…” Tôi khóc cầu mà nhìn về phía Dịch Thiên. Anh sẽ luôn cứu tôi, tựa như rất nhiều năm trước kia anh cứu tôi trên tay những người xa lạ, tựa như mấy ngày trước thôi anh cứu tôi từ trên tay Lâm Hàm…

Dịch Thiên sẽ luôn cứu tôi, anh là người cuối cùng trên thế gian này tôi có thể cầu cứu.

“Tiêm thuốc mê cho cậu ấy.”

Vậy mà tôi lại nghe được giọng anh lạnh như băng, nói một câu như vậy.

Đầu càng ngày càng đau, thân thể bắt đầu nhũn ra, mọi âm thanh xung quanh dần biến mất.

Trong đầu chỉ còn hình ảnh cuối cùng kia.

Là đêm đó, mẹ tôi lau nước mắt cho tôi, trên mặt là một mảnh ấm áp tươi cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.