Mục Nhiên

Chương 23



Mục Nhiên (Hạ)

Biên tập: Hắc Tường VyHiệu chỉnh: Nhà gỗ 104



Dịch Thiên không phản ứng lại, nghe Từ Nhiễm nói xong trên mặt cũng không biểu lộ tức giận, mãi cho đến khi người kia ồn ào rời đi, cửa bị đóng sầm một tiếng, hắn vẫn luôn ngồi trên ghế sopha không động đậy. Mục Nhiên đương nhiên cũng không phát ra nửa điểm âm thanh. Hai người lớn như vậy ở trong phòng khách an tĩnh ngồi, tựa như hai bức tượng điêu khắc bằng băng .

Một lúc lâu, Dịch Thiên đột nhiên mở miệng kêu một tiếng: Mục Nhiên. Thanh âm hắn trầm thấp, không mang cảm xúc đặc biệt gì, giống như tâm huyết dâng trào tùy ý gọi. Chỉ có điều đợi thật lâu, tiếng trả lời trong dĩ vãng vội vã chạy đến bên cạnh hắn, mang theo chút sợ hãi cùng mong chờ đã không còn vang lên.

Dịch Thiên nghĩ đến lời Từ Nhiễm nói, trong lòng trầm xuống, không lên tiếng mà quay đầu nhìn người kia.

Mục Nhiên hai tay quy củ đặt trên đùi, qua thời gian dài như vậy ngay cả tư thế cũng chưa thay đổi. Người vẫn ngơ ngác nhìn xa xăm, ánh mắt hơi rũ xuống. Từ góc độ của Dịch Thiên có thể nhìn thấy khóe mắt bên trái cùng lông mi của cậu, tầm mắt trượt xuống chiếc mũi cao thẳng, còn có đôi môi tái nhợt vẻ ảm đạm.

Trong nháy mắt trái tim giống như khẩn trương, không biết vì sao lại thất thần, chờ đến khi Dịch Thiên phản ứng lại, hắn đã thấy mình nghiêng qua hôn lên môi Mục Nhiên. Yên lặng một giây, những lời kháng cự cùng nghi ngờ chưa kịp hiện lên trong óc, Dịch Thiên đã lấy tay nâng cằm Mục Nhiên lên khiến cậu hé miệng ra, vươn lưỡi dò xét đi vào. Răng nanh nhẹ nhàng trượt qua cánh môi mềm mại, ngẫu nhiên nút lấy đầu lưỡi rời khỏi.

Một nụ hôn không quá phóng túng sắc tình, cũng là nụ hôn chân chính đầu tiên của hắn với cậu.

Không giống như trong quá khứ Dịch Thiên cố ý nhục nhã đối với Mục Nhiên, cũng không phải sau khi Dịch Thiên ngủ Mục Nhiên phải dùng toàn bộ dũng khí mới dám trộm hôn lên má hắn.

Đây là lần đầu tiên Dịch Thiên ôn nhu mà hôn Mục Nhiên, thậm chí còn mang lên một chút cẩn thận khó có thể phát giác.

Mục Nhiên theo động tác của Dịch Thiên ngẩng đầu lên mặc hắn hôn môi, ngay cả ánh mắt vô cự cũng chẳng mảy may có bất luận biến hóa.

Dịch Thiên dừng động tác lại, buông cậu ra, sau khi xác định người trước mặt hoàn toàn thơ ơ mới tự giễu cười nhẹ. Hắn cảm thấy chính mình đại khái có chút không bình thường mới nghĩ ra dùng loại phương pháp này để thử Mục Nhiên. Thử xem cậu có thể đột nhiên ôm lấy hắn cười nói, “Em chỉ là giả bệnh lừa anh mà thôi”, thử xem cậu có thể đột nhiên thanh tỉnh khỏi giấc mộng.

Nhưng là người này thật sự không hề có một chút ý thức.

Buổi tối ăn cơm xong, Dịch Thiên nhìn Mục Nhiên ngồi trên ghế sopha có chút mệt rã rời, liền mang cậu theo hắn lên lầu chuẩn bị nghỉ ngơi. Ngày hôm qua để Mục Nhiên trong phòng tắm gặp chuyện không may, hôm nay hắn không dám để cậu một mình nữa, đơn giản cầm quần áo ngủ rồi kéo Mục Nhiên đồng thời đi vào.

Dịch Thiên cũng không cảm thấy xấu hổ, hai ba cái liền cởi sạch quần áo, tóc cũng có phần hỗn độn nhưng hắn không để ý. Ném quần áo của mình vào giỏ, sau đó vươn tay muốn cởi quần áo ở nhà của Mục Nhiên. Hắn biết tự Mục Nhiên sẽ không động nên cũng không lãng phí võ mồm, trực tiếp đưa tay nhấc chân cậu lên, cởi đến cuối cùng chỉ còn mặc quần lót.

Mục Nhiên gần đây thường xuyên bị thương vào bệnh viện, không biết sút bao nhiêu cân thịt mà người gầy đến mức cả xương sườn cũng nhô ra, làn da tái nhợt bất thường. Dịch Thiên nhìn trên bụng cậu còn một vết sẹo thực rõ ràng, nhất thời cứng người lại, qua một lúc lâu mới cúi đầu rũ mắt cởi quần lót cậu xuống, đem người tiến vào phòng tắm rửa.

Thân hình Dịch Thiên thon dài, bả vai dày rộng cùng đôi chân thẳng tắp, trên người hơi có chút cơ bắp, mỏng manh lại rắn chắc, không quá khoa trương, cả người thoạt nhìn vừa cao ngất lại gợi cảm. Mục Nhiên trước kia nhìn thấy thân thể hắn, căn bản ngay cả tầm mắt cũng không biết phải đặt ở đâu. Hiện tại hai người cùng đứng trong một không gian tư mật như vậy mà da mặt cậu cũng không hồng lên một chút.

Kì thật tắm rửa cùng nhau sau khi làm tình ngược lại là việc làm tình thú nhất, nhưng hắn ở cùng Mục Nhiên lâu đến vậy mà cho tới bây giờ cũng chưa từng phát sinh qua việc này. Ba năm qua số lần bọn họ quan hệ không nhiều lắm, lá gan Mục Nhiên đại khái là đã dùng hết khi kê đơn chụp ảnh kia rồi, sau này cùng lắm cậu chỉ dám trộm hôn má Dịch Thiên khi hắn ngủ, miệng cũng không dám hôn. Ngược lại Dịch Thiên có mấy lần uống say đè nặng người kia làm vài lần. Những lần đó kì thật cũng không phải là yêu, đơn thuần là phát tiết dục vọng của hắn mà thôi, còn cậu từ đầu đến cuối đều đau đến đổ mồ hôi lạnh, nửa điểm phản ứng cũng không có.

Dịch Thiên kéo Mục Nhiên sát vào người, để tay bị thương của cậu gác lên kệ thủy tinh để đồ, xác định nước sẽ không bắn tới cổ tay mới bật vòi hoa sen, điều chỉnh nước ấm. Dưới ánh đèn, bọt nước theo thắt lưng bóng loáng của Mục Nhiên đi xuống, qua đường cong thắt lưng, đọng ở xương cụt, cuối cùng biến mất ở cỗ gian.

Hô hấp Dịch Thiên bị kiềm hãm, có chút chật vật dời ánh mắt ra chỗ khác.

Từ sau khi chia tay với Mục Nhiên, Dịch Thiên cũng chưa tìm người đến phát tiết dục vọng. Một là vì vội vàng việc của Ngô gia, hai là hắn cũng thực sự không dậy nổi hứng thú. Có đôi khi ngẫm lại cũng cảm thấy buồn cười, hắn cùng người khác trên giường, trừ bỏ giải trừ dục vọng, mục đích chủ yếu chính là muốn làm tổn thương Mục Nhiên. Chờ Mục Nhiên đi rồi, hắn ngược lại không quá hứng trí với những kẻ đó.

Dịch Thiên cúi đầu, động tác trên tay nhanh hơn, tận lực tránh tầm mắt tập trung trên thân thể Mục Nhiên.

Thấm xà phòng vào bọt biển chà xát cho Mục Nhiên, chút bọt nước nhảy ra bắn lên mặt cậu, Dịch Thiên vươn tay lau đi, dần dần động tác ngón tay lại thay đổi, ngón cái theo hai má trượt xuống môi, nhẹ nhàng ma sát bờ môi tái nhợt, hô hấp hắn cũng dồn dập đứng lên.

Trong phòng tắm độ ẩm cao, hơi nóng bốc lên, bên ngoài cánh cửa thủy tinh cái gì cũng đều không thấy rõ. Không gian tư mật ái muội như vậy, dục vọng dần không thể khống chế mà rục rịch sống dậy. Dịch Thiên ném vòi hoa sen sang một bên, vươn tay trái đè nặng sau thắt lưng Mục Nhiên, kéo cậu dán vào lồng ngực mình, tay phải rời đôi môi lướt qua nhẹ nhàng che mắt cậu lại, sau đó cúi đầu hôn lên.

Bất đồng với nụ hôn ôn hòa mang chút thăm dò xế chiều, Dịch Thiên vứt bỏ hoàn toàn cố kị, thậm chí còn có phần thô lỗ mà liếm duyện miệng lưỡi Mục Nhiên. Vòi hoa sen ở một bên nước ào ào chảy, âm thanh mút mát nho nhỏ vang lên trong không gian nhỏ hẹp càng tăng thêm vẻ tình sắc.

Cũng không biết qua bao lâu, Dịch Thiên thở dốc buông Mục Nhiên ra. Bị nghẹn lâu lắm mới được tiếp xúc với không khí, Mục Nhiên theo bản năng thở dốc, đôi môi tái nhợt bị hôn vừa hồng vừa sưng.

Tay trái Dịch Thiên vẫn như cũ đặt tại thắt lưng Mục Nhiên, nơi da thịt kề sát trướng đến phát đâu, hạ thân cũng sớm có phản ứng. Hắn cũng không sốt ruột, cúi đầu dùng lưỡi chậm rãi âu yếm vành tai cậu, khóe miệng, xương quai xanh, tay trái nặng nhẹ vuốt ve khắp cơ thể.

Chính là chờ đến khi hắn buông tay ra, lơ đãng ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt vô thần vẫn như cũ dại ra của Mục Nhiên, trong nháy mắt tim hẫng đi một nhịp, giống như bị một chậu nước lạnh tạt thẳng vào tâm can, ngay cả dục vọng cũng mềm nhũn.

Dịch Thiên buông Mục Nhiên ra, mặt khác âm trầm lấy vòi hoa sen chỉnh sang nước lạnh tự mình tắm. Buổi chiều hôn còn có thể nói là thăm dò, vậy hiện tại tính là cái gì? Thăm dò lần thứ hai sao? Tâm Dịch Thiên tự giễu cười, bản thân hắn cũng không tin tưởng lí do này cho lắm.

Dịch Thiên tắt vòi, vuốt tóc mái khiến toàn bộ nước bị hất ra đằng sau, lộ ra trán cao cùng ngũ quan rõ ràng, hắn nhìn Mục Nhiên nếu không có hắn dẫn dắt vẫn như cũ đứng không nhúc nhích, trong lòng nhất thời không biết là tư vị gì. Dịch Thiên trầm mặc đi qua lau bọt nước trên người Mục Nhiên, xác định miệng vết thương của cậu không có việc gì mới giúp cậu mặc lại quần áo, sau đó dắt người ra khỏi phòng tắm.

Thời điểm đi ngủ cũng giống như ngày hôm qua, hắn đem người ôm vào trong ngực. Có điều lần này hắn ngủ ở cạnh Mục Nhiên, tay phải vòng qua thắt lưng, để cậu dán vào lồng ngực mình.

Cho tận đến khi Mục Nhiên nhắm mắt ngủ, Dịch Thiên vẫn mở mắt chăm chăm nhìn cậu. Qua thật lâu, thấy người trong lòng hô hấp đã vững vàng, mi mắt hắn cũng nặng trĩu, thiếp đi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.