Mục Nhiên

Chương 30





Dịch Thiên vào phòng ngủ, đi đến bên giường yên lặng nhìn Mục Nhiên.

Trong phòng chỉ mở đèn tường, lại tận lực chỉnh mức thấp nhất, Mục Nhiên nghiêng người ngủ, nửa mặt khuất trong bóng đêm, ngũ quan có chút không chân thực.

Vì sao không giải thích?

Vì sao lại tình nguyện thừa nhận trào phúng của hắn cũng không giải thích một lời?

Nếu không phải hắn lúc ấy tỉnh rượu phát hiện có việc gì đó không đúng, đi tìm Mục Nhiên lại tra ra được Lâm Hàm cũng đang ở đấy mới chạy tới. Nếu hắn tới không kịp, sẽ xảy ra hậu quả gì?

Cậu sẽ chết trong căn nhà đã từng ngây người ba năm?

Hay là sẽ khổ sở tuyệt vọng nan kham trong ngôi nhà đó?

Dịch Thiên nắm chặt nắm tay lại.

Chuyện này hắn không trách Lâm Hàm. Lâm Hàm vốn là người thủ đoạn âm độc, nhưng y là vì hắn, còn hắn mới là người cấp cho Mục Nhiên một cái tội danh. Hơn nữa trước kia nếu không phải hắn phóng túng mặc kệ Lâm Hàm, y làm sao có gan lớn như vậy dám giữa ban ngày trói người đem đi?

Nói đến nói đi, mọi nguyên do đều là tại hắn.

Nghĩ đến dây Dịch Thiên cười nhạo một tiếng.

Giải thích ư?

May mắn Mục Nhiên đã không giải thích, nếu lúc ấy cậu thật sự nói, có lẽ hắn cũng chỉ coi cậu đang ác ý nói xấu Lâm Hàm đi, còn động thủ đánh người không biết chừng.

Dịch Thiên vươn tay, ngón tay chạm nhẹ lên khóe mắt Mục Nhiên, lướt trên khuôn mặt vì bệnh mà tái nhợt, vuốt ve cánh môi khô nứt, rốt cuộc vẫn không nhịn được, cúi người đặt lên đó một nụ hôn.

Mục Nhiên bị hắn làm tỉnh, ngơ ngác mở mắt, không nói lời nào cũng không động.

Dịch Thiên dừng lại động tác, bình ổn hô hấp rồi mới đem cậu nâng dậy. Trên người Mục Nhiên còn mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, Liêu Phi không dám thay quần áo cho cậu mà chỉ cắt một bên tay áo để xử lí vết thương, thoạt nhìn vừa đáng thương lại buồn cười.

Dịch Thiên lấy bộ đồ ngủ mới trong tủ quần áo, cởi bỏ từng nút thắt thay quần áo cho cậu. Tầm mắt thấp dần xuống, nhìn đến vết sẹo vẫn còn rõ ràng trên bụng Mục Nhiên, Dịch Thiên ngây cả người, chậm rãi vươn tay qua, sắp chạm tới vết sẹo liền dừng khựng lại, cuối cùng thu hồi tay, dời tầm mắt đi chỗ khác.

Hắn cùng Mục Nhiên ở bên nhau ba năm, chưa từng có một lần đối đãi tốt với cậu. Vô luận Mục Nhiên nói gì làm gì hắn đều dùng ác ý phỏng đoán, chưa bao giờ có nửa điểm tín nhiệm.

Kì thật Dịch Thiên cũng không phải để ý ai mưu đồ tiền của hắn, nói trắng ra, trừ bỏ những người bạn theo hắn từ bé lớn lên, còn đâu những kẻ tiếp cận hắn liệu có ai không mang theo mục đích? Ai mà không từ trên người hắn đòi đồ vật nào đó? Mà bản thân hắn cũng không cảm thấy mình có mị lực lớn đến mức sẽ có người yêu hắn đến chết đi sống lại.

Nhưng Mục Nhiên lại không giống như vậy.

Cậu ngẫu nhiên xuất hiện trong đời hắn, đối với hắn cẩn thận và trân trọng, cuối cùng ngay cả hắn cũng phải dao động. Cho nên dù không kiên nhẫn, hắn cũng sẽ lãnh mặt nhấm nháp hết chút đồ ăn cậu làm, hắn cũng nguyện ý sinh bệnh không gọi đầu bếp mà uống cháo cậu nấu, thậm chí xuất ngoại còn tùy tay mang về cho cậu vài món quà nhỏ. Rõ ràng thế giới của hai người chênh lệch lớn như vậy, thế nhưng lại mạc danh kì diệu trở thành bằng hữu.

Nhưng khi Dịch Thiên cơ hồ đã chấp nhận Mục Nhiên thì cậu lại làm ra loại chuyện hoang đường như vậy. Loại cảm giác bị người mình tín nhiệm bày mưu tính kể, cả đời này Dịch Thiên đều không thể quên.

Nếu không phải vì đã có hai năm tình cảm, chính mình nhịn xuống ngoan tâm không động tay, có lẽ Mục Nhiên đã sớm không còn trên thế giới này.

Dịch Thiên nhất thời chìm trong kí ức, chờ đến khi hồi phục lại tinh thần, tay Mục Nhiên đã hướng tới vết máu đông trên mu bàn tay hắn, ngón tay cử động cực kì nhẹ, như muốn chạm vào miệng vết thương.

Đây là lần đầu tiên kể từ khi bị bệnh, Mục Nhiên tự mình có hành động nào đó.

Dịch Thiên ngẩn người nhìn ngón tay Mục Nhiên hơi rung động, một lúc lâu mới kịp hồi phục. Hắn ngẩng đầu nhìn, thanh âm mang theo run rẩy không thể tin trầm thấp gọi tên cậu.

Nhưng Mục Nhiên vẫn không có bất luận phản ứng gì, ánh mắt rũ xuống, tầm mắt dừng trên mu bàn tay Dịch Thiên. Hắn nâng cằm cậu dậy, đồng tử Mục Nhiên vẫn như cũ dại ra, bên trong cũng không có bất kì cảm xúc dao động nào.

Dịch Thiên chậm rãi buông lỏng tay.

Hắn cầm chặt tay cậu, lẳng lặng nhìn người trong lòng mình, hồi lâu sau mở miệng lại vẫn hỏi câu kia, “Cậu thích tôi vì cái gì?”

Vì cái gì, mà lại thích đến mức dù đã muốn thờ ơ với toàn bộ thế giới, nhưng tâm vẫn bị thương tích của hắn tác động?

Trước sau như một không có người trả lời.

Dịch Thiên cũng không thất vọng, hắn có rất nhiều thời gian để chờ đợi đáp án.

Tầm ba giờ sáng, điện thoại Dịch Thiên đột nhiên vang lên.

Dịch Thiên nhìn lướt qua thấy Hạ Húc Đông gọi mới tiếp điện thoại, hạ giọng hỏi, “Chuyện gì?”

“Lâm Hàm cắt cổ tay, tôi vừa mới đưa người đi bệnh viện.” Hạ Húc Đông không giống dĩ vãng cà lơ cà phất, thậm chí còn có chút nghiêm túc.

“Xảy ra chuyện gì?” Dịch Thiên nhăn chặt mày.

Hạ Húc Đông đem mọi chuyện kể lại một lần.

Dịch Thiên lẳng lặng mà nghe, trên mặt vẫn không có biểu tình gì, chờ Hạ Húc Đông nói xong, hắn mới nhàn nhạt nói lại một câu “Tự cậu theo cậu ta nháo” liền cúp điện thoại, ngay cả câu vết thương có nghiêm trọng không cũng lười hỏi.

Hạ Húc Đông nhìn cuộc gọi bị ngắt, có phần không tin nổi Dịch Thiên sẽ phản ứng lạnh nhạt như vậy. Y phiền toái xoa bóp trán, chỉ sợ Dịch Thiên lần này là thật sự tức giận.

Y cất di động đẩy cửa phòng bệnh đi vào, Lâm Hàm mặt không đổi sắc ngồi trên giường bệnh, thấy y tiến vào cũng không để ý. Hạ Húc Đông không nhịn được tức giận, đi qua mắng, “Con mẹ nó đầu óc cậu hỏng rồi phải không? Ban ngày ban mặt dám cầm súng đi giết người? Xem phim truyền hình nhiều quá mẹ nó nhiễm rồi à?”

Lâm Hàm để yên nghe y mắng, nhắm mắt lại như không nghe thấy, Hạ Húc Đông giận đến mức quả thực muốn đánh người, “Còn học người ta cắt cổ tay, fuck, cậu nghĩ mình bao nhiêu tuổi?”

Buổi tối khi Lâm Hàm gọi điện cho y nói muốn giết chết Mục Nhiên cần y hỗ trợ, Hạ Húc Đông còn cùng cậu nói giỡn, với thái độ hiện giờ của Dịch Thiên và bà xã y, phỏng chừng bọn họ chỉ chạm vào một sợi tóc của Mục Nhiên thôi cũng bị phanh thây banh xác.

Sau đó Lâm đại thiếu gia liền không chút để tâm nói cho y một cái tin tức còn kinh khủng hơn, nguyên lai người nọ đã thử qua, đáng tiếc không thành công. Hạ Húc Đông thiếu chút nữa bị dọa nhảy dựng lên, không vui đùa nổi nữa suốt đêm đi tìm người. Chờ tới khi tìm được không ngờ Lâm Hàm lại ở trong phòng cắt cổ tay, y cùng quản lý bar sợ tới mức chân mềm nhũn suýt không đứng nổi.

“Mục Nhiên có thể, vì sao tôi lại không thể? Không phải đều là giả đáng thương sao, Dịch Thiên không phải thích bộ dáng này?” Lâm Hàm đột nhiên mở mắt nhìn Hạ Húc Đông, cười nhạo nói.

Hạ Húc Đông tức lộn ruột, gằn giọng nói, “Lâm Hàm đờ mờ tôi nói cho cậu biết, Dịch Thiên sẽ không và cũng không có khả năng thích cậu. Nếu cậu muốn hủy đi tình cảm anh em nhiều năm như vậy thì cứ việc tiếp tục nháo.”

Sắc mặt Lâm Hàm trắng nhợt, biểu tình giống như đầu bị người ta hung hăng cho một gậy. Cậu ngơ ngác há miệng thở dốc, cuối cùng cái gì cũng không nói. Hạ Húc Đông nhìn cậu như vậy cũng không đành lòng nói tiếp, hạ giọng khuyên nhủ, “Về sau đừng động vào Mục Nhiên nữa. Mặc kệ Dịch Thiên đối với cậu ta như thế nào thì đây cũng là chuyện của hắn.”

Lâm Hàm quay dầu nhìn y, một lúc lâu đột nhiên lên tiếng hỏi, “Hạ Húc Đông, anh thành thật nói cho tôi biết, Dịch Thiên với Mục Nhiên hiện tại rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Hạ Húc Đông dời tầm mắt, lấy một điếu thuốc ngậm vào miệng, ra vẻ thoải mái nói, “Còn thế nào nữa, chính là cậu ta bệnh điên rồi nên Dịch Thiên không đành lòng muốn chữa khỏi.” Hạ Húc Đông tuy không thể xác định tâm tư Dịch Thiên, nhưng y biết thái độ của Dịch Thiên hiện tại tuyệt đối không có khả năng đơn giản như vậy. Nhưng hắn nào dám nói sự thật cho Lâm Hàm, người này nghe xong không nổi điên mới là lạ.

Lâm Hàm như là thở ra một hơi, lẩm bẩm tự nói, “Tôi đã nói mà, Dịch Thiên làm sao có thể đối với nó… Chỉ là nhìn nó đáng thương mà thôi…”

Hạ Húc Đông nhíu mày, “Nếu không phải lúc trước cậu bắt cóc cậu ta, làm hại nữ nhân câm kia bị đâm chết, cậu ta có thể biến thành bây giờ sao?” Dạo gần đây Hạ Húc Đông thường xuyên phải nghe Từ Nhiễm kể chuyện trước kia của Mục Nhiên, hơn nữa còn nhìn em ấy vì cậu vội vàng bên này bên nọ, trong lòng cũng không còn phản cảm như trước.

Đương nhiên quan trọng nhất vẫn là chuyển biến của Dịch Thiên, Hạ Húc Đông hiện tại cũng ẩn ẩn nhận ra, một đám người bọn họ đều đã đánh giá quá thấp vị trí của Mục Nhiên trong lòng Dịch Thiên rồi.

Lâm Hàm cười lạnh, ánh mắt xẹt qua tia hận ý, mặt không đổi sắc phun ra một câu, “Nó đáng bị như thế.”

Hạ Húc Đông nhìn cậu như vậy, lắc đầu không muốn nhiều lời, xem như hiểu được, phần hận ý của Lâm Hàm với Mục Nhiên, chỉ sợ thánh thần cũng không xoay chuyển được.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.