Mục Nhiên

Chương 37






Dịch Thiên ở trong bệnh viện ngây người ba ngày, đến khi xuất viện lại bị mẹ hắn túm người đem về nhà.

Buổi tối ăn cơm, uống hết cả một nồi canh bổ dưỡng bà tự tay nấu. Ăn xong hắn đang chuẩn bị mở miệng cáo từ, bà đã đi trước hắn một bước, “Cấm đi đâu hết, ở đây vài ngày ngoan ngoãn nuôi cái dạ dày con cho tốt vào!”

Dịch Thiên đang muốn từ chối thì ba hắn cũng lên tiếng, “Công việc trước tiên để đấy đã, thật sự có việc gấp cũng có thể làm ở nhà.”

Đến cả ba cũng nói như vậy, hắn đương nhiên cự tuyệt không được.

Dịch Thiên có chút phiền toái ra ngoài ban công, gọi điện thoại cho Tô Văn Dương thông báo mình sẽ về chậm hơn vài ngày, sau đó lại hỏi thêm về tình huống của Mục Nhiên, Tô Văn Dương ở đầu dây bên kia đáp, “Mục tiên sinh rất tốt, mấy ngày nay Từ Nhiễm tiểu thư đều đến thăm cậu ấy, thuốc cũng uống đầy đủ.”

Dịch Thiên ứng thanh, không nói gì nữa, nhưng cũng không cúp điện thoại.

Tô Văn Dương không nghe thấy hắn nói gì, nghi hoặc hỏi lại, “Dịch thiếu?”

“Cậu ấy…” Dịch Thiên do dự một lúc lâu mở miệng, chính là còn nói chưa hết đã nhíu mày, “Cứ như vậy đi” rồi trực tiếp cúp máy.

Đã ngần ấy ngày trôi qua, cho tới bây giờ Mục Nhiên vẫn chưa từng hỏi về hắn một câu.

Số của hắn cậu khẳng định là biết, trong nhà cũng có điện thoại, nhưng một lần cậu cũng không hề gọi qua. Ngay cả đám hồ bằng cẩu hữu của hắn cũng đã gọi điện đến vui sướng khi người gặp họa, vậy mà người đã từng chỉ vì hắn bị một chút tiểu thương liền lo lắng, nay ngay cả một câu hỏi thăm khách sáo cũng không có.

Dịch Thiên ấn dãy số trong nhà, bên kia chậm chạp không có ai nhấc máy. Qua một lúc lâu, hắn dập máy, tắt nguồn.

Giữa trưa ngày hôm sau, Liêu Phi gọi điện tới, nói Từ Nhiễm muốn dẫn Mục Nhiên đi ra ngoài, hỏi hắn có đồng ý hay không, Dịch Thiên không chút do dự cự tuyệt.

Không đến mấy phút đồng hồ sau điện thoại của hắn lại vang lên, lần này là Từ Nhiễm.

Dịch Thiên ấn nút nghe, bên kia bùm bùm tức giận nói, “Anh mỗi ngày đều nhốt cậu ấy ở trong nhà là muốn làm gì? Cậu ấy là phạm nhân sao? Anh dựa vào cái gì mà khống chế tự do của cậu ấy?”

“Hiện tại tình trạng của cậu ấy không thích hợp để ra ngoài.” Dịch Thiên nhàn nhạt giải thích một câu.

“Nếu vậy thì lại càng không thích hợp để bị giam ở nhà!!!! Anh có biết để một mình cậu ấy ngốc như vậy càng dễ dàng suy nghĩ lung tung không hả? Mấy người của anh ngày nào cũng như trông phạm nhân, ngay cả người cùng nói chuyện cậu ấy cũng không có!”

Dịch Thiên nhíu mày, một lúc lâu rốt cuộc mới nhượng bộ, “Thôi được rồi, nhưng phải có người đi kèm.”

Từ Nhiễm biết đây là nhún nhường lớn nhất của Dịch Thiên, cũng không tái dây dưa với hắn nữa, cúp điện thoại.

Từ Nhiễm mang theo Mục Nhiên lên xe, Liêu Phi đi theo phía sau. Từ Nhiễm nhìn kính chiếu hậu, khó chịu nói, “Thật sự là phiền chết!”

Mục Nhiên nhìn cô, có chút thấp thỏm hỏi, “Chị Từ Nhiễm, nếu phiền toái như vậy…?”

Từ Nhiễm nguýt cậu một cái, “Cậu mà còn câu nệ với tôi như vậy cẩn thận tôi giận đấy!” Dịch Thiên không ở nhà mấy ngày nay, ngày nào cô cũng đến chủ yếu là giúp Mục Nhiên ổn định cảm xúc, tránh bệnh tình cậu lặp lại. Hiện tại Mục Nhiên đã tư duy và nói chuyện rõ ràng hơn rất nhiều, chỉ có điều lại có thêm cái tật xấu với ai cũng khúm núm co lại, sợ mình gây thêm phiền toái cho người khác. Từ Nhiễm biết là do cậu quá mức tự ti nên mới hình thành phản ứng như vậy, điểm này không thể nóng vội, cần phải thay đổi từ từ.

Mục Nhiên cười cười nhìn cô không nói lời nào, Từ Nhiễm bị cậu cười mãi cũng không đành lòng tức giận nữa, trừng mắt liếc cậu một cái, rồi mới cười theo hỏi, “Giờ đi chỗ nào đây? Hay trước đi ăn món nào ngon đã nhé?”

Mục Nhiên lắc đầu, nụ cười nơi khóe miệng hơi phai nhạt, “Chị Từ Nhiễm, em muốn đến thăm mẹ…”

Từ Nhiễm sửng sốt quay đầu nhìn cậu, Mục Nhiên lại hướng cô cười rộ lên, “Chị yên tâm, em có thể khống chế được mình.”

Từ Nhiễm thu hồi tầm mắt nhìn thẳng phía trước, “Theo đạo lý mà nói tôi không thể đáp ứng cậu, bệnh của cậu vẫn chưa ổn định, không thể thêm nhiều kích thích nữa.”

“Nhưng là,” Từ Nhiễm chuyển tay lái đi phía vùng ngoài thành, “Miệng vết thương luôn luôn băng có cũng không phải là tốt. Mục Nhiên, đừng làm tôi thất vọng.”

Mục Nhiên cúi đầu, chậm rãi nắm chặt nắm tay, một lúc lâu mới gật gật đầu, nhẹ giọng nói, “Vâng.”

Xe đến cổng nghĩa trang thì phải dừng lại, Từ Nhiễm cùng Mục Nhiên xuống xe, mấy người Liêu Phi thấy vậy cũng theo xuống. Từ Nhiễm để Mục Nhiên đứng chờ mình, đi lại về phía Liêu Phi, lãnh thanh nói, “Tôi cam đoan cậu ấy sẽ không có việc gì, cũng nhất định sẽ dẫn cậu ấy đi ra. Mời các người tôn trọng cậu ấy, cũng là tôn trọng tới người đã khuất.”

Liêu Phi trầm mặc, rốt cục vẫn gật đầu dừng bước. Từ Nhiễm lúc này mới quay trở lại, cùng Mục Nhiên đi vào nghĩa trang.

Cách phần mộ đại khái còn mấy mét, thân thể Mục Nhiên chợt phát run nhè nhẹ, Từ Nhiễm an ủi cậu, “Mục Nhiên, nếu ngay cả bà cũng khiến cậu tự gây vết thương để trừng phạt mình, vậy thì ân tình cùng ấm áp kia của bà đã phải uổng phí rồi.” Mục Nhiên đỏ mắt không trả lời, Từ Nhiễm vỗ vỗ vai cậu, “Đi thôi.”

Từ Nhiễm dừng cước bộ, để một mình Mục Nhiên chậm rãi đi tới.

Khu mộ vẫn như cũ thực sạch sẽ, trong thoáng chốc tưởng chừng như thời gian quay ngược lại, về thời điểm lần đầu tiên cậu đến đây, bình tĩnh ngồi ở đây suốt một buổi chiều tĩnh lặng.

Kì thật từ lúc tỉnh dậy khỏi giấc mơ tốt đẹp kia, cậu đã có ý nghĩ không muốn tiếp tục sống nữa. Không nghĩ tới việc được cứu lên, cũng không biết phải đối mặt với thế giới hiện thực này như thế nào. Cũng là từ khi đó, cậu bắt đầu xuất hiện ảo giác.

Vô luận mở mắt hay nhắm mắt, vô luận thanh tỉnh hay hồ đồ, tựa hồ luôn có vô vàn những lời chỉ trích cùng thoá mạ, những ánh mắt thống hận trách cứ dõi theo cậu. Rõ ràng trong phòng chỉ có một mình mình, thế nhưng cậu lại nghe được tiếng khóc văng vẳng bủa quanh.

Cậu biết mình có vấn đề gì đó, người mà Dịch Thiên tìm tới cũng có ánh mắt vô cùng sợ hãi khác thường.

Cậu mỗi ngày đều nhắm mắt nằm trên giường, đếm từng giây từng giây mà vẫn ngủ không yên, có đôi khi chợt hoảng hốt không biết mình còn sống hay đã chết. Cậu không biết nên cầu cứu ai, bài học nhận được tự nhỏ đến lớn đã dạy cho cậu rằng, cầu cứu chỉ có thể đổi lại lãnh đạm cùng chán ghét. Cho nên cậu mới cường ngạnh gồng mình lên chịu đựng, sau thật sự không thể nhẫn nổi nữa, mới lựa chọn tự sát.

Dịch Thiên nói cậu giả đáng thương cậu cũng không giải thích. Dù sao lời cậu nói không có người nguyện ý nghe, cũng không có ai nguyện ý tin tưởng.

“Thực xin lỗi.” Mục Nhiên lặng người nhìn vào tấm ảnh trên bia mộ, qua một lúc lâu mới mở miệng nói câu nói đầu tiên.

Đôi mắt đã muốn đỏ, cậu cười cười, không để nước mắt rơi xuống, “Nếu mẹ còn sống, nếu mẹ có thể nói chuyện, nhất định sẽ nói cho con biết ‘Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi’ đúng không…?”

“… Cho dù biết kết cục này, nếu lựa chọn lại lần nữa, chắc chắn mẹ vẫn sẽ cõng con về nhà.” Mục Nhiên cười nói, “Mặc kệ con có phải kẻ điên hay không, người khác có thích con hay không, mẹ nhất định sẽ không bỏ lại con.”

“… Là bởi vì…” Thanh âm dần nghẹn lại, “Bởi vì con vô năng, cho nên mới gây liên lụy đến mẹ.” Nếu như cậu cố gắng hơn một chút, cố gắng vứt bỏ tự ti ăn sâu bén rễ trong lòng, cố gắng công tác, cố gắng làm bạn với nhiều người hơn… Có thể tiết kiệm được một ít tiền, có thể có vài người bằng hữu thân thiết… Thì sẽ không tứ cô vô thân đến nông nỗi này!

Nếu cậu đoan chính chân tình, không thẹn với lương tâm thì mối quan hệ của cậu với Dịch Thiên sao có thể trở nên khó xử như vậy?

Mục Nhiên ngẫm lại lời Từ Nhiễm từng nói với cậu, nâng cánh tay run run che đi ánh mắt, nước mắt qua kẽ tay chảy xuống, rốt cuộc khóc nấc lên, “Con sẽ cố gắng chữa khỏi bệnh, về sau sống thật tốt. Không cô phụ chính mình, cũng không cô phụ mẹ.”

Chết thực ra rất dễ dàng, đối mặt với hiện thực mới là khó khăn gian khổ.

Nhớ lại tất cả những gì mình từng muốn quên đi, nhớ lại những thứ khiến mình không thể chống đỡ. Chính là, cho dù phải chật vật để kéo dài sinh mệnh này, vì muốn trân trọng những gì cuối cùng mà bà đã cố chấp giữ lấy, cậu cũng muốn hảo hảo sống một lần.

Nghĩa trang an tĩnh, mỗi câu Mục Nhiên nói Từ Nhiễm đều nghe được rõ ràng. Cô nhìn người đứng trước bia mộ che mắt khóc như một đứa trẻ, hấp hấp mũi rời đi tầm mắt.

Cô sống đến từng này tuổi, biết bao nhiều lời thề tốt đẹp chưa từng nghe qua, nhưng chỉ có duy nhất những điều Mục Nhiên vừa nói lại khiến cô cảm động muốn rơi lệ.