Mục Nhiên

Chương 43







Hạ Húc Đông nhìn bộ dáng nổi giận của Dịch Thiên, thầm than không tốt, gã lo lắng hắn xúc động quá mức mà muốn đuổi theo đánh người, vội vội vàng vàng đi qua giữ người lại, “Cậu bình tĩnh đi.”

“Cút ngay.” Chút ngẫn nại còn sót lại của Dịch Thiên bay mất, vung tay đẩy người nọ ra.

Những người khác vẫn chưa hiểu rõ tình hình, không biết tại sao đột nhiên Dịch Thiên lại trở nên như vậy, rõ ràng một giây trước vẫn còn bình thường.

“Cậu muốn cậu ấy lại tái phát bệnh nữa phải không?” Hạ Húc Đông thấy Giản Ninh đang đi tới, đè thấp âm thanh ở bên tai Dịch Thiên cả giận nói.

Dịch Thiên nghe vậy dừng lại cước bộ.

Hạ Húc Đông buông hắn ra, cau mày nói, “Tôi sẽ đưa cậu ấy về, cậu tự mình nghĩ lại đi.” Nói xong liền chào người khác một tiếng rồi xoay người đi ra ngoài, nhìn đến ánh mắt nghi vấn của Giản Ninh cũng cười cười không nhiều lời, “Cậu ta không có việc gì, mọi người cứ chơi tiếp đi.”

Những người khác nhìn sắc mặt Dịch Thiên khó coi như vậy đương nhiên biết không có khả năng là không-có-việc-gì, chỉ là không ai dám hỏi nhiều, lại nhao nhao nói cười thay đổi đề tài, duy có Lâm Hàm vẫn cau mày gắt gao nhìn chằm chằm Dịch Thiên.

Đi ra khỏi cửa khách sạn Mục Nhiên mới kịp nghĩ tới mình hình như không mang theo tiền. Cậu bị Dịch Thiên mạnh mẽ lôi đến đây, ngay cả thời gian lên phòng lấy tiền trong bố bao cũng không có. Nơi này cách nhà anh rất xa, đi đường cũng không biết phải đi mất bao lâu, mà căn bản cậu cũng không có khả năng trở lại đấy. Cậu không muốn anh hiểu lầm mình, hơn nữa Giản Ninh đã trở về, cậu cũng không nguyện ý muốn quấy rầy bọn họ.

Mục Nhiên đứng tại chỗ lục lọi túi quần túi áo trên người một lần nữa, cầu mong có thể tìm ra chút tiền lẻ. Cuối cùng sờ thấy một tờ giấy nhỏ dưới đáy túi quần, bên trong có mấy đồng tiền xu rơi ra, cậu đuổi theo không kịp, trơ mắt nhìn nó nảy trên đường, lăn vào gậm tủ giữa hai cửa hàng.

Đó là tiền xu hôm qua sau khi đi siêu thị Từ Nhiễm thuận tay nhét vào người cậu, cô rất ghét phải cầm tiền xu dễ rơi. Hiện tại cậu cũng chỉ có mấy đồng lẻ kia, tốt xấu gì vẫn có thể đủ để bắt xe bus trở về, Mục Nhiên không cố tìm những thứ khác nữa, ngồi xổm xuống nhặt tiền.

Lúc Hạ Húc Đông đi ra chính là nhìn thấy cảnh tượng như vậy. Cách đó không xa Mục Nhiên lúi húi ngồi xổm trên mặt đất, tay vói vào trong gầm tủ dùng sức sờ soạng tìm gì đó. Gã ngây ra một lúc, sau đó mới định thần bước nhanh qua kéo Mục Nhiên đứng lên, nhíu mày hỏi, “Cậu đang làm gì đó?”

Mục Nhiên thình lình bị người khác kéo lên còn có chút không vững, vừa quay đầu nhìn thấy Hạ Húc Đông mới hồi phục lại, lí nhí đáp, “Tiền rơi vào trong đó.”

“Tiền gì cơ?” Hạ Húc Đông buông tay cậu ra, khó hiểu tiền như thế nào mà có thể rơi vào nơi đấy được.

Mục Nhiên thoáng ngượng ngùng, do dự một lúc mới trả lời, “Không có gì, chỉ là chút tiền xu lẻ thôi…”

Hạ Húc Đông trong lòng thở dài, cũng không tiếp tục hỏi nữa mà lên tiếng nhắc nhở, “Quần áo bẩn rồi kìa.” Mục Nhiên nghe lời cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện tay áo mình dính không ít bụi, cậu vội vàng cười cười dùng tay lau đi.

Hạ Húc Đông nhìn bộ dáng cậu cẩn thận cúi đầu phủi quần áo, không biết làm sao trong lòng cảm thấy có chút khó chịu, chờ cậu xong xuôi mới mở miệng một lần nữa, “Đi thôi, đưa lái xe đưa cậu về.”

Mục Nhiên liền lắc đầu từ chối, “Không cần không cần, tự tôi… về là được, không cần phải phiền anh.”

Hạ Húc Đông bất đắc dĩ, đành phải đem Từ Nhiễm ra làm lá chắn, “Đi thôi, dù sao tôi cũng phải về sớm, chị Từ Nhiễm của cậu mà biết tôi để cậu một mình ở đây nhất định sẽ bắt tôi quỳ mà dọn toilet.”

Mục Nhiên nghĩ đến Từ Nhiễm cũng không đành từ chối ý tốt của Hạ Húc Đông nữa, cười cảm ơn rồi đi theo gã đến bãi đỗ xe.

Chờ đi được một đoạn, Hạ Húc Đông khẽ liếc sang Mục Nhiên vẫn đoan đoan chính chính ngồi không hé miệng một câu, khụ khụ hai tiếng rồi không được tự nhiên nói, “Cái kia… trước đây không tìm được cơ hội…”

Mục Nhiên quay đầu nhìn gã.

Hạ Húc Đông hai mắt vẫn nhìn thẳng, đưa tay sờ sờ mũi, “Mục Nhiên, trước kia tôi đối với cậu… thực sự quá phận, hôm nay tôi muốn xin lỗi, mong cậu sẽ không để trong lòng.” Trước kia gã không có trói buộc, thích làm gì thì làm, cảm thấy đương nhiên mọi người luôn phải vây quanh mình, từ khi gặp Từ Nhiễm gã mới biết được cái gì là trách nhiệm, biết được nhân quả báo ứng là như thế nào.

Mặc kệ sau này Dịch Thiên và Mục Nhiên sẽ như thế nào, lời xin lỗi này là gã thiếu Mục Nhiên.

Mất vài giây Mục Nhiên mới phản ứng được Hạ Húc Đông muốn nói cái gì, bất an trả lời, “Không có không có, anh đừng nói như vậy, là do tôi đối với Dịch Thiên làm ra loại chuyện…” Nói đến đây thanh âm cậu dần ngập ngừng, nhỏ xuống. Tuy rằng cậu rất thoải mái với Từ Nhiễm nhưng đối với Hạ Húc Đông vẫn luôn lễ phép hạ mình như vậy, cũng không dám nghĩ vì Từ Nhiễm tốt với cậu mà gã cũng sẽ phải tốt. Hạ Húc Đông trước kia vô cùng chán ghét cậu, thực không nghĩ tới gã thế nhưng lại nói lời xin lỗi.

“Ôi chao tại sao tôi lại không sớm phát hiện ra cậu là người như vậy chứ…” Hạ Húc Đông bất đắc dĩ lắc đầu cười, ngày trước gã cảm thấy cậu bỉ ổi vô liêm sỉ, hiện tại hiểu biết một chút mới biết người này căn bản nửa điểm tâm nhãn cũng không có, thậm chí còn phải dùng từ “ngốc” để hình dung.

Mục Nhiên cũng không biết nói gì, lúng túng ha ha cười.

Hạ Húc Đông lại liếc cậu một cái, khóe miệng cười hạ dần xuống, có phần do dự tiếp lời, “Giản Ninh…” Dừng một chút, “Trước kia là người yêu của Dịch Thiên, bọn họ từ nhỏ đến lớn đều ở cùng nhau. Cậu phải chuẩn bị sẵn tâm lí.”

“Tôi không…” Mục Nhiên há mồm muốn nói, Hạ Húc Đông đánh gãy lời cậu, đem chuyện của Dịch Thiên và Giản Ninh kể sơ qua.

Giản Ninh là con chị hai Giản gia, khi bé lớn lên ở bên ngoài, sáu tuổi mới trở về nhà lớn. Từ nhỏ y đã được theo học vẽ tranh, tính tình lại luôn trầm ồn, an tĩnh. Mẹ Dịch Thiên ngẫu nhiên gặp y đã vô cùng yêu thích, lập tức để Giản Ninh đi theo bà ấy học. Mẹ Dịch Thiên là tiểu thư nhà gia thế lớn, từ bé được chú trọng bồi dưỡng, biết bao nhiêu người cầu đều không được cơ hội này nên Giản gia đương nhiên một trăm phần trăm đồng ý.

Về sau Giản Ninh liền thường xuyên xuất nhập Dịch gia, bởi vậy mà quen biết Dịch Thiên. Y ôn hòa không kiêu không nóng, dung mạo lại cực kì xuất sắc, người thích y không ít, nhưng cố tình trái tim lại đặt ở trên người Dịch Thiên. Không biết từ bao giờ Dịch Thiên cũng vô thanh vô thức động tâm, chờ đến khi Hạ Húc Đông biết được hai người họ đã ở cùng nhau một thời gian rồi.

Nói tới đây gã cũng không khỏi cảm thán, hai người kia trừ bỏ đều là nam, dung mạo gia thế đều không có gì thiếu sót, làm cho bọn họ muốn phản đối cũng không biết nói thế nào.

Có điều thời gian càng dài, Giản Ninh càng nảy sinh áy náy với mẹ Dịch Thiên, đối với Dịch Thiên cũng đều là y nhân nhượng bao dung, bọn họ một chút lòng tin vào tương lai cũng không có. Vừa vặn lúc đó Giản gia xảy ra biến cố, Giản Ninh không có bất luận dấu hiệu gì liền theo người nhà sang nước ngoài, chỉ để lại cho Dịch Thiên một bức thư ngắn, nói muốn cùng hắn chia tay, mong hai người không cần liên lạc nữa.

Dịch Thiên lúc ấy bị trúng một vố đau, nhưng hắn vốn tự trọng rất cao, có chết cũng quyết không đi tìm Giản Ninh. Giản Ninh vốn đang do dự luyến tiếc, thấy Dịch Thiên nửa điểm phản ứng cũng không có liền thật sự tâm nguội ý lạnh.

Hai người cứ như vậy hoàn toàn chặt đứt liên hệ.

Hạ Húc Đông thở dài, bất đắc dĩ cười, “Giản Ninh vốn cũng hi vọng Dịch Thiên có thể đuổi theo y một lần, ai mà biết được tên kia mắt mọc trên đầu nhất quyết không chịu cúi, tôi đều xem như phục cậu ta…”

Mục Nhiên còn đắm chìm trong câu chuyện của hai người nọ, nghe đến đó mới hồi phục lại tinh thần. Cậu nhớ đến phản ứng khi anh gặp lại người kia, nghĩ lại cách ánh mắt bọn họ đối diện với nhau, rũ mắt chậm rãi mỉm cười, “Hôm nay lúc ăn cơm có thể nhìn ra, Dịch Thiên vẫn còn thích Giản tiên sinh.”

Hạ Húc Đông không trực tiếp trả lời, chỉ cười theo, “Hai người họ… nếu lúc trước đồng ý đều thối lui một bước, không biết chừng hiện tại cả mọi người trong nhà cũng biết rồi đi.” Nói xong gã mới đột nhiên kịp nhận ra, có chút xấu hổ nói, “Tôi nói với cậu chuyện này, chỉ là hi vọng cậu hiểu được, Giản Ninh cùng những người khác không giống… Cậu đừng nghĩ nhiều.”

Mục Nhiên nhìn biểu tình khó xử của Hạ Húc Đông, thu hồi tươi cười nghiêm túc nói, “Tôi không nghĩ nhiều, cảm ơn anh đã nói cho tôi biết. Anh… Mọi người hãy tin tưởng tôi một lần, tôi sẽ không quấn Dịch Thiên nữa.” Đã trải qua nhiều chuyện như vậy, làm sao còn có thể mù quáng si tâm vọng tưởng đây? Đừng nói Dịch Thiên có người yêu, cho dù không có, cậu cũng không muốn làm phiền anh nữa.

Hạ Húc Đông nhìn vẻ mặt kiên định của Mục Nhiên, hơi nhíu mày. Theo lí mà nói đối với gã, gã hẳn là nên cảm thấy may mắn vì rốt cục Mục Nhiên đã có thể nghĩ thông suốt mới đúng, dù sao đây vẫn là cách tốt nhất cho ba người bọn họ.

Nhưng không biết vì cái gì gã lại cảm thấy ẩn ẩn khó chịu, chỉ cần nghĩ tới khi Mục Nhiên sinh bệnh thái độ của Dịch Thiên đối với cậu như bảo bối kia, gã liền cảm thấy có chỗ nào đó không đúng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.