Mục Nhiên

Chương 64





Tiếng đập cửa vang lên đúng lúc Mục Nhiên và Mục Cận vừa ăn cơm xong. Cậu đang bận rửa bát, trên tay dính một đống xà phòng, nghe tiếng đập cửa liền đoán là Tô Văn Dương nhất thời có chút kích động, một bên quay đầu nói chờ một chút một bên vội vã rửa tay. Mục Cận thấy cậu sốt ruột liền nói, “Để con mở cửa cho” rồi chạy ra ngoài phòng bếp.

Mục Nhiên lau lau tay rồi nhanh chóng theo ra ngoài, ra đến nơi Mục Cận đã mở cửa, bên ngoài quả nhiên là Tô Văn Dương. Mục Cận không biết Tô Văn Dương, nhìn thấy người lạ vội vàng chạy về ôm lấy chân Mục Nhiên. Mục Nhiên nhận ra bé sợ hãi, cúi đầu trấn an, “Mục Cận đừng sợ, đây là bạn của ba ba.” Bé con lúc này mới thả lỏng một chút, lí nhí hướng Tô Văn Dương chào.

Tô Văn Dương gật đầu chào lại bé. Mục Nhiên không kịp đợi hỏi, “Dịch Thiên thế nào rồi?”

Tô Văn Dương ngẩng đầu nhìn cậu, trầm giọng nói, “Ngài ấy bị cảm lạnh, miệng vết thương có chút nhiễm trùng nên mới sốt cao.”

Mục Nhiên ngẩn ngươi, không tự giác cao giọng hỏi, “Miệng vết thương? Miệng vết thương nào?”

Tô Văn Dương cũng không trả lời, khẽ thở dài một cái rồi nói, “Mục tiên sinh có rảnh nghe tôi nói vài câu không?”

Mục Nhiên chần chừ một lát, cuối cùng ngồi xổm xuống nói với Mục Cận, “Ba ba với chú có chuyện muốn nói, Mục Cận vào phòng đọc sách trước có được không?”

Mục Cận gật đầu. chạy đến ghế sopha ôm tập tranh với truyện đọc chạy vào phòng ngủ của mình, đóng cửa lại.

Mục Nhiên đau lòng nhìn Mục Cận còn nhỏ như vậy mà đã hiểu chuyện nhưng cũng không để lộ ra, chỉ ngẩng đầu nói với Tô Văn Dương, “Tô tiên sinh mời nói.”

“Mục tiên sinh cũng biết, tôi chỉ là trợ lí của Dịch thiếu, căn bản không có tư cách để nói điều gì. Nhưng có một vài chuyện Dịch thiếu nhất định sẽ không nói, mà Mục tiên sinh trong lòng lại có khúc mắc, nếu không giải thích rõ ràng chỉ sợ Mục tiên sinh sẽ mãi tiếp tục hiểu lầm.”

Mục Nhiên nghe vậy không hiểu sao trở nên khẩn trương, tay đặt cạnh người cũng không khống chế được run lên.

“Dịch thiếu vừa mới phẫu thuật do thủng dạ dày, vết thương mới khép lại đã muốn đến đây tìm Mục tiên sinh, mặc kệ bác sĩ khuyên thế nào cũng không nghe. Hôm nay đến đây lại đợi trước cửa hơn hai tiếng đồng hồ, nên mới bị nhiễm lạnh.”

Mục Nhiên trừng lớn mắt nhìn Tô Văn Dương, Dịch Thiên phải phẫu thuật? Vì sao anh lại không nói điều đó với cậu? Cậu căn bản cái gì cũng không biết…

Tô Văn Dương nhìn biểu tình kinh hách của Mục Nhiên, khóe miệng bất đắc dĩ cười. Dịch Thiên chính là như vậy, hắn vì Mục Nhiên làm cái gì cho tới bây giờ cũng chưa từng nói. Hắn cho rằng những gì hắn đang trả giá không đáng để nhắc tới, cũng nghĩ rằng Mục Nhiên sẽ nguyện tiếp nhận, tin tưởng tình cảm của hắn. Thế nhưng có một điều hắn không hiểu, đã là tình cảm thật lòng, nếu không nói ra đối phương sao có thể biết đây?

“Anh ấy sao lại thủng dạ dày, sao có thể biến thành như vậy…” Mục Nhiên nghẹn ngào kìm nén.

“Từ sau khi Mục tiên sinh đi, Dịch thiếu đã thẳng thắn nói với mọi người trong nhà rằng muốn sống cùng với ngài, bị cha đánh đến mức phải vào viện cũng không thay lời. Ngài ấy điều tra tin tức của ngài ở khắp nơi, ở trong bệnh viện cũng không bình phục được, sau đó cha Dịch thiếu lấy ngài để uy hiếp, ngài ấy mới cắn răng nhẫn nhịn đến bây giờ.”

Tô Văn Dương nhìn người trước mắt đã hoàn toàn giật mình sửng sốt, thở dài nói, “Từ sau khi ngài đi, Dịch thiếu bắt đầu liều mạng làm việc, cộng thêm không bận tâm đến thân thể chính mình nên bệnh bao tử ngày càng nghiêm trọng. Trước đây không lâu Dịch thiếu bị ngộ độc rượu quá nặng phải đưa vào bệnh viện, phẫu thuật thủng dạ dày, bác sĩ thậm chí còn lo lắng kiểm tra dấu hiệu của ung thư.”

Lệ ngấn nơi khóe mi, Mục Nhiên run rẩy hỏi, “Kết quả… kiểm tra…”

Tô Văn Dương ngắt lời, “May mắn là không có trở ngại gì.”

Thân thể căng thẳng của Mục Nhiên thả lỏng, một câu cũng không nói nên lời.

“Lần này chúng tôi có thể tìm được nơi này là do mẹ Dịch thiếu uy hiếp thư kí Giang. Chuyện này có lẽ cha Dịch thiếu cũng sớm biết, trong nhà khẳng định đã loạn thành như cào cào.”

Tô Văn Dương dừng lại, nghĩ đến lời Dịch Thiên từng nói qua, lúc này mới tiếp tục, “Dịch thiếu khẳng định đã chuẩn bị tinh thần quyết liệt với trong nhà nên mới đến tìm ngài.”

Nước mắt vô pháp điều khiển mà tự động rơi xuống, “Ngài” mà Tô Văn Dương vừa nói có lẽ chính là mình đi, là Mục Nhiên mà Dịch Thiên thích. Mục Nhiên không khỏi hoài nghi, cũng không cách nào ức chế được đau lòng. Cậu đi đến trước mặt Tô Văn Dương, nghẹn ngào nói, “Tôi… tôi muốn gặp Dịch Thiên.”

Tô Văn Dương đi rồi, Dịch Thiên một mình trong phòng bệnh, hắn suy nghĩ hồi lâu, rốt cuộc vẫn gọi điện thoại cho Từ Nhiễm. Từ Nhiễm cũng không biết Dịch Thiên đã tìm được Mục Nhiên, chờ tới khi hắn nói xong cô mới nóng nảy hỏi thăm tình huống Mục Nhiên vài câu, còn hỏi cậu có ở cạnh đấy không cô muốn nói chuyện với cậu.

Dịch Thiên không vội vã trả lời, chỉ đơn giản nói, “Cậu ấy không nguyện ý theo tôi trở về.”

Từ Nhiễm ở bên kia ngây ra một lúc, vốn định châm chọc cậu ấy nào dám trở về cùng anh nữa, nhưng chung quy đến bên miệng vẫn là không nói ra.

Dịch Thiên thấy Từ Nhiễm không nói gì, trầm mặc một chút, tay siết chặt di động, mở miệng lại có phần khép nép, thậm chí còn mang theo ngữ khí cầu xin hỏi, “Từ Nhiễm, làm cách nào…” Hắn dừng một chút, “Làm cách nào để Mục Nhiên có thể tin tưởng tôi?” Hắn luôn tự đắc cao cao tại thượng, chưa từng luống cuống chật vật như vậy, nhưng Mục Nhiên rời đi cùng cự tuyệt khiến hắn thực kích động, còn tâm tư nào để băn khoăn tự tôn hay cao ngạo chứ.

Từ Nhiễm kinh ngạc liếc nhìn di động, thậm chí bắt đầu hoài nghi ở đầu dây bên kia có phải có người giả dạng Dịch Thiên hay không.

Một lúc lâu sau cô bất đắc dĩ cười nhạt, “Dịch Thiên, Mục Nhiên là một người tự ti, từ khi cậu ấy quen biết anh, cho tới bây giờ chưa bao giờ đặt mình ở vị trí ngang hàng với anh. Cậu ấy vốn không tự tin với chính mình, hơn nữa còn từng làm những việc như vậy với anh lại càng khiến cậu ấy cảm thấy mình vô năng hèn mọn.”

Nghĩ đến về sau Hạ Húc Đông chủ động thẳng thắn nói với mình trước kia bọn họ đã đối xử với Mục Nhiên như thế nào, giọng điệu trở nên có chút lạnh lùng, “Anh có còn nhớ, anh trước kia đã đối xử với cậu ấy như thế nào không? Lừa cậu ấy đến một nơi xa lạ bị người tùy ý nhục nhã; trói cậu ấy trên ghế, bịt miệng nhìn anh với người khác trên giường… Còn có, người mẹ câm của cậu ấy đã chết như thế nào, không cần tôi giúp anh nhớ lại chúư?” Từ Nhiễm biết Lâm Hàm bắt cóc Mục Nhiên, nhưng kì thật cô vẫn chưa biết việc Lâm Hàm còn muốn sai người cưỡng dâm cậu. Hạ Húc Đông liều chết giữ kín bí mật này, nếu không chỉ sợ Từ Nhiễm mà biết được sẽ trực tiếp đi tìm Lâm Hàm mà giết chết cậu ta.

Chuyện trong quá khứ Dịch Thiên chưa bao giờ dám nhớ đến, thậm chí còn tận lực lảng tránh, thế nhưng Từ Nhiễm lại không niệm tình đào tung nó lên, mỗi lời nói đều như nhát dao, thong thả mà trực tiếp đâm vào trái tim hắn. Dịch Thiên có chút không chịu nổi, thở hổn hển, huyết sắc trên mặt cũng dần rút sạch.

Từ Nhiễm vốn tưởng rằng Dịch Thiên sẽ phản bác, thậm chí bọn họ sẽ lần thứ hai cãi vã cạch mặt nhau, có điều cô tạm dừng hồi lâu vẫn không nghe thấy Dịch Thiên nói gì, từ điện thoại truyền tới tiếng hít thở có vẻ áp lực, đầy thống khổ.

Từ Nhiễm trong lòng thở dài, bình ổn lại cảm xúc nói, “Mục Nhiên trước kia tuy đã làm sai, nhưng báo ứng cậu ấy cũng đã gánh rồi. Cậu ấy chỉ là con người bình thường, cũng có tự tôn của riêng mình. Mặc kệ anh có phải thương cậu ấy hay không, anh cũng nên tôn trọng cậu ấy, đừng lúc nào cũng cường ngạnh ra lệnh, hô đến là phải đến, gọi tới là phải tới.”

Dịch Thiên nghe Từ Nhiễm nói, đột nhiên nghĩ tới lần hắn nửa đêm đi tìm Mục Nhiên, cậu không muốn đứng trong lồng ngực hắn hắn liền uy hiếp “Còn cử động nữa tôi ngay ở nơi này thượng cậu”. Còn có lúc hắn mang cậu đi ăn cơm, Lục Xa vũ nhục cậu hắn chẳng những không giúp đỡ lời, thậm chí còn ở trước mặt cậu hôn Giản Ninh. Khi cậu muốn rời khỏi nhà, hắn cường lôi cậu lên xe, châm chọc “Hay là cậu thích nhìn tôi với người khác trên giường hơn?” Lúc ấy Mục Nhiên bị hắn làm cho cả người phát run, gằn từng tiếng cẩn trọng nói, “Nếu tôi tiếp tục quấn lấy anh, tôi chết không được tử tế”…

Dịch Thiên nhắm mắt lại, mu bàn tay siết chặt nổi gân xanh, lòng bàn tay chảy xuống vài giọt máu đỏ. Một lúc lâu hắn mới mở miệng, thanh âm khàn đến cực hạn, “Tôi đã biết…

Cảm ơn.”

Từ Nhiễm trầm mặc, cuối cùng chỉ nói một câu, “Dịch Thiên, hãy đối tốt với cậu ấy đi!”

Tô Văn Dương đưa Mục Nhiên và Mục Cận đến bệnh viện, đợi đến cửa phòng bệnh, Mục Nhiên vốn định ôm Mục Cận đi vào liền bị Tô Văn Dương ngăn lại, “Để tôi đưa bé đi nơi khác chờ, ngài cứ vào đi.”

Mục Nhiên có chút không yên lòng nhìn Mục Cận, bé như nhìn thấu cậu khó xử, buông tay ôm cổ cậu ra, nhẹ giọng nói, “Con ở bên ngoài chờ ba.”

Mục Nhiên vẫn có vẻ do dự, Tô Văn Dương vươn tay đón Mục Cận, “Tôi sẽ trông bé, ngài cứ an tâm.” Mục Cận cũng không kháng cự, ngoan ngoãn để Tô Văn Dương bế đi.

Mục Nhiên lúc này mới gật đầu, ôn thanh dặn dò Mục Cận mấy câu, lại hướng Tô Văn Dương nói, “Làm phiền anh.”

Sau đó đẩy cửa bước vào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.