Mục Nhiên

Chương 68







Dịch Thiên về đến nhà lớn đúng lúc đang giờ ăn trưa, đại khái do Dịch lão gia tử trở về nên trong nhà tề tựu rất nhiều người, không kể đến các chú các bác , ngay cả chú hai luôn ở nước ngoài làm việc cũng có mặt.

Dịch Thiên đi đến bên cạnh Dịch lão gia tử cúi đầu cung kính chào một tiếng “Ông nội”, tiếp đến chào hỏi vài vị trưởng bối trong nhà, xong đâu đấy mới ngồi xuống ghế của mình.

Dịch Hải Chiêu vẻ mặt bình tĩnh không nói gì, ngay cả khi Dịch Thiên chào mình cũng không phản ứng. Sau khi Dịch Thiên nằm viện mẹ hắn đã gọi thư kí Giang đưa mình tới thăm, sau lại sử dụng thân phận phu nhân khiến thư kí Giang không thể không giao tin tức của Mục Nhiên ra. Dịch Hải Chiêu vừa biết tin này đã lập tức sai người hành động, nếu không phải mẹ Dịch Thiên gọi cầu Lão gia tử về ngăn lại thì thằng con trời đánh của ông làm sao có khả năng gặp được tên nhóc kia.

Mẹ Dịch Thiên cũng không để ý Dịch Hải Chiêu, bà ấy hỏi han Dịch Thiên vài câu rồi gọi người phân phó vài việc.

Chốc lát sau người giúp việc bưng từ phòng bếp lên một chút cháo cá, đậu hũ và canh gà, mẹ Dịch Thiên dặn dò, “Uống canh trước đừng để nguội.”

Dịch lão gia tử vốn đang cùng chú Dịch Thiên nói chuyện, nghe vậy hơi nhấc đầu lên, nhìn hắn thản nhiên hỏi, “Thân thể không tốt?”

Dịch Thiên cúi thấp đầu đáp, “Đã không có vấn đề gì ạ.”

Lão gia tử gật đầu, “Chút nữa để lão Trần qua xem.” Lão Trần là bác sĩ lão gia tử mang theo người, y thuật dĩ nhiên không cần phải nói.

Dịch Thiên lên tiếng đồng ý, thấy ông nội không đề cập gì nữa mới cúi đầu ăn cơm.

Mọi người trong nhà ai nấy đều biết chuyện Dịch Thiên yêu một nam nhân, thậm chí còn vì người này mà không tiếc phản kháng với Dịch Hải Chiêu, mối quan hệ xấu đến cực điểm. Mấy đứa cháu cùng lứa tuổi với Dịch Thiên nghĩ thầm, nếu hắn tiếp tục gây chuyện như vậy không phải mình sẽ có cơ hội hay sao? Trong lòng càng không khỏi tính toán cung kính lấy lòng Dịch lão gia tử thêm một chút.

Dịch Thiên cũng không để ý bọn họ, buông ánh mắt tự mình thản nhiên dùng bữa.

Cơm nước xong, lão Trần làm vài kiểm tra đơn giản cho Dịch Thiên, lại cả báo cáo hậu phẫu, sau đó đi đến bên cạnh Dịch lão gia tử thấp giọng nói mấy câu.

Lão gia tử nhăn nhíu mày, ngẩng đầu nhìn Dịch Thiên ánh mắt có vẻ không vui, “Đã lớn rồi, chuyện gì nên làm, chuyện gì không nên làm phải tự mình biết cân nhắc.”

Dịch Thiên cúi đầu, cung kính mà đáp, “Vâng, ông nội.”

Lão gia tử lắc đầu, gọi Dịch Hải Chiêu và vài chú bác khác tới, lại quay đầu dặn Dịch Thiên, “Ở đây chờ, chốc nữa ta sẽ gọi cháu lên sau.” Nói xong cũng không chờ Dịch Thiên trả lời liền cùng người khác vào thư phòng.

Bọn họ đi rồi, mẹ Dịch Thiên mới lôi hắn ngồi xuống, ngữ khí như oán giận nói, “Vết khâu còn chưa lành đã đi tìm người, cần phải gấp như vậy sao?”

Dịch Thiên cười cười không đáp, vươn tay cầm lấy tay mẹ hắn, thấp giọng nói, “Mẹ, cảm ơn.”

Mẹ Dịch Thiên trừng mắt liếc hắn một cái, mất hứng nói tiếp, “Cảm ơn cái gì? Cảm ơn mẹ ngăn ba con nên phải mời ông nội về? Mẹ nói cho con biết, mẹ chưa từng nói sẽ đồng ý chuyện con và cậu nhóc kia đâu.” Nói tới đây bà ấy nhíu mày, “Không biết là người như thế nào mà từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy con như vậy…”

Dịch Thiên biết bà ấy đau lòng hắn nên cũng không nói gì thêm, chỉ nhẹ giọng nói một câu, “Cậu ấy tốt lắm.”

“Tốt cái gì mà tốt, Ninh Ninh đã nói với mẹ người này tâm thuật bất chính!”

Dịch Thiên sửng sốt, ánh mắt phát ra chút lãnh ý sau đó lập tức che giấu đi, mẹ hắn cũng không phát hiện ra, vẫn lải nhải nói thêm điều gì đó.

Hai người trò chuyện chưa lâu đã có người giúp việc từ trên lầu xuống gọi Dịch Thiên lên.

Dịch Thiên lên lầu, đẩy cửa vào thư phòng thấy lão gia tử ngồi giữa phòng, trên tay lăn hai quả cầu bằng ngọc, nhắm mắt không biết nghĩ cái gì. Lão gia tử đầu tóc bạc trắng, râu lấm tấm hoa râm, mi tâm sâu như khắc gỗ. Hình thể ông cao lớn, lưng thẳng tắp, thoạt nhìn cực kì uy nghiêm.

Lão gia tử nghe được tiếng cửa mở, mở mắt nhìn Dịch Thiên, hất cằm ý bảo hắn ngồi xuống, đợi trong chốc lát sau đó mới cất tiếng nói, “Cháu từ bé đã không chịu thua kém ai, ta cũng đặt kì vọng rất lớn. Sao đến cái tuổi này cháu ngược lại lại hồ đồ?”

Dịch Thiên nghe xong không phản bác, trực tiếp đứng dậy quỳ xuống, hơi cúi đầu nói, “Đã làm ông thất vọng.”

Lão gia tử lắc đầu, “Nếu cháu đã quyết định chúng ta nếu tiếp tục ngăn cản ngược lại sẽ càng làm cháu phản kháng nhiều hơn. Ta hỏi cháu, cháu vẫn cương quyết muốn sống cùng người kia?”

Dịch Thiên một giây cũng không do dự, nghiêm túc gật đầu.

Lão gia tử nhíu mày, hai mắt nhắm lại chậm rãi lăn quả cầu ngọc trong tay. Một lúc lâu sau, ông mới một lần nữa mở to mắt, đẩy một con dấu đỏ trên bàn qua, bình tĩnh nói, “Nếu vẫn kiên trì, con dấu này không thể truyền cho cháu. Có hiểu ý ta hay không?”

Đó là con dấu chỉ mình gia chủ Dịch gia được nắm giữ. Việc phân chia hoa hồng trong Dịch gia còn có vài văn kiện mấu chốt, không được đóng dấu gia chủ sẽ không có hiệu lực. Đồng lứa với Dịch Thiên chỉ có hắn nổi trội nhất, vài anh em khác biểu hiện chỉ thường thường, chính vì vậy mà hắn không bất ngờ được nhắm chắc cho vị trí gia chủ, cố vài năm nữa là được.

Thư phòng lặng phắc, vài người sốt ruột thay Dịch Thiên, cũng có người chờ để chê cười hắn. Dịch Hải Chiêu tuy rằng không nói gì nhưng tay đã nắm chặt thành quyền, trên cánh tay nổi đầy gân xanh.

Cũng không biết qua bao lâu, trong phòng mới vang lên thanh âm của Dịch Thiên, “Cháu hiểu.”

Lão gia tử nhìn về phía hắn, Dịch Thiên mặt không thay đổi trầm giọng nói tiếp, “Con dấu này xin ông truyền cho người khác đi.”

Tiếng hắn vừa dứt, Dịch Hải Chiêu liền đứng lên, ném chén trà xanh bằng sứ trên tay về phía Dịch Thiên.

Người cảnh đều như vậy, thời gian giống như quay trở lại ngày hôm qua. Lần này Dịch Thiên như cũ không né tránh, tùy ý để chén trà đập vào trán mình, mặt vẫn thản nhiên không lộ vẻ gì.

Bác cả của hắn đứng dậy ấn Dịch Hải Chiêu ngồi xuống, lại khuyên nhủ mấy câu.

Ông nội Dịch Thiên uống một ngụm trà, xong chậm rãi đặt lại chén trà xuống, lúc này mới nói, “Ta lớn tuổi rồi nên không ai đem ta để vào mắt sao…”

Dịch Hải Chiêu biến sắc, hô “Ba…” một tiếng.

Lão gia tử không thèm nhìn y, tiếp tục nói với Dịch Thiên, “Chính cháu tự lựa chọn thì tự mình gánh chịu hậu quả, ta sẽ không can thiệp vào. Ta chỉ nói một câu, vô luận như thế nào cháu cũng phải có một đứa con của mình, cũng là để cha mẹ cháu có hi vọng.” Mấy năm nay công nghệ rất phát triển, lão gia tử không buộc hắn lấy vợ nhưng hắn phải có đứa nhỏ, đây cũng là nhượng bộ lớn nhất.

Dịch Thiên hiểu ý tứ của ông, nếu hắn không đáp ứng mặc nhiên vế câu trước cũng không được đồng ý. Nếu ông thực sự muốn ngăn cản hắn và Mục Nhiên hắn quả thực bó tay không có biện pháp. Cho nên Dịch Thiên đành gật đầu, kiên định nói một tiếng, “Vâng.”

Lão gia tử hơi thở dài, ánh mắt cuối cùng nhìn Dịch Thiên vẫn ánh lên vẻ thất vọng. Ông phất tay, nói, “Được rồi, ra ngoài xử lí vết thương trên trán đi.”

Dịch Thiên gật đầu đứng lên, cúi chào ông cùng vài người khác sau đó mới ra khỏi phòng.

Lão gia tử cho dù đã không còn quản chuyện Dịch gia nhưng lời nói của ông như cũ vẫn có trọng lượng lớn nhất, Dịch Hải Chiêu có muốn cũng không được ngăn trở nữa. Dịch Thiên vốn cho rằng mình sẽ phải nháo một trận long trời lở đất, thậm chí còn chuẩn bị sẵn tinh thần để đoạn tuyệt quan hệ, thực không nghĩ tới ông nội xuất hiện, dùng cách đơn giản nhất mà hắn có thể nghĩ ra để giải quyết mọi chuyện.

Vị trí gia chủ kia, nói Dịch Thiên hắn không muốn đương nhiên là nói dối.

Thế nhưng hắn cũng hiểu được, cuộc sống này vĩnh viễn luôn rất công bằng, con người nếu muốn đạt được thứ gì đó sẽ phải trả giá bằng những thứ khác, không ai có thể có tất cả mọi thứ.

Hắn không dựa vào thế lực của Dịch gia cũng không đến mức trở thành phế vật, chỉ là mất chút quyền lực thượng phong, nhưng với năng lực của hắn không gì có thể gây khó dễ cho hắn.

Muốn hắn phải buông tay Mục Nhiên?

Cả đời này vĩnh viễn cũng không có khả năng!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.