Mục Tiêu Của Tôi Là Không Ngồi Tù

Chương 11




“Điểm kiểm tra hóa không quá tốt.” Phương Mộc nhìn bài thi: “Có phải đề hơi khó?”

“Ừ, điểm cao nhất lớp là 72, hơn phân nửa dưới trung bình.”

Phương Mộc gật đầu: “Biết sai ở chỗ nào không?”

“Câu cuối cùng không ai biết làm, toàn trường nộp giấy trắng.”

“Ừ, rất khó. Đề bài rất lắt léo, tụi em không cần viết ra phương trình siêu việtnày, cho nên nghiêm túc mà nói cũng không quá khó.”

“Là như thế nào?” Lý Bích cầm bút lên.

Phương Mộc viết phương trình lên giấy: “Đây là phương trình siêu việt, cáinày tụi em không học.”

“Không có.”

“Nhưng dù em không dùng phương trình này, vẫn có thể nhìn ra có hai chất oxihóa ni tơ mà thành trong đề bài, nếu em có thể liên tưởng đến ban đầu mang ion âm, có thể nhìn ra cách giải câu này.”

Lý Bích lặng lẽ nhìn bài thi: “Thật khó.”

“Ừ, là đề khó, giáo viên làm khó tụi em.”

Lý Bích cuốn bài thi lại, dường như có chút tâm sự: “Gần đây trường học bầucử, chủ nhiệm lớp đề cử em vào ban hội đồng hội học sinh, em nên đi không?”

“Không phải là phải diễn thuyết vận động bầu phiếu sao?”

“Ừ.”

“Có thể thử xem, rèn luyện bản thân một chút.” Phương Mộc nhớ tới lúc mìnhhọc cấp ba, hoài niệm nói: “Kỳ thực lúc cấp ba anh từng làm việc trong ban hội đồng hội học sinh.”

Lý Bích giật giật mí mắt: “Em biết, anh là hội trưởng.”

“…..”

Lý Bích lấy vở số học trong cặp: “Tuần sau lại có trắc nghiệm số học.”

Phương Mộc gật đầu. Từ khi anh dạy tới nay, Lý Bích đã liên tục có hai bài kiểm tra không đạt trung bình, trước đây thất bại là vì không bỏ công sức, hiện tại chưa lấy được nền tảng nên chưa đạt được tiêu chuẩn, Phương Mộc sợ Lý Bích bị tổn thương lòng tự trọng: “Có thể đạt tiêu chuẩn hay không tạm thời không quan trọng, bây giờ em có rất nhiều vướng mắc, cần thời gian nhất định để tháo rút, bất luận là ai cũng không thể đạt được thành tích trong một sớm một chiều, hiểu chưa?”

“Ừ.”

Phương Mộc lại nói: “Tuần sau em đưa bản diễn thuyết tranh cử cho anh, anh xem cho em. Không chắc có thể có nhiều hỗ trợ, nhưng ít ra anh cũng có chút kinh nghiệm.”

Lý Bích lắc đầu: “Cái đó tự em viết, chuyện này là em tranh cử, anh không cần phải sửa cho em.”

Phương Mộc có chút tán thưởng nhìn hắn, cười nói: “Có chí khí như vậy, xem ra tương lai em nhất định rất có bản lĩnh, đến lúc đó đừng quên anh, cho anh chút phúc lợi nhé.”

Lý Bích yên lặng nhìn anh, cúi đầu đọc sách, thuận tiện vén áo lên xoa xoa cằm. Trong lòng Phương Mộc nhảy dựng, ánh mắt khó khống chế nhìn cơ bụng hoàn mỹ không biết là sáu múi hay tám múi.

Quần đùi lỏng lẻo, không cột chắc, tầng cơ bụng dưới cùng giấu bên trong quần đùi, nửa lộ nửa không.

Đó là… Tuyến nhân ngư*?

(Tuyến nhân ngư: là phần cơ bụng hai bên xương chậu tạo thành vết hìnhchữ V)

Phương Mộc đỏ mặt thoáng nhìn lập tức quay đầu, Lý Bích thả áo xuống: “Làm câu này?”

“Ừ.” Phương Mộc mím chặt môi, nhìn vào sách không nhìn Lý Bích nữa.

Phi lễ chớ nhìn, phi lễ chớ nhìn! Thằng nhóc cũng hơi quá đáng, sao bây giờ vừa mới nhìn đã quên mất?