Mười Lăm Năm Chờ Đợi Chim Di Trú

Chương 1



Edit: Cát Niên

Ngày 15 tháng 6 năm 1990.

Đang ngồi tại giảng đường để dự lễ, Lê Ly bị người phía sau vỗ vai, cô quay đầu lại.

Bùi Thượng Hiên mày đậm mắt to cười hì hì hỏi: “Lê Ly, cậu đoán ai sẽ thắng World Cup?”

Ngày 8 tháng 6, World Cup tổ chức tại Ý khai mạc. Lê Ly đối với bóng đá không có hứng thú, nhưng cậu của cô lại là một người mê bóng, từ lúc World Cup bắt đầu tâm trạng liền trở nên hưng phấn, đặt đồng hồ báo thức lúc nửa đêm dậy xem.

Lê Ly bị đồng hồ báo thức đánh thức, tỉnh giấc phát hiện cánh tay bị muỗi chích vài đốt,cảm thấy ngứa ngáy vô cùng. Cô mơ mơ màng màng đi đến phòng bếp tìm nước hoa, thấy cậu nhỏ đang nghịch ngợm với chiếc TV 14inch trắng đen.

Cô đi qua giúp đỡ, ngáp ngáp đem dây anten xéo xuống dưới điều chỉnh, hình ảnh quả nhiên trở nên rõ ràng. Cậu nhỏ của cô còn chưa kết hôn nên bình thường cũng chẳng phân lớn nhỏ, thấy nàng thức giấc liền rủ cùng nhau xem. Thế là Lê Ly ngồi xuống xem trận đấu được phát sóng trực tiếp đầu tiên , Argentina đối đầu Cameroon.

Đội Argentina từng là quán quân, cậu nhỏ chỉ chỉ ngón tay một người lùn trên màn hình, giọng điệu kích động nói cho Lê Ly kia chính là vua đá bóng Diego Maradona, lại tiếp tục tức giận bất bình chỉ trích người Châu Phi dã man phạm quy.Cô nhìn thoáng qua chàng trai ngã trên sân mang vẻ mặt đau khổ, tỏ ra thờ ơ.

Dù sao cũng không ngủ được, Lê Ly vào phòng lấy sách ngữ văn, mấy ngày qua đều phải chép văn tự cổ. Cô ngẫu nhiên liếc mắt qua TV, không hiểu sao trận đấu nhàm chán thế kia lại khiến cậu nhỏ tâm tình kích động.

Sau đó, giọng nói sắc bén mạnh mẽ của phát ngôn viên thể thao Tống Thế vang lên bên tai : “Đứa con của thần gió Claudio Paul Caniggia vào sân chơi thay cho Rugeri .”

Cô ngẩng đầu lên, chàng trai nhỏ gầy anh tuấn bên băng ghế dự bị thu hút ánh mắt của cô.

Ngày hôm sau Lê Ly lật xem “ báo cáo hàng tuần của đài phát thanh và truyền hình” tra được thời gian phát lại trận đấu, mở Tv màu phát lại trận kia.Cô thấy anh, đầu tóc vàng thanh lịch, mang trên người bộ đồng phục màu xanh trắng đanxen của đội, từng bước chân khi chạy nhẹ nhàng linh hoạt.. . Anh ta quả không hổ khi mang danh hiệu “Đứa con của thần gió” .

Từ đó về sau cô trở nên yêu bóng đá, yêu Argentina, với một tình cảm nồng nhiệt sâu sắc.Cô không dễ dàng thích cái gì, nhưng một khi thích sẽ kéo dài không thay đổi.

Lê Ly nhìn khuôn mặt đẹp trai của Bùi Thương Hiên,nói ra sáu chữ: “Đương nhiên là Argentina.”

“Tớ đoán là nước Đức.” Thiếu niên phấn khởi bừng bừng, miệng nói thật to , nở nụ cười tươi chói mắt. Lê Ly quay người về trước, ý kiến bất đồng, không thế tán gẫu.

Bùi Thượng Hiên lại vỗ vỗ bờ vai của cô, cô đành phải lại quay đầu lại .”Muốn hay không chúng ta đánh cược? Tớ đánh cược nước Đức.”

Lê Ly không hiểu Bùi Thượng Hiên hôm nay thế nào, vì sao phải cứ cùng chính mình tranh luận vấn đề này. Cô cứ ba tuần ngồi cạnh anh một lần, ngoài ra thì không có gặp mặt.

Lớp Lê Ly và những lớp khác không giống nhau, lớp cô có giáo viên chủ nhiệm rất độc đáo. Vì phòng ngừa nam nữ ngồi cùng bàn qua thời dễ dẫn đến vướng mắt những tình cảm không cần thiết, cho nên thầy chủ nhiệm nghĩ ra biện pháp , cứ mỗi tuần thay phiên người ngồi cùng bàn.

Lê Ly không cho là đúng,nhưng lại có bản tính vâng lời.

“Tớ đánh cược Argentina.” Cô nói một câu từ từ, không kịp hỏi anh tiền đặt cược là cái gì , thì lớp trưởng tuyên bố đại hội toàn trường bắt đầu , tất cả yên lặng , tiếng nói nghiêm khắc kèm với âm thanh Microphone rít rít đập vào màng nhĩ, cô xoay người qua che lại lỗ tai.

Ngày tám tháng bảy, Argentina thua nước Đức ngay trận chung kết, anh chàng “Đứa con của thần gió” Lê Ly thích bị ngừng thi đấu. Ống kính quay mỗi Claudio Paul Caniggia , ánh mắt vắng vẻ khiến người ta không quên được.

Vì vậy, Lê Ly cũng thua Bùi Thượng Hiên, trong thời gian trường học cho nghỉ hè, anh vừa chép bài tập nghỉ hè của cô, vừa đắc ý trêu cô. Cô nhướng nhướng lông mày, không cam chịu yếu thế nói: “Tớ không nhớ được chúng mình đã nói qua tiền đặt cược.”

Bùi Thượng Hiên sửng sốt, thất vọng vì sai sót này. Anh nghiêng đầu nhìn nhìn Lê Ly, liền cười lên: “Vậy được, cậu liền nhớ thiếu tớ tiền đặt cược.”

Cô thiếu tiền cược lần này, thiếu đến mười lăm năm.

Lê Ly vào cái tuổi mười ba rưỡi, là một cô nàng tự ti.Cô không xinh, người trong nhà cũng nói cô “Bộ dạng xấu “, dần dà Lê Ly đối với bề ngoài chính mình từ buồn biến thành hoàn toàn bình thường,có chút bình nứt không sợ bể. Trước kia cô luôn không hiểu vì sao các cô mẫu giáo luôn cho những đứa trẻ khác đồ chơi mới nhất, ở tiểu học các bạn nam luôn giúp các bạn nữ khác lao động chân tay, cho đến khi vào trường trung học cơ sở, cô mới biết mọi người ai cũng thích cái đẹp.

Cô không trốn một chỗ mà buồn khóc nữa, ngược lại luôn nở nụ cười tươi, cho dù một góc nhỏ trong trái tim đã bị khoét mất.

Thành tích học tập của Lê Ly cực kì tốt, lớp chưa bao giờ để rớt hạng đầu bảng.Năm lớp một tiểu học có cuộc thi, cậu nhỏ giúp cô ôn tập toán học, sờ sờ đầu của cô nói: “Tiểu Ly, con gái không xinh đẹp thì phải nghĩ như thế nào trở nên thong minh hơn , không thì sau này chẳng ai thèm đâu.”

Cô nửa hiểu nửa không, đại khái là cậu nhỏ muốn cô trở nên thông minh, như vậy cô sẽ nghiêm túc làm.

Lê Ly theo họ mẹ, bởi vì cô chẳng nhớ rõ bố mẹ ly hôn khi nào. Mẹ cô Lê Mỹ Tình mang cô về nhà ngoại, cho cô sửa họ.Có một lần Lê Ly moi được từ trong miệng cậu nhỏ, ba ruột cô họ Lưu, thì ra tên cô lúc đầu là Lưu Ly .

Cô không thể tìm thấy bất kì thông tin gì về ba mình ở nhà này, Lê Mỹ Tình từng chút từng chút đem tất cả vết tích đều xóa đi, nhưng Lê Ly vẫn còn ở trước mắt bà.Sau khi vào trung học Lê Ly thường nghĩ, mình có lẽ là cái gai trong tim của mẹ, luôn luôn nhắc nhở về hôn nhân thất bại của bà, nhưng bất đắc dĩ không thể ném gánh nặng này đi.

Trẻ con tự ti mẫn cảm lại trưởng thành hơn những bạn cùng lứa , Lê Ly chính là như vậy. Trong trường học, cô và các bạn nữ cùng nhau nhảy dây thun, tranh luận ban nhạc “ Tiểu Hổ” ai đẹp trai, xì xào bàn tán bạn học nam nào đó thích bạn nữ kia, cười vang lên, nhìn qua không khác các bạn nữ quái đản ở tuổi này. Nhưng mà chỉ khi không có ánh mắt mọi người, Lê Ly không bao giờ cười.

Cô học ở ban nổi tiếng có nhiều nữ sinh đẹp, có người rảnh rỗi lén lút bình chọn “ hoa khôi của ban”, có mấy người nằm trông lớp Lê Ly.Con gái xinh đẹp thường có sự cỗ vũ rất nhiều, khi bầu ban cán sự cũng không ngoại lệ, chiếm được số phiếu rất cao, dễ dàng giành lấy chức vụ trưởng lớp, uỷ viên tổ chức, uỷ viên văn nghệ , toàn những chức vụ thoải mái nhẹ nhàng, ngay cả cái chức lớp phó học tập đầu tiên cô được nhận, cũng bị nữ sinh Khâu Nguyệt Dung nũng nịu một câu “Tớ không làm uỷ viên lao động đâu” dễ dàng đoạt lấy.

Lê Ly cười hào phóng, chịu khó nhẫn nhục làm uỷ viên lao động. Đây là việc khổ sai, mỗi ngày đều phải kiểm tra mọi người quét dọn xong mới được về nhà. Nữ sinh làm trực nhật còn tốt, còn nam sinh vừa tan học liền chuồn đi, cô vây đuổi chặn đường cũng không chỉ một lần hai lần. Trường học làm tổng vệ sinh, uỷ viên lao động như cô ở trên bục giảng cố gắng động viên nam sinh nửa ngày, còn thua kém trưởng lớp xinh đẹp nói một câu nũng nịu.

Giữa tuần tháng sáu, lúc cùng Bùi Thượng Hiên đánh cược, Lê Ly viết một thư từ chức, tạm biệt chức vụ ủy viên lao động, trường học xây được ba mươi năm không lớn cũng không nhỏ náo loạn một phen. Cô thật đúng là lập dị khác người, thầy chủ nhiệm Đào Hải Quyên thấy ba chữ “Thư từ chức” thì vạn phần kích động, lúc này tại phòng làm việc giáo viên đều truyền tay đọc một lần, kinh động đến cả hiệu trưởng .

Uỷ viên lao động này chức vụ nói lớn cũng không lớn, chính là cánh tay trái của đoàn đội; nhưng nói nhỏ nhưng cũng không nhỏ, dù sao sự kiện bầu chọn ban cán sự tại trung học cơ sở năm 1990 là một sự kiện rất nghiêm túc, hơn nữa trường học đều có ghi chép. Cho nên chuyện này đều nháo nhào Lê Ly còn bị mời vào phòng hiệu trưởng.

Thẩm hiệu trưởng mặt mũi hiền lành cười tít mắt, bộ dáng rất giống Phật Di Lặc mà Lê Ly từng theo bà ngoại đi cúng qua, cô ngồi nghiêm chỉnh trên ghế sofa tại phòng hiệu trưởng, đôi tay nắm tay đặt ở trên đầu gối.

Thẩm hiệu trưởng cầm phong thư từ chức của cô , đầu tiên khen ngợi nét chữ xinh đẹp. Lê Ly ngẩng đầu lên toét mồm cười cười, trả lời cũng nhờ công lao của cậu nhỏ chỉ dẫn.

Cùng Lê Ly trò chuyện trước, Thẩm hiệu trưởng tìm qua tình huống của Lê Ly. Đối với sự bất bình của cô nàng mười bốn tuổi mà nói, từ chức là một thuật ngữ thuộc về thế giới người lớn.

Nhìn cô bé xấu xấu tươi cười trước mặt này, hiệu trưởng không khỏi bị chấn động bởi ánh mắt lạnh lẽo của cô. Cuối cùng cũng đề cập đến chuyện vì sao cô muốn từ chức.

“Chức vụ này, có người còn kêu gọi tốt hơn em.” Lê Ly thờ ơ nói, “Hơn nữa, không có hứng thú.”

“Vậy, làm gì mới thấy thú vị?” Đứng trước quan điểm của trẻ con trong thời kì nổi loạn, thì nhìn cái gì đều không thuận mắt.

Mấy ngón tay xoắn xoắn lấy nhau, cô cúi đầu phấn chấn, trong miệng không chút do dự đáp: “Hiệu trưởng, đây là vấn đề về sự tự tin. Giai đoạn trước mắt, nhân cách của em chưa được định hình, em không hy vọng vì chuyện này mà từ nay về sau em đánh mất tự tin. Tiếp tục đảm nhiệm công việc ban cán bộ, làm cho em càng lúc càng thất bại, tiến tới hình thành nhân cách tự ti .”

Thẩm hiệu trưởng giật mình trợn mắt há mồm, đây là lời nói của học sinh năm nhất sao?

Lê Ly từ phòng hiệu trưởng đi ra , phát hiện Bùi Thượng Hiên đứng tại hành lang dưới cùng, dùng mũi chân di di trên đất vẽ cái gì . Cô chần chờ trong khoảnh khắc, quyết định đi đến người cùng bàn một tuần mỗi tháng.

Với chiều cao này của Bùi Thượng Hiên, trong lớp học được xếp ngồi bàn thứ ba, như vậy thì quá cao, hơn nữa hai mắt anh thị lực đều 1. 5. Lê Ly mỗi lần đổi đến ngồi cùng anh không miễn oán thầm anh , không có lòng học tập , vậy mà được xếp ngồi trước, đúng là sỉ nhục với giáo viên mà.

Bùi Thượng Hiên y như người khác loài , đọc sách qua loa đại khái, nhưng lại dễ dàng giành được cảm tình thầy cô giáo ,Lê Ly không chịu phục cũng vô dụng, bởi vì nam sinh này có vẻ ngoài thật đẹp.

Cô không chỉ một lần nghe đến nữ sinh thảo luận lén trong lớp ai là nam sinh đẹp trai nhất, mỗi lần đều nghe đến có người nhắc đến Bùi Thượng Hiên. Cô đối với người với mình cách ba tuần ngồi một lần không mấy ấn tượng,nhưng tai nghe người khác bàn tán, tự nhiên cũng thấy nhìn thuận mắt.

“Bùi Thượng Hiên, cậu ở chỗ này làm gì?” Lê Ly đi đến trước mặt anh, hơi hơi ngưỡng mặt nói chuyện.

“Cái kia, cái kia, cậu từ chức phải hay không là bởi vì tớ?” anh chàng lắp ba lắp bắp hỏi, ánh mắt lóe lên.

Lê Ly ngẩn ra, không khỏi thấy kỳ lạ vì sao anh lại đưa tới kết luận này ..”Này, cậu đem mình nâng cao quá đi.” Vì anh từ chức?Cười đến chết người mất!

Bùi Thượng Hiên thầm nhẹ nhàng thở ra, miệng lầu bà lầu bầu: “Lần trước cậu bắt tớ làm trực nhật , bị tớ chạy thoát, tớ cho rằng cậu là vì chuyện này tức giận bực bội.”

Anh nhắc đến chuyện đó, Lê Ly suýt nữa quên luôn chuyện đó. Cô nhếch miệng cười, nắm tay thành đấm đấm anh một quyền, hi hi ha ha nói: “Tớ tí nữa quên rồi, hiện tại nhớ lại đánh cậu một cái .”

“Quá hạn không cho đánh.” Bùi Thượng Hiên xoay người chạy xuống cầu thang, quay về phía cô giơ tay chữ “V” .

Bùi Thượng Hiên là nam sinh như vậy, định trước là một nhân vật nổi tiếng trong trường, đương nhiên, là trừ ra phương diện học tập.

Học sinh phần lớn sùng bái hai loại người: loại đầu tiên là người có thành tích học tập nổi bật , đầu óc thông minh xuất chúng, làm cho người người hận không so được với đối phương trong cuộc thi, loại thứ hai còn lại là quen đục nước béo cò ,thể dục, đánh nhau, ăn nhậu, chơi bời, không thứ gì không tinh thông , làm cho người khác hận không được cùng đối phương xưng anh gọi em cùng nhau ” quậy phá”. So sánh giữa hai loại người, bởi vì trong thời kì nổi loạn của các thiếu niên nam nữ, cho nên loại thứ hai càng không theo khuôn phép càng được chào đón hơn.

Bùi Thượng Hiên vừa mới đến trường , liền cùng đàn anh lớp trên đánh nhau một trận. Hẳn là mỗi trường học đều có chút học sinh hư hỏng, thích bắt nạt doạ dẫm các em nam nữ lớp dưới.Bởi vì bản thân có nhiều yếu điểm, hầu hết học sinh đều sẽ ngoan ngoãn chịu ức hiếp, nhưng mà Bùi Thượng Hiên không như vậy, cùng đàn anh đánh nhau một trận , tuy bị đánh đến nỗi băng bó, nhưng cũng nhờ một trận mà thành danh.

Anh là một nhân vật có tiếng, không giống như học sinh nghiêm túc khác chăm chú nghe giảng, nhưng cũng nhờ Đào Hải Quyên nghĩ ra chuyện thay phiên ngồi cùng bàn, vì vậy cứ mỗi ba tuần liền bị ép ngồi cùng bàn với con mọt sách Lê Ly , anh âm thầm than thở.

Bùi Thượng Hiên đối với Lê Ly chưa nói tới có cảm giác gì, anh cùng đại đa số nam sinh đều giống nhau , thích nhìn các bạn nữ xinh đẹp, ngoài những lúc ngẫu nhiên mượn Lê Ly bài tập văn để chép, sẽ cùng cô trò chuyện đôi ba câu, cơ bản trên một tuần đối thoại không quá ba mươi câu. Lê Ly đối với anh lại lạnh nhạt không để tâm, cứ lên lớp là chuyên chú làm học sinh ngoan, không nói thừa một chữ.

Khoảng thời gian cùng Lê Ly ngồi cùng đốii với Bùi Thượng Hiên là buồn chán nhất, anh trước sau đều cho rằng cô là người quái dị khó thân cận, cho dù cũng có những lúc trò chuyện với các bạn nữ khác bình thường. Cho đến có một ngày anh quên cầm tờ giấy kí bài thi, sau khi tan học đi vòng vèo qua vài phòng học, thấy Lê Ly ngồi dưới nắng chiều rưng rưng nước mắt.

Anh đứng ngoài cửa phòng học, nghe tiếng cô kiềm chế tiếng nức nở ở cổ họng, do dự phân vân một lúc.

Lê Ly ôm bọc sách quyết định đi ra khóa cửa, dựa vào tường đứng thẳng , Bùi Thượng Hiên dọa cô nhảy dựng. Cô không biểu cảm xoa xoa gò má, cuối cùng chùi đi nước mắt.

“Tớ trở về cầm quyển vở.” Anh vọt vào phòng học, nấp sau bàn học lấy ra bài thi giấu ở bụng, hướng về phía cô đang dựa trước cửa mà giơ tay lên.

Cô không thèm để ý, trợn mắt nhìn. Bùi Thượng Hiên thất bại gãi gãi đầu, vui tươi hớn hở chạy tới cô nói: “Lê Ly, tớ thấy cậu khóc .” Giống như là bắt được nhược điểm của cô.

Tay của cô dừng lại trên then cửa , miệng lạnh như băng nói: “Cậu hi vọng tớ đem cậu khóa trong phòng học cả đêm?”

Anh nhanh chóng chạy ra phòng học, Lê Ly là loại nữ sinh nói được thì làm được hơn nữa quyết sẽ không nhân từ mà nương tay. Nam sinh ở sau lưng lầm bầm đặt cho cô cái biệt danh “Dạ Xoa”, cô đã không xinh tính tình còn khó chịu, cái biệt hiệu này tồn tại quả xứng với cô mà.

“Cậu, vì sao khóc vậy?” Bùi Thượng Hiên ở một bên chờ cô khóa cửa, khắc chế không được tò mò hỏi.

Cô ôm bọc sách cúi đầu đi , đôi tay bỏ vào túi áo khoác, không chút đếm xỉa mở miệng: “Có người trước mặt nói cậu là đần độn, cậu liền xem là sự thật, sẽ không đần độn vậy chứ, phải không?”

“Lê Ly!” Nghe ra cô vòng vo mắng mình nhiều chuyện, sắc mặt Bùi Thượng Hiên thay đổi. Không phải thử nghiệm không đạt tiêu chuẩn, mà cô thi cử luôn đứng nhất, có cái gì tốt mà khoe khoang !

Lê Ly quay đầu nhìn xem biểu tình anh tức giận bực bội, nhún vai.”Cậu tức cái gì a, dù sao nam sinh như các cậu chỉ cần nữ sinh xinh đẹp nũng nịu một chút là đủ ?” Cô nhẹ nhàng nhảy qua bậc thang, Bùi Thượng Hiên miên man nghĩ ngợi, bất đắc dĩ bước chân vụng về trượt xuống hai bậc thang.

Lê Ly cười khanh khách, đưa tay kéo anh.”Nói cậu vụng về, cậu còn không chịu thừa nhận.” Ẩn ý ở đây chỉ anh là thằng ngốc.

Năm mười ba tuổi Bùi Thượng Hiên không hiểu rõ Lê Ly , anh chỉ là cảm thấy cô không giống người khác. Hai người ngồi cùng bàn không lâu quan hệ có cải thiện đôi chút, đương nhiên người được lợi lớn nhất vẫn là Bùi Thượng Hiên, anh luôn tay chép bài tập của cô.

Bùi Thượng Hiên cùng với Lê Ly sống trong cùng một khu phố, kết cấu căn nhà đều cũ kĩ như nhau. Bọn họ cách nhau bốn con hẻm, trước khi trở thành bạn cùng lớp, thì chưa từng một lần đụng mặt. Bùi Thượng Hiên là đứa trẻ dẫn đầu khu phố, cả ngày cùng đám trẻ con bày trò chiến đấu, nô đùa bên con hẻm nhỏ.

Có một lần trước ngõ gặp Lê Ly đang đi học, Bùi Thượng Hiên kinh ngạc hỏi cô phải hay không là vừa mới chuyển tới nơi này.

Anh có thể khẳng định chính mình chưa gặp qua cô.Tại ngày nhập học trung học năm nhất, khi cô trên sân khấu giới thiệu, ấn tượng đầu tiên khi nhìn thấy Lê Ly là—— người này quá xấu! Nếu như gặp mặt qua, anh không thể không nhớ được.

“Tớ từ nhỏ đến giờ đều ở đây.” Cô không nhìn anh, anh mắt hướng về phía trước mà bước.

Bùi Thượng Hiên theo sát Lê Ly, “Tớ làm thế nào mà chưa từng gặp cậu nhỉ ?”

Cô ngẩng đầu nhìn anh một lần “Bởi vì, tớ không muốn cho cậu nhìn thấy.”

Bùi Thượng Hiên nghe không hiểu. Bọn họ tuổi xấp xỉ, nhưng đầu óc dậy thì hiển nhiên lại không cùng cấp bậc. Thế giới thơ ấu Bùi Thượng Hiên là náo náo nhiệt nhiệt bày trò chơi, mà Lê Ly lại dùng ánh mắt non nớt mà quan sát thế giới người lớn.

Lê Ly sau vụ” Sự kiện từ chức ” khiến cho Bùi Thượng Hiên cảm thấy áy náy. Tại cô chuyển thư từ chức cho thầy chủ nhiệm, giúp chính mình trốn khỏi trực nhật.

Ngày đó tâm tình anh bực bội lạ kì, mỗi tiết học người trực nhật cũng qua loa đại khái hoàn thành lau bảng, trên bảng còn giữ lại vệt phấn, khiến cho thầy cô ở mỗi tiết đều phải tự mình lau lại.

Sau khi tan học Bùi Thượng Hiên ôm cặp sách liền nghĩ chuồn đi, ở phía sau Lê Ly gọi tên anh. Tuần lễ đó bọn họ không phải ngồi cùng bàn, còn cách một loạt bàn.

Anh bước chân không ngừng chạy , cô đuổi theo túm chặt quai đeo cặp sách của anh.”Bùi Thượng Hiên, hôm nay cậu trực mà.”

“Không làm.” Anh từ chối dứt khoát, đẩy tay cô ra.

“Cậu điên cái gì đó, mau chút trở về quét rác.” Lê Ly nhướng mi, lớn tiếng nói.

Vừa mới tan học, học sinh rời khỏi phòng càng lúc càng nhiều, trên hành lang đầy học sinh cùng cấp. Bùi Thượng Hiên nghĩ mình là anh hùng hảo hán lừng danh, lại bị một cô gái yếu đuối sai bảo “Trở về quét rác” đã thật mất mặt, nếu như nghe lời về phòng học thì bẽ mặt đến sông Hoàng Phổ cũng chẳng rửa sạch mất. Đã thế anh cắn chặt răng, mắt trừng trừng như hung thần ác sát, thở phì phì nói: “Nam tử hán mới không quét rác , cái loại chuyện này thật ẻo lả.”

Không chỉ có các bạn nam thường bị Lê Ly bắt về quét rác hò hét cổ vũ, nam sinh ban khác cũng huýt sáo ồn ào.

Lê Ly khinh khỉnh cười cười, “Một phòng cũng không quét được, làm sao quét khắp thiên hạ?Đức tính cậu như vậy , quét rác ẻo lả còn hơn hảo hán cậu nhiều lắm.”

Bùi Thượng Hiên không thể nhịn khi thể diện mình bị bôi nhọ, rống lớn nói: “Cậu thật quái dị, ai muốn cậu quản tớ!”

Cô gắt gao nhìn chòng chọc anh, ánh mắt cổ quái, đối với sự châm biếm của mọi người mắt điếc tai ngơ.”Cậu cho rằng tớ rất muốn quản?” Ném lại một câu hỏi , Lê Ly xoay người đi trở về phòng học.

Bùi Thượng Hiên nhận định được chuyện Lê Ly từ chức với chuyện hôm đó không tránh khỏi liên quan, lại nghe nói cô bị hiệu trưởng tìm nói chuyện, càng thêm thấp thỏm bất an. Anh lén lén lút lút chạy đến cửa phòng hiệu trưởng, he hé mở cửa , đến nghe lén Lê Ly trả lời.

Bùi Thượng Hiên tiếp tục nghe không hiểu Lê Ly nói cái gì, anh chỉ có thể dung hết sức nhớ rõ từ ngữ mà cô nói—— tự ti.Lúc về nhà hắn lập tức mở 《từ điển Hán ngữ hiện đại》, tìm mục giải thích.

“Tự ti: khinh thị chính mình, cho rằng không thể vượt qua người khác.” Bùi Thượng Hiên lăm nhẩm đọc giải thích, nghĩ không ra Lê Ly có cái gì lý do muốn khinh thị chính mình.

Khi đơn từ chức Lê Ly có hiệu lực, cô trả lại logo của ban cán sự, nhẹ nhàng thoải mái làm một người bình thường.

Bùi Thượng Hiên hỏi Lê Ly có hối hận hay không, khi đó bọn họ đang ngồi ở trên sân diễu hành, ánh mặt trời tỏa sáng xung quanh.

Đây là cuối cùng cô làm chức trách uỷ viên lao động, mà anh lại thoát khỏi sụ đốc thúc của cô.

“Không thuộc về mình, có chiếm cũng chẳng dùng được.”Cánh tay ôm lấy đầu gối, cô nhẹ giọng nói.

Bùi Thượng Hiên phát hiện chính mình thật sự không hiểu Lê Ly đang suy nghĩ gì, khiến cho anh một lần nữa thất vọng.

Ngày 10 tháng 6, Lê Ly hưng phấn nói với Bùi Thượng Hiên: “Tớ thích một người.”

Anh giật nảy mình, hiếu kỳ hỏi: “Cùng lớp chúng ta?”

Lê Ly lắc đầu, thần bí cười cười không chịu nói cho Bùi Thượng Hiên người mình thích là ai. Anh cân nhắc cả buổi sáng, dùng thời gian lúc ăn cơm trưa truy hỏi cô:” Cậu ta học lớp mấy?”

“Cái gì?” Anh hỏi về vấn đề không đầu không đuôi khiến cho Lê Ly nhất thời gian phản ứng không kịp.

“Buổi sáng, Cậu nói cho tớ cậu có thích ai đó.” Bùi Thượng Hiên cong ngón tay gõ lên trán cô, trí nhớ nha đầu này thật tệ mà.

“Cậu không biết người đó đâu.” gò má Lê Ly dần ửng đỏ, tự nhiên bẽn lẽn, thấy Bùi Thượng Hiên đột nhiên lạnh lùng.

Anh khó chịu trợn trắng mắt, “Lê Ly, người đó là ai?”

“Claudio Paul Caniggia.” Bị bức quá mức , Lê Ly đành phải nói ra danh hiệu “đứa con của thần gió”, không ngạc nhiên khi nhìn thấy anh choáng váng. Cô vui vẻ trở lại, nhìn anh bĩu môi : “Nói cậu cũng chẳng biết, anh ấy là tiên phong của đội Argentina, ngoại hiệu ‘ đứa con của thần gió ’, tớ chưa từng gặp qua người nào đẹp trai như vậy.” Nói tới đây, Lê Ly hơi hơi dừng, ở trong lòng thì thầm bổ sung một câu “Đương nhiên cậu cũng không hẳn là tệ” .

Là con trai , Bùi Thượng Hiên chính xác rất thích đá banh, nhưng xem trận bóng không nhiều. trận đấu World Cup đều là rạng sáng mới phát sóng, mà anh lại ngủ đến trời có sập cũng chẳng biết.

Anh không chịu phục, về nhà động viên ông bố chẳng mê bóng đá cùng nhau thức khuya xem. Lê Ly thường thường nói những câu khó hiểu, khiến anh như lọt vào trong sương mù, anh muốn kéo gần khoảng cách với cô.

Ngày 15 tháng 6, Bùi Thượng Hiên tại hội trường bàn luận với cô về đội bóng chiến thắng World Cup. Cô một mực chắc chắn là Argentina, mà anh lại lựa chọn nước Đức.

Nhiều năm sau đã chứng minh được chuyện đó, bọn họ có khoảng cách quá xa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.