Muôn Nẻo Đường Yêu

Chương 29



Tôi: Ba tháng sau tôi lấy anh chồng người Pháp. Từ đó trở đi, tôi chia tay với mảnh đất mình đã từnh yêu, từng đau đớn, mỗi sáng tỉnh dậy lại nhớ đến giấc mơ đêm qua, nhớ đến câu nói, quen em lần đầu, mà tựa cố nhân. Người xưa rất hay đi vào giấc mơ của tôi. Tôi không còn trẻ, tuổi thanh xuân đang dần trôi, thời mà hai đứa yêu nhau thắm thiết nhất. Bắc từng nói một câu rằng, sau này già đi, chắc chắn anh sẽ thấy vô cùng cảm động vì câu nói: già rồi tính hay quên, nhưng chẳng quên tương tư. Giờ đây tôi thường nhớ đến câu nói đó, anh nói rất đúng, điều duy nhất không thể quên được đó, chính là nỗi niềm tương tư.

Hiếu Lối: Cô ấy quay về Cáp Nhĩ Tân, sống bên cạnh cha mẹ và làm giáo viên dạy mỹ thuật cho trường trung học. Hiếu Lối vẫn cô lẻ một mình, có người định giới thiệu cho cô người yêu, nhưng Hiếu Lối chỉ lắc đầu và cười. Mọi người đều nghĩ yêu cầu của cô quá cao, Hiếu Lối nói, cuộc đời này điều không thể tin chính là tình yêu, và điều không thể cách xa chỉ có bản thân mình và nghệ thuật, cô dự định sẽ chuyên tâm vào công việc dạy học, vẽ tranh, còn lại sẽ chờ đợi ngày mình già đi.

Thẩm Quân: Tiếng tăm lừng lẫy, rất nhiều cô gái say anh như điếu đổ. Một lần chúng tôi gặp nhau trên đường phố Bắc Kinh, Thẩm Quân giả vờ như không nhìn thấy tôi, chắc là do anh sợ bị tai tiếng. Sau khi tôi sang Pháp, anh gọi điện thoại cho tôi nói lời xin lỗi. Tôi cười và bảo, có gì đâu. Thẩm Quân gửi cho tôi album sang Pháp, tôi vứt qua một bên, và chưa nghe lần nào. Những tin đồn về anh vẫn bay đầy trời, toàn là các minh tinh có tiếng trong nước, nhưng lúc nào Thẩm Quân cũng nói, họ chỉ là bạn bè.

Trần Tử Phóng: Sang Hồng Kông, cuộc triển lãm tranh của anh tổ chức rất thành công, anh đã xuất bản một số tập tranh cá nhân, thỉnh thoảng tôi cũng nhìn thấy tranh của anh bày trong các phòng trưng bày tranh ở Pháp. Hiện giờ anh vẫn còn độc thân, mọi người nói người làm nghệ thuật đều xây dựng gia đình muộn hoặc sống độc thân, điều này chẳng có gì là lạ.

Tiểu Dao: Vẫn đang trong tù, ngày ngày ngắm bức ảnh đen trắng 3x4 của Phần Na. Tiểu Dao là người có nhiều tiến bộ nhất trong số những phạm nhân nên đã được giảm án 3 năm tù.

Thành Thành : Đi du học ở New Zealand.

Lí Trác : Vẫn sống ở Mỹ. Sau khi sang Pháp, tôi vẫn giữ mối liên lạc với cô ấy. Lí Trác gửi cho tôi email và kể chuyện hồi xưa yêu thầm Bắc. Tôi nói với cô ấy rằng Bắc đã mất, Lí Trác tỏ ra rất buồn thương, trong điện thoại cô ấy liên tục hỏi, tại sao lại như vậy, tại sao lại như thế hả? Tôi nghe thấy rõ tiếng cô ấy khóc thút thít trong điện thoại. Tôi bảo, Bắc chết thật rồi, anh ấy chết trong lòng tớ. Lí Trác bảo, hồi đó đáng lẽ bọn cậu nên cưới nhau, nếu cưới rồi thì Bắc không thể chết. Tôi nói với Lí Trác rằng, thế giới này đâu có cơ hội làm lại từ đầu. Lúc đó Lí Trác đã là Phó tổng giám đốc của một công ty xuyên quốc gia.

Đoạn Thanh Trù (Trần Đạt): Bị phạt 5 năm tù giam vì tội giết người không thành.

Mã Quân: Sau khi nghỉ làm tại rốn dầu ở Tân Cương, anh ta đã lang thang khắp nơi, cuối cùng trở thành tên tội phạm giết người cướp của, bị tử hình một năm trước đây.

Hết

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.