Muôn Nẻo Đường Yêu

Chương 7



Phần Na đã quay về, cô ấy từ Thượng Hải về nhà ăn tết, gặp Phần Na trong lần này, tôi đã cảm nhận được rất rõ sự thay đổi trong con người cô ấy. Phần Na đã hoàn toàn khác trước. Tôi không hiểu, rốt cục cái gì đã làm thay đổi cô ấy?

Hiểu Lối bảo không hiểu tại sao tôi lại mải miết bôn ba chạy ngược chạy xuôi như vậy, nếu không vì Bắc, thì sao tôi suốt ngày phải mò đi Trùng Khánh – một nơi mà người ở đó nói gì tôi cũng không hiểu nửa câu.

Khi tôi và Bắc nói tiếng Ngô – tiếng địa phương của chúng tôi, cô gái người Trùng Khánh – Lí Trác bảo, các cậu nói gì mà như chim hót vậy? Tôi và Bắc nhìn nhau giây lát rồi cả hai cùng cười như nắc nẻ.

Kỳ nghỉ đông đầu tiên sau khi vào đại học, tôi lại mò đến Trùng Khánh.

Đợt đó là tết nên lượng người đi lại rất đông, tôi và những người ra thành phố làm thuê phải chen lấn xô đẩy nhau trên tàu, khói thuốc lá mù tịt. Họ nói với nhau bằng đủ các loại tiếng địa phương của Trung Quốc, thỉnh thoảng lại bốc lên mùi hôi rất khó chịu. Không phải là tôi cố tình bôi nhọ nông dân đâu, lúc ở trên tàu, tôi cảm thấy mình như một con côn trùng không có chỗ nấp, bị chèn bẹp bất cứ lúc nào, có đi vệ sinh một lát cũng phải vất vả như trèo đèo lội suối, chỗ tiếp giáp giữa hai toa tàu, trên lối đi qua lại chỗ nào cũgn thấy toàn người là người, nhân viên phục vụ phải cố gắng lắm mới len vào được đám người để lấy chiếc xe bán đồ ăn trên tàu như nước khoáng, bánh mì, xúc xích, mì tôm và các đồ ăn vặt khác.

Có người nào đó đánh một quả rắm rất to, có người lại ợ một tiếng rất kêu vì no, có người còn cố chen dành một khoảng trống để chơi tú lơ khơ. Tôi lôi cuốn sách của Vương Tiểu Ba ra đọc, tỏ vẻ mình là người có học thức, ngoài thời gian đọc sách, nghe nhạc ra, phần lớn thời gian còn lại tôi nghĩ về Bắc.

Khi tôi kết thúc cuộc hành trình mười mấy tiếng đồng hồ và xuất hiện trước mặt Bắc, Bắc ngỡ như mình đang đón một cô thợ xây.

Trường vắng tanh vắng ngắt, mọi người đã đều về nhà đón tết.

Ký túc xá giờ chỉ còn lại hai chúng tôi.

Tôi lại nhớ đến Hồng Yến.

Lại nhớ đến tiếng kêu của cô ấy, nhưng tôi đã từng thề rằng, mình phải là một cô gái còn trinh trắng của Bắc, cho đến ngày chúng tôi lên xe hoa.

Bắc mua về phòng rất nhiều đồ ăn ngon, rồi anh bảo, mình ăn hết chỗ đồ ăn này rồi anh sẽ đưa em đi Thành Đô chơi hai ngày, sau đó mình sẽ về nhà.

Nhưng ở đây đầy rẫy những nguy hiểm, tôi cười với vẻ ranh mãnh, hê hê, Bắc anh nghĩ mà xem, hai đứa mình đều là trai đơn gái độc, em thấy hay là để em ra nhà trọ ở vậy.

Bắc chồm tới và áp sát vào tôi, anh nhìn tôi nói, bạn Tiểu Bạch ơi, bạn lại nghĩ linh tinh rồi đấy, tớ cứ tưởng bạn ngây thơ lắm cơ, ai ngờ bạn còn ranh hơn cả tớ, bạn không tin vào chính mình sao?

Đêm đã buông xuống, ngoài trời tuyết đang lất phất bay, tôi bảo, em thấy lạnh.

Bắc đến rồi nói, để anh sưởi ấm cho em nhé, anh sẽ làm lò sưởi cho em.

Bắc nằm sát vào tôi, hai chúng tôi bốn mắt nhìn nhau, Bắc nói, đồ quỷ sứ.

Tôi hỏi, anh bảo gì cơ, anh nhìn tôi cười.

Chúng tôi nhìn nhau ít nhất trong mười phút, cuối cùng không chịu được nữa tôi đành phì cười. Tôi phát hiện ra rằng, tôi không thể nhìn lâu như Bắc, anh ghé sát vào tai tôi nói, Tiểu Bạch tại sao em lại quyến rũ đến thế? Em có thể giải thích cho anh được không? Tôi cười ngặt nghẽo để giấu đi sự bối rối của mình, tôi rất sợ bị anh dụ dỗ như vậy, bạn cũng biết đấy, Bắc là một chàng trai có sức cuốn hút, giọng anh trầm ấm, mỗi lần anh ghé sát vào tai tôi, trái tim tôi lại run rẩy.

Tôi bảo, em muốn đổi tên, Bắc vừa uống chai bia Thanh Đảo vừa ăn xúc xích, thế em định đổi tên gì?

Nhẫn Nhịn!

Bắc phì cười, rồi lại tủm tỉm cười và bảo, anh cũng muốn đổi tên. Tôi hỏi thế anh đổi tên gì, Bắc Bảo, Nhịn Thôi.

Đêm hôm đó, dịp nghỉ đông năm 1996, chúng tôi mỗi người nằm một giường, cuối cùng thì cũng đã kiềm chế được bản thân.

Nửa đêm Bắc lại mò sang, anh bảo, lạnh quá, anh chỉ muốn ôm em chứ không có ý đồ nào khác, chỉ sưởi ấm một lát mà thôi.

Đây là một lí do rất chính đáng, tôi dịch người vào phía trong, nhưng Bắc lại ôm ghì lấy tôi, anh lật người đè tôi xuống dưới.

Tôi liền đá ngay anh xuống giường, có lẽ do tôi dùng lực quá mạnh nên Bắc kêu oai oái.

Tôi rời khỏi giường ra bật điện. Tôi đưa tay kéo Bắc lên, anh bảo, đá thật à. Hình như anh có vẻ tức tôi nên nói, hạ thủ cũng mạnh đó chứ, anh tưởng em đang xử lí tên lưu manh nào cơ.Tôi xoa chỗ đau cho anh, mồm vừa thổi phù phù vào chỗ đau ở cánh tay

Đền gì cho anh đây? Bắc vẫn giữ nguyên vẻ đau khổ đó.

Tôi nũng nịu, thế thì thơm anh vậy nhé?

Anh gật đầu, lần này coi như em thơm anh, em phải chủ động đấy.

Tôi kiễng chân và cố gắng với lên, anh với tay tắt điện, trời ạ, lại bắt đầu làm những chuyện mờ ám đây, tôi lại bắt đầu thở gấp, anh vòng tay qua eo tôi, răng tôi run cầm cập.

Em không biết hôn à? Anh bảo, ngốc thế, nào, thè lưỡi ra.

Câu đó càng khiến tôi run lẩy bẩy, cuối cùng thì tôi đã bị hôn thực sự, như lời Bắc nói thì, tôi đã hôn Tiểu Bạch, một nụ hôn thương tích đầy mình! Nụ hôn đó ít nhất kéo dài nửa tiếng, tôi bảo, thôi tha cho em, mệt quá rồi, em mỏi mồm lắm rồi!

Sau này tôi nhớ tới hai cụm từ: trai đơn gái độc, củi khô bén lửa. Nhưng chúng tôi đã không để lửa bén! Điều kiện thì quá tuyệt, thời cơ cũng đã chín muồi, nhưng chúng tôi đã kìm chế được lòng mình. Đến khi trời sáng, Bắc nói, anh thực sự khâm phục anh.

Tôi bảo, em cũng vậy.

Bắc bảo chúng tôi liên tục lập nên các kì tích, anh bảo, đáng lẽ giải Nobel phải trao cho chúng ta, đó là giải “ trai đơn gái độc giữ chữ trinh”.

Thôi đi anh, tôi bảo, suốt ngày đầu anh toàn nghĩ đến chuyện đó.

Tuy nhiên, tôi thầm nghĩ trong lòng rằng, cả hai chúng tôi đều đã là người lớn, đúng là cả hai đều rất kiên cường, nếu như không vì tôi kiên quyết giữ gìn thì có lẽ đã không nhịn được từ lâu rồi.

Mỗi giây phút được quấn quýt bên Bắc đều rất ngọt ngào. Chúng tôi đi ăn sáng, hai đứa liên tục bón cho nhau, khiến mọi người ngồi ăn sáng bênh cạnh đã tỏ rõ vẻ bực mình. Một cô gái trợn mắt nhìn chúng tôi nói, thật quá đáng. Bắc bảo, anh đoán cô bé này còn đang là lính phòng không, nếu không làm sao lại nói ra những lời chẳng có trình độ nào như vậy.

Đi xe buýt chúng tôi ôm nhau, chẳng thèm đếm xỉa tới những người xung quanh, chẳng còn biết rằng mình không nên quá thân mật, lộ liễu ở nơi công cộng.

Bắc nói, mình đúng là chơi bài trơ mặt được đến tận cùng!

Hoàn toàn nhất trí, tôi gật gù!

Hôm sau chúng tôi đi Thành Đô xem đốt lửa, chúng tôi lang thang trong các quán trà ở Thành Đô. Bắc bảo, vùng này rất thích hợp cho hai vợ chồng chung sống, sau này mình sống ở Thành Đô nhé, Thành Đô là vùng đất hợp nhất để nhân loại uống trà, làm tình và tập dưỡng sinh đấy. Chúng tôi đã giao ước với nhau rằng, đợi khi chúng tôi tổ chức đám cưới, chúng tôi sẽ đến Thành Đô để xem biểu diễn đốt lửa.

Có lẽ do chúng tôi nói quá nhiều đến chuyện tương lai, hay nói cách khác, chúng tôi luôn nghĩ rằng mình sẽ thành vợ chồng và sống đến tám mươi tuổi, có ai ngờ rằng giữa đường lại xuất hiện ngã rẽ, đến khi không còn tiếp tục được nữa thì cả hai đều không thể chấp nhận hiện thực, và sau này mối tình đó suýt đã cướp đi mạng sống của tôi.

Về đến Tô Châu chúng tôi đã tổ chức một buổi họp lớp, bạn bè trong lớp học ở khắp nơi trên mọi miền tổ quốc đều đã quay về. Mọi người kể cho nhau nghe chuyện trong trường đại học của mình, nhiều người đã có người yêu. Không ai còn phải chịu áp lực học hành nữa, cuối cùng đã có thể hoạt động gân cốt rồi. Đó là lời của một cậu bạn trong lớp tôi.

Mọi người vẫn gọi tôi là chị dâu, em dâu như trước kia, mọi người trêu nhau rất thoải mái, có người hỏi Bắc và tôi tiến đến đâu rồi? Bắc bảo, vạn lí trường chinh mới đi được bước đầu tiên!

Dĩ nhiên, tôi cũng không bỏ qua việc thường xuyên qua lại nhà Bắc, và anh cũng theo tôi về nhà tôi, khi cả hai bên phụ huynh đều tỏ thái độ nhất trí để chúng tôi yêu nhau, chúng tôi càng tưởng rằng mình là người hạnh phúc nhất trên thế gian này. Chỉ có điều, lần đứng trên cầu Phong Kiều, Bắc đã nói với tôi một câu khiến tôi đỏ mặt. Bắc bảo, mẹ anh dặn đi dặn lại là, học hành là số một, yêu đương đứng thứ hai, ngoài ra, đừng bao giờ để xảy ra chuyện gì đáng tiếc.

Anh cười chê tôi tối dạ, ngay lập tức tôi hiểu ngay ra được vấn đề, mặt tôi đỏ bừng, trời ạ, là sợ tôi có thai!

Dịp nghỉ đông đó, hết Bắc đến tìm tôi lại đến tôi đi tìm anh. Chúng tôi cứ tìm đi tìm lại như vậy cho đến khi kỳ nghỉ đông kết thúc.

Dĩ nhiên, trong đó có 2 ngày tôi không ở bên Bắc.

Đó là do Phần Na đã quay về, cô ấy từ Thượng Hải về nhà ăn tết, lần này gặp Phần Na, tôi có cảm nhận được rất rõ sự thay đổi ở cô, Phần Na đã hoàn toàn khác trước.

Tôi không hiểu rốt cục cái gì đã làm thay đổi cô ấy?

Phần Na đến đứng dưới dân gọi tôi, tôi ngó đầu ra xem thì thấy một nữ sinh ăn mặc rất giản dị, đúng vậy, đây là lần đầu tiên tôi dùng từ nữ sinh với Phần Na.

Phần Na mặc bộ quần áo màu trắng, mái tóc đen dài, trông cô như một nhân vật trong truyện cổ tích đang đứng trước mặt tôi. Tôi giật mình bởi hình ảnh Phần Na lúc này đây khác rất nhiều so với trước kia. Trước kia, Phần Na lúc nào cũng diêm dúa, lòe loẹt, lúc nào cũng chỉ sợ ăn mặc không được hở hang, nhưng giờ đây, Phần Na đã biến thành một cô gái mộc mạc, giản dị suốt từ đầu đến chân, dường như chỉ có một màu trắng, điều này khiến tôi thấy quá bất ngờ.

Hình như Phần Na đã thay đổi mọi thứ, giả bộ trong trắng đây, tôi nghĩ thầm. Đó là suy nghĩ đầu tiên của tôi khi nhìn thấy Phần Na!

Tôi chạy xuống dưới, Phần Na đứng yên một chỗ lặng nhìn tôi cười.

Tôi cũng cười.

Sao cậu lại biến thành thế này? Hoàn lương rồi à? Tôi trêu Phần Na, Phần Na cho tôi số máy nhắn tin nhưng tôi chưa lần nào gọi, tôi tưởng rằng, chắc ở Thượng Hải Phần Na phải có một cuộc sống xa hoa sa đọa lắm, không xa hoa thì cũng đêm đêm đàn ca.

Phần Na là một cô gái giang hồ, không đêm, đêm đàn ca thì còn có gì khác? Đã hơn nửa năm nay tôi không liên lạc với Phần Na, tôi có cảm giác như cô ấy đã là người của thế giới khác rồi, chỉ có tôi và Hiểu Lối vẫn thường xuyên liên lạc qua lại với nhau, Hiểu Lối từng hỏi tôi về Phần Na, tôi thờ ơ buông một câu, đi Thượng Hải rồi, đi với một ông để kinh doanh hộp đêm.

Tôi đối với Phần Na đã có phần hơi khinh thường rồi.

Một người không có suy nghĩ, một người chỉ thích hưởng thụ, một người bán thân nuôi miệng thì tôi còn có thể nhìn với ánh mắt thế nào chứ?

Nhưng Phần Na luôn coi tôi là bạn. Nửa năm tôi đi học ở Đại học Bắc Kinh, tôi nhận được mấy lá thư của Phần Na, chữ viết vẫn xấu như ngày xưa, nhưng tôi không hồi âm cho cô ấy lá nào. Một là vì tôi đang trong giai đoạn dạt dào với Bắc, hai là đã có Hiểu Lối vui vẻ bên tôi, ba là tôi có cảm giác rằng Phần Na không còn là người của thế giới chúng tôi nữa, chính vì vậy tôi cũng chẳng buồn hồi âm.

Nhưng tôi không thể ngờ rằng, Phần Na vẫn rất tốt với tôi. Cô ấy kéo tay tôi đòi mời tôi ăn cơm, lại còn bảo, tớ kiếm ra tiền rồi, cậu thích cái gì, tớ đều có thể mua cho cậu.

Tôi không muốn tiêu tiền của Phần Na. Cô ấy kiếm tiền đâu có dễ dàng gì, hơn nữa tôi chỉ có cảm giác là đồng tiền của cô ấy kiếm được không trong sạch.

Chúng tôi đến đường Quan Tiền ăn cơm, con đường đó giờ đã nhộn nhịp tấp nập hơn, chúng tôi chọn một quán ăn nhỏ và ngồi xuống gọi món.

Tôi tường rằng Phần Na sẽ mời tôi uống rượu như hai lần trước, rượu Ngũ Lương Dịch, nhưng lần này Phần Na chỉ gọi mấy món đơn giản, và Phần Na đã kể cho tôi nghe chuyện của cô ấy.

Phần Na bảo, lần này tớ đã tin rằng mình đã gặp được tình yêu.

Tôi không tin cô ấy có thể có được cái gọi là tình yêu, nhưng đôi mắt Phần Na ánh lên một vẻ mơ màng, chỉ có những cô gái đang sống trong tình yêu mới có được ánh mắt đó. Phần Na châm điếu thuốc và từ từ kể cho tôi nghe chuyện tình yêu của cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.