Mưu Đồ Làm Loạn

Chương 18: H



***

Bên kia điện thoại anh cũng không tắt máy, tiếng bước chân “Lộp cộp lộp cộp,” còn cả tiếng mở chìa khóa xe, xuyên qua ống nghe truyền vào tai Hạ Hàm. Ngay cả chút tiếng động ấy cô cũng luyến tiếc không nỡ cúp máy.

trong phòng lén lút mặc quần áo xong, cầm túi xách lặng lẽ trốn. Vừa xuống lầu liền nhìn thấy đèn xe Chung Tuyển sáng lên, Hạ Hàm chạy chậm qua. Đèn xe của Chung Tuyển vừa vặn đối diện với cửa sổ phòng Hạ Cận, Hạ Hàm sợ bị Hạ Cận phát hiện nửa đêm lén chuồn đi.

Chung Tuyển mở cửa xe, chặn đường đi qua ghế lái phụ của Hạ Hàm, giơ tay túm cô ôm vào trong xe, đặt trên chân hôn sâu. Còn quá đáng hơn là tách đùi cô ra, để cô ngồi vắt chân ôm ngang eo mình.

Hạ Hàm mặc váy, bị anh giữ chặt, còn liên tục bóp eo cô, nơi cách quần mỏng manh liền dán lên chỗ nổi lên của anh. Bàn tay anh còn giữ eo cô từ từ cọ xát, kéo áo cô lên trên cởi ra, đồng thời hạ miệng xuống cắn ngực mềm mại trắng nõn của cô.

Cô cũng có thể cảm giác được thân xe lắc lư không có quy luật theo động tác của hai người.

Môi lưỡi Chung Tuyển khuấy đảo Hạ Hàm đến long trời lở đất, rồi mở rộng đùi cô ra hơn, tay cũng thò vào chỗ anh ngày nhớ đêm mong bắt đầu di chuyển.

Hạ Hàm trốn tránh lưỡi anh, anh liền liếm khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, cắn cằm cô.

“Về nhà được không? Em mua cái kia, để ở ngăn kéo thứ hai bên cạnh giường, ở đây…. Ở đây không tiện….”

Chung Tuyển chôn mặt vào nơi mềm mại trắng như tuyết của Hạ Hàm cười nhẹ hai tiếng, rồi lại hôn cô, trên đường trở về anh lái xe nhanh như bay.

Chung Tuyển ôm cô, trực tiếp vào thẳng phòng ngủ chính, đặt cô xuống giường rồi lập tức đè lên. Hạ Hàm xấu hổ lại hồi hộp, nhắm mắt lại cắn môi mặc cho anh hôn hít.

Bị vật bằng kim loại chạm vào đùi cô hơi ngạc nhiên, có chút phục hồi lại tinh thần, người đàn ông cưỡi trên người cô đang cởi áo, vì hai cánh tay giơ lên, cơ bắp có phần dọa người, đang cởi thắt lưng da. Còn cô, quần áo trên người đã sớm bị cởi sạch sẽ.

“Tắt đèn đi….” Cô yếu ớt phàn nàn, trong đêm đen tối cô mới có thể thả lỏng một chút.

Chung Tuyển ấn công tắc, lập tức nhào về lại trên người cô, vân vê hai bên ngực mềm mại của cô như cũ, người cúi xuống vừa cắn vừa hút. Hạ Hàm cảm thấy hơi lạnh bắt lấy cánh tay anh, thầm nghĩ muốn dán vào cơ thể nóng bỏng của anh.

Anh nhìn ra gì đó, ôm lấy cô, còn dang rộng hai chân cô ra, dùng chỗ đã cứng rắn hết cỡ bắt đầu cọ xát vào cô.

Quá non, còn nhỏ, ẩm ướt, trơn bóng, anh cũng không nhẫn tâm xông tới, mà cứ quanh quẩn nơi cửa vào.

“Thả lỏng một chút, đừng sợ.” Chung Tuyển dịu dàng dỗ cô. Quả thật cô quá căng thẳng, thân thể kéo căng hết sức, ôm cổ anh không dám buông tay.

Hạ Hàm mê man gật đầu, chỉ cảm thấy chỗ động kia sôi trào, khát vọng thứ gì đó vào lấp đầy.

Chung Tuyển thử lại lần nữa nhưng vẫn không được, nắm hai cổ chân cô nâng cao mở ra, tay thăm dò tiến vào. Chỉ mượn chút ánh trăng ngoài cửa sổ, anh đã có thể nhìn thấy rõ nơi yêu kiều non mềm lại đầy thương yêu này của cô gái nhỏ.

Nơi đó đóng đóng mở mở, mềm mại không thành bộ dáng, anh vừa tiến một ngón tay vào, chậm rãi mở rộng chờ cô thích ứng.

Hạ Hàm xấu hổ, đậy chặt mắt lẩm bẩm đầu hàng, bất lực cầm lấy một cánh tay Chung Tuyển nhỏm dậy. Anh càng nhìn càng không chịu nổi, dứt khoát cắn xuống nơi đó mút vào.

Cô lập tức cảm nhận được, phản kháng khép chân lại, không để anh làm như vậy.

“Anh đang làm gì thế….” Hạ Hàm bị anh làm khóc lóc, làn da trắng nõn toàn thân đỏ ửng lên.

Anh vùi đầu vào giữa hai chân cô, Hạ Hàm đành phải để anh giữ chân khai thông vùng đất mới, đẩy cao để lộ nơi anh muốn này.

“Tiểu bảo bối.” Chung Tuyển đứng dậy ôm cô, dùng ngón tay giữ vật của mình chậm rãi tiến vào trong.

Hạ Hàm nhíu mày đẹp cong người, nơi đó dần dần thích ứng, cũng may động tác anh rất nhẹ nhàng nhu hòa, ngoại trừ cảm giác hơi rít, cái khác…. Đều rất thoải mái.

Chung Tuyển vẫn nhẫn nhịn từ đầu đến cuối, chỉ có một phần hai ở bên trong, mặc dù như vậy, Hạ Hàm vẫn phát sinh phản ứng, còn thêm toàn thân ửng đỏ mê man, là đã đủ để cho anh nộp vũ khí đầu hàng.

Đến cuối cùng anh mới cầm bao cao su mà Hạ Hàm chuẩn bị rồi xé bao đeo vào, chôn sâu vào để cô xuất ra.

Hai người đều trần truồng, Hạ Hàm được Chung Tuyển ôm, khẽ run rẩy. Anh cởi bao bỏ ra mà mãi còn chưa gỡ ra được. Anh cho cô luôn là dịu dàng tỉ mỉ tinh tế như vậy. Nghĩ vậy, Hạ Hàm đỏ mặt tràn đầy hạnh phúc cắn anh một ngụm, đáng tiếc anh nhanh chóng cương người lên không cắn được, còn chạm phải hàm răng anh.

Thật ra anh đâu có ăn no, nhưng kiêng dè lần đầu tiên của cô gái nhỏ, bây giờ còn muốn ôm cô, cố nén dục vọng đang động đậy, thật sự có chút vất vả.

Dư âm của cuộc vận động chưa đi, cô ngay cả ngón tay cũng không có sức lực. Chung Tuyển dán vào bên tai cô phả hơi nóng như lửa “Sao em lại xinh đẹp như vậy.” Thấy sợi tơ bạc óng ánh trong suốt đang trên bờ môi, không nhịn được lại hôn xuống.

***

Vốn đã hẹn với Tân Dao cùng đi dạo phố, nhưng đêm qua Hạ Hàm thật sự tiêu hao rất nhiều thể lực, nên Tân Dao điện một lần rồi lại một lần cô cũng không tỉnh lại.

Chung Tuyển cầm điện thoại của Hạ Hàm đi ra ngoài nghe máy.

“Tân Dao.” Chung Tuyển nói.

“Hạ Hàm đâu?”

“Cô ấy còn đang ngủ. Để tôi gửi số đo của Hạ Hàm cho em, em chọn giúp hai bộ mang tới đây, ngày mai cô ấy sẽ đi thực tập, chậm nữa thì không còn kịp mất.”

“Ừ, được, nhưng Hạ Hàm thích màu gì?” Tân Dao hỏi.

“Màu trắng.”

Tân Dao suy nghĩ một lát, chờ Chung Tuyển gửi số đo qua, trước khi tắt điện thoại lại hỏi Chung Tuyển: “Cô ấy làm sao vậy?”

“Cô ấy quá mệt.”

Tân Dao bừng tỉnh hiểu ra, “À” một tiếng nhanh chóng cúp điện thoại, trái lại ở đầu bên kia điện thoại thì nở nụ cười.

Buổi tối Tân Dao mới qua bên này, còn có cả Hạ Cận. Cả ngày hôm nay Hạ Hàm không ra khỏi cửa, thoạt nhìn không có sức sống, còn mặc đồ kín mít nữa. Tân Dao kéo cô vào trong phòng, đề nghị Hạ Hàm thử quần áo vì sợ không thích hợp.

Nhưng Hạ Hàm xấu hổ, chậm rì rì nói: “Hợp ạ, em rất thích, màu sắc em cũng rất thích.”

Ngược lại Hạ Cận nhìn là hiểu ngay, chứng kiến mí mắt em gái sụp xuống, đi thì chậm chạp, tất nhiên biết đã xảy ra cái gì. Nhưng anh cũng không nhiều lời, chỉ liếc nhìn thoáng qua Chung Tuyển. Đêm qua lừa Hạ Hàm về ăn sạch, anh còn chưa tìm cậu ta tính sổ đâu đấy! Nghĩ vậy, Hạ Cận liền hận đến nghiến răng nghiến lợi.

***

Chờ Hạ Cận và Tân Dao đi rồi, Chung Tuyển bảo Hạ Hàm mặc đồ công sở cho anh xem, Hạ Hàm không đồng ý, cơ thể dựa vào người anh, đảo mắt.

Chung Tuyển ôm cô, giữ chân trần của cô, rồi nhìn thoáng qua đôi giày cao gót tinh xảo mà Tân Dao vừa đưa tới, thật sự muốn nhìn cô đi nó. Anh đã sớm để ý tới bộ đồ cảnh sát rồi, tương lai còn dài, một ngày nào đó bắt cô mặc vào, rồi sau đó trần truồng nằm úp sấp, nhìn dáng vẻ đáng thương muốn khóc mà không khóc được của cô, giữ chặt cô rồi bắt nạt.

“Vừa rồi không muốn thử, em còn chưa biết có thích hợp hay không.” Trên người cô tất cả đều là dấu vết bị anh giày vò đêm qua, làm sao dám để Tân Dao nhìn thấy.

“Yên tâm, nhất định rất thích hợp.”

Hạ Hàm đáp lại một tiếng, nằm úp sấp trong lòng anh nhẹ nhàng hít thở, Chung Tuyển lo lắng, “Còn khó chịu sao? Có đau không hả?” Trong lúc anh nói chuyện tay đã dò xét đi xuống dưới, muốn tụt quần nhỏ của cô để kiểm tra.

“Không đau không đau, thật sự.” Hạ Hàm nắm chặt quần, không để anh tiếp tục.

Cuối cùng hai người cùng nhau nằm xuống ôm nhau ngủ, anh nhìn mí mắt mỏng manh của cô lay động, rốt cuộc không nhịn được nói: “Ngày mai dẫn em đi tới nhà anh nhé, gặp người lớn.” Hạ Hàm chỉ nhẹ nhàng “Vâng” một tiếng, cũng không biết có nghe được hay không, tìm tư thế thoải mái trong lòng anh, hô hấp mềm mại phun trên người anh, chìm vào giấc ngủ.

***

Ngày hôm sau Chung Tuyển liền dẫn Hạ Hàm về nhà, Hạ Hàm vừa giận dỗi vừa lo lắng. Dọc đường đi hỏi anh sao không chuẩn bị quà tặng, còn hỏi anh, chú dì thích cái gì.

“Bọn họ thích con dâu.”

Hạ Hàm nói anh dẻo miệng, quả thật cô rất căng thẳng. Ba Chung Tuyển cô cũng có nghe nói qua, còn có Chung Thác, cũng là tinh anh trong giới kinh doanh ở thành phố A. Và cô chỉ mới sinh viên đại học, điều này khiến Hạ Hàm có chút tự ti.

Trước khi đến Chung Tuyển đã gọi điện về nhà, chuyến đi này là khó tránh khỏi. Cũng may mẹ Chung hiền lành phóng khoáng, mới gặp Hạ Hàm đã rất thích cô gái nhỏ này, bà vẫn luôn muốn có đứa con gái, ngược lại sinh hai người đều là con trai. Con trai cả độc lập điềm đàm, rất kính trọng bà, nhưng không có cảm giác gần gũi ỷ lại. Còn Hạ Hàm, lần đầu tiên gặp mẹ Chung liền cảm thấy cô gái này thu hút người ta yêu thương, duy nhất không đạt chính là tuổi còn quá nhỏ.

Hạ Hàm ngoan ngoãn chào mọi người, Chung Nghiêm cũng đặc biệt chạy về nhìn bạn gái nhỏ của con trai. Anh trai và chị dâu Chung Tuyển cũng ở đây, Hà Tử Xuyên và Chung Thác cùng nhau xuống lầu, cười gật đầu với Hạ Hàm.

Hạ Hàm bình tĩnh phân tích, mẹ Chung Tuyển rất thích cô. Mặc dù chú quyền cao chức trọng, nhưng xem ra rất hiểu lý lẽ, coi như mình hơi nhỏ tuổi, cũng sẽ không phản đối chuyện cô và Chung Tuyển ở cùng một chỗ. Còn chị dậu Chung Tuyển, xinh đẹp, nhưng ngoại trừ xinh đẹp ra cô không tìm ra từ gì để hình dung, khuôn mặt tinh xảo, dáng người hoàn mỹ.

Ngược lại Chung Thác là người khiến Hạ Hàm lo lắng. Cô có thể nhìn ra trong nhà này lời nói của Chung Thác rất có uy quyền. Mặc dù vừa rồi gật đầu với cô, nhưng có thể cảm giác được sự xa cách lạnh lùng. Âu phục trên người cắt may vừa vặn bộ dạng tinh anh, điểm này rất giống cậu. Ở tuổi này người đàn ông đặc biệt thành thục, mà loại thành thục này, cũng là điểm hấp dẫn trí mạng đối với con gái.

Ăn cơm xong mẹ Chung liền lôi kéo Hạ Hàm nói chuyện phiếm, hỏi cô khi nào thì tốt nghiệp. Hạ Hàm đều thành thật trả lời từng thứ một.

“Nếu cả năm tư đại học đều thực tập, thì cũng tính như tốt nghiệp rồi.” Mẹ Chung nói.

Hạ Hàm cảm thấy mẹ Chung nói rất đúng, cũng gật đầu.

“Đã xem như tốt nghiệp, thì sớm gả vào đây, con còn nhỏ tuổi, sớm sinh đứa nhỏ cơ thể cũng dễ dàng bình phục, về sau lại không ảnh hưởng tới cơ thể. Phụ nữ hai mươi tuổi là giai đoạn vàng tốt nhất để sinh em bé.”

Hạ Hàm thụ sủng nhược kinh, bị mẹ Chung nói mấy câu vòng vèo choáng váng, đã lâng lâng rồi, “Con cũng muốn sớm gả cho anh ấy, sớm sinh em bé ạ.”

Mẹ Chung nghe xong lời này cao hứng nắm tay Hạ Hàm.

Cô cho rằng mẹ Chung thật lòng thích cô, cho nên thân thiết gần gũi với mẹ Chung hơn. Vì vậy Hạ Hàm còn muốn ở lại nhưng đã bị Chung Tuyển mang đi. Trên đường trở về Chung Tuyển nói với cô: “Nơi này và cuộc sống về sau của chúng ta không có nửa điểm liên quan, trừ khi cần thiết, nếu không thì chúng ta không trở về.”

“Sẽ không chứ, em rất thích, hình như dì rất thích em, còn có chú, không giống với trên ti vi, người thoạt nhìn rất trẻ tuổi, còn có thể nói đùa. Chung Tuyển, vợ anh cả rất xinh đẹp, khiến em có chút áp lực.”

Chung Tuyển vân vê mặt tròn trịa của cô, nói cô rất dễ bị lừa, cho viên đường là có thể lấy về nhà.

***

Nhà họ Chung

Hà Tử Xuyến vừa mới tắm rửa xong, trong đầu tất cả đều là khuôn mặt trẻ tuổi tươi đẹp của Hạ Hàm, chợt phía sau thân bị người đàn ông hung hăng giữ chặt, bàn tay to thò vào trong áo tắm của cô ta, véo eo cô ta, cắn một ngụm trên cổ cô ta.

Rất đau, nhưng Hà Tử Xuyến không muốn kêu đau.

“Thế nào, mất hứng rồi hả?” Giọng điệu Chung Thác lạnh lùng thờ ơ, nhưng bàn tay to như lửa đốt chọc ghẹo cơ thể Hà Tử Xuyến.

“Em xinh đẹp, em làm việc tốt, cũng chưa thành thạo đâu, có cái gì mà ngẩng cao đầu!” Anh ta vừa dứt lời liền đẩy Hà Tử Xuyến xuống giường, rất không dịu dàng tử tế cởi áo tắm của cô ta ra, động tác thô lỗ.

“Anh thật sự khiến cho tôi ghê tởm!” Đôi mắt đẹp của Hà Tử Xuyến không hề có sức sống, ngang ngược quật cường không khóc, muốn chạy trốn nhưng lại trốn không thoát, chỉ có thể để mặc kệ anh ta muốn làm gì thì làm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.