Mưu Đồ Làm Loạn

Chương 3



Từ trước tới giờ Hạ Hàm cũng không che giấu sự yêu mến và tôn sùng với Chung Tuyển, nhưng Chung Tuyển luôn lựa chọn không để ý.

Chung Tuyển xem cô như trẻ con, điều này cô hiểu rõ, chính vì điểm này, cô mới cố gắng khiến bản thân càng trưởng thành không phụ thuộc hơn, có thể đủ để xứng đôi với anh.

Một mình vụng trộm lau nước mắt, mãi đến lúc có tiếng mở cửa “Răng rắc” vang lên, Hạ Hàm mới chạy trối chết trốn vào phòng.

***

“Chung Tuyển, em muốn gặp Hạ Cận.” Tân Dao cúi đầu, nhìn không rõ sắc mặt, chỉ cảm thấy người mềm mỏng ~ yếu ớt tủi thân.

“Điều này không cần thiết.” Anh có chút không kiên nhẫn, thò tay vào túi quần tìm thuốc hút.

“Trong nhà quyết định chuyện kết hôn, em cũng từng phản đối, nhưng ba em ông ấy không đợi được, gặp một lần cũng được để khiến em có thể chặt đứt sự nhớ nhung….” Tân Dao nói xong rồi lau nước mắt, ba tham ô bị đưa lên điều tra, biện pháp duy nhất chính là gả cho Trần Dục.

“Đường là do chính em chọn, không có bất kỳ kẻ nào ép buộc em, ba em cũng thế, ông ấy phạm lỗi không đáng để em trả nợ. Tân Dao, tôi đã giúp em, chú Tân hoãn thi hành án hai năm là kết quả tốt nhất rồi, nội bộ và bên ngoài đều đã nói qua, Trần Dục cũng không thích hợp với em, hôn nhân là chuyện cả đời, em phải nghĩ cho kỹ.”

“Em đã có quyết định, cũng đừng trêu chọc Hạ Cận nữa, cậu ấy không dễ dàng gì, còn có em gái phải chăm sóc.”

“Chung Tuyển, anh nói em nên làm gì bây giờ?” Nước mắt Tân Dao từng giọt từng giọt rơi xuống, “Trần Dục anh ta nói, chuyện này anh ta có thể che giấu được….”

“Trên đời này luôn có quy tắc, cái khác tôi không nói nhiều, đi thôi, tôi đưa em về.” Chung Tuyển đứng lên, có phần không kiên nhẫn.

***

Hạ Cận đi lại trong phòng một vòng, vừa rồi uống hai chén khiến bản thân càng thêm cô đơn chán nản, anh đi tới ngoài cửa phòng Hạ Hàm, nhẹ nhàng gõ cửa, “Hàm Hàm, ngủ chưa?” Giọng anh rất nhỏ, nếu là đã ngủ, cũng sẽ không làm ồn tới cô, đợi một lát mới phát hiện trong phòng không có động tĩnh gì, rồi đành thôi.

Bên trong Hạ Hàm chậm rãi kéo cửa ra: “Anh.”

“Đã mấy giờ rồi, còn chưa ngủ?” Hạ Cận nhéo khuôn mặt mềm mại của cô.

“Không phải anh cũng vậy sao?” Cô bật đèn tường, nhìn rõ Hạ Cận, mặt cũng không đỏ, đứng vẫn rất vững vàng, ừm, xem ra là rất tỉnh táo.

“Vừa rồi có một người phụ nữ rất đẹp đi sang đây, dáng người cao hơn em rất nhiều, và tóc ngắn.” Cô nói.

Con ngươi Hạ Cận chợt lóe lên, lúc này anh nhăn mày che giấu cảm xúc lúng túng.

“Cô ta là ai? Là bạn gái trước của Chung Tuyển à? Sao lại tìm tới đây?” Hạ Hàm hỏi liền một mạch.

Anh thấy vẻ mặt sốt ruột của em gái, thì trấn an, “Không phải, là cấp dưới trong đơn vị Chung Tuyển, chắc là có chuyện gì quan trong mới tới tìm cậu ấy.”

Thì ra trách lầm anh, Hạ Hàm nghĩ, vừa rồi mặc dù tiếng động không lớn lắm, nhưng đó cũng là phát cáu với anh, bây giờ nghĩ tới có chút hối hận.

“Đã hiểu, em đi ngủ đây, ngày mai giúp anh dọn dẹp đồ đạc.” Ngày nghỉ phép của Hạ Cận cũng sắp kết thúc, xế chiều ngày mai sẽ xuất phát về bộ đội.

Sao mà nghe giọng điệu của Hạ Hàm, cũng không cảm thấy lưu luyến khi anh rời đi nhỉ.

Anh cúi đầu bật cười, rồi vào phòng tắm.

Cả đêm trong đầu đều là Tân Dao, tên của cô, bộ dáng của cô, còn có giọng điệu dứt khoát của cô, “Hạ Cận, chúng ta chia tay đi, đều là do em, xin lỗi.”

Đột nhiên tỉnh lại, cả người đầy mồ hôi, Hạ Cận mở cửa sổ, nhìn vào bóng đêm yên tĩnh xa xăm, ngực nhấp nhô cuồn cuộn, cố gắng để bản thân bình tĩnh lại.

Ngày hôm sau Hạ Hàm dậy từ sớm tinh mơ, vào phòng bếp bận rộn chuẩn bị bữa sáng dinh dưỡng, hai ly sữa nóng, Hạ Cận mới đi ra. Anh ngủ không ngon, quầng mắt đen thui, râu ria cũng mọc lún phún.

Anh thấy hôm nay Hạ Hàm ngoan ngoãn như vậy, còn biết làm cả bữa sáng, đi qua bưng sữa lên nhấp một ngụm, “Có phần không nỡ đi.”

“Việc này cũng không thể giải quyết được, lúc trước là anh nhất định phải nhập ngũ.” Hạ Hàm cũng cười hì hì, đôi mắt hạnh sáng rực như vì sao nhỏ.

Lúc đi Hạ Cận dặn dò cô, ký túc xá trường học tốt xấu gì một tuần cũng phải ở hai ngày, sống hòa thuận với bạn cùng phòng, Hạ Hàm cười đồng ý.

Sau khi Hạ Cận đi mấy ngày, cô cũng khai giảng, ba người ở một phòng ký túc xá, điều kiện cũng khá tốt.

Mỗi tuần cô ở trường học ngây ngốc ba ngày, giờ học cũng không nhiều, rất nhẹ nhàng, mỗi tuần có thể gặp Chung Tuyển hai lần, nhưng mà đó là với điều kiện khi trong đội Chung Tuyển không có vụ án nào quan trọng.

Hôm nay là thứ sáu, cô muốn làm một ít đồ ăn ngon cho Chung Tuyển, buổi chiều không có giờ lên lớp, liền đi dạo siêu thị một mình, thời tiết nóng quá, nấu chè lạnh cho anh ăn.

Chìa khóa nhà ở của Hạ Cận Chung Tuyển cũng có một chiếc, là đặc biệt để ở chỗ của anh, có đôi khi Hạ Hàm hơi lơ ngơ, sợ cô đánh mất không vào nhà được. Lúc anh vào, Hạ Hàm đang rửa rau chân vịt (còn gọi là cải bó xôi), làn tóc mềm mại chạm xuống vai cô, có vài sợi lộn xộn bay tới gò mà cô, cô dùng tay kéo ra sau, một lát sau, mấy lọn tóc này vẫn cứ ngang bướng bay qua.

Nhìn càng lúc càng thích!

Chung Tuyển chân dài bước tới, dựa vào bồn rửa nhìn sườn mặt cô, hô hấp ấm nóng phả lên gò má mỏng manh của cô.

Lúc này cô mới phát hiện ‘người cao ngựa lớn’ Chung Tuyển đã dựa sát bên người cô, liền giật nảy mình, rau chân vịt ẩm ướt vẫy lên hai người cả người đều là nước.

Chung Tuyển cười cười rút khăn giấy lau mặt cho cô.

Cô rất thích tiếp xúc thân mật với anh, nhếch miệng cười với anh, dáng người Hạ Hàm rất nhỏ nhắn, đứng chung một chỗ với Chung Tuyển, đáng tiếc chỉ đến ngực của anh.

Mặt cũng đỏ lên, rất muốn…. Rất muốn ôm anh.

“Chung Tuyển, anh trai nói người phụ nữ lúc nãy là đồng nghiệp của anh, không phải là bạn gái trước.” Hạ Hàm rũ mắt xuống, không nhìn anh, bộ dạng ngoan ngoãn, nhìn thấy tim anh hơi ngứa ngáy.

“Gọi tôi là gì?” Mày anh nhíu lại, lộ ra tín hiệu hơi nguy hiểm.

Hạ Hàm quýnh lên, “Cháu không đồng ý gọi chú.”

“Nói cái gì?” Chung Tuyển nửa chất vấn.

Cuối cùng Hạ Hàm bại trận, gọi câu: “Chú.” Rồi lập tức bổ sung, “Chú chỉ lớn hơn cháu tám tuổi mà thôi!”

Mẹ Chung Tuyển từng là giáo viên của Hạ Học Đông, cho nên chính vì vậy, đã bị Chung Tuyển lừa gạt gọi bằng chú.

Quả thực đúng là đồ bắt nạt người!

Cô thở hổn hển không để ý tới anh, lại bắt đầu công việc nữ đầu bếp, bỏ thịt đã cắt xong lên xào, rau chân vịt dùng nước sôi chần qua một lần, bỏ xong gia vị, mì sợi trụng qua nước lạnh một lần, hương vị rất ngon.

Khẩu vị của Chung Tuyển khá tốt, ăn hai bát, Hạ Hàm ngồi đối diện chỉ lo nhìn anh.

Lần trước móc áo bị đổ, đập hư chốt mở cửa sổ phòng khách, đúng lúc anh cũng ở đây, đơn giản lại có phần thô sơ trực tiếp che kín cánh cửa sổ kia. Anh vén ống tay áo lên một đoạn, cánh tay rất rắn chắc, trên đó còn có các vết thương nông sâu. Từ khi Chung Tuyển tốt nghiệp trường cảnh sát thì bắt đầu vào làm việc ở cơ sở cảnh sát hình sự, thật sự điểm này cũng là nguyên nhân hấp dẫn Hạ Hàm, cô thích người đàn ông như vậy.

Chung Tuyển cũng không ở lại, sửa xong cửa sổ liền đi luôn, Hạ Hàm có chút luyến tiếc, nhưng không thể giữ anh.

Thật ra cô vẫn luôn nghi ngờ, rốt cuộc là Chung Tuyển có cảm giác gì với cô? Nhưng, lại không dám đi xác định, sợ không nhận được câu trả lời mà mình mong muốn.

***

Vài tuần gần đây cô phải đi học nhiều hơn, công việc của Chung Tuyển cũng bận rộn, hai tuần liên tiếp chưa gặp anh rồi, đang nghĩ tới đây, Chung Tuyển liền gọi điện qua, nói anh đang chờ cô dưới lầu.

Cúp điện thoại điều chỉnh hô hấp, bắt đầu lục lọi trong tủ quần áo, Đường Thanh Phong đi qua, “Muốn đi gặp ai, mà mặt đỏ bừng thế.”

Hai cô gái đang nấu mì trong ký túc xá, trường học không cho phép sử dụng đồ điện có công suất lớn, cho nên chuyện nấu mì tất nhiên phải giấu diếm.

“À! Thanh Phong, quên muối rồi!” Diệp Vấn kêu to, đề-xi-ben rất cao.

“Vậy để tớ đi xuống lầu mua, chờ nhé.” Diệp Vấn phụ trách nấu mì, tất nhiên Đường Thanh Phong phải phụ trách làm chân chạy việc vặt, Thanh Phong vừa đi, Hạ Hàm cũng thả lỏng một chút, vừa rồi còn thật không biết nên trả lời cô ấy thế nào.

“Diệp Vấn, tớ xuống lầu, nếu như kiểm tra ký túc xá nhớ gọi điện thoại cho tớ.”

“Cậu mà đi để tớ và Thanh Phong sao giải quyết hết tô mì to này đây.” Diệp Vấn ngồi trên mặt đất, quay đầu nhìn Hạ Hàm.

Hạ Hàm cười có xin lỗi, cầm túi xách đi xuống lầu.

Chung Tuyển lẳng lặng đứng dưới ngọn đèn lờ mờ, cô dừng bước nhìn một lát, bóng dáng người đàn ông kia cao nhất, dưới đèn đường bóng dáng bị kéo dài nghiêng nghiêng, áo polo màu xám bó sát người làm anh càng thêm cường tráng ~ to lớn rắn chắc, đầu cô nóng lên, chạy tới ôm chặt cánh tay Chung Tuyển.

Chung Tuyển cũng cả kinh, rõ ràng mất tự nhiên, cơ thể hơi cương cứng, nhưng không có ý từ chối.

Cánh tay anh sờ rất cứng rắn, người nhẹ nhàng khoan khoái lại sạch sẽ, dán lên vị trị động mạch cánh tay anh có thể cảm giác được tiếng đập mạnh mẽ nhảy lên, Hạ Hàm mím môi cười đắc ý, càng ôm chặt hơn nữa.

“Chung Tuyển, em thích anh.” Hạ Hàm cúi đầu, giọng không lớn không nhỏ, mà vừa đủ anh nghe được rõ ràng.

Chung Tuyển dừng bước đối mặt với cô, xoa tóc cô, giọng trong trẻo nói với cô: “Hạ Hàm, chờ cháu suy nghĩ kỹ càng rồi hãy nói với tôi, lời này, tôi coi như chưa nghe thấy.”

“Em rất rõ ràng ---”

Cô còn chưa nói xong đã bị anh cắt ngang, “Dẫn cháu đi ăn chút gì trước đã, vài tuần liên tục có tiết học, ăn ở căn tin trường học cháu ngán chưa?”

Cô buồn đau phiền não còn đang suy nghĩ chuyện vừa rồi anh đã mang cô tới nhà hàng, ở đây cách Cục công an thành phố không xa, bình thường đội cảnh sát hình sự tăng ca thì ăn ở trong này.

Cơm căng tin quả thật không có chất, Hạ Hàm ăn rất nhiều, anh không nhúc nhích đũa, kêu người phục vụ lại gói mấy món ăn, để Hạ Hàm mang về cho bạn cùng phòng ký túc xá.

Đoạn đường trở về rất yên tĩnh, thỉnh thoảng có tiếng ve kêu, Chung Tuyển cầm đồ trong tay, hai tay Hạ Hàm đặt lên dây đai lưng, cô không muốn ngẩng đầu, sợ đi tới cuối đoạn đường này.

“Mau lên lầu đi.”

Hạ Hàm gật gật đầu, vẫn đứng trước anh, há miệng thở dốc, nhưng không biết mở miệng nên nói cái gì, nghĩ lại lời nói lúc nãy của Chung Tuyển, đó là từ chối sao?

Chung Tuyển biết cô muốn nói gì, chậm rãi mở miệng, vẻ mặt sắc sảo nhìn cô: “Hạ Hàm, cháu còn rất nhỏ, thích mà cũng có thể dễ dàng nói ra miệng như vậy, chờ cháu suy nghĩ cẩn thận rồi hãy nói với tôi quyết định của cháu.” Chung Tuyển cúi xuống ôm lấy cô, cảm giác chóp mũi nhỏ xinh của cô đặt ở ngực ~ thấy miệng hơi ngứa, cúi đầu nhẹ nhàng hôn lên tóc cô.

Hạ Hàm chỉ cảm thấy làn da trên đầu ngưa ngứa, sau đó anh đã buông ra.

Chung Tuyển đưa đồ trong tay cho cô, giục cô nhanh lên lầu.

Anh cũng không rời đi, đứng đó rất lâu, nhìn bóng dáng thoáng hiện rồi biến mất, châm một điếu thuốc.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.