Mỹ Nhân Kiều

Chương 46: Trong mắt ta chỉ có nàng thôi!



Trời dần dần sáng, Tạ Lan Âm tựa vào đầu giường, gảy gảy sáu quả táo ở đầu giường. Nàng biết táo đỏ* có thể dường khí bổ máu, nhưng nó cũng có tác dụng đối với người bị rơi xuống nước sao?

*về táo đỏ (hồng táo) trong truyền thống Trung Quốc: theo tớ tìm hiểu thì ớ Trung Quốc, quả tảo là biểu tượng của tình yêu và vẻ đẹp nữ tính ở người phụ nữ. Cô dâu Trung Quốc thường mang theo bên mình một quả táo trong đảm cưới. Theo văn hóa Trung Quốc, trong khi tổ chức đám cưới, bố mẹ chú rể thường chuẩn bị trong phòng tân hôn của cô dâu chủ rể một túi đỏ mà bên trong có tảo đỏ.

Vì sao hắn lại cố tình tặng đúng bảy quả chứ? Là tùy tiện cầm đi hay là cẩn thận đếm qua? Tưởng tượng đến bộ dáng nam nhân ngồi trước bàn đếm táo, Tạ Lan Ảm nhẹ nhàng cắn môi.

Có lẽ hắn thật sự có chút thích nàng chăng?

Nhưng nếu chỉ để dỗ dành nàng giúp hắn làm việc, hẳn là hắn nên chọn mấy thứ lễ vật quý giá để lôi kéo nàng chứ? Sao lại chọn thứ đồ chỉ đáng giá mấy văn tiền?

Thừa dịp Anh Ca Tang Chi tiên vào hâu hạ, Tạ Lan Âm dùng khăn bọc mấy quả táo lại, sau khi giấu kĩ mới bảo Anh Ca mang một chút táo khô lẻn. Táo khô trong phòng bếp vẫn còn, rất nhanh Anh Ca đã quay lại, lại còn săn sóc khuyên Tạ Lan Âm: “Sáng sớm ăn đồ ngọt nhiều dề bị ngây, tiểu thư chỉ nên ăn mấy quả thôi”. Tạ Lan Âm gật đầu, bảo các nàng đi xuống, sau đó nàng đóng kín cửa lại rồi lật chiếc khăn ra đem sáu quả táo đê lên mâm, sau khi đã xếp ngay ngắn, lại phát hiện mấy quả táo Tiêu Nguyên đưa cho nàng đểu rất lớn, trông cực kì mượt mà, vừa nhìn đã biết không phải thứ tùy tiên nhặt ra trong giỏ.

Không hiểu tại sao đột nhiên Tạ Lan Âm muốn cười.

Sau đó một hơi đem sáu quả táo lớn ăn hết, tránh để đám nha hoàn nhận ra sự bất thường. Đã ăn quá nhiều đồ ngọt nên lúc dùng điểm tâm Tạ Lan Âm chỉ ăn thêm 1 một chén cháo nấm hương, không hề động đến đĩa bánh đậu.

Sau khi ăn xong nàng lại đến chỗ biểu tẩu chơi với cháu gái như mọi khi, đợi đến lúc Nhung Nhung mệt mỏi buồn ngủ, Tạ Lan Âm mới cáo từ, vừa đến trước cửa Yêu Nguyệt Các, Tưởng thị đã phái nha hoàn đến tìm nàng, nói là hai mẹ con Manh thị đến thăm nàng.

Tạ Lan Âm đành phải đi sang viện mẫu thân, trên đường lại âm thầm suy xét trong lòng. Hôm qua nàng chỉ nghĩ đến chuyện thăm dò tình hình trong Mai Các mà không đê ý đến mấy chuyện khác, sau khi được tỷ tỷ nhắc nhở, cũng cảm thấy Thẩm Diệu có chút kỳ lạ. Nếu đổi thành phụ thân mình có thiếp thất, nàng chi ước gì vĩnh viễn không bao giờ phải nhìn thấy mấy vị di nương đó, làm sao có thể chủ động mời khách qua đó được chứ? Trừ phi là thương thế đặc biệt nghiêm trọng, cần phải xử lý kịp thời. Rốt cuộc Thẩm Diệu muốn làm cái gì, ba mẹ con nàng không rõ ràng, nhưng vị quý nữ Hầu phủ này, không cần phải thật lòng thật dạ kết bạn.

Trong thượng phòng Hương Viên, Thâm Diệu đứng bên cạnh Mạnh thị, thoáng nhìn thấy Tạ Lan Ảm bước vào, nàng ta nhanh chân chạy đến, lôi kéo Tạ Lan Ầm cận thận xem xét, ra vẻ cao hứng nói: “Thật may quá, Lan Âm không có việc gì, cuối cùng ta cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi, ngươi không biết tối qua ta lo lắng bao nhiêu đâu, chỉ sợ ngươi ngã bệnh thôi”.

“Ta cũng đâu có yếu đuối như vậy, Diệu Diệu quá coi thường ta rồi”, bản lĩnh hư dĩ ủy xà* của Tạ Lan Âm cũng không kém, lập tức cười khách sáo tiếp lời nàng ta.

*là một từ sử dụng sai, từ chính xác cha nó là “hư dữ ủy xà”, ý chỉ hư tình giả ỷ với người khác, ứng phó cho có lệ thôi, tương tự câu “lá mặt lá trái”.

Sau đó hai tiểu cô nương tự mình ngồi xuống cạnh mẫu thân.

Mạnh thị nhìn về phía cửa, tò mò hỏi: “Sao không thấy Lan Kiều vậy?”

Tường thị cười cười, “Đã đến cửa hàng rồi, hôm nay trong cửa tiệm của Hành Chu mới nhập về một đống đồ cổ, nó chạy qua đó ngắm nghía”.

Trong lòng Mạnh thị khinh thường nhưng ngoài miệng lại khen Tạ Lan Kiều có bản lĩnh, ngay cả đồ cổ cũng có xem hiểu. Thấy trong lời nói của mẫu thân có ý khác, Thẩm Diệu ra vẻ thân thiện mời Tạ Lan Âm, “Lan Âm, ngày kia ta định ra ngoại ô cưỡi ngựa, lần trước chúng ta đã hẹn rồi, đến lúc đó ta đến đây tìm ngươi nhé?”

Tạ Lan Am không muôn đi với nàng ta, đang định đồng ý lại làm bộ chợt nhớ ra chuyện gì, tiếc nuối nói: “Tối hôm qua Tam biểu ca nói mùng mười muốn đưa ta đến Đại Từ An tự dâng hương...”

“Không sao, vậy ngày mười một thì sao?” Thẩm Diệu chờ mong nhìn nàng, giọng như cực kì muốn đi cưỡi ngựa với Tạ Lan Âm , nguyện ý chờ đến khi nào Tạ Lan Ảm rảnh. Thẩm gia là kè nắm quyền ở Thiêm Tây này, Tạ Lan Âm chuẩn bị làm chuyện đắc tội đến Thâm Tiệp, cho nên lúc này thấy Thẩm Diệu mời mọc như vậy, nàng cũng không thể biểu hiện quá xa cách, đành nỡ nụ cười vui mừng: “Tốt quá, vậy ngươi định mang ai đi cùng? Ta muốn đi cùng Tam biểu ca của ta, lần trước ta học cưỡi ngựa là được huynh ấy dạy, có huynh ấy bên cạnh ta mới dám cưỡi”.

Tưởng thị gật đầu, nhìn hai tiểu cô nương nói: “Nếu chi có hai đứa con đi chúng ta cũng không yên tâm được”.

Thẩm Diệu liếc mẫu thân một cái, cười nói: “Vâng, thế cháu sẽ gọi thêm đại ca của cháu cùng đi”. Gọi thêm người thì sao chứ, dù sao nam nữ cũng có khác, huynh trưởng sẽ không luôn đi cùng nàng ta, nàng sẽ có cách khiến Tạ Lan Âm xấu mặt.

Thấy nữ nhi đồng ý thoải mái như vậy, Mạnh thị nghĩ nghĩ một lúc, trong đầu liền nảy ra một kế. Đến hôm đó bà ta sẽ bảo trưởng tử mang cả con trai út đi, vì trưởng tử bận chăm sóc đệ đệ thì sẽ không co tâm tư trêu chọc Tạ Lan Kiều.

Đảo mắt đã đến ngày hẹn.

Muội muội xuất môn, đương nhiên Tạ Lan Kiều cũng đi cùng, bởi vì phải cưỡi ngựa nên hai tỷ muội đều mặc nam trang.

“Lan Âm nhớ đi cùng tỷ tỷ con, đừng có chạy chơi với Thẩm Diệu”, Tường thị ôm cái bụng sắp được bảy tháng, lo lắng dặn dò. Tạ Lan Âm ngoan ngoãn gật đầu. Tưởng Hoài Chư đứng bên cạnh cam đoan: “Cô cứ yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Lan Âm”. Vừa dứt lời liền có một tiểu nha hoàn chạy tới, nói huynh muội Thẩm gia đã đến. Tường Hoài Chu liền chào cô sau đó dẫn hai biểu muội đi ra ngoài.

Trước cửa nhà họ Tưởng, Thẩm ứng Thời mặc một thân y bào màu tro, cùng Tam đệ Thẩm ứng Minh đứng một chỗ, Thẩm Diệu mặc y phục cưỡi ngựa màu đỏ thẫm, trông cực kì nôi bật, thấy hai tỷ muội Tạ gia đều ăn mặc giống như thiếu niên, trong lòng nàng ta liền cảm thấy vui vè, hôm nay ăn mặc như vậy, chắc chắn nàng ta nhìn càng trưởng thành hơn so với Tạ Lan Âm.

Ánh mắt Thẩm ứng Minh theo dõi Tạ Lan Âm một lúc sau đó lặng lẽ nói với huynh trưởng: “Đại ca, vị tỷ tỷ thật xinh đẹp!”. Thẩm ứng Thời biết người Tam đệ nói là ai nhưng ánh mắt hắn lại dừng trên người Tạ Lan Kiều nhiều hơn, thấy nàng mặc nam trang cười đầy hào phóng đi tới, trong đầu hắn không khỏi hiện lên hình ảnh bên hồ ở nhà mình ngày ấy, nàng mặc một thân váy dài màu lục, trên đầu chỉ cài một chiếc trâm ngọc bích đơn giản, giống như một hàng liễu xinh dẹp vậy.

Người ta đều nói nữ tử Giang Nam ôn nhu dịu dàng, cô nương Tây Bắc hào khí sang sảng, còn ở nàng thì xinh đẹp lần thẳng thắn đều vẹn toàn.

Hắn nhịn không được lại nhìn thêm giây lát, đến lúc Tạ Lan Kiều nhìn qua thì mới dời tầm mắt đi. Tạ Lan Kiều không phát hiện nhưng Tạ Lan Am lại nhìn thấy, bởi vì ngày đó Thâm ứng Thời ra tay giúp đỡ, trong lòng nàng cảm kích nên cũng đẻ ý đến hắn nhiều hơn một chút, ai ngờ lại đúng lúc bat gặp vị Thâm thế tử này nhìn lén Nhị tý của nàng, tuy nhiên ánh mắt của hắn so với ánh mat nhìn chòng chọc Đại tỷ của Tiểt Cửu thì kín đáo hơn nhiều.

Chẳng lẽ Thẩm ứng Thời thích Nhị tỷ?

Tạ Lan Âm cảm thấy có chút hưng phấn, nhưng vừa liếc sang Thẩm Diệu, chút hưng phấn trong lòng nàng liền tiêu tan. Tiết Cửu là cô nhi, bọn họ cũng hiểu rõ hắn, trong nhà Thẩm ứng Thời lại rất phức tạp, không hề thích họp với Nhị tỷ.

Sau khi chào hỏi, mọi người đều lên ngựa.

Ba cô nương đi phía trước, Thẩm ứng Thời và đệ đệ cười chung một con ngựa, vừa nhìn về phía tnrớc vừa nói chuyện với Tưởng Hoài Chu bên cạnh. Đều là những kẻ có dưng mạo vạn dặm mới tìm được, y phục trên người lại quý giá, cho nên dẫn đến sự chú ý của rất nhiều người trên đường. Chăng qua ở vùng Tây Bắc này dân chúng cũng khá cởi mô, chuyện các cô nương xuất môn cũng khá bình thường, cho nên việc các cô nương ngang nhiên cười ngựa dạo chơi không khiến người ta kinh ngạc, phần lớn mọi người đểu là vì tuấn nam mỹ nữ mà xuất thần. Tạ Lan Âm đã quen với việc này nên vui vẻ nói chuyện với tỷ tỷ.

Đến trước cửa Nam thành, nhìn thây dòng người đối diện trước cửa thành đều nhìn về một phía, trong lòng Tạ Lan Âm cảm thấy kì quái, cũng ngẩng đầu lên, chỉ thấy một bóng dáng quen thuộc đang cưỡi một hắc mã lớn cũng cực kì quen thuộc, đang từ trong đám người đi về phía này. Khí chất trong trẻo nhưng lạnh lùng, dung mạo lại xuất chúng, so với bất kỳ thân phận gì lại càng có tác dụng hơn, đám dân chúng phía trước đều tự động nhường ra một lối đi.

Không biêt vì sao, Tạ Lan Am năm chặt dây cương lại, hơi hơi cúi đầu xuống, hy vọng hắn không nhìn thấy mình.

“Viên huynh!” Tưởng Hoài Chu ở phía sau không hề biết tâm tư của tiểu biếu muội, vừa nhìn thấy bạn tốt liền gọi lớn. Tiêu Nguyên đang đi về phía cửa thành, nghe thấy tiếng gọi của Tưởng Hoài Chu, khóe môi hắn khẽ nhếch lên, quay đầu lại, kinh ngạc dừng ngựa lại, chờ mấy người đi đến trước mặt mình, hắn mới nhanh chóng nhìn quét một vòng, tẩm mắt khẽ dừng trên vạt áo tiểu cô nương đang trốn sau Tạ Lan Kiều một lúc mới chuyển về phía Tưởng Hoài Chu, “Thật khéo, lại gặp rồi”.

Phía sau hắn, mặt Lư Tuấn không có chút biểu cảm nào, giống như không hề biết chủ tử cố ý vì tương ngộ mỹ nhân mà đến vậy, cũng vì hắn đủ trầm ổn nên Tiêu Nguyên mới dẫn hẳn xuất môn, để Cát Tiến ở nhà nuôi chim.

“Đúng vậy”, Tưởng Hoài Chu đáp lời, lại giới thiệu Thẩm Ứng Thời với hắn, “Vị này là thế tử phủ Bình Tây Hầu”. Tiêu Nguyên nhìn về Thẩm ứng Thời, khách khí chắp tay, không kiêu ngạo không siểm nịnh nói, ““Hạnh ngộ”. Tưởng Hoài Chu lại giới thiệu hắn với Thẩm Ứng Thời.

Thẩm Ứng Thời gật đầu.

Tưởng Hoài Chu nhìn nhìn hai người, chợt nở một nụ cười, đang định nói hai người rất giống huynh đệ, đều là khí chất thanh lãnh mà lạnh lùng thì nhớ đến thân phận của Thẩm Ứng Thời, kịp thời nuốt lại lời nói, ra hiệu cho mọi người cùng đi ra cửa thành, sau khi biết được Tiêu Nguyên cũng đang đến ngoại thành giải sầu thì tự nhiên cũng mời hắn đi cùng. Tiêu Nguyên cố ý vòng ra phía sau Tạ Lan Âm.

Tạ Lan Âm cảm thây như có gai sau lưng, ánh mắt nàng nhìn thẳng về phía trước, không hề nghiêng đầu sang cho hắn nhìn, Tạ Lan Kiều nói mấy câu với muội muội, phát hiện muội muội đột nhiên trở nên ngoan ngoãn, hai má còn hơi hông, bỗng chốc thận trọng hơn nhiều, cho nên không khỏi nhìn qua phía Tiêu Nguyên.

Tiêu Nguyên cũng cười khẽ với nàng. Tạ Lan Kiều cũng khách khí cười một cái, lại quay đầu sang nhìn muội muội, cảm thấy có chút đăm chiêu. Nàng cùng Tiêu Nguyên đương nhiên không có chuyện gì nhưng Thẩm Ứng Thời lại hiểu lầm, ánh mắt khẽ biến, đang do dự có nên tiến lên nói mấy câu với Tiêu Nguyên để hiểu thêm về đối phương hay không thì Thẩm Diệu ở phía trước đột nhiên giục ngựa quay đầu lại, đi về phía Tạ Lan Âm, cười hỏi, “Bên kia ít người, Lan Âm có dám thử đua với ta một lần không?”

Tạ Lan Âm đang định khéo léo từ chối thì phát hiện đôi mắt của Thẩm Diệu đang nhìn chằm chằm vê phía sau nàng, cằm khẽ nhếch lên, thay vì nói là cao ngạo chẳng bằng nói là tự tin.

Nàng ta tự tin cái gì chứ?

Tự tin vào dung mạo của mình, cho rằng nàng ta nhìn chòng chọc nam nhân nào thì người đó cũng sẽ bị nàng ta hấp dẫn chắc?

Nàng ta có thành công không?

Tạ Lan Âm muốn biết, nhưng không muốn quay đầu lại, trong lòng không hiểu sao đột nhiên cảm thấy không thoải mái, chỉ đơn giản nói nói một tiếng: “Được” rồi giục ngựa chạy về phía trước. Chú ngựa trắng nhận được mệnh lệnh, nhanh chóng chạy thẳng về phía trước. Thẩm Diệu chờ mãi lúc này, không cam lòng quét mắt về phía nam nhân chỉ nhìn chằm chằm Tạ Lan Âm, vung roi ngựa lên, nhanh chóng đuổi theo.

“Chúng ta cũng chạy theo thôi đại ca!” Thẩm Ứng Minh sốt ruột nói.

Thẩm Ứng Thời nhìn về phía Tạ Lan Kiều đã muốn xuất phát, gật đầu, ai ngờ hắn còn chưa giục ngựa, bên cạnh đã có người thản nhiên nói một tiếng “Đa tạ” rồi ngay lập tức một con hắc mã như tên đã lên cung phóng thăng về phía trước.

Thẩm Ứng Thời nhíu mày, lập tức đuổi theo, nhưng chạy được một đoạn liền phát hiện Tiêu Nguyên vượt qua Tạ Lan Kiều phóng thẳng về phía trước, hắn ngẩn người, đột nhiên bật cười.

Hắn lại nghĩ ngợi lung tung gì rồi?

Đang dẫn đầu phía trước, Tạ Lan Âm nghe thấy Thẩm Diệu đang ngày càng đến gần, nhếch miệng, giục ngựa chạy nhanh hơn, không muốn để nàng ta vượt qua, nhưng vừa chạy nhanh hơn một chút thì đột nhiên có một tiếng vó ngựa tới gần, nàng kinh ngạc quay đầu sang, đúng lúc Tiêu Nguyên hãm ngựa lại đi sóng vai với nàng, nhíu mày trách nàng, “Nàng cưỡi ngựa còn chưa quen, chạy chậm lại một chút đi”.

Tạ Lan Âm nghe được sự quan tâm của hắn, sự hờn dỗi trong ngực lập tức tiêu tan, cố ý xị mặt nói: “Cũng đâu phải huynh thua, huynh đâu có sợ mất mặt chư”.

Tiêu Nguyên cực thích dáng vẻ chu miệng của nàng, nhịn không được nói: “Nàng ta có thắng ta cũng chẳng thèm liếc nàng ta thêm một cái, mà nếu nàng thua ta cũng...”

Đột nhiên cảm thấy lời nói tiếp theo có chút trắng trợn, đang định sửa lời thì đã thấy nàng đỏ mắt lườm hắn, không biết là vì xấu hổ hay bởi vì cái gì, chính là dáng vẻ động lòng người mà hắn từng nhìn thấy.

Trái tim Tiêu Nguyên đập nhanh hơn, ma xui quỷ khiến thế nào lại nhích lại gần nàng, “Nàng thua, thì trong trong mắt ta cũng chi có mình nàng thôi”.

Vốn định nói cho dù nàng thua, hắn cũng sẽ không nhìn nàng ít đi cái nào, nhưng lời đã đến miệng hắn lại tự mình sửa lại.

Ánh mắt của hắn sáng quắc, trái tim Tạ Lan Âm giống như chú ngựa trắng dưới thân, ngày càng đập nhanh hơn, nàng không có cách nào phủ nhận chuyện mình cảm thấy cao hứng, nhưng nhớ đến phía sau có nhiều người đang nhìn, trước mặt mọi người mà hắn cứ dám lại gần như vậy khiến người ta hiểu lầm cái gì thì sao, trong phút chốc mặt nàng nóng bừng lên, thẹn quá hóa giận liếc mắt trừng hắn.

“Lại nói lung tung nữa ta sẽ không giúp huynh!”

Sau đó lại tiếp tục chạy thẳng về phía trước.

Tiêu Nguyên dừng lại, trước mặt là khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ ửng như đóa mẫu đơn của nàng, bên tai là lời nói của Cát Tiến.

“Công tử, buổi tối ngài không thể thấy rõ được, ban ngày ngài cố nhìn kỹ một chút, nếu ngài khiến Ngũ tiểu thư đỏ mặt thì tám phẩn là đã thích ngài rồi, nhưng mà ngài cũng cố gắng đừng nói sai điều gì, không lại khiến Ngũ tiểu thư tức giận đến đỏ mặt đó....”

Vậy vừa rồi nàng là thích hay tức giận đây?

“Viên công tử, vừa rồi huynh nói gì với Lan Âm vậy?”

Phía sau truyền đến giọng nói hổn hển của Thẩm Diệu, Tiêu Nguyên coi như không nghe thấy, cười cười đuổi theo chú chim hoàng oanh của hẳn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.