Mỹ Nữ! Đừng Sợ, Anh Đùa Thôi Mà!

Chương 1: Lưu Hải Nam



Cao Lại Phương nhận ra bản thân đang ở trong một không gian tối đen. Không trời, không đất, không ánh sáng, không không khí và hắn cũng không còn thở nữa.  Đây là một không gian chân không kỳ lạ.

   Cái giây phút hắn uống cốc rượi của ai đó trong quán bar là giây phút bắt đầu cho sự chết oan chết uổng của một thanh niên trí thức chưa vợ.

       Cao Lại Phương nghĩ đến trước khi chết còn ôm đùi một tên tử phạm truy nã, tức đến nỗi muốn tự bóp cổ mình. Vì sao lại đen như vậy?

   Chỉ nhớ là khi đi ăn buổi ra mắt bộ phim đầu tiên đầu tư, hắn bị người bắt chết ngay tại chỗ. Thật không hiểu sao tên tội phạm đó ở đâu ra giả trai gay chui vào đây nữa. Trách trời, trách người, không bằng trách mình không may mắn. 

-Có ai không? Cứu với!!!

-“...”

-CÓ AI KHÔNG? CỨU TÔI VỚI!!!!

-“...”

Kêu cứu khạn giọng đáp lại là một không gian yên tĩnh, im lặng đến đáng sợ.

Rốt cuộc đây là thiên đàng hay địa ngục? Tại sao không tháy một sự sống nào vậy?

Bỗng trước mắt hiện ra một màn ánh sáng, ánh sáng tỏa ra bốn phương tám hướng. Vậy mà Cao Lại Phượng vẫn lơ lửng trên không, không hề nhìn thấy mặt đất.

Trước mắt màn sáng như một cái ti vi khổng lồ, nó đang chiếu lại một thước phim kỳ lạ.

Đúng, rất kỳ lạ!

Dường như đây không phải phim mà là đời, nó quá chân thực.

Đây là cuộc đời một con người.

Ngày 14-2-1994, Lưu Hải Nam khóc oa oa chào đời. Đứa trẻ này được sinh ra trong một gia đình công nhân bình thường. Cha Là Lưu Nhân, mẹ là Diệp Đào. Lưu Hải Nam lớn lên trong sự cần kiệm của cha mẹ. Dân gian có câu: “Cha mẹ sinh con trời sinh tính”. Đứa trẻ càng lớn tính tình càng tồi tệ “Con nhà lính tính nhà quan”. Không những càng ngày càng ngỗ nghịch mà còn học thói xấu ăn trộm ăn cướp, đánh nhau, đua đòi.

Lưu Hải Nam càng lớn càng giống một con ngựa hoang khó thuần. Bởi tính cách này nên từ nhỏ nên hắn luôn là tên cầm đầu của một đám trẻ “ đầu trâu mặt ngựa” trong thôn.

Học đến cao trung một thời gian,  không lạ gì Lưu Hải Nam tham gia vào một băng đảng xã hội đen có tiếng có quyền.

Đến học kỳ hai năm cuối cấp, Lưu Hải Nam phát hiện cái thằng mọt sách hay bị hắn bắt nạt trong lớp lại là một cô gái xinh đẹp liền theo đuổi. Nhưng nào có cô gái nào có thể yêu thương nổi cái tên này chứ.

Lưu Hải Nam bị từ chối nhưng vẫn không từ bỏ. Hắn cố tình chia rẽ gây sự với người cô gái kia thương. Những việc này kéo dài cho tới khi đảng xã hội đen bị công an truy nã.

Lưu Hải Nam vào tù chấm dứt tuổi trẻ trong bốn bức tường lạnh lẽo.

Cao lại Phương nhận ra đây chính là nhân vật Lưu Hải Nam trong “ Lương Chúc  thời hiện đại” của hắn. Việc gì đang xảy ra? Tại sao? Một ai đó đang cố tình cho hắn xem những thứ này....Mục đích của hắn ta là gì?

Một giọng nói tang thương già nua vang lên:

-Cậu thanh niên may mắn, đến nơi đó thì sống cho thật tốt.

-AAAAAAA....Ông là ai? Muốn gì ở tôi? Ai đó, cứu với......

Cao Lại Phương giật mình tỉnh giậy rồi ngạc nhiên nhìn khung cảnh trước mặt. Ghế gỗ thô sơ, cái ti vi cũ, bức tường loang lổ bị che đi bởi mấy tấm lịch, bàn tiếp khách....Đây chính là ngôi nhà của Lưu Hải Nam.

Cao Lại Phương lặng im. Nửa tiếng sau mới thở dài. Xong rồi!

Toàn bộ tài phú kiếp trước còn chưa hưởng thụ hết giờ lại chui vào thân xác cái tên nghèo rớt này.Một ai đó làm ơn nói cho hắn biết chuyện gì đang xảy ra? Đây là một trò chơi khăm lố bịch nào sao? Không thể nào! Có lẽ một sức mạnh siêu nhiên nào đó đưa hắn vào thế giới trong phim này rồi. Con mẹ nó! Lão tử đen thế sao?

Không đi được nữa vậy ở đây luôn đi. Ngoài tài sản của bản thân ra hắn chẳng lưu luyến bất cứ thứ gì ở kiếp trước. Lưu Hải Nam có gì không tốt? Thời điểm này chính là khi Lưu Hải Nam lên lớp 11. Chưa tham gia ào xã hội đen, chưa theo đuổi cô bé cùng lớp, hắn vẫn thuần túy chỉ là một thiếu niên ương bướng, khó bảo mà thôi!

Như vậy, chỉ cần suy nghĩ khác đi một chút hắn sẽ không vướng vào bi kịch ngồi tù ọt gông nữa. Vậy từ giờ ta là Lưu Hải Nam, còn Cao Lại Phương ư? Chuyển thành nickname đi!!!

Nay vẫn là chủ nhật, Lưu Hải Nam không cần đến trường.Thật hài hươc thay, từ khi tỉnh dậy hắn còn chưa gặp cha mẹ mà đã có một tốp thiếu niên rủ đi chơi. Người trước mắt đây cũng vậy!

-Nam, mày ở nhà làm gì? Hôm nay có một thằng thách đấu tao, không thể để cho chúng nó coi thương mình được. Mày không đi thì còn chơi vui gì nữa!

Lưu Hải Nam cười khổ, hắn đã sớm qua cái tuổi ham trò chơi điện tử rồi, hơn nưa những thằng nhóc này quá ***********. Nếu không phải bây giờ hắn là Lưu Hải Nam hắn đã chửi ầm lên:  “Anh mà bằng vai phải lứa với chúng mày à?”

-Không, đợt này hết tiền rồi, tao phải đi kiếm vài đồng đã.

-Ờ thế thôi, để lần khác vậy đi thôi chúng mày.

Đợi đội quân thiếu niên kia đi khỏi Lư Hải Nam mới đóng cửa lại.

Gia cảnh Lưu Hải Nam không tốt, cha mẹ quanh năm làm lụng vất vả nhưng vẫn không dư ra được đồng nào. Trước đây Lưu Hải Nam dẫn đầu đám tẻ đi ăn trộm vặt, nhưng vài đồng lẻ đó chỉ như muối bỏ bể mà thôi.

Lên cao trung nhờ có tiêu chuẩn Cao-To-Đen-Hôi Lưu Hải Nam thành công xin làm bảo vệ về đêm của một hộp đêm trên phố.

Ai cũng biết việc này trừ Lưu Nhân và Diệp Đào cha mẹ hắn. Họ chỉ biết đứa con này đã vượt ra tầm kiểm soát của họ rồi. Con trai không biết làm gì ra tiền nhưng nó có vài đồng trong tay cũng đỡ xin cha mẹ hơn, giảm đi áp lực cho hai người không ít.

Người ta nói rất đúng, những đứa trẻ nhà nghèo thường biết kiếm tiền rất sớm. Trong cái thôn Tiềm Khê này, trẻ con đi học về phải làm vài công việc thủ công lặt vặt mua thêm sách vở. Không phải ai cũng có gan dám đến hộp đêm xin việc như Lưu Hải Nam.

Công việc này hắn đã nghỉ từ lâu, chủ nghĩa của Lưu Hải Nam trước đây chính là có tiền là phải tiêu. Nên đi làm được một tháng hè thanh niên hư hỏng này lập tức bỏ việc tiếp tục ăn chơi.

Mỗi lần nghĩ về nguyên chủ trước đây lòng lại thở dài ngao ngán. Người này....quá tồi tệ, quá xấu xa rồi. Ở nhà ngỗ nghịch với cha mẹ không nói, ra đường thấy nam thì bắt nạt, thấy nữ thì trêu trọc. Người nào không biết cũng tức quá  mà biết.

Nghỉ việc cũng được, nhưng phải kiếm tiền thôi. Hắn còn phải nuôi bản thân, cha mẹ, vợ cả, vợ hai, vợ ba...bồ nhí, các con các cháu hắn nữa.

Bao nhiêu tiền cho đủ?Nếu cứ tiếp tục tình trạng kinh tế này Lưu hải Nam chẳng mấy mà nghẹn chết.

-Ục...ục...

Xoa xoa bụng, tối hôm qua nửa đêm mò về nhà đến giờ còn chưa ăn gì, thật đói.

Trong bếp hiện tại chỉ còn bát canh chua với vài miếng thịt rang khô cong queo. Đây là bữa sáng của hắn rồi. Ăn không quen cũng cố mà ăn lấy động lực kiếm tiền thôi!

Vừa ăn cơm Lưu Hải Nam lại nghĩ, nếu sau này lấy vợ, nhất định phải tìm một nữ đầu bếp 5 sao mới được. Nghĩ lại cảm thấy điều kiện quá khắt khe liền giảm xuống, chỉ cần biết nấu cơm là được rồi vậy. Đùa sao người đẹp bây giờ đa phần không biết nâu cơm mà.

Ngay cả hắn cũng không biết làm một chút việc nhà nào cả. Muốn Lưu Hải Nam trở thành một thanh niên đảm đang ư? Không thể nào~!

Nhớ trước đây để thể hiện với mấy mỹ nữ, hắn cũng đã dành ra 2 ngày làm quen với việc bếp núc. Một khóa học nấu ăn đã mở đầu như  thế này:

“Nấu ăn là kỹ thuật, hơn thế nữa còn là nghệ thuật. Từ những thực phẩm thông thường, nhưng qua chế biến của các nghệ nhân nấu ăn trở thành món ăn ngon mà người khác không dễ gì làm được.”

Còn nhớ khi đó hắn hưng trí bừng bừng, nhưng sau hàng tiếng đồng hồ  thử đập vỏ trứng,  gọt vỏ khoai, thái lát rau củ...không một món nào thành công cả.Và tất cả hành động của hắn đều là phí công vô ích.

Cơm đã ăn rồi nhưng bát còn chưa rửa. Chẳng lẽ cứ để bát bẩn trơ trơ đến chưa về sao? Từ bé đến giờ hắn còn chưa phải rửa bát một lần nào đâu.

-Lưu Hải Nam, mở cửa.

Một giọng nói trầm ấm vang lên, Lưu Hải Nam sáng mắt cười tinh quái ra mở 

cổng.

Làm sao có thể quên việc cứ hôm nào trên trường có bài tập thì hắn lại có vài tiểu đệ làm hộ sao?

Vài tiểu đệ siêng năng chăm học này còn ai ngoài nam chính nữ chính cơ chứ?Không cần phải lo nhà cửa bừa bộn nữa rồi! Hắc...hắc...

Cánh cửa gỗ mở ra hai nam học sinh xuất hiện. Lưu Hải Nam để ý người bên trái có cao hơn một chút. Đây là nam chính bạch kiểm thư sinh dịu dàng trong truyền thuyết Tôn Đại Nghĩa  (Dạ, anh trong vai thư sinh nghèo Lương Sơn Bá đấy các nàng ạ!)

Bên phải là hình ảnh điển hình của một con mọt sách quê mùa luộn thuộm. Tóc tai bù xù, đeo cặp kính to đùng che mất nửa mặt, áo sơ mi không biết làm từ chất vải gì mà dày cộm cao kín cổ,quần vải dài lê thê cùng với dày dân dụng.

Nhìn như vậy ai có thể nhận ra đây là một cô gái. Nữ chính Phùng Tố Duyên đang trong thời kỳ giả trai giả câm gian khổ. Đến cái tên cũng phải sửa thành Phùng Tô Duyệt.

-Ha ha, Tô Duyệt cậu thật vất vả, cậu mệt không vào nhà uống nước đi.

Người đeo kính ngước đầu lên lắc lắc, đưa cho hắn quyển vở bài tập.

Đùa sao? Lưu Hải Nam là loại người gì? Không gây sự là tốt lắm rồi nói gì đến chuyện mời người ta uống nước. 

Lưu Hải Nam đưa tay cầm quyển vở thuận đà kéo luôn Phùng Tố Duyên vào nhà.

-Tôn Đại Nghĩa cậu về trước đi, tôi và Tô Duyệt cần trò chuyện một lát.

-Lưu Hải Nam, Tô Duyệt đã đưa cậu vở bài tạp, cậu lại muốn gì nữa?

- Tôn Đại Nghĩa cậu gấp cái gì?Chuyện này không liên qua đến cậu về đi...

Lưu Hải Nam nắm chặt cổ tay Phùng Tố Duyên không để cô dãy thoát. Mắt liếc thấy có mấy thiếu niên đứng ở đầu ngõ liền gọi vào.

-Tiểu Ngư!

Tiểu ngư là một đàn em của hắn, cũng là cái dạng chuyên bắt nạt người.

-Tiểu Ngư anh bận, cậu đưa tên này về nhà hộ anh nhé!

Dứt lời liền kéo mạnh người đang dãy dụa đi vào nhà, bỏ lại sau lưng ánh mắt tức giận của ai đó!

Lưu Hải Nam đóng cửa, cười cười nhìn Phùng Tố Duyên há mồm muốn nói không nói được.Nữ chính à, sao cô chọn cách vừa giả trai vừa giả câm vây? Thật ngốc nghếch!

Đáng tiếc! Đáng tiếc! Chuyện tình uyên ương hồ điệp bị ta phá rồi! Khi ta đã ở đây vậy đừng có ai mơ tưởng cua gái xinh trước mặt ta nhé.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.