Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 1 - Chương 30




Trận đấu ngày hôm sau bố trí vô cùng chặt chẽ.

Buổi sáng là thi đấu đoàn nhóm hai người trở lên, thẳng đến hai giờ chiều, thi đấu cá nhân tham dự trận chung kết mới chính thức bắt đầu.

Giám khảo tham dự trận chung kết là do thành phố C mời, đều là những thành phần ẩm thực gia. So với giảm khảo nghiệp dư vòng đấu loại, giám khảo lần này khẩu vị càng thêm xảo quyệt. Thay đổi một ban nhân mã, khó khăn của trận đấu không thể nghi ngờ tăng lên rất nhiều.

Mạc Từ báo danh bề ngoài là Đạt thúc thay mặt điền, thân phận danh tự cũng nhất định phải làm sửa chữa. Ẩn tàng bối cảnh, Mạc Từ dựa vào là thực học của bản thân, đồng dạng như người bình thường trải qua từng quy trình.

Mạc Từ rất ít đi đến những hiện trường tiệc rượu cao tầng, cho nên không sợ có người nhận thức cậu cái người này ‘Mặt thật quen’, để thoát ra khỏi thiên vị trong quá trình thi đấu. Cha cự tuyệt lời mời bên tổ chức giải đấu mỹ thực lần này, cũng là vì tránh nghi ngờ.

Cha cùng anh trai cũng sẽ không đi vào hiện trường quan sát trận đấu, đây cũng là lúc dự thi đã cùng bọn họ trao đổi tốt. Không có áp lực, toàn bộ thể xác và tinh thần đầu nhập trận đấu, dựa vào thực lực của bản thân mà qua năm cửa ải chém sáu tướng, tiến vào trận chung kết. Chỉ cầu tôi luyện một phen, cái gì thứ bậc chỉ là kiểm nghiệm kết quả đặc huấn, đo ngắm một phen năng lực của Mạc Từ.

Bởi vì trận đấu lùi lại một giờ, làm cho tuyển thủ hai bên lạ lẫm bắt đầu nói chuyện phiếm, trở nên quen thuộc lẫn nhau.

Mạc Từ giơ tay lên, chuẩn bị cùng Đoạn Phong mới vừa tiến vào chào hỏi. Lại bị một cô gái đáng yêu hoạt bát, mang kẹp tóc vượt lên trước, phẫn nộ buông xuống tay phải giơ lên giữa không trung.

Cô gái vòng quanh Đoạn Phong, bô bô nói một tràng, vừa hết lần này đến lần khác dò xét, vừa vịn tay nói chuyện với nhau…Giống như là người quen phi thường quen thuộc.

Đoạn Phong ở cả trong quá trình, từ kinh ngạc lúc trước biến thành quan tâm, nghiêng tai lắng nghe. Trên khuôn mặt ngày thường lộ ra loại lạnh lùng, cự người ngàn dặm bởi vì cô gái bắt chuyện mà nhu hòa xuống. Hình dáng trở nên nhu hòa ở trong ngọn đèn trận đấu chiếu rọi xuống thập phần lấp lánh.

Mạc Từ lẳng lặng chờ đợi xem nhẹ một tia không vui rơi dưới đáy lòng, cảm thấy tiếng cô gái huyên náo đã lâu, rốt cục nhịn không được tiến lên một bước. Cắt đứt hai người nói chuyện, chen vào cùng Đoạn Phong lên tiếng chào hỏi.

“Đoạn Phong, anh hôm nay tại sao đến trễ vậy?”

Nhìn thấy Mạc Từ chậm rãi đi tới trên khóe miệng Đoạn Phong giương lên, sờ lên mồ hôi trên trán, hướng cô gái cười cười thật có lỗi, lúc này mới trả lời: “Hôm nay chuẩn bị nguyên liệu nấu ăn, cho nên mới chậm. May mắn trận đấu lùi lại, bằng không tôi sẽ trực tiếp bị đào thảo.”

“Nguyên liệu nấu ăn, Đoạn Phong anh chuẩn bị cái gì đó, có thể nói không?” Cô gái đột nhiên chen vào, giương lên cánh tay, đem ánh nhìn Đoạn Phong thu hút qua bên đó.

“Cái này cho anh.” Mạc Từ nhíu nhíu mày, từ trong túi lấy ra một chai nước khoáng, đưa cho Đoạn Phong còn đang chảy mồ hôi, mặt mang ý chăm sóc, trực tiếp bỏ qua cô gái kẹp tóc cười đến ngọt ngào.

“Cám ơn.” Đoạn Phong nhẹ gật đầu, vượt qua cánh tay cô gái, tiếp nhận nước khoáng Mạc Từ đưa tới, lập tức vặn nắp ra ừng ực uống vào. Nước khoáng tràn ra từ cái cằm Đoạn Phong chảy xuống dưới, chảy vào trong áo T-shirt, bộ dáng hiển nhiên là cực kỳ khát.

“Anh uống chậm một chút, tôi còn một chai.” Mạc Từ hướng Đoạn Phong cười cười, nhanh chóng lấy ra nước khoáng giống thế, đưa tới trước Đoạn Phong.

Mặt mày cong cong khóe miệng mang theo một chút ý cười, Mạc Từ thanh tú tuấn nhã làm cho cô gái kẹp tóc bị hai người xem nhẹ đặc biệt xoay người, tinh tế đánh giá một phen.

“Đoạn Phong, cậu ta là…” Cô gái kẹp tóc đi về phía trước hai bước, đuổi kịp bước đi của Đoạn Phong, đi đến chỗ trống nghỉ ngơi.

“Bạn. Được rồi, Điền Điềm, tôi nhìn thấy anh trai cậu đang gọi cậu đó, cậu nhanh đi về đi.” Đoạn Phong khoát tay, nói giới thiệu giản lược.

“Em tại sao không phát hiện?” Cô gái tên là Điền Điềm lộ ra một cái mỉm cười, quơ đầu nhìn quét thoáng qua bốn phía. Người cũng như tên, biểu cảm mơ hồ phối hợp với một khuôn mặt búp bê của cô ta, nhìn về phía trên hết sức đáng yêu.

“Tôi gọi là Điền Điềm, là bạn học cao trung của Đoạn Phong…Cậu là bạn của Đoạn Phong hả.” Điền Điềm lướt qua Đoạn Phong, duỗi tay, cười ngọt ngào.

“Đúng vậy.” Mạc Từ cùng nữ sinh này thoải mái bắt tay một cái, lúc trước bị xem nhẹ mà sinh ra cảm giác không vui dường như tìm được phát tiết trên người cô gái, thoải mái đi không ít.

“Cậu tên là gì vậy?” Cô gái gắng sức bĩu môi, hai mắt thật to nhìn xem Mạc Từ.

“Ha ha, vừa rồi đã quên nói, tôi gọi là Mạc Vấn.” Mạc Từ bị cô gái dò xét như vậy, trong nội tâm sợ hãi, cười toe toét miệng nói ra tên của mình. Chắc hẳn Đoạn Phong chính là bị nữ sinh này quấn lấy, không thể thoát thân nha.

Mạc Từ liếc mắt nhìn thấy Đoạn Phong một bên tinh thần sảng khoái nhìn xem nữ sinh quấn lấy mình, bên miệng mang theo một vòng xấu xa. Lập tức cơn tức bay lên, oán thầm không thôi.

Đoạn Phong anh nha, dám đem tôi trở thành tấm gỗ!

Nhất thời khuôn mặt đen lại làm cho Điền Điềm sợ tới mức nhảy dựng, nhút nhát e lệ vỗ vỗ ngực: “Tên của cậu tại sao gọi như vậy.”

“Tên tôi gọi vậy đó!” Mạc Từ đem tính danh ở phần thông tin sau thẻ dự thi cho Điền Điềm xem, “Tên là ba mẹ cho, tôi cũng không thể đổi a.”

“Tôi còn tưởng rằng cậu không muốn nói…Bảo tôi không nên hỏi, ha ha.” Điền Điềm rặn ra một nụ cười, nhìn về phía Đoạn Phong.

“A, nói không chừng đợi lát nữa tôi sẽ cùng cùng Mạc Vấn đồng thời thi đấu.” Nói xong dí dỏm nháy mắt mấy cái, thè lưỡi, xinh đẹp mười phần.

“Cậu ấy rất lợi hại đó, Điền Điềm cậu phải cẩn thận a.” Đoạn Phong chỉ chỉ Mạc Từ bên người, giả vờ như không có nhìn thấy Mạc Từ mà cố ý trêu, ôm cánh tay, lộ ra một cái mặt cười.

“Ôi, vậy em đây tốt hơn nên chuẩn bị thật tốt!” Điền Điềm nhìn thấy hai người thân mật khăng khít, đáy mắt hiện lên một tia không vui, nhanh đến làm cho người khác cảm giác không được. Trên khuôn mặt tinh xảo nụ cười động lòng người, nghe được sau lưng có người đang gọi to mình, Điền Điềm lập tức khoát tay, nói tiếng gặp lại sau rồi hoạt bát rời đi.

Mạc Từ vẫn luôn căng cứng nghiêm mặt lúc này mới thở dài, trợn tròn mắt cùng Đoạn Phong tính sổ: “Anh đem cô ta giao cho tôi đối phó a, thật không trượng nghĩa!”

“Anh em tốt không phải cùng chung hoạn nạn sao?” Đoạn Phong nhìn thấy Mạc Từ một đôi mắt trợn tròn căng, lộ ra một ngụm răng trắng, dùng sức vỗ vai Mạc Từ.

“Cô ta thích anh.” Mạc Từ khóe miệng cong xuống, thiết một cái, miệng lộ ra một cái động tác vểnh lên. Hoàn toàn không biết sao thốt ra, bộ dánh miệng vểnh lên cực kỳ giống một anh bạn nhỏ đang ghen.

“Ừ, cô ta trong khoảng thời gian cao trung thì kề cận tôi.” Đoạn Phong nhìn thấy biểu tình sinh động của Mạc Từ, vẫn luôn nhếch miệng, không chút nào giữ lại đem quan hệ của anh cùng cô gái nói ra.

“Anh đối với người ta có ý tứ gì không?” Yết hầu xiết chặt, Mạc Từ thốt ra vấn đề sớm muốn hỏi.

“Không có.” Đoạn Phong tiếc chữ như vàng, mở tay ra, nhịn không được vươn tay gảy gảy gò má Mạc Từ đang tức giận, “Được rồi, được rồi, nói không chừng đợi lát nữa cậu thật sự cùng với Điền Điềm cùng đợt thi đấu…”

“Buông tay, mặt của tôi anh có thể tùy tiện véo sao?” Mạc Từ nhướng lông mày, như là một con công vênh váo tự đắc, một phen đánh rớt tay thô của Đoạn Phong.

Hai người cãi nhau ầm ĩ, cùng nhau hướng tới đi đến ghế ngồi tuyển thủ của trường thi đấu.

Đúng hai giờ.

Bởi vì nguyên do đánh số gần phía trước, Mạc Từ vẫn bị bố trí ở trên nửa cuộc thi đấu. Vội vàng sửa sang lại một chút tùy thân mang theo gì đó rơi rớt ở chỗ nghỉ, đại thể tuyển thủ đang ở chỗ báo danh đăng kí thông tin, Mạc Từ cho Đoạn Phong vẫy vẫy tay, làm ra một cái thủ thế cố gắng lên, thay trang phục làm việc vào bàn, cùng tuyển thủ vào vòng ngày hôm qua bị đánh số loạn đứng chung ở một cái trường thi đấu.

Cùng lúc đó, khu thi đấu khác, Đoạn Phong cũng đứng ở trên trường thi đấu cạnh tranh cùng tuyển thủ đến từ các nơi.

Trận đấu càng ngày càng nghiêm ngặt, chứng tỏ sẽ càng ngày càng nhiều người bị đào thải.

Không giống vòng đấu loại tự do phát huy, tham dự trận chung kết hai mươi tiến một, trực tiếp từ trên trường thi đấu tuyển ra danh đệ nhất, điều kiện càng thêm hà khắc. Cái này cũng khiến cho hào khí trên trường ngưng đọng lên, chư vị tuyển thủ một giờ trước còn đang chuyện trò vui vẻ, thế nhưng lúc này bản thân lại tinh tế cẩn thận đứng ở bên cạnh sân khấu mở, không nói lời nào mà ngưng thần suy tư, hoặc là nhìn quét toàn trường, quan sát hướng đi của giám khảo đang nhàn rỗi trên bàn tiệc.

Trên trường thi đấu chỉ có âm thanh của người chủ trì, đấu vòng loại toàn bộ trình tự do đài truyền hình trực tiếp, đem đặc sắc của trận đấu ‘Vui vẻ mỹ thực mỗi ngày’ làm thành tiết mục mỹ thực theo giờ của thành phố, cầm microphone, tinh tế đảm nhiệm giải thích.

Cùng với giải thích của người chủ trì, các giám khảo từ phía sau sân khấu từng người vào bàn, ngồi xuống ghế giám khảo. Vẫy vẫy tay đối với ống kính máy quay, cho khán giả chào hỏi.

Mạc Từ ở chỗ phía sau trường sân khấu thi đấu, không chút nào để mắt nghe được người chủ trì một đống lớn giải thích, đã hết sức không kiên nhẫn, vì tương quan giới tính nên ngẩng đầu nhìn về phía giám khảo, quần áo chỉnh chu, đúng là nam tính thuần một màu sắc. Cái người ngồi ở bên trái giám khảo có chút quen mắt. Lại tinh tế nhìn lại, Mạc Từ trừng mắt, thiếu chút nữa cầm dụng cụ nấu bếp trên tay trực tiếp ném lên trên mặt đất!

Anh ta tại sao lại ở đây?

Mạc Từ nhéo nhéo ấn đường, một chút kinh hoảng ở đáy lòng bị nghi hoặc thay thế. Vội vàng cúi đầu xuống, tận lực che giấu bản thân.

Triệu gia không phải là lão đại dẫn đầu về sản nghiệp bất động sản sao? Tại sao lại lần này đảm nhiệm giám khảo trận đấu? Anh ta đến làm gì? Suy nghĩ của Mạc Từ như là đá ngầm bị sóng biển chụp, một chút lại một chút đánh vào vị trí đầu não trung tâm.

Triệu Hồng Tu đáng cho cái chú ý gì đây! Mạc Từ hung hăng nghiến răng, cúi đầu nhìn sàn nhà bóng loáng dưới chân. Lặp đi lặp lại nhiều lần gặp nhau, Mạc Từ không khỏi nén giận bản thân vận khí quá kém, đến đâu cũng có thể nhìn thấy cái người hận thấu xương này, nhưng không thể xung đột kẻ thù chính diện được.

Suy nghĩ loạn thành một đoàn làm thế nào cũng chọc thấu không được tuyến gốc rễ thẳng cứng đó. Mạc Từ tận lực xem nhẹ cái phát hiện ngoài ý liệu này, tự nói với bản thân nghiêm túc chăm chú cho trận đấu thực tại, đem ân ân oán oán tạm thời để qua một bên, không để ý tới nữa.

Mâu thuẫn không thôi cần dựa vào cảm giác đau đến kích thích, Mạc Từ dùng móng tay đâm vào trong lòng bàn tay, vì để cho bản thân không bị phân tâm. Nhận thức cũng tốt, không nhận thức cũng tốt, Triệu Hồng Tu là giám khảo, cậu chỉ là tuyển thủ trận đấu, hai người ở trên lợi ích cũng không xung đột…

Có lẽ là tâm lý không ngừng ám chỉ nên nổi lên tác dụng, Mạc Từ trấn định lại, không thèm nghĩ những xoắn xuýt không thôi mà đến nay còn chưa làm rõ vấn đề đầu mối kia, một lần lại một lần kiểm tra dụng cụ nấu bếp mà nhân viên phân phối.

Đợi tất cả giám khảo ngồi ghế, cái quá trình này mới chấm dứt.

Đồng hồ báo giờ trên trường thi đấu chỉ hướng hai giờ năm phút. Chuông điện vang lên, người chủ trì đảm nhiệm điều khiển chương trình nghiêm túc, thu hồi thần sắc cợt nhã trên mặt, thu lại microphone, ung dung hướng đến ghế giám khảo tiếp nhận tốt đề mục thi đấu mà giám khảo cung cấp.

Hắng giọng một cái, người chủ trì cầm bảng giấy màu đỏ, bắt đầu công bố đề thi.

“Trải qua giải đấu lớn lần này ủy hội đã quyết định, đề mục tham dự trận chung kết cân nhắc về thay đổi thời tiết, nên chọn rau trộn làm chủ đề chính, nguyên liệu nấu ăn cho thi đấu do ủy hội trận đấu cung cấp, dùng rau dưa thịt để làm nguyên liệu chế biến món ăn, chọn dùng hiện trường bình luận để triểu khai những dạng tuyệt kỹ biển diễn. Hoạt động lần này nguyên liệu sử dụng đều do XXX đặc biệt căn cứ vào điều kiện mà cung cấp nguyên liệu…”

“Hiện tại mời các vị tuyển thụ tự do phát huy, đến đây lựa chọn sử dụng nguyên liệu cần nấu.” Người chủ trì làm việc còn lại, đem tuyển thủ dẫn tới khu vực chọn nguyên liệu.

Một đoạn thuyết minh đã cho tất cả mọi người thời gian suy nghĩ, Mạc Từ sau khi nghe được đề mục, đã ở trong đầu tìm kiếm món rau trộn có thể bộc lộ tài năng.

Trên thực tế, trận đấu xác định phạm vi so với đấu vòng loại không hề hạn chế, khó khăn càng lớn, rồi lại càng thêm dễ dàng. Rau trộn là món ăn có phần quan trọng mà lại khá đặc trưng.

Nếu như nói, món ăn nước C có chút tinh công chế tác, không chỉ có thể điều hòa khẩu vị của mọi người, cung cấp cho người khác tác dụng dinh dưỡng mà còn có đủ điều hòa khẩu vị cho mọi người, cung cấp cho cơ thể con người tác dụng đích thực, hơn nữa còn thưởng thức được giá trị nghệ thuật, như vậy, lấy một cái đặc điểm nổi trội nhất của rau trộn. Làm tốt rau trộn thì hết sức dễ dàng.

Kỹ thuật chế biến rau trộn chính là một bộ phận cấu thành quan trọng trong kỹ thuật chế biến món ăn. Ở trong thời gian một tháng, cha đã có không ít giảng giải phương diện tri thức này.

Hầu hết rau trộn là trải qua nấu nhiệt, sau đó làm lạnh ăn. Cái gọi là ‘Chế biến ăn nóng – lạnh’, là chỉ lúc chế biến, gia vị cùng làm nóng đồng thời tiến hành, sau khi chế thành món ăn lại làm nguội món ăn. Thông thường phương pháp chế biến nhiệt có ngâm muối, làm nguội, hun khói, sấy, trụng, v.v

Chỉ là hiện tại muốn từ trong vài loại đó tuyển ra một loại phương pháp, làm ra món ăn đặc biệt nhất, hấp dẫn người ta nhất mà còn phải đưa ra suy xét vấn đề ‘Lựa chọn’, khó khăn khá lớn.

Thời gian không đợi người, không được phép ngừng lại, các vị tuyển thủ đi về hướng khu vực chọn nguyên liệu, từ tủ đông lạnh lớn bên cạnh, trong rổ lựa chọn nguyên liệu nấu ăn món chính.

Mạc Từ không có tự tin vòng đấu loại, chỉ dựa vào trực giác tuyển ra nguyên liệu mình cần. Việc này từ trên sân khấu mở đi tới bên phải trường thi đấu một khoảng cách, giám khảo trên ghế giám khảo đối diện trường thi đấu, tự nhiên đem từng cử động của tuyển thủ tinh tường nhìn rõ.

Sớm có kế hoạch Triệu Hồng Tu tự nhiên sẽ không thả cái vị trí trung lập này, nheo lại đôi mắt hẹp dài, tinh tế bắt đầu đánh giá.

Nghe nói Mạc Từ tham gia cái giải đấu mỹ thực này, Triệu Hồng Tu thu được thư mời vốn dĩ nói cự tuyệt lại nuốt vào trong bụng, ở trong ánh mắt quái dị của người nhà thoái thác những thứ xã giao khác, đảm nhiệm giám khảo.

Đấu vòng loại không có gặp được Mạc Từ còn cảm thấy thất vọng, ngày thứ hai trên danh sáng vào vòng, sau khi nhìn thấy đại danh của Mạc Từ đổi thành Mạc Vấn, Triệu Hồng Tu ngày hôm qua thất vọng đều bị vứt ra sau đầu, từ đầu đến cuối hào hứng vội vàng hướng phía sau trường thi đấu nhìn lại.

Có lẽ là ánh mắt quá mức rõ ràng, có lẽ là Mạc Từ cảm giác được ánh mắt nóng rực sau lưng.

Mạc Từ xoay người lại, xa xa nhìn thấy Triệu Hồng Tu trên ghế giám khảo hướng cậu cười cười, làm ra một cái động tác dựng thẳng ngón cái.

Nếu không phải còn đang trận đấu, Mạc Từ thật sự sẽ sinh ra bôi mỡ lòng bàn chân, suy nghĩ muốn tránh đi thật xa.

Bởi vì một cái cười, Mạc Từ bộ mặt cứng ngắc, động tác chậm chạp hơn nhiều. Đợi đi lên sân khấu mở, đại bộ phận tuyển thủ đã bắt đầu loay hoay dụng cụ nấu bếp.

Mạc Từ ngừng một chút, đem hàm răng cắn chặt, từ người chủ trì cùng tiếng chuông nhắc nhở, bắt đầu hết sắc đau khổ, thấp thỏm mà nấu ăn.

_______________

Jade thì thầm: Để ý nha, ai mà càng đáng yêu ngây thơ nai con thì càng độc địa xấu xa nham hiểm hẹp hòi hơn cả rắn độc. Vì sao ư? Vì họ được quyền như thế. Vì sao lại được quyền như thế thì vì ông trời đã cho cái lớp da ngụy trang cực kỳ tốt chứ sao =3=