Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 1 - Chương 33



Mạc Từ mang theo vết thương, vẫn là tham gia trận chung kết cuối cùng.

Từ trong miệng Triệu Hồng Tu nghe thấy tin tức trận đấu lùi lại, ít nhiều có chút ngoài ý muốn.

Không nói đến thái độ kỳ quái của Triệu Hồng Tu, mấy lần ngoài dự đoán âm thầm trợ giúp, ở bệnh viện nhìn về phía ánh mắt sắc bén không thân thiện của Đoạn Phong nên đã cân nhắc lại.

Ở bệnh viện vượt lên trước đăng ký, vội vã gọi bác sĩ đến khám. Hai người đàn ông vây xoay quanh Mạc Từ, làm cho một đám hộ sĩ ở bệnh viện quăng đến ánh mắt hiếu kỳ.

Cuối cùng vẫn là anh trai nhận được tin tức cậu bị thương, đuổi tới bệnh viện mới dập tắc được cái tranh đấu không hiểu sao này.

Miệng vết thương của Mạc Từ quấn lên một tầng băng gạc sạch, ở ngoài mặt vết thương bôi thuốc trị bỏng, thuốc mỡ mang theo bạc hà mát lạnh giảm bớt cảm giác đau đớn trên làn da, nhưng cử động các đốt ngón tay một cái, chỗ đau cùng băng gạc ma sát sinh ra một cổ đau đớn khác.

Trận đấu lùi lại lập tức bắt đầu, anh trai cùng Đạt tẩu cùng nhau tiến đến tận tình khuyên bảo can ngăn Mạc Từ rút khỏi thi đấu, lấy thân thể làm trọng.

Mạc Từ xoắn căng mi tâm, ngậm miệng, lại một lần nữa lắc đầu, cùng Đoạn Phong cùng nhau đi đến trường thi đấu, dùng một cái tay khác không có bị thương cùng Đạt tẩu đánh cho một cái thủ thế yên tâm.

Buổi chiều vừa hạ xuống một trận mưa, sắc trời mờ hơn, cho nên trên trường thi đấu mở thật nhiều đèn màu. Mạc Từ ở ngay bên cạnh đèn màu trên sâu khấu công khai, ngọn đèn màu xanh nhạt chiếu vào trên người Mạc Từ, làm mờ ảo biểu cảm của Mạc Từ.

Triệu Hồng Tu trên ghế giám khảo chăm chú nhìn Mạc Từ, nhìn xem thân ảnh bị băng gạc màu trắng quấn lấy, đứng cô đơn ở một góc trường thi đấu, ngọn đèn chiếu tới đem thân ảnh gầy gò kéo ra thật dài.

Thi đấu trận chung kết cuối cùng ngoại trừ thời gian 60 phút, còn lưu lại 20 phút thời gian để làm thao tác thu dọn khu vực. Trận đấu 80 phút thì đã hơn 40 phút làm việc, toàn bộ gấp hai lần.

Trước kia là điều kiện có lợi, hiện tại lại thành điều kiện bất lợi cho Mạc Từ. Mỗi một phút kéo dài, đối với cơ thể Mạc Từ ảnh hưởng lại càng lớn.

Quá trình nấu ăn mặc dù so ra kém vận động kịch liệt cường độ cao trong thi đấu thể thao, nhưng cổ tay dùng lực, điều chỉnh lửa, trang trí dĩa, mỗi một cái động tác đều là phải đung đưa cánh tay, tác động đến thần kinh!

Bụng của Mạc Từ trải qua băng bó bôi thuối, cần nằm yên tĩnh nghỉ ngơi, không thể có nhiều hoạt động cùng ma xát. Mang thương lên sân khấu ắt sẽ khiến cho miệng vết thương đã băng tốt cũng chuyển biến xấu, bóng nước vỡ, thậm chí chảy mủ.

Mỗi một lần mở tay khom lưng, cũng sẽ là ở trong dày vò cắn răng gắng gượng vượt qua. Mạc Từ tận lực bỏ qua đau đớn do cánh tay cùng bụng ma sát sinh ra, bắt đầu loay hoay dụng cụ nấu bếp.

Cách trận đấu chính thức còn có năm phút đồng hồ, hiện trường trận chung kết cuối cùng người chủ trì cầm microphone, đối với khán giả ở trước TV bắt đầu nói về tình huống ở hiện trường.

“Trận chung kết cuối cùng của chúng ta mười vị tuyển thủ cùng chung tiến hành tranh đấu, bọn họ đều là từ trong đấu loại một hồi lại một hồi thành công thăng cấp, để được tham gia trận chung kết cuối cùng. Có chỉ là dẫn đầu hai mươi, nhưng thực lực không thể khinh thường, nguyên nhân là bọn họ trổ hết tài năng trù nghệ tinh xảo, trong bọn họ ai là cường giả? Để cho chúng ta cùng nhau chờ đợi ở màn ảnh trước mặt, mỏi mắt mong chờ!”

Lời của người chủ trì rất có sức tác động, mỗi một lời có thể làm cho người xem ở hiện trường phối hợp với bàn tay, nhìn về phía hiện trường trung lập chỉ có sân khấu mở cùng dụng cụ nhà bếp, các vị khán giả dùng ánh mắt tìm kiếm biểu tình của mỗi một vị tuyển thủ.

“Tại vũ đài khát vọng cùng thực lực này, có hai vị cường giả cần chúng ta biểu hiện ra cảm động…” Người chủ trì cố ý dừng lại một chút, thành công hấp dẫn khán giả quan sát hiện trường trận đấu.

“Nghị lực của bọn họ đáng giá để chúng ta khâm phục.” Người chủ trì tiếp tục nói, làm cho nhà quay phim đem ống kính theo chính mình di chuyển, “Không biết mọi người có phát hiện không, mười vị tuyển thủ trong hiện trường, có hai vị cơ thể có chuyện. Có một vị tuyển thủ buổi sáng bị nước canh làm phỏng, đi bệnh viện nhưng chính là anh ta buổi chiều lại nhớ tới trường thi đấu, không muốn buông tha cho trận chung kết cuối cùng này!”

Người chủ trì đứng lại bên cạnh Mạc Từ, dùng ngữ điệu sục sôi nói ra lời này. Màn ảnh không có chỉ trực tiếp trên người Mạc Từ, chiếu lên trước mặt người xem là hình ảnh cánh tay trái quấn băng gạc của Mạc Từ.

Đợi cho người xem phát ra một hồi thán phục, người chủ trì lại xoay người, đi đến trường bên kia thi đấu, màn ảnh di chuyển theo.

“Còn có một vị tuyển thủ, là một người khuyết tật, từ bắp chân sẽ không thể bước đi, anh ta dự thi bề ngoài viết là bản thân vì nấu ăn mà trả giá gian khổ mà người bình thường khó có thể tưởng tượng được và đem quyết tâm nấu ăn cho rằng đó là sự nghiệp cả đời của bản thân, các giám khảo ở hiện trường trận đấu của chúng ta đều vô cùng cảm động, đây là điều đáng quý khó có được.” Đem microphine chuyển đến tuyển thủ ngồi xe lăn, khán giả nhìn thấy hai chân héo rút mềm nhũn của anh ta vắt trên xe lăn, phát ra trận trận thổn thức đồng tình.

“Điền tiên sinh, anh có lời gì sẽ đối với người ở hiện trường nói không?” Người chủ trì nhìn thấy tuyển thủ xe lăn mang theo mỉm cười, đem phản ứng của anh ta quan sát vào trong mắt. Thấy anh ta cũng không chống đối phỏng vấn, người chủ trì đem microphone chuyển qua trước mặt của anh ta.

“Tôi nghĩ lời nói có rất nhiều, nhưng, cho đến nay, tôi muốn nói câu đầu tiên nhất là, nấu ăn là ước vọng của tôi, con đường này, tôi sẽ trước sau như một đi tiếp nữa!”

Âm thanh vang vang mạnh mẽ rung động khán giả ở hiện trường, mọi người cổ vũ, phát ra tiếng vỗ tay nhiệt liệt, đối với trận đấu này tràn ngập chờ mong.

Nhìn thấy khán giả hiện trường sục sôi, mục đích đã đạt được, người chủ trì nắm đúng thời gian, thu hồi microphone đi đến trong trường thi đấu, từ ghế giám khảo nhận đề thi trận chung kết.

Tiếng chuông trận chung kết khai hỏa, các vị tuyển thủ nín thở mà đợi, vểnh tai nghe người chủ trì công bố đề thi.

“Trận đấu lần này, các giám khảo đưa ra một cái đề thi trống…Trên cái trang giấy này chỉ có một yêu cầu, sáng tạo, làm ra món ăn mà người khác chưa bao giờ làm ra!” Người chủ trì giơ lên cao cao mặt giấy đề thi trong tay, hướng khán giả nói ra. “Nói cách khác, để cho các vị tuyển thủ trên trường thi đấu tự do phát huy, dùng suy nghĩ của bản thân, hoàn thành đạo mỹ vị cuối cùng —— đả động nhân tâm này!”

Lời nói này vừa nói ra miệng, khiến cho khán giả hiện trường sôi trào.

Phải biết rằng làm ra món ăn người khác chưa làm ra bao giờ, hấp dẫn được ánh mắt của các giám khảo, là cần trình độ. Sáng tạo so với bắt chước càng thêm quan trọng.

Bắt chước là dựa theo kinh nghiệm của tiền nhân, đem hương vị món ăn phát huy ra hương vị thỏa mãn yêu cầu, tận lực đạt tới trình độ cao nhất, làm cho người hưởng qua món này so với tiêu chuẩn của ai cũng cao hơn. Mà sáng tạo căn bản là dựa trên góp từng viên gạch, thậm chí là vượt qua hình thức cố định trước đó, dùng thủ pháp nấu ăn đặc thù, kỹ xảo gia gị của bản thân, đem mỗi hương vị món ăn phối đúng nơi, dung nhập trong món ăn, khiến cho công hiệu phát huy tới mức cao nhất, làm cho người ta cảm thấy nên là như thế.

Bất luận một đạo món ăn gì, nếu muốn sáng tạo đều không dễ dàng. Giới ẩm thực cho đến hiện tại vẫn không thiếu nhân tài can đảm đi nghiên cứu, dũng cảm sáng tạo, không ngừng nghiên cứu kỹ thuật nấu ăn mới. Thay cũ thành mới, lại không thể trùng món ăn người khác đã nghiên cứu. Ngoại trừ sức tưởng tượng ở hiện trường, còn phải có kinh nghiệm, hoàn toàn hiểu rõ món ăn người khác đã từng làm.

Trận đấu ở đây, không chỉ có cạnh tranh kỹ thuật cùng thực lực, tranh đấu tri thức cùng sức tưởng tượng, mà hơn đó là ưu việt cùng trắc trở.

Tiếng chuông tính thời gian đúng giờ vang lên, thời gian từng chút trôi qua, các vị tuyển thủ đã chọn lựa tốt nguyên liệu nấu ăn, đứng cạnh sân khấu công khai.

Nhưng giờ phút này, mười vị tuyển thủ, ai cũng không có bắt đầu động thủ nấu món ăn trước.

Năm phút đồng hồ ngưng thần suy nghĩ, so với thao tác bảy mươi lăm phút sau đó càng thêm quan trọng. Trong thời gian ngắn ngủi này, bạn phải đem vật vô hình gì đó trong đầu biến thành hữu hình, cân nhắc phối hợp mỗi một vị phối liệu, mỗi một phần nguyên liệu nấu ăn, thậm chí lúc nào hạ nồi, có thể đạt được hiệu quả tốt nhất đều phải tính toán vào đó.

Có đôi khi thứ vô hình so với vật hữu hình được hình thành sớm hơn, nhưng khi chính thức làm ra, lại dễ làm sai lệch sự thật rất nhiều. Linh cảm cùng suy nghĩ thường thường chợt lóe, chính thức có thể nắm lấy, trì hoãn chỉ có vài phần lẻ.

Cái đề thi đấu này, nghiêm khắc mà nói, đối với Mạc Từ là có ưu thế.

Trong đặc huấn ngắn ngủi của cha. Từng để cho Mạc Từ thử nghiệm qua món ăn chưa bị người làm, phải chính mình làm ra.

Thường xuyên làm món đó thì đột nhiên có linh cảm, sau đó thả việc trong tay ra, bắt đầu bắt tay vào làm đạo linh cảm này nọ. Có đôi khi chậm nửa nhịp, linh cảm liền theo sóng biến mất, bắt không được.

Thái độ của cha đối với loại cách làm tổ chức cam chịu nhìn từ xa này, không ủng hộ cũng không phản đối. Có đôi khi tiến lên truy hỏi, cũng chỉ có đánh giá một câu: “Độ lửa chưa hoàn thiện, không thể đem linh cảm hóa thành thực thể.”

Sau khi gật đầu thụ huấn, Mạc Từ liền càng thêm nỗ lực học tập tinh hoa trong nấu ăn, không dám buông thả. Trong những lúc có thể suy ngẫm, cậu xác thực làm ra rất nhiều món ăn mới lạ, để cho cha chỉ dạy.

Nhưng chút ít bán thành phẩm này vào không được con mắt của cha, một câu lĩnh hội tinh tế liền cân nhắc ở dưới đáy lòng hồi lâu.

Hóa ra làm ra món ăn trong đầu, còn cần hoàn cảnh đặc biệt cùng kích thích mới có thể thực thể hóa. Mạc Từ bắt đầu loay hoay nguyên liệu nấu ăn trên tay, dùng cả hai tay phác thảo ra bức ảnh bản kế hoạch treo trong đầu.

Trên sân khấu đã có tuyển thủ bắt đồng động thủ cắt thái. Mạc Từ chuyển đầu qua, nhìn thoáng qua Đoạn Phong ở bên phải trên sân khấu mở. Sau khi tìm được của đối phương một cái nụ cười cổ vũ, Mạc Từ nghiêm túc hướng về chọn lựa đồ ăn tốt trước mặt.

Giá đỗ nhỏ lẻ tẻ, nguyên trái chuối tiêu, táo tây đỏ lại to, táo tàu đỏ màu sắc sáng bóng, một nửa dưa hấu. Phải đem mấy cái không hề liên quan gì đó này xâu thành một chỗ, là cực kỳ không có khả năng.

Nhưng ở bên kia sân khấu mở bày ra bột mì, đường, nước, dầu, làm cho Mạc Từ nhiều hơn một phần tự tin.

Cậu muốn làm, là món ăn người khác chưa có nếm thử qua —— Salad kéo tằm.

Đem qua nguyên liệu chín đã làm sẵn để vào trong nồi nước đường quấy phết đặc lại —— trang trí cho dĩa kéo tằm ăn nóng này chủ yếu là dùng củ cải đường để chế tác, chế tác củ cải đường là một trong những căn bản của nước C, chế tác nó là mấu chốt để làm ra nước đường.

Phạm vi lựa chọn nguyên liệu salad rất rộng, các loại rau dưa, hoa quả, hải sản, trứng chim, các chủng loại thịt và đánh giá cách chế tác salad. Phần lớn salad có màu sắc tươi đẹp, ngoại hình đẹp đẽ, tươi non ngon miệng, đặc biệt là để khai vị giảm độ ngán, trong ẩm thực được xác định là một món ăn lạnh.

Đem món nóng cùng món lạnh kết hợp cùng với nhau, lại muốn đem những rau dưa hoa quả này hung hợp cùng một chỗ để làm ra mỹ vị đặc biệt. Cái cách nghĩ này có thể nói là quái dị đến cực điểm, nhưng đổi góc độ mà nói đó là một lối tắt khác để bắt đầu, là một ngọn cờ độc nhất.

Bụng truyền đến cơn đau từng cơn cũng không thể ngăn cản động tác trong tay của Mạc Từ, đem nồi sắt đốt nóng, cho dầu vào, khi dầu đạt tới độ nóng thì thêm vào đường mịn, điều chỉnh tốt nhiệt độ.

Trong nồi nhiệt độ rất cáo, sẽ làm cho đạo món ăn này thất bại. Mạc Từ bắt đầu chiên sau khi cảm giác đường dính sệt, ngay lập tức đem nồi rời khỏi lửa, để ở giữa không trung. Một cái động tác này nhiều lần thao tác khiến cho bóng nước trên cánh tay vỡ ra, nước lành lạnh theo mồ hồi trên người cùng nhau chảy tới trên cổ tay. Thuốc mỡ có tác dụng áp đau nhức đã mất đi hiệu lực, Mạc Từ cắn răng xem nhẹ bỏ qua tê dại đau nhức, cổ tay dùng lực, đem nồi đặt cân bằng ở trên lửa.

Quá trình này không thể tắt lửa, bắt đầu từ cái cửa nhiệt độ này chính mấu chốt của salad kéo tằm.

Nhìn thấy đường cùng nước dung hợp thành trạng thái dính sệt, Mạc Từ đúng lúc tắt lửa. Đem chuối tiêu, táo tây, dưa hấu thả trong nước đường nóng, trộn một vòng để cho những hoa quả này được xối đầy đủ nước đường.

Sau khi chế tạo tỉ mỉ, đem giá đỗ rửa sạch bỏ vào trong chảo dầu rồi chiên, lúc giá đỗ sắp bay khô hơi nước thì lập tức vớt ra đặt vào trong dĩa, đem nước đường đang đông cứng làm nóng lại, lần nữa cho giá đỗ vào, đến khi giá đỗ biến thành vàng óng tinh tế như một tia sáng mới tắt lửa đi, đổ ra bày ra một chỗ với salad kéo tằm, cố gắng trang trí dĩa.

Món ăn được làm lưu loát không để cho có bất luận cái gì trì trệ, phải biết rằng bí quyết của món ăn này chỉ có một chữ ‘Nhanh’!

Giá đỗ sợi vàng giống với một vòng hoa quả hiện ra màu sắc vàng óng cùng một chỗ, phía trên cùng bày ra một ít táo đỏ hiện ra màu sắc riêng biệt, một mạt màu đỏ đốt sáng lên con mắt của giám khảo.

Mạc Từ đem trái tim bất ổn trở lại ***g ngực, cách đó rất xa trên bàn giám khảo mười loại món ăn rực rỡ muôn màu, đều có đủ màu sắc.

Bên tai còn đang vang vọng tiếng chuông dừng thi đấu, tim đập dồn dập như dùi trống, Mạc Từ trên khóe miệng một mạt mỉm cười, nên làm cho Đoạn Phong lo lắng không ngừng thả chậm tim đập nhanh.

Vài ngày thi đấu, vài ngày đứng ngồi không yên. Trận đấu này, rốt cục hạ màn. Bất luận kết quả như thế nào, ở trong trận đấu đạt được bài học kinh nghiệm, là mấy ngày vất vả cực nhọc ở trên quán ven đường cũng không có được.

Đoạn Phong nhún vai, có chút ngẩng đầu lên nghe các giám khảo phán đoán suy xét.

Trên bàn giám khảo.

Tham khảo mười phút, ngôn từ kịch kiệt, mọi người vì một vị tuyển thủ mà nảy sinh bất đồng nghiêm trọng.

“Anh ta rất không dễ dàng, hẳn là nên được xếp hạng.” Âm thanh giám khảo A lộ ra khen ngợi nồng đậm, đem ngón tay chỉ hướng tuyển thủ ngồi xe lăn ở trên sân khấu.

“Nhưng mà, món ăn này hương vị không phải tốt nhất.” Giám khảo một mực trầm mặc sờ soạng râu mép trên môi, lắc đầu.

“Lúc anh ta nấu ăn rất chuyên tâm, thật sự rất hiếm thấy.” Giám khảo A cứ cố gắng lý lẽ.

Trên trường tất cả các giám khảo đều đem ánh mắt quăng hướng tuyển thủ tàn tật quần áo bị mồ hôi thấm ướt. Khuôn mặt mang theo vẻ xanh xao lộ ra một cổ mệt mỏi.

“Diệp tiên sinh, anh ta làm món ăn tuy rằng không xưng được Quán quân, nhưng có thể phân vào thứ hai. Một người thân thể không trọn vẹn có thể đi đến được bước này, rất không dễ dàng a.” Giám khảo B phụ họa nói, nhìn về phía giám khảo bắt lấy râu mép.

“Không, cái tuyển thủ mang thương lên sân khấu càng xuất sắc. Có thể bắt được chỉ vẻn vẹn một cơ hội…càng hiếm có.” Giám khảo họ Diệp mở ra bàn tay.

Sau một hồi lâu trầm mặc, giám khảo C ho khan một tiếng, đánh vỡ trầm mặc: “Nếu chúng ta không bình chọn khen thưởng anh ta, có thể hay không đả kích đến tâm tư tiếp tục đi lên của anh ta không?”

Cái này, trên mặt chỉ có nét cười của giám khảo họ Diệp cũng biến mất, khuôn mặt căng thẳng có vẻ vô cùng nghiêm túc: “Nếu anh ta có thể dễ dàng bị đả kích đến như vậy, anh ta cũng không cần đem trù nghệ làm sự nghiệp để anh ta theo đuổi đâu!”

“Diệp tiên sinh…”

“Nếu như các ông kiên trì như vậy, anh ta sẽ bị lầm đường, đi đến một con đường không thích hợp để anh ta đi, nếu như dựa vào tranh thủ sự đồng tình của người khác để đạt được thành công, vậy anh ta sẽ vĩnh viễn đi đến một cái con đường không có ngày mai…Đây là thi đấu, không phải trồng hoa!” Giám khảo một mực trầm mặc vọt đứng dậy, thở dài. Nhìn thấy gương mặt trẻ tuổi trên sân khấu, trên mặt sinh ra một cổ nghiêm túc.

Sau nửa ngày trầm mặc, trong lòng các vị giám khảo đã có cơ sở, bắt đầu vì món ăn chấm điểm. Diệp Quân Diệp tiên sinh, là mỹ thực gia cũng khá nổi danh trên thế giới, so với bọn họ càng có sức thuyết phục.

Rất nhanh, ba hạng đầu ở trong cam chịu của các vị giám khảo sinh ra.

Người chủ trì công bố xếp hạng làm cho người ta chờ đợi đã lâu: “Hạng ba, Mạc Vấn Mạc tiên sinh!” Một hồi tiếng vỗ tay vang lên, người chủ trì tiếp tục “Hạng hai, Đường Vân Đường tiểu thư!”

“Quán quân, Đoạn Phong Đoạn tiên sinh!” Mời mọi người vì bọn họ vỗ tay!

Ba người tìm được xếp hạng đồng thời giơ cánh tay lên, trong mắt Mạc Từ mang theo vui sướng, nhìn xem Đoạn Phong chẳng biết lúc nào đi đến bên cạnh cậu, bên miệng ý cười càng lúc càng lớn!

“Chúc mừng!” Trong mắt hai người đều hiện ra bóng dáng đối phương, Đoạn Phong hàm chứa nụ cười, ánh mắt rơi vào cánh tay bị thương của Mạc Từ.

“Chú ý vết thương trên tay!”

“Ừ, tôi được hạng ba!” Mạc Từ vừa mới giơ tay lên, bởi vì ma sát mà phá bóng nước, lập tức dừng giữa không trung, trên mặt biểu tình thống khổ khó nhịn cùng cao hứng vừa rồi trở thành đối lập rõ nét.

“Bảo cậu đừng lộn xộn!” Đoạn Phong giận tái mặt gầm nhẹ làm người chủ trì ở một bên trao giải sợ tới mắc run rẩy một cái, thiếu chút nữa đem microphone lỡ tay rơi xuống mặt đất.

“Rất cao hứng, cho nên…” Mạc Từ đem giải thích nuốt trở lại vào bụng, ôm cánh tay tiếp nhận giấy chứng nhận hạng ba.

Trên trường vang lên âm thanh pháo hoa, áp đảo Mạc Từ nhỏ giọng nói thì thầm.

Thi đấu đã hạ màn, cày cấy đã thu được gặt hái, Mạc Từ đi ở phía trước Đoạn Phong, mỗi một câu nói ra ý nghĩ của mình.

Nói tới vết phỏng trên người của mình, vui mừng trên mặt Đoạn Phong biến mất, mấp máy môi phun ra mấy chữ: “Thật xin lỗi…”

Bầu không khí thân thiết vừa rồi nhất thời biến mất, Mạc Từ dừng bước, đang chuẩn bị nói cái gì đó. Một cái âm thanh ôn hòa đột nhiên từ sau lưng hai người truyền đến.

“Thật xin lỗi, đều là trách nhiệm của tôi.”

“Mạc tiên sinh đợi một chút, tôi là Điền Vũ anh trai của Điền Điềm, có một số việc, tôi phải trước mặt xin lỗi.” Âm thanh ôn hòa mang theo một tia áy náy, tiếng bánh xe ma sát truyền vào trong tai hai người, cô gái trẻ phụ giúp đẩy xe lăng cho người con trai, hốc mắt ửng đỏ, cúi đầu chặn trước mặt Đoạn Phong cùng Mạc Từ.

Niên kỷ của người con trai cũng không lớn, hơn hai mươi. Quần áo gọn gàng, đầu cắt một mái tóc ngắn chỉnh tề, trên mặt ôn hòa mang theo nét xấu hổ, ánh mắt rơi trên băng gạc ôm trên người Mạc Từ. Phía sau anh ta là cô gái trẻ tóc mái che hết cả khuôn mặt, đang thấp giọng khóc nức nở.

Người đi qua cửa ra vào không nhiều lắm nên thập phần yên tĩnh, tiếng nức nở của cô gái trẻ có vẻ chói tai nặng nề.

“Thật xin lỗi, Đoạn Phong…Em không nên, không nên…” Âm thanh cô gái khóc thút thít cùng với ba người trầm mặc, xuyên thủng bầu không khí ngưng trệ.

Vừa nghẹn ngào, nước mắt viên lớn từ hai má chảy xuống, nhỏ giọt trên quần áo: “Thật xin lỗi, thật xin lỗi, Mạc Vấn, cũng là tôi đem đồ tông vào…Làm hại cậu…Làm hại cậu…”

Lời nói lặp lại truyền ra trong không khí, mí mắt Mạc Từ buông xuống, nhìn xem hai cái đùi đang đắp thảm mỏng trên xe lăn, không nói gì.

Người con trai xe lăn cắt đứt xin lỗi không trật tự của cô gái, trên mặt nét xấu hổ làm cho Đoạn Phong không khỏi liếc mắt.

“Là lỗi của tôi, Mạc tiên sinh, tôi muốn hướng ngài xin lỗi. Là em gái Điền Điềm của tôi dùng phương pháp bất chính quấy nhiễu trận đấu, làm cho ngài bị thương tổn, thật xin lỗi…Là tôi không có dạy dỗ tốt em gái.” Điền Vũ xe lăn đưa tay đặt ở trên hai đầu gối, để cho Điền Điềm đứng ở trước mặt Mạc Từ xin lỗi.

“…Là tôi liên lụy em ấy, tôi cho đến nay đều đem nấu ăn cho rằng là lý tưởng của tôi…Trận đấu lần này, là Điền Điềm cùng tôi tham gia, bởi vì một câu của Đoạn tiên sinh làm cho em ấy đối với Mạc tiên sinh sinh ra địch ý, cho rằng sẽ ngăn trở con đường đi lên của tôi, làm ra chuyện như vậy…”

Điền Vũ đứt quãng giải thích nói, dừng lại từng câu, cũng làm cho nội tâm Đoạn Phong một hồi quặn đau.

“Buổi sáng em ấy nói nồi canh đưa cho tôi đã hất lên trên người của người ta, tôi không có để ý. Nhưng lúc sau sau khi trận đấu chấm dứt, thần sắc của em ấy có biến hóa, tôi vội vàng truy vấn nguyên nhân, em ấy đã thẳng thắn với tôi. Những canh nóng kia là em ấy cố ý hất vào trên người Mạc tiên sinh, mượn điều này để cho Mạc tiên sinh lui thi đấu, đổi lại thăng tiến cho tôi…Thật sự, thật xin lỗi.”

Mi tâm Điền Vũ vặn cùng một chỗ, quay đầu đi chỗ khác nhìn em gái đang khóc không thành tiếng, “Nghe Điền Điềm nói, Đoạn tiên sinh là bạn học cao trung của em ấy, Mạc tiên sinh là bạn của ngài, đã xảy ra chuyện như vậy…Thật có lỗi.”

“Thật xin lỗi…” Cô gái nghẹn ngào nói ra, không dám nhìn qua nam sinh cô đã từng ngưỡng mộ trong lòng, ý nghĩ ti tiện như vậy, nội tâm xấu xí như vậy…Ác niệm phát sinh ở trong chớp mắt khiến cho mình làm ra chuyện thương tổn người khác, bản thân như vậy, đúng là bị Đoạn Phong chán ghét mà vứt bỏ rồi…

“Những lời này, các anh hẳn là nói với người trong cuộc, bị thương tổn chính là cậu ấy mà không phải tôi. Nếu tôi biết rõ chỉ một hồi trận đấu cũng có thể sinh ra nhiều ý niệm như thế trong đầu, tôi cùng cậu ấy tình nguyện lui thi đấu.”

Đoạn Phong vẫn luôn không có mở miệng nói ra từ ngữ kịch liệt, quan sát phản ứng của bản thân Mạc Từ. Thế giới này không có công bằng tuyệt đối, nhưng người tại trận đánh vỡ công bằng thì không đáng tha thứ.

Người phá hỏng quy tắc, nếu như không thể bị trừng trị, thì phải tiếp nhận khảo vấn đến từ nội tâm.

Lần thứ nhất tha thứ thì sau này sẽ tạo thành ác niệm trầm trọng thêm, Đoạn Phong không phải bản thân Mạc Từ, không thể quyết định gì đó cho Mạc Từ.

Nhìn thấy Mạc Từ chậm rãi ngẩng đầu, Đoạn Phong đứng ở một bên, vỗ nhè nhẹ sau lưng Mạc Từ một cái, ý bảo cậu ta không cần cố kỵ cảm nhận của mình.

Mạc Từ cảm nhận được sau lưng một cổ sức mạnh chống đỡ, không hề do dự, đối với hai người đang mang áy náy, mấp máy môi: “Tôi tiếp nhận lời xin lỗi của hai người…Nhưng tôi không thể tha thứ cho sở tác sở vi* của các anh.” ——

*[所作所为] ý chỉ tất cả những gì mà một người đã làm

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.