Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 2 - Chương 14



Mạc Từ bắt đầu tránh né tất cả cơ hội có thể gặp được Morrison.

Cậu sẽ thức dậy rất sớm chạy tới trong phòng bếp của Antoine nghiên cứu món ăn mới, một lần ở lại chính là cả ngày. Ở dưới bóng đêm toàn bộ đèn đường sáng ngời, cậu mang theo một thân mệt mỏi đi về nhà, ở trên giường lớn mềm mại nằm ngủ, một giấc ngủ tới hừng đông.

Cố ý không nhận điện thoại, nhìn thấy dãy số hiện trên màn hình di động, cậu lại giả vờ như không phát hiện, nhanh chóng gỡ ra pin tắt máy.

Cậu thậm chí giả vờ như không nhìn thấy Morrison đứng bồi hồi ở ngoài cửa, vào lúc ở nhà, đóng cửa cẩn thận kỹ càng, để tránh gió tuyết lạnh thấu xương thổi vào phòng.

Cậu không có đến nhà hàng hai người thường đi nữa, thậm chí giảm bớt thời gian số lần công tác ở Lão Thao. Bận việc thi chứng chỉ đầu bếp, đem củ cải cà chua cố tình nhìn thành đối tượng yêu đương.

Phòng bếp trở thành trọng tâm trong sinh hoạt của cậu, cậu giết cừu mổ trâu mà lại lấy làm vui, đem dây dưa phiền phức của mình, hỗn loạn vừa nghĩ đã choáng váng hung hăng vứt qua sau đầu.

Không biết phải đối mặt như thế nào, vậy thì đơn giản là không đối mặt đi.

Sau khi tại trong liên tục một tuần lễ, hàng xóm nhiệt tình, dì Charles gõ vang cửa của Mạc Từ.

Dì Charles vẻ mặt lo lắng, cẩn cẩn dực dực chuẩn bị tìm từ, dự định khuyên bảo đôi bạn nháo trở mặt, đón nhận hồng trà Mạc Từ đưa tới, “Mạc, thật xin lỗi, làm phiền cậu.”

“Không sao, dì Charles tìm cháu có việc gì?” Mạc Từ lại rót cho mình một tách trà đậm đà.

“Không có gì.” Dì Charles nhìn thấy Mạc Từ tinh thần có hơi không tốt, “Tôi là vì chuyện của cậu và Morrison mà tới.”

“Morrison và Mạc đều là hai người phẩm cách tốt rất là tốt, tôi không phải cố ý xâm phạm việc riêng của các cậu…Cậu đừng tức giận, Mạc.”

“Các cậu không hòa thuận, tôi thấy được, đây không phải là một hiện tượng tốt…Nói như vậy, có lẽ mạo muội, nhưng một đôi bạn thân biến thành người xa lạ không nhận nhau, loại biến hóa này làm cho người ta lo lắng, Mạc?”

“Cám ơn dì, dì Charles. Giữa chúng cháu chỉ là một chút mâu thuẫn nhỏ…Cháu cũng không muốn biến thành cái dạng này, cháu không biết nên đối mặt với cậu ấy như thế nào…” Môi Mạc Từ hiện ra một nụ cười khổ, cậu cúi đầu xuống, làm cho dì Charles nhiệt tâm nhìn không thấy mặt của cậu.

“Có thể cùng tôi nói mâu thuẫn của các cậu không? Mạc, có lẽ tôi có thể giúp cậu giải quyết.”

Dì Charles hạ thấp tiếng nói, ánh nhìn ngừng lại nhìn xem chàng trai trầm mặc.

“Xin lỗi, dì Charles, cháu không thể nói.”

“Thật xin lỗi, là tôi mạo muội…”



Theo thời gian trôi qua, Mạc Từ làm việc và nghỉ ngơi cùng hành động hoàn toàn khác thường làm cho dì Charles cẩn thận quan sát nổi lên lo lắng.

Cảm thấy Mạc Từ cùng Morrison quan hệ lúc này đông cứng bất động, dì Charles không yên lòng, tiếp tục làm điều tra viên, đem phát hiện của nhóm hàng xóm xung quanh tổng hợp lại với nhau.

Cho ra kết luận hai người trở mặt chiến tranh lạnh.

Dì Charles sầu mi khổ kiếm đem phát hiện của mình nói cho ông chồng đang đọc báo.

Ngài Charles tóc lưa thưa dùng ngón tay cầm giữ tờ báo, nói ra nhận xét của mình.

“Đừng lo lắng, đừng lo lắng, tất cả cũng trở thành quá khứ, thời gian tốt đẹp sẽ lại đến, lúc này lo lắng giải quyết không được vấn đề, thời gian sẽ chứng minh tình hữu nghị thâm sâu giữa bọn họ.”

Dì Charles một phen túm lấy tờ báo trong tay ông chồng: “Charles, anh ở đó đọc báo làm sao có cách? Đây là lấy lệ với em.”

“Aiz, không phải, đây là câu thơ của Pushkin, anh chỉ dùng lời của mình để thuyết minh một lần, tuyệt không có lấy lệ. Em không cần lo lắng giữa bọn họ không hòa thuận, đây là hoàn toàn bình thường,” Charles nhẹ nhàng rút ra tờ báo trong tay vợ, tiếp tục bình ổn, “Bọn họ có lẽ là vì một cô gái mà buồn phiền, bởi vì đã cùng yêu một cô gái, quanh quẩn ở trong tình yêu và tình hữu nghị không chừng.”

Charles suy đoán lung tung, khiến cho vị phu nhân nhiệt tâm giúp người này chú ý, bà nhớ lại lần nói chuyện hồi trước kia, trên mặt Mạc Từ là nụ cười khổ đắng.

“Là thế phải không, a, vậy rất không xong, em phải đi giúp đỡ bọn họ một chút, hoặc là sẽ đi gặp cô gái làm cho bọn họ thần hồn điên đảo. Nhìn thấy hai chàng trai bọn họ vì tình yêu sầu não, em nhịn không được muốn đi khai hóa bọn họ một chút.”

“Đừng can thiệp vào giữa bọn họ, việc đời của thanh niên phải tự mình giải quyết, nói không chừng bọn họ lập tức hòa thuận, cái cô gái làm bọn họ thần hồn điên đảo sẽ vào tương lai không lâu, bị hai người quên lãng.” Nhìn thấy vợ hứng thú với việc này, ngài Charles nhịn không được tạt một chậu nước lạnh, để dập tắt nhiệt tình của vợ.

“Là thế sao, lúc trước nếu em không chọn anh, anh có phải cũng sẽ cùng anh em của anh cùng nhau triệt để quên em phải không?” Dì Charles nhớ tới một sự kiện tương tự như thế chính là chuyện cũ năm xưa, nhảy ra cùng ngài Charles bình chân như vại giằng co.



Ngài Charles kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy gương mặt vợ nổi giận đùng đùng, không có ý tứ cào cào tóc số lượng không nhiều lắm, “Ha ha, anh sẽ không quên mất em, bà xã của anh, em là người quan trọng nhất trong sinh mạng của anh.”

Dỗ ngon dỗ ngọt so ra kém một câu nói tri kỷ, dì Charles khuôn mặt đỏ lên, đem ánh mắt rơi vào trên người chồng chuyển dời sang chỗ khác, “Được rồi, để cho bọn họ chính mình đi giải quyết, chỉ mong bọn họ có thể cùng tốt như ban đầu.”

Dì Charles khẽ tiếng nói chuyện, bị tiếng lật báo của chồng áp mất.

Mạc Từ cùng Winnie chạm mặt tại một chỗ ngồi ven hồ đẹp nhất thành phố.

Mạc Từ sau khi tại ghế ngồi màu trắng ngồi xuống, cô gái đối diện gọi bồi bàn, cho Mạc Từ một tách coffee thêm đường.

Cô gái trang điểm nhàn nhạt, bóng mắt được tinh tế phác họa một loại màu đen, hình dáng hơi có vẻ thâm thúy làm cho đôi mắt của cô tăng thêm vài phần mị hoặc.

Cô đặt cái tách trước mặt, mắt tròn màu đen sáng ngời chuyển hướng mặt hồ ngoài cửa sổ, chậm rãi mở miệng, “Mạc Từ, xin lỗi.”

Khăn quàng cổ màu đỏ quấn trên cái cổ mảnh khảnh của cô, Winnie dùng biểu tình hơi áy náy nhìn chăm chú tách coffee.

“Xin lỗi, Mạc Từ, em và bạn trai trước của em hợp lại, vì thế, chúng ta chia tay đi.”

Âm thanh cô gái trở nên nhu hòa xuống, cô cũng không chú ý tới thần sắc của Mạc Từ, sau khi nói những lời này ra thì nắm tay kia của mình.

“Em chỉ có thể cùng anh nói một lời xin lỗi.”

Mạc Từ sau khi vào lúc cô nói xong câu đó cũng đã mở miệng, thần sắc hơi lãnh đạm theo ánh mắt của cô gái nhìn qua:

“Anh hiểu, tình cảm của các em rất tốt.”

“Đúng vậy, em từ mười tám tuổi quen biết anh ấy, chúng em quen nhau bốn năm, từng có cãi vả. Một lần khắc khẩu cuối cùng khiến cho chúng em tách ra vài tháng. Đó là một quãng thời kỳ đóng băng dài nhất của chúng em.” Áy náy dưới đáy mắt Winnie vẫn chưa tiêu tan, cô vụng trộm liếc nhìn Mạc Từ đối diện.

“Trong quãng thời gian đó, em rất đau khổ. Mấy cô bạn của em muốn em bắt đầu một lần nữa, ra khỏi cái đoạn thống khổ này. Các cô ấy bắt đầu giúp em chọn lựa bạn trai, còn chuẩn bị một chồng tư liệu dày chồng chất.”

“Thời gian trước em bị phẫn nộ và đau khổ che mắt, đối với anh có hảo cảm đưa tay ra. Tùy tiện bắt đầu tình yêu mới, hiện tại đột nhiên cùng anh nói chia tay, thật sự là rất xin lỗi.”

“Em đã từng yêu anh, nhưng mà sau khi biết em và anh ấy có kết tinh tình yêu, tình yêu đã qua lại ngóc đầu dậy, che phủ tình yêu của em đối với anh. Em không thể đồng thời lừa gạt hai người, em yêu anh ấy, thương tổn anh kẹp giữa chúng em, vì thế, thực xin lỗi.”

Lời nói năng lộn xộn của Winnie làm cho Mạc Từ có một loại buồn vô cớ sau khi giải thoát mất mác. Cậu không khéo trong việc xử lý tình cảm, Winnie đến tìm cậu giải thích tất cả chuyện này, đây là kết quả trong dự đoán của cậu.

Mạc Từ hướng Winnie nhẹ gật đầu, tỏ vẻ mình cũng không để ý, điều này làm cho cô gái khẩn trương bất an thả lỏng tảng đá lớn trong lòng.

Biểu tình Winnie trở nên tươi sáng lên, ôn nhu lại khôn khéo nóng bỏng, gương mặt mang giảo hoạt. Cái này trước kia cậu chưa từng thấy qua.

Một hồi chuyện phiếm qua đi, ấn tượng của Mạc Từ đối với Winnie rất có đổi mới.

Trước kia khi ở chung, loại trao đổi mức độ sâu này rất ít, thời gian tách ra phát hiện điều này, Winnie vui đùa tựa như nói ra.

“Mạc Từ, anh hiện tại bây giờ có phải hối hận?”

“Đúng vậy, anh hối hận, vì thế, chúng ta đừng chia tay.” Mạc Từ nhìn thấy trong mắt cô gái hiện lên giảo hoạt, theo ý của cô nói tiếp, một phần tiếc nuối dưới đáy lòng dần dần tiêu tán.

Cô gái làm ra biểu tình giống như bị phỏng, từ trên ghế bật dậy, vội vàng khoát tay, “Coi như xong, em chỉ là hay nói giỡn mà thôi.”

“Đúng vậy, bạn gái biến thành bạn nữ.” Mạc Từ nói ra, hướng Winnie duỗi tay trái của mình ra, “Chúng ta vẫn là bạn.”

“Vâng, là bạn.” Cô gái không chút do dự vươn tay ra, cùng tay của Mạc Từ nắm tay nhau.

Hai người đều đã thoải mái.

Gặp nhau vẫn lại là bạn.

Mạc Từ trên đường về nhà, bị Morrison chặn đường.

Chàng trai cao to đã vài ngày không thấy có vẻ chán chường, tóc vàng được ngọn đèn chiếu xạ sáng ngời, bởi vì tâm trạng không tốt, có vẻ ảm đạm không ít.

Morrison biểu lộ đau khổ, thần sắc u buồn, sương mù dày đặc che đi con mắt xanh biếc.

Mạc Từ ở nơi cách anh năm thước đứng lại, nhìn thấy Morrison bởi vì ngược ánh sáng mà thân ảnh hiện ra vẻ cô đơn, mím môi không nói.

Chân của Morrison còn chưa có bình phục, vẫn là dựa vào cây nạng đi đường, mái tóc màu vàng cùng với mồ hôi dính ở trên trán, làm anh cả người trở nên chật vật không chịu nổi, trong mắt của anh chớp động ánh sáng phức tạp khó có thể nói ra ra.

Morrison ở trên đường chờ đã lâu giật giật môi, làm cho mình trở nên tinh thần một chút.

“Mạc, đừng né tránh nữa.”

Âm thanh khàn khàn làm cho Mạc Từ sững sờ.

Trong lòng Mạc Từ xấu hổ chưa tan, trầm mặc không nói, đem ánh mắt dời đi, nhìn thân ảnh dưới ánh đèn.

“Không…Morrison, tớ hy vọng tớ có thể nghe được cậu nói, cậu chỉ là đang nói đùa.”

Mạc Từ sau một hồi trầm mặc, lắc đầu.

“Không, anh không nói đùa. Mạc, anh yêu em. Anh chưa từng đem em trở thành bóng dáng của người khác, phần tình cảm này đã tích góp thật lâu, anh khó có thể kiềm lại, vì thế tùy ý nói ra, làm em không kịp suy nghĩ.”

“Anh không cần em lập tức cho anh câu trả lời thuyết phục, anh chỉ muốn để em cẩn thận suy nghĩ một thời gian ngắn, lại đến đối mặt với anh, cho anh một câu trả lời thuyết phục.”

Morrison kích động nói.

“Cho dù lấy được đáp án phủ định, anh hy vọng chúng ta vẫn là bạn…”

“Anh biết việc này làm em rất khó tiếp thu, anh từng nghĩ, nếu trong chúng ta có một là con gái, chuyện này sẽ không phải xoay vòng vòng thế này. Em không phải con gái, anh cũng không phải con gái, nhưng anh yêu em, Mạc, em không thể luôn tránh anh, anh chỉ muốn đứng ở phía sau em mà thôi.”

Không có thời tiết tuyết rơi, gió lạnh cũng ngừng lâu rồi mà vẫn lạnh thấu xương.

Góc áo của Morrison bị gió lạnh đẩy phồng lên không trung, nét mặt của anh ẩn nấp ở trong bóng tối không có ánh đèn, như là xen lẫn vào trong bóng tối và một chút ánh sáng.

—— Điều này làm cho cậu nhớ tới thời tiết mưa to như trút nước rơi xuống.

Người đàn ông ngũ quan mơ hồ mang thần sắc thất bại trên mặt, ở trong mưa có vẻ phá lệ chật vật.

Trước kia, cũng có người nói qua giống như vậy.

Mà cậu chạy trối chết, cho rằng lời của người đàn ông đó chỉ là vui đùa nhục nhã cậu.

Con trai làm sao lại thích con trai chứ?

Mạc Từ cau mày, cảm nhận được cái lạnh thấu xương của gió rét lạnh..

Tận lực bỏ qua tình cảm bốc lên trong lòng, rất nhiều chuyện cũ che mờ ánh mắt, cậu như là ngồi ở trên một chiếc xe lửa tốc hành, phong cảnh dọc theo đường đi đang không ngừng lui về sau, bị toa xe hung hăng vứt qua phía sau.

Mạc Từ nhắm mắt lại, suy nghĩ hỗn loạn như trước. Hít thở sâu một hơi, đối diện Morrison thần sắc ảm đạm phía trước.

“Được rồi, Morrison.”

“Tớ đáp ứng cậu, mặc dù tớ lo lắng kết quả sau cùng làm cho cậu thất vọng, nhưng chúng ta vẫn là bạn. Cái đoạn tình hữu nghị này, tớ còn chưa muốn đơn giản buông tha cho.”

Đôi mắt Morrison trong nháy mắt sáng rực lên, anh có chút kinh hỉ nhìn xem Mạc Từ, muốn từ trong những lời này đọc ra ý tứ khác.

Mạc Từ không khỏi lo lắng nhắc nhở: “Morrison, chú ý cơ thể, trên đùi của cậu còn chưa tốt lên, đừng đem sức khỏe ra đùa giỡn.”

Nói xong, Mạc Từ vượt qua Morrison, tiến độ nhanh hơn, về đến nhà.

Thư thư phục phục ngâm nước nóng tắm, đem mệt mỏi một ngày từ trên người tẩy đi.

Mạc Từ dùng khăn lau lâu khô cơ thể, cuộn thân thể lại chui vào trong chăn dày.

Nằm ngửa trên giường, bên tai Mạc Từ chỉ có âm thanh máy móc của đồng đồ báo thức chuyển động, thời gian bên tai của cậu dường như đang hồi tưởng ghi chép lại thành thước phim.

Khép lại mí mắt đã trở nên nặng trĩu, Mạc Từ một đêm không mộng mị.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.