Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 2 - Chương 24



Một tuần hai tháng sau, Mạc Từ khó có thể từ chối lời mời nồng nhiệt của Morrison, quyết định mang theo Đoạn Phong, ba người cùng đi trượt tuyết.

Đoạn Phong vốn định ở đây tăng ca một ngày, xử lý công vụ tích lũy, nhưng nghe được Mạc Từ nhận lời mời tham gia trượt tuyết với Morrison. Đoạn Phong lập tức thay đổi sắc mặt, quyết định đem văn kiện tạm thời xử lý sau, cùng Mạc Từ đi trượt tuyết.

Tâm lý đàn ông chính là nhỏ mọn như thế, đối với hảo cảm gì đó mình ôm trong lòng thì nhất định sẽ vào lúc Tiểu Đông Tây còn chưa xác định người sở hữu, một tấc cũng không rời canh giữ bên người, tránh cho người thứ ba chiếm trước.

Dù cho, đêm đó ý loạn tình mê đều bị hai người lảng tránh, Đoạn Phong vẫn còn vì cảm tình của bản thân mà triệt để để ý làm rõ.

Nhưng mà, Morrison đối với Mạc Từ ôm ý đồ, lần trượt tuyết này rất có thể phát sinh chuyện tình Đoạn Phong không muốn thấy.

Đoạn Phong không thể phản đối Mạc Từ cùng Morrison đi trượt tuyết, nhưng có thể tránh cho sự kiện phát sinh.

Vì vậy, lúc Morrison ánh mắt tối tăm nhìn soi mói, Đoạn Phong sớm đến sân trượt tuyết đặt vé, gia nhập đội ngũ hai người.

Khu trượt tuyết Snow Te Luis là một trong những khu trượt tuyết có điều kiện tốt nhất trong nước F.

Mở cửa là từ tháng 12 hàng năm đến cuối tháng 2 năm sau hoặc là đầu tháng 3, khu trượt tuyết ở đây một năm tiếp đón hơn năm triệu lượt khách, đều là những người yêu thích môn trượt tuyết.

Snow Te Luis dùng tuyết chất lượng tuyệt vời, phong cảnh hoa lệ, khí hậu được xưng là thích hợp, trong khu trượt tuyết, con đường trượt tuyết cao cấp ‘Mèo nhảy’ và đường ‘Đường lướt sóng’ là được du khách hoan nghênh nhất, cao hơn 120, đường trượt tuyết trung, cơ bản, đường trượt tuyết dạy học và đường vui chơi bao trùm tất cả khu trượt tuyết.

Mười căn nhà gỗ nhỏ ven hồ sườn núi phía nam là làng du lịch trong Snow Te Luis có khu camping lãng mạn nhiều sắc thái, tiện nghi đầy đủ.

Một đoàn người đi vào khu trượt tuyết, trên đường xá không lâu sau đã được phủi quét sạch sẽ.

Núi tuyết chạy dài và đường trượt tuyết uốn lượn làm cho người ta cảm thấy được khí thế hùng vĩ, Mạc Từ ném đi hành lý cồng kềnh trong tay, trên mặt đất đào một hố tuyết, dựng một người tuyết thật to, không để ý chút nào bản thân bị đông lạnh mà gò má đỏ ửng.

“Mạc Từ, trước quàng khăn quàng cổ đã!” Đoạn Phong ở sau lưng Mạc Từ hô, từ trong túi lấy ra một cái khăn quàng cổ thật dày, quấn quanh cho Mạc Từ.

Morrison động tác hơi chậm một bước mất đi tiên cơ, trong ánh mắt màu xanh biếc hiện lên một tia giận dỗi, đem khăn quàng cổ đã lấy ra yên lặng cất lại vào trong túi.

Trong vé trượt tuyết đã đặt trước bao gồm cả phí dụng cho thuê giày trượt tuyết, ván trượt tuyết.

Hiện tại, bọn họ muốn đến khu trượt tuyết thuê mắt kính và gậy trượt tuyết, đặt trước huấn luyện viên trượt tuyết.

Mạc Từ vận khí không tệ, tìm được một người huấn luyện viên kỹ thuật trượt tuyết không tệ, vô cùng kiên nhẫn.

Sau khi đơn giản chào hỏi nhau, ba người tiến hành các mục giấy tờ thủ tục, giao nộp phần tiền thế chấp, nhận lấy đồng phục trượt tuyết và chìa khóa tủ cất quần áo.

Ở dưới sự chỉ đạo của huấn luyện viên, ba người chọn loại năm ngón tay tách ra, thao tác cho dễ dàng, cái bao tay trượt tuyết tương đối rộng.

Mạc Từ chọn cái bao tay ở miệng cổ tay có thể đem ống tay bao lại, trực tiếp giản lược bảo hộ cổ tay. Cộng thêm dây thun kín, có thể phòng ngừa hiệu quả tuyết tiến vào.

Chú ý đến thân phận của Mạc Từ là ma mới, Đoạn Phong và Morrison có thống nhất ý kiến, để cho Mạc Từ mặc vào đồng phục trượt tuyết màu cam đỏ sáng chóe, bác bỏ ý kiến phản đối của Mạc Từ.

Cuối cùng, Mạc Từ lựa chọn ván trượt tuyết cùng màu, cái bao tay trượt tuyết màu nâu. Đoạn Phong mặc đồng phục trượt tuyết màu đen, phối với ván trượt tuyết cùng màu.

Morrison trái chọn phải chọn, chọn đồng phục trượt tuyết và ván trượt tuyết màu xanh mà anh thích nhất.

Huấn luyện viên dẫn đường, đem bọn họ dẫn tới bãi trượt tuyết phù hợp.

Đoạn Phong trong hai năm ở Quý gia tiếp nhận qua hạng mục rèn luyện trượt tuyết, có thể trượt tuyết rất nhẹ nhàng. Morrison là người Châu Âu cuồng thích hoạt động thể thao trượt tuyết, đối với hoạt động thể thao hàng năm này đều muốn thuận buồm xuôi gió, hai người đều có thể dấn thân vào hàng ngũ trung cấp hoạt động thể thao trượt tuyết.

Chỉ có Mạc Từ vừa mới tiếp xúc trượt tuyết, trình độ kém cỏi nhất.

Vốn là muốn đi đường trượt tuyết trung cấp hai người chỉ có thể thối lui mà mong chờ lần sau, phối hợp với Mạc Từ, ở trên đường trượt truyết sơ cấp theo huấn luyện viên ở một chỗ, phụ đạo trượt tuyết cho Mạc Từ.

Mạc Từ chân tay thon dài, xương cốt cân xứng, rất thích hợp cái yêu cầu hạng mục của hoạt động trượt tuyết này.

Chỉ là Mạc Từ giẫm lên ván trượt, lảo đảo lắc lắc, không hề cảm giác cân bằng, làm cho tất cả mọi người ở đây mở rộng tầm mắt.

Sau khi nhiều lần rất chướng tai gai mắt té trên đất, Mạc Từ cũng có chút ăn vị.

“Chẳng lẽ tôi không có thần kinh vận động?” Âm thanh phàn nàn của Mạc Từ làm huấn luyện viên không thể phản bác được.

“Morrison, cậu không phải nói tớ có thể trượt tuyết được sao, tớ vì sao cuối cùng tớ vẫn lặp lại một động tác ngã sấp xuống! Chủ ý của cậu thật là thối nát!” Thấy không có người trả lời, Mạc Từ đem đầu chuyển hướng Morrison ngồi xổm trên mặt tuyết, hy vọng tìm thấy một chút cổ vũ.

“Đúng, cậu có thể học tốt, cơ thể của cậu điều kiện không tệ, chân tay cân xứng, có thể bảo trì cảm giác cân đối, nhưng, nhưng mà …”

Morrison đem vài từ cuối cùng nuốt vào trong bụng, không nói ra.

“Chỉ là không nghĩ tới, cậu trong ngoài không phù hợp.”

Đoạn Phong tiếp lấy lời của Morrison, kề sát vào Mạc Từ, môi ở dưới kính quang lọc bảo hộ lộ ra một đường cong.

“Anh!” Mạc Từ trừng mắt Đoạn Phong, đáng tiếc bởi vì kính quang lọc bảo hộ ngăn cản, Đoạn Phong không nhìn thấy ánh mắt hung ác, bộ dáng nghiến răng ken két ngược lại thấy rõ ràng, Đoạn Phong lắc đầu.

“Còn chưa bắt đầu trượt, làm sao cậu biết không được, tôi có thể dạy cậu.”

Morrison bởi vì lần nữa mất đi cơ hội mà lâm vào giận dữ, đối với thân mật của hai người không thể nào nhúng tay vào.

Mạc Từ đối với anh như không như có phòng bị khiến anh không dám đơn giản tỏ ra vẻ thân mật, đánh vỡ cái lá chắn mà ban đầu xem nhẹ, đem ngọn lửa nghẹn trở lại ngực mình, Morrison lên kế hoạch làm thế nào đánh bại Đoạn Phong, độc chiếm Mạc Từ.

“Đúng, lui ra phía sau trái hoặc phải ngồi xuống.”

“Hai tay đặt ở hai bên, không nên bị mông dồn xuống.”

Huấn luyện viên kiên nhẫn giảng giải, “Giữa lúc trượt nếu không khống chế được sẽ té ngã, cứ ứng phó mà giảm trọng tâm xuống, ngồi về phía sau, đừng tùy tiện ngọ ngoạy, có thể nâng chân tay, gập thân, mặc cho di chuyển trượt xuống của nó. Phải tránh cho đầu hướng xuống, lại tuyệt đối tránh cho chóng mặt. Tư thế ngã sấp chính xác có thể ít đi cơ hội bị thương, chúng ta bắt đầu nói về té ngã.”

Mạc Từ buồn bực nhặt lên gậy trượt tuyết, từ trên mặt đất nặng nè bò lên, ổn định thân hình.

“Tôi đã nắm giữ chính xác tư thế ngã xuống, huấn luyện viên tiên sinh, anh hiện tại dạy tôi phương pháp đứng thẳng chính xác đi.”

“Ừ, rất tốt.” Huấn luyện viên gật đầu, làm ra tư thế mẫu, “Ván trượt tuyết áp sát hợp lại với sườn dốc hiện ra 90 độ, cơ thể đối mặt với thung lũng.”

“Gậy trượt tuyết đặt ở mặt phía sau, dùng gậy trượt tuyết chống đẩy, giống như tôi thế này.”

Chỉ đạo chính xác xác thực thấy hiệu quả, Mạc Từ không ngừng ngã té rốt cục có thể đuổi kịp tiến độ, vào một giờ sau, Mạc Từ đã nắm giữ kỹ thuật kiểu đẩy rẽ ngoặt.

Đem sức nặng cơ thể phân bố đều đặn trên hai ván trượt tuyết chậm rãi hướng chỗ ngoặt đường cong bên sườn di chuyển, Mạc Từ bắt đầu trượt ra đường vòng cung.

Cạnh ngoài của ván trượt đáp ở trên mặt tuyết. Mạc Từ đem thể trọng lần nữa phân bố đều đều ở trên hai ván trượt, lập tức ngừng rẽ ngoặt.

Học tập có hình có mẫu đạt được tán thưởng của huấn luyện viên, cùng biểu tình ban đầu không thể làm gì chuyển thành cổ vũ. Huấn luyện viên lớn tiếng “Lại tiếp lần nữa”, làm cho Mạc Từ rất có cảm giác thành tựu.

Ngoại trừ trượt tuyết ngoài ra còn có thể tăng cường công năng tim phổi, hoàn cảnh ẩm ướt của khu trượt tuyết đối với người cũng có lợi, cơ thể Mạc Từ càng ngày càng phối hợp, rét lạnh trên người, bị đuổi tan không còn một mảnh.

Hai người luyện tập rất có hiệu quả, động tác của Mạc Từ mặc dù tít tắp không bằng Đoạn Phong, thuần thục bằng Morrison, nhưng thật sự có thể ở trên mặt tuyết không dựa vào người khác chèo chống, vững vàng trượt tuyết.

Trượt tuyết ngoài trời tiêu hao rất lớn nhiệt lượng, ba người không thể không từ bãi trượt tuyết lui vào, đi thay xong quần áo rồi cắm trại ở ven hồ sườn núi phía nam, trong nhà gỗ nhỏ vô cùng xinh đẹp hưởng thụ bữa tối.

Thịt gà nướng phối với mì ống và salad, bữa tối phá lệ phong phú này lập tức có thể bổ sung đầy đủ chất đường.

“Daniel, tôi sẽ không nhận thua.” Đợi Mạc Từ rời bàn ăn đi toilet, Morrison ngẩng đầu nói.

“Chỉ cần Mạc còn chưa hoàn toàn yêu anh, tôi sẽ không nhận thua.” Luôn mãi cường điệu những lời này, trong ánh mắt màu xanh biếc của Morrison là tự tin và tràn đầy ý chí chiến đấu.

Anh từ trước đến giờ đều là người không muốn nhận thua, hôm nay Mạc Từ cùng Đoạn Phong hỗ động thân mật, càng thêm kích phát ý chí chiến đấu không chịu nhận thua của anh.

“Phải không?”

Đoạn Phong bất động thanh sắc dùng giấy ăn lau lau khóe miệng.

Morrison thẳng thắn làm anh sinh ra một cổ mâu thuẫn, khiến cảm xúc khó có thể làm rõ trong lòng càng thêm hỗn loạn.

Tình cảm cấm kỵ có cảm giác không thể tiếp nhận chúc phúc công khai, đây là chỗ cố kỵ của Đoạn Phong.

Nhưng mà Morrison luôn là người dũng cảm nói ra những lời này, rốt cuộc phải nói anh ta là dũng cảm hay là ngu xuẩn?

Lúc chưa phát sinh sự kiện lúc trước, anh sẽ cảm thấy Morrison ngu xuẩn, sẽ đem Mạc Từ làm cho sai đường, nhưng một đêm đó qua đi, loại thành kiến này bởi vì sự thật mà chuyển biến, làm anh cảm thấy Morrison có can đảm lớn tiếng nói ra miệng, vô cùng dũng cảm.

Dời ánh mắt, Đoạn Phong không để ý tới Morrison lại phát ra khiêu chiến, từ trên ghế đứng lên, trở về phòng nghỉ ngơi.



Bữa sáng hôm sau là bánh mì nướng trét bơ lạc, sữa chua và bánh pizza.

Sau khi ba người chắc bụng, mặc vào đồng phục trượt tuyết, sau khi trải qua tập thể dục buổi sáng, ở trên con đường trượt tuyết ngày hôm qua tiếp tục luyện tập.

Mạc Từ thuê một cái ván nhựa kéo trượt tuyết.

Ngồi vững vàng trên ván kéo màu sắc rực rỡ được Đoạn Phong kéo dắt lên độ cao sườn núi, sau đó trượt dần xuống, phát ra từng đợt tiếng cười, đùa đến nói cũng không rõ.

Trên gương mặt tái nhợt mang theo ửng đỏ nhàn nhạt, Mạc Từ cười giống như một đứa nhỏ vô tư, làm cho hai người bạn cùng giới tính kìm lòng không được giơ lên khóe miệng.

“Tớ đến đây.” Morrison nắm bắt cơ hội thể lực Đoạn Phong chống đỡ hết nổi, tiến đến bên cạnh Mạc Từ, làm ra một cái động tác gồng tay, lôi léo ván kéo, đem Mạc Từ kéo đưa đến chỗ cao.

“Nhanh lên!” Mạc Từ đùa vui vẻ không chút nào chú ý tới ‘Địch ý’ của hai người bên cạnh, thúc giục nói.

Đoạn Phong hao phí quá nhiều thể lực đành phải trước lui ra một bước, tùy Morrison mang theo Mạc Từ, đem Mạc Từ kéo lên sườn núi cao.

“Ha ha.” Âm thanh Mạc Từ giống như tiếng chuông trầm bổng từ chỗ sâu trong núi tuyết truyền đến, Đoạn Phong ôm cánh tay, ở một bên khôi phục thể lực, ánh mắt ở dưới kính quang lọc bảo hộ lại là chăm chú nhìn chằm chằm Morrison, nếu không Morrison lại có bất kỳ động tác vượt rào nào.

Ba người một mực đợi cho huấn luyện viên đến nhìn, mới đình chỉ vui đùa ván nhựa kéo trượt tuyết.

Huấn luyện viên dáng người to cao hướng bọn họ ngoắc, đầy nhiệt tình chào hỏi, “Chào buổi sáng, các chàng trai, hôm nay chúng ta phải đi khiêu chiến một chút đường thi đấu trung cấp.”

“Thật tốt!” Morrison thét lên, đem đầu chuyển hướng Đoạn Phong, trên mặt mang theo nụ cười nhìn không ra vui mừng.

Đoạn Phong vui vẻ gật đầu, Mạc Từ một bên nhưng lại sầu mi khổ kiểm kháng nghị: “Không được, tôi vừa mới nhập môn, chỉ nhìn các anh luyện tập, quá mất mặt!”

“Ha ha, Mạc, hai người bạn của anh thậm chí nghĩ đến đường thi đấu sơ cấp thử xem thân thủ, đến đây đi, xem thi đấu cũng là một loại lựa chọn thả lỏng.” Đã quen thuôc tính cách của Mạc Từ huấn luyện viên cười to, đưa bọn họ hướng đến đường trượt tuyết trung cấp.

Đoạn Phong và Morrison quyết đấu xác thực rất đặc sắc, hai người cũng không phải lính mới.

Phần thắng của Morrison ở chỗ hàng năm đều phải thuần thục thể nghiệm một lần, mà phần thắng của Đoạn Phong ở chỗ chuyên nghiệp chỉ đạo cùng huấn luyện dày đặc trong một thời gian ngắn.

Lướt trên núi cao quyết đấu xác thực đáng giá quan sát.

Mạc Từ rất nhanh bỏ đi ấn tượng ‘Nhàm chán’, nghe Đoạn Phong và Morrison thương lượng sau cùng tới điểm cuối chạy nước rút.

“Vậy sắp xếp ở phía trước một ít trụ nhỏ làm trọng điểm, thế nào?” Morrison đề nghị nói.

“Được.” Nhẹ gật đầu, Đoạn Phong bắt đầu làm động tác chuẩn bị.

Huấn luyện viên tạm thời làm trọng tài, khoa tay múa chân một cái ra hiệu, hướng Mạc Từ xem thi đấu phía sau hỏi.

“Mạc, anh hy vọng giữa bọn họ ai chiến thắng hơn?”

Người nói vô tâm, mà người nghe có tâm. Hai người đang làm hoạt động nóng người đồng thời dựng lỗ tai lên, bức thiết muốn biết đáp án của Mạc Từ.

Mạc Từ trầm ngâm một hồi, lắc đầu, “Tôi hy vọng, giữa bọn họ…” Mạc Từ lúc này dừng lại trong chốc lát, thành công hấp dẫn chú ý của mọi người.

“Tôi hy vọng, bọn họ đều thua!”

“Vì sao?” Huấn luyện viên nghi ngờ hỏi.

“Bởi vì tôi sẽ không trượt tuyết, chỉ có thể ở đây xem thi đấu, không thể tham dự, đương nhiên hy vọng bọn họ đều thua, tôi đứng ở điểm cuối, thay bọn họ đạt được thắng lợi, ha ha!”

Oán niệm của Mạc Từ làm cho mọi người im lặng kéo dài.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.