Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 2 - Chương 4



Nơi làm việc của Mạc Từ là một nhà hàng món nước C cực kỳ đặc sắc.

Diện tích nhà hàng cũng không lớn, mặt tiền của cửa hàng chưa đến hai trăm mét vuông, do một bức tường màu vàng nhạt ngăn ra, chia làm hai khu vực phòng bếp cùng sảnh trước dùng cơm. Phía sau sảnh trước kéo dài bảy mươi mét là cửa sau vào phòng bếp, phải đi bộ khoảng chừng trăm bước. Phòng bếp chỉ chiếm ba mươi mét vuông nhưng hẹp dài, nhỏ cong thông sâu. Trong tủ chén khử độc là chén đũa đặt ở sát vách tường, từ sau đến trước, xếp thành một hàng. Ngay cả cái bệ bàn cũng dính liền với mặt gạch men sứ, bày ra đủ mọi chủng loại bộ đồ ăn, đồ làm bếp, gia vị và nguyên liệu nấu ăn. Nhìn sơ qua, cũng không cảm thấy lộn xộn mất trật tự, phòng bếp bố trí ngũ tạng* toàn bộ đều đầy đủ cả, chỗ tuy nhỏ, lại quản lý ngăn nắp có trật tự.

*Cách nói ẩn dụ bộ tạng trong cơ thể tim phổi dạ dày….Một cách ví dụ chỉ rõ sự đầy đủ các bộ phận đều có hết, không thiếu thứ gì.

Phía trước bức tường ngăn phòng bếp, là thêm vào một cái bàn ăn bằng gỗ. Cái bàn có đường vân gỗ được sơn nước sơn đỏ, nhà hàng đem phong cách màu đỏ phát huy đến vô cùng tinh tế, có vẻ vô cùng ý nhị, chói lóa như người ta đang ở đình viện ở nước C, ảo giác như một nhà trọ đã trăm năm.

Ánh mắt rơi vào màu đỏ trước mắt. Cảm giác vui vẻ từ sảnh trước kéo dài đến chỗ cửa lớn, cửa lớn hai cánh thiết kế đặc biệt phía trên điểm một chút nước sơn đỏ, gắn chốt đồng, vẽ thú thượng cổ may mắn của nước C, đem cửa ngoài cửa trong phân cách thành hai thế giới. Tựa như quán rượu nhỏ dừng chân trong phim cao bồi miền tây, trong cửa ầm ĩ, ngoài cửa trận trận cát vàng, ít có bóng người.

Trên thực tế, chỗ con đường khu phố này không quá náo nhiệt, vị trí mặt tiền cửa hàng cũng không chiếm được ưu thế gì. Không giống như phố mỹ thực dòng người như nước thủy triều, người đi đường qua lại trên phố ở chỗ nhà hàng, có thể dùng mười ngón tay đếm rõ ràng. Kỳ lạ chính là, mỗi ngày buổi sáng tám giờ, buổi chiều một giờ, trong nhà hàng đều ngồi đầy người, như là tất cả mọi người trên con đường này đều tụ tập ở nơi đây, tán chuyện uống rượu, thả lỏng tâm tình.

Khách của nhà hàng là người Châu Á chiếm đa số, cũng không thiếu người Châu Âu có tóc vàng mắt xanh. Thỉnh thoảng nhìn thấy có khách lạ đồng hành cùng bạn mà đến, liền biết là do có người giới thiệu, mộ danh mà đến.

Tấm biển gỗ lim màu đen, tên nhà hàng màu vàng cam, hai chữ Lão Thao (thèm ăn như cũ) dùng khối chữ vuông của nước C khảm trên tấm biển đen, có vẻ cổ xưa thần bí.

Mạc Từ hai tay cưỡi xe đạp nửa cũ nửa mới, băng qua con đường quen thuộc này.

Mặt trời sáng sớm cũng không nóng cháy, ôn hòa làm cho kiến trúc xung quanh độ một tầng viền vàng. Chủ Nhật là thời gian nghỉ ngơi của mọi người, cũng là một ngày bận rộn nhất của Mạc Từ. Từ buổi sáng bảy giờ đến buổi trưa năm giờ, trong thời gian mười hai giờ cậu phải giúp nhà hàng làm việc.

Xe đạp vững vàng chạy, từng đợt hương thơm xông vào mũi, chỗ góc cua thoáng dừng lại, Mạc Từ hơi choáng váng sau khi giẫm bàn đạp, rồi tiếp tục đi về phía trước.

Bên trong cửa thủy tinh truyền tới âm thanh hô lớn biến mất sau lưng Mạc Từ, âm thanh cấp bách như là bị vật gì đó ngăn cản, im bặt mà ngừng lại. Cô gái tóc nâu đẩy cửa kính ra lẩm bẩm vài câu, cau lông mày, vẻ mặt nghi hoặc nhìn bóng lưng đang đi xa của Mạc Từ, giật giật đôi môi sơn màu.

“Mạc hôm nay làm sao vậy, ngay cả Morrison chuẩn bị bánh ngọt cũng không lấy?” Đưa tay đổi cái hộp bánh ngọt qua tay phải cầm, cô gái bất đắc dĩ nhún vai, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn bánh ngọt, khẽ thở dài một hơi, xoay người đi vào trong tiệm hoa.

Morrison là đồng sự của cô, cùng ở cái cửa hàng bán hoa này làm công, mỗi sáng sớm lúc làm việc đều mang theo mấy loại món bánh ngọt tráng miệng tới cho các cô lấp lấp bao tử. Cùng nhau chia sẻ điều kiện trao đổi là, cho Mạc Từ làm việc buổi sáng một miếng bánh ngọt, không để cho cậu người bạn tốt cùng trường, hàng xóm thân thiết bị đói.

Morrison là một người đàn ông tốt ôn nhu hào phóng nha, cô gái dùng ngón tay gẩy gẩy sợi tóc tán loạn trên bờ vai, khóe miệng kéo ra một nụ cười.

Nhưng mà, đợi lát nữa sao cùng Morrison giải thích đây, chuyện Mạc hôm nay quên cầm bánh ngọt? Hay là, Mạc đã ăn sáng rồi…Mình trước đem bánh ngọt giải quyết hết đã! Cô gái liếm liếm môi, giảo hoạt nhìn qua thế giới bên ngoài cửa kính.

Xe đạp chạy trên mặt đường không vững ổn, xóc nảy vài cái, vượt qua một cái siêu thị tạp hóa, tại nhà hàng treo bảng hiệu phía trước dừng lại.

Mạc Từ từ xe đạp xoay người bước xuống, đem xe đạp khóa ở trong nhà kho phía sau nhà hàng, từ cửa sau đi vào phòng bếp, cùng Lưu Dương học việc đang bận rộn chào một tiếng.

“Buổi sáng tốt lành, Lưu Dương.” Mạc Từ nhanh chóng thay đồng phục sạch sẽ, đem cái bao tay nhựa vào tay, bắt đầu ở vòi nước bên cạnh rửa chén dĩa. Anh ta đang dốc lòng nghiên cứu kỹ thuật chạm trổ, không rảnh đáp lại lời chào của Mạc Từ, chỉ là khẽ gật đầu, nói một tiếng “Buổi sáng tốt lành.”

Bảy giờ cũng không phải là giờ cao điểm dùng cơm, giờ phút này trong phòng bếp cũng không có nhiều người, ngoại trừ Lưu Dương và Mạc Từ, chỉ còn lại bà chủ của nhà hàng. Bà chủ bới một búi tóc cổ điển của nước C, dáng người hơi mập, trên mặt mang theo vui vẻ hiền hậu, nhìn thấy Mạc Từ đến, cao hứng vẫy tay, làm cho Mạc Từ trước tạm dừng một chút, gọi Mạc Từ đến chỗ bà.

“A Từ, cậu hôm nay trước đừng vội rửa chén dĩa, chị có lời muốn nói với cậu.”

“Vâng?” Mạc Từ nghi hoặc nhìn bà chủ hơn bốn mươi tuổi nhưng phong vận vẫn còn, ngốc nghếch bỏ xuống nước rửa chén.

“A Từ, qua đây rồi nói.” Bà chủ thấy Mạc Từ bộ dáng do do dự dự, nhịn không được phóng đại âm thanh, làm cho Lưu Dương ngón tay còn đang khắc hoa run lên, suýt nữa đem phiến dao rớt xuống đất.

“Hoa tỷ, chuyện gì vậy?” Mạc Từ cởi bao tay, dịch bước đến chỗ bà chủ đang đứng trước bếp gas.

“Từ hôm nay trở đi, cậu cũng không cần rửa chén dĩa, chị để cho lão Lý dạy cậu, chị nhìn ra được, cái thằng nhóc cậu đối với trù nghệ rất có siêng năng nghiên cứu, là một hạt giống tốt!” Lộ ra một nụ cười cổ vũ, Mạc Từ có chút hoa mắt, sau đó mặt mày giãn ra, trên đuôi lông mày mang theo vài phần vui sướng cùng cảm kích. Liên tục nói lời cảm ơn, “Cám ơn Hoa tỷ và Lý đại ca.”

Phải biết là món ăn chiêu bài của Lão Thao đều là xuất hiện từ tay bà chủ và trong tay ông chủ, lão Lý trong miệng bà chủ chính là ông chủ của Lão Thao Lý đại ca, công phu nấu ăn xem như nhất tuyệt. Lúc trước đã chọn làm việc ở trong nhà hàng này, từ tầng thấp nhất làm việc rửa chén dĩa làm lên, để cho có được thưởng thức của vợ chồng ông chủ, bản thân đã truyền thụ một ít tay nghề đặc biệt.

Mạc Từ chờ đợi ở chỗ này không ngắn, mấy tháng kiếp sống tầng thấp nhất cũng không khó chịu lắm, Mạc Từ trong lúc làm việc ở chung cùng một đám đồng sự trong phòng bếp hết sức hòa hợp. Đã thích ứng với loại tiết tấu cuộc sống này, đột nhiên tuyên bố chính thức, Mạc Từ còn chưa có phục hồi lại tinh thần.

“Như thế nào, A Từ cậu không vui?” Bà chủ nhìn thấy Mạc Từ từng chút co rút, nụ cười có vẻ cứng ngắc, quan tâm hỏi: “Không có, Hoa tỷ, em thật cao hứng…Chỉ là còn chưa thích ứng thôi.” Xấu hổ bắt bắt tay sau lưng, Mạc Từ thành thật trả lời.

“Tốt lắm, bọn chị cũng không đem cậu làm người ngoài, A Từ cậu biết quy củ của Lão Thao bọn chị rồi, làm học nghề của bọn chị, trong thời gian ngắn là không thể rời đi, bọn chị truyền giảng cho cậu một ít tay nghề thực dụng, thẳng đến khi cậu học xong nghề mới thôi, ngày tiền lương của việc này vẫn là giống như trước đây, sau khi học xong nghề cũng không nhất định tuân theo cái quy củ gì, cậu muốn làm gì thì làm cái đó, bọn chị chỉ phụ trách dạy trù nghệ, là như vậy đó.” Bà chủ vỗ vỗ đầu vai Mạc Từ, tỏ vẻ tín nhiệm cùng cổ vũ.

“Cám ơn Hoa tỷ, em sẽ sớm ngày học thành tài!” Mạc Từ nghĩ đến tràng cảnh trước kia vụng trộm nhìn bà chủ nấu ăn, cảm kích nói. Đây là phần công tác cậu làm lâu nhất, vợ chồng ông chủ đối với mọi người hiền lành, không chút nào giữ lại, thật sự là hiếm thấy.

“A Từ cậu muốn rời đi chỗ này như vậy sao?” Bà chủ quen thói xấu bới móc lời của Mạc Từ, trêu ghẹo nói.

“Không có, không có.” Mạc Từ lắc lắc đầu nói ra, vội vàng giải thích.

“Ừ, không có là tốt rồi, A Từ, chị để cho lão Lý hôm nay sẽ dạy cậu kỹ năng, cậu học cách sử dụng đi.”

“Cám ơn Hoa tỷ, Lý đại ca.” Mạc Từ gật gật đầu, nhìn xem bà chủ mạnh mẽ vang dội từ trước sảnh gọi ông chủ, bắt đầu vén tay áo.

Giữa trưa một giờ, là thời gian nhàn rỗi của nhà hàng.

Mạc Từ đứng ở sau lưng ông chủ Lý đại ca, nhìn xem loại động tác hành vân lưu thủy (lưu loát sinh động) của Lý đại ca, trong lòng bay bay.

“Độ lửa xào thức ăn hết sức trọng yếu, độ lửa phân chia ra lửa lớn, lửa vừa, lửa nhỏ và lửa liêu riêu. Lửa lớn độ lửa mạnh mà tập trung, ngọn lửa cao mà ổn định. Cường độ sáng rõ, nhiệt khí bức người. Thông thường dùng cho chiên nhanh, xào, hầm, có thể duy trì độ tươi của món ăn, thành phần dinh dưỡng và màu sắc đặc thù, tựa như xào rau.” Ông chủ giữ lại bụng bia có chút ngừng lại, thuận tay xào cải thìa có sẵn, cải thìa xanh tươi giữ lại sắc xanh ban đầu, trải qua lửa lớn xào chín, màu sắc không đậm sáng bóng, nhìn qua rất ngon miệng dễ hấp thu.

Ông chủ buông xẻng chảo, tiếp tục làm mẫu, “So sánh giữa ánh lửa với bóng tối, tia nhiệt mạnh, bình thường dùng cho nướng, chiên, xào.” Cải trắng dư thừa được chế thành cải trắng xào chua, vị chua của dấm chua dung nhập vào trong cải trắng, mùi vị chua ngọt khuếch tán trong không khí.

Rèn sắt khi còn nóng, ông chủ lấy lò than nồi gốm, không quan tâm hao tổn nguyên liệu, dùng một cái hình ảnh ví dụ, “Lửa nhỏ để hầm nóng vào mùa đông. Lửa nhỏ ngọn lửa thật nhỏ, lúc thì thỉnh thoảng tắt, hiện lên sắc xanh đậm, tia nhiệt yếu, thích hợp dùng cho nấu nướng hầm, kho, ninh chờ đợi món ăn.”

Lửa nhỏ hầm chậm, ánh lửa có chút lập lòe trước mặt Mạc Từ, bởi vì độ lửa hầm canh tương đối lâu, ông chủ sau khi cất kỹ nguyên liệu gia vị nấu ăn, liền bắt đầu giải thích lửa liêu riêu.

“Lửa liêu riêu chính là lửa chậm, nhìn không ra ngọn lửa, hiện lên màu đỏ sậm, cung nhiệt yếu, chủ yếu dùng cho món ăn nhanh với làm cho mềm nát, thích hợp để giữ nóng. Làm nước canh nếu sợ biến chất, có thể dùng đến.” Trải qua làm mẫu xong, mà Mạc Từ còn đang trong ngẩn ngơ, như đi vào cõi thần tiên chín tầng mây.

“A Từ?” Thu dọn xong đồ dùng nhà bếp, ông chủ vén tay áo lên, cầm khăn mặt lau mồ hôi, nhìn thấy Mạc Từ không tập trung, lên tiếng nhắc nhở. Một tiếng khẽ gọi không thành, ông chủ tăng thêm âm thanh, cảm thấy Mạc Từ tinh thần không phấn chấn, như là tâm sự nặng nề.

“A Từ, cậu làm sao vậy?” Vỗ vai, sợ tới mức Mạc Từ nhảy dựng, giơ lên mí mắt, khẽ lắc đầu.

“A Từ, xảy ra chuyện gì à?” Câu hỏi của ông chủ cùng bà chủ không có sai biệt lắm làm Mạc Từ cảm thấy vô lực, lắc đầu sau lại gật đầu, mà ngay cả Lưu Dương dốc lòng trù nghệ cũng nhận ra, mọi người xúm lại, quan tâm hỏi thăm tình huống của Mạc Từ.

“A Từ gặp chuyện khó khăn gì sao?”

“Cậu cứ nói ra đi, chúng ta mọi người cùng nhau giải quyết?”

“Đúng đó, đều là người nước C, chúng ta nhiều người lực lượng lớn, A Từ có chuyện khó khăn gì cứ việc nói thẳng ra đi.”

Mọi người thất chủy bát thiệt (tranh nhau nói) thảo luận làm cho Mạc Từ một trận ấm áp, chỉ là loại vấn đề này không phải phát sinh ở bên người, Đoạn Phong bị người mang đi, Mạc Từ từ tối hôm qua sau khi nghe được cái tin tức này, nằm ngủ cũng rất không an ổn.

Trằn trọc trên giường, ngàn vạn loại tưởng tượng, không có một loại ý nghĩ gì có thể chứng minh Đoạn Phong bình an. Thời gian mấy tháng có thể làm cho một người không tiếng động biến mất trên giới này, làm bạn tốt của Đoạn Phong Mạc Từ không có khă năng không quan tâm an nguy của Đoạn Phong.

Mạc Từ là người thích để tâm vào chuyện vụn vặt, cậu sẽ ở trong lúc miên man suy nghĩ đem sai lầm Đoạn Phong mất tích quy kết ở trên người mình, sau đó trải qua tự trách, âm thầm khổ sở. Loại suy nghĩ cực đoan này sẽ làm cho Mạc Từ đứng ngồi khó yên ổn, tâm thần có chút không tập trung. Trực tiếp làm cho giấc ngủ tối hôm qua chất lượng không tốt, mà ngay cả thời gian làm việc ngày hôm nay cũng có vẻ không yên lòng, không có tâm trạng.

“A Từ cậu có khỏe không.” Ông chủ nhìn ra tâm sự của Mạc Từ, cổ vũ vỗ bờ vai của cậu, trong ánh mắt nhiều hơn một phần quan tâm nhàn nhạt.

“Thật xin lỗi.” Mạc Từ hạ mi mắt, dưới đáy lòng yên lặng thở dài một hơi, đối với ông chủ nhân hậu nói ra, “Hôm nay có thể thay người khác không, em nghĩ trở về nghỉ ngơi một chút.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.