Mỹ Vị Nhân Sinh

Quyển 3 - Chương 6



“Mời các vị tuyển thủ tham gia thi đấu chuẩn bị tốt trận đấu sắp bắt đầu, đeo tốt thẻ phân biệt thân phận, chuẩn bị tham gia thi đấu…”

“Mời các vị tuyển thủ tham gia thi đấu chuẩn bị tốt trận đấu sắp bắt đầu, đeo tốt thẻ phân biệt thân phận, chuẩn bị tham gia thi đấu…”

Trong loa của sân thi đấu giải đấu mỹ thực thế giới truyền ra giọng nữ báo tin máy móc, không sợ làm phiền người khác nhắc nhở lấy các tuyển thủ sắp phải vào khu vực thi đấu.

Các tuyển thủ đến từ các nơi trên thế giới một đường tụ hội, nhân viên công tác khu thi đấu mặc đồng phục thống nhất, cầm dụng cụ phân biệt thẻ thân phận trong tay, nguyên một nhóm kiểm tra thân phận tuyển thủ thi đấu.

“Thật xin lỗi, tất cả dụng cụ nhà bếp trên sân thi đấu đều do bên tổ chức cung cấp, ngoại trừ nước sốt tự chế, bất luận đồ gì cũng không thể mang vào sân thi đấu.” Nhân viên công tác rất nhiệt tình trả lời vấn đề của tuyển thủ tiến vào, chỉ chỉ hòm giữ đồ bên ngoài khu thi đấu, “Đây là quy định giải đấu, ngài có thể mang đồ đạc cất ở bên kia, nhân viên công tác sẽ giữ gìn ổn thỏa.”

“Mạc, đừng lo lắng, thi đấu là một quá trình kỹ thuật, tin tưởng bản thân.” Antoine nâng lên cánh tay mập mạp, vì Mạc Từ động viên.

“Cám ơn thầy. Em nghĩ nhiều ngày cố gắng như thế, nhất định sẽ thành công vào vòng, em lấy lời của thầy em như phương hướng tiến bước!” Mạc Từ gật gật đầu, nổi lên dũng khí.

“Tên ngốc này, nếu đem huấn luyện của tôi thành nước chảy, cậu trở về sẽ bị đánh đó!”

Antoine dùng sức vỗ vỗ bả vai Mạc Từ, tiếng cười to quanh quẩn ở lối vào đại sảnh thi đấu.

“Đúng rồi, Đoạn đâu?” Antoine nhìn quanh bốn phía, không nhìn thấy người đàn ông Châu Á bình thường chung quy luôn ngốc cùng một chỗ với học trò.

“Anh ấy…Anh ấy có lẽ còn đang bận họp ở công ty, không tới…”

Mạc Từ quanh co nói ra, trốn tránh đôi mắt tỏa sáng của lão sư, tựa hồ nhớ ra cái gì, gò má khô nóng, lui về phía sau vài bước, lung tung tạo lý do.

“Anh chàng kia thời điểm mấu chốt sao có thể không đến được, ừm, Mạc, tôi đi đem bắt cậu ta đến. Lúc này, cậu ta nên động viên học trò ưu tú của tôi!”

Bàn tay to của Antoine vung lên, bất mãn ưỡn ngực.

“Không, anh ấy hẳn là không rảnh, xem như thôi đi…”

Antoine cắt đứt lời của cậu, nhún nhún cái mũi, làm ra một biểu tình hung ác.

“Cậu ta hẳn là tới! Ở trên trận đấu cho cậu nhiều hơn một phần may mắn là chuyện tốt! Cậu ta nếu không đến tôi thay cậu đánh cậu ta!”

“Xin lỗi, đến chậm.” Antoine lớn giọng ồn ào một lát, vừa dứt lời, một cái âm thanh quen thuộc đã một thời gian dài chưa nghe thấy truyền tới.

Hai thầy trò không hẹn là cùng xoay người, người đàn ông Châu Á thân hình cao lớn, chân tay thon dài đi tới, trong đôi mắt màu đen hàm chứa một phần áy náy.

Đoạn Phong đã đi tới, ánh mắt rơi vào trên người vị thầy giáo hào sảng nhiệt tình của Mạc Từ, “Thầy Antoine, tôi đến chậm, khá tốt vẫn có thể đuổi kịp tặng một lời chúc phúc.”

“Không tính là chậm, nhanh cho học trò ưu tú của tôi một cái cổ vũ, trong lòng cậu ấy đang ở trước trận đấu mà thấp thỏm không thôi đó!”

Vị đầu bếp lớn tuổi bụng tròn nổi danh thế giới cười tủm tỉm hướng Đoạn Phong gật đầu, phảng phất như vừa rồi uy hiếp hung ác không phải từ trong miệng mình nói ra.

Đoạn Phong lại cười không nói, con mắt liếc về phía Mạc Từ bên người Antoine.

Mạc Từ thấy hai người đem chú ý đặt ở trên người mình, Đoạn Phong đặt biệt quan sát chuyên chú mà lại nghiêm túc…Mạc Từ cảm giác mặt mình đều nhanh chóng bốc cháy lên.

Từ cuối tuần trước đón máy bay Đoạn Phong cho đến bây giờ, bọn họ suốt một tuần lễ chưa liên lạc.

Không điện thoại, không tin nhắn, không cùng đối phương chạm mặt…

Điều đó đối với hai người không có gì giấu nhau, mỗi ngày đều gặp mặt mà nói, là hết sức kỳ quái.

Lời ngày đó Đoạn Phong nói, hết lần này tới lần khác làm cậu mặt đỏ tim đập dồn vài ngày.

“Nói cho em biết đáp án.”

“Em yêu tôi.”

Hai câu nói tách ra đơn giản thổi nổi lên một trận bão sức gió mạnh.

Bão cấp mười thổi qua bên tai, thổi đến cậu rối bời trong gió.



Sau khi Đoạn Phong buông cậu ra, trong đôi mắt ngoài sắc bén còn hàm chứa dịu dàng hiếm thấy, mang theo cảm xúc, trầm tĩnh nhìn chăm chú mình.

“Anh nói gì?!”

Sửng sốt đáp lại đổi được một cái nụ cười phát ra âm thanh của đối phương.

Mặt bị nhéo, có loại ánh mắt yên lặng chú ý khác ở đáy mắt, thời gian phảng phất như ngừng quay, hình ảnh đứng lại, còn lại câu nói ở xa xôi lướt tới.

“Cho em một thời gian ngắn thông suốt bản thân, em yêu tôi, Mạc Từ.”

Con mắt màu đen vô cùng thâm trầm, như là rất nhiều cảm xúc tích lũy ở bên trong.

Ánh mắt mang theo nhiệt độ.

Mạc Từ xoắn xuýt một tuần, nhưng vẫn dám dùng thái độ bình thường giống với thường ngày đối mặt với Đoạn Phong.

“Mạc Từ, chúc em thi đấu thuận lợi, cố gắng lên!”

Người đàn ông ngũ quan tuấn lãng sâu sắc học bộ dáng lão sư Antoine, bắt chước theo một cái ra hiệu, khóe miệng giơ lên, “Tôi sẽ không ép em, chuyên tâm thi đấu, cái gì cũng đừng nghĩ tới.”

“Cám ơn.” Mạc Từ bị ánh mắt trầm tĩnh của anh hấp dẫn, bởi vì Đoạn Phong đã đến mà sinh ra loại xao động kỳ tích đã biến mất.

“Mời các vị tuyển thủ nhanh chóng tiến vào khu thi đấu, đường hướng khu thi đấu sẽ đóng cửa sau năm phút đồng hồ…” Nữ sinh máy móc nhắc nhở lấy còn tuyển thủ còn chưa tiến vào sân thi đấu.

Tay Mạc Từ bị Antoine dùng lực bóp bóp, cánh tay mập mạp giơ lên cao cao.

Mạc Từ mang theo tự tin của Antoine và Đoạn Phong cho, lấy ra thẻ phân biệt thân phận, đi đến đường vào khu thi đấu.



“Mời các vị tuyển thủ dựa vào dãy số nhân viên công tác phát thẻ trước khi vào bàn, đi đến khu vực thi đấu của mình, trận đấu lập tức bắt đầu, hiện tại tuyên bố quy định trận đấu…”

Mạc Từ dựa vào dãy số rất nhanh tìm được bàn của mình có thiên hướng nhét ở góc trận đấu, xung quanh tuyển thủ thi đấu đến từ các nơi trên thế giới đã chuẩn bị kỹ càng, dựa vào âm thanh trong loa tiến hành thao tác tương quan.

Người đứng đầu liên hội nấu ăn Châu Âu liên hợp ẩm thực Thế Giới đã liên hợp tổ chức giải đấu mỹ thực thế giới này, là ‘Oscar’ giới mỹ thực.

Giám khảo trận đấu lần này không chỉ có nhà mỹ thực nổi tiếng gần xa lập thành, trong giám khảo năm nay tăng thêm vài vị doanh nghiệp ngành ẩm thực, tựa như toàn bộ đội hình đảm nhiệm nhà mỹ thực trước kia đã có chỗ thay đổi.

Giải đấu lần này đem lợi ích của người tiêu dùng làm tư tưởng chủ đạo của trận đấu, dùng sức cạnh tranh tăng sản phẩm của nhà hàng làm mục tiêu, nếu nhận được yêu thích của thực khách, nhà vô địch nấu ăn có tỉ lệ gọi món cao nhất làm nội dung trận đấu, kéo gần khoảng cách giữa thị trường và sân thi đấu, tiền thưởng thi đấu và khen ngợi của khách hàng.

Đón ý khẩu vị của giám khảo, trận đấu càng gần sát thị trường, sản phẩm món ăn càng gần sát đông đảo khách hàng.

Mạc Từ theo thời gian truyền dạy của Antoine, không tự chủ được lựa chọn tiếp cận một ít cuộc sống bình dân hơn, kỹ năng món ăn sắc nét phong cách thanh thoát.

Quý tộc lớn ưu nhã cầm dao nĩa, thời đại không tiếc hao tốn nhiều tiền tài tổ chức một lần yến hội xa xỉ đã qua.

Từ các nơi trao đổi văn hóa mỹ thực va chạm, chi tiêu ẩm thực vẫn luôn chiếm cứ vị trí hàng đầu trong cuộc sống của mọi người.

Màu tóc của giám khảo trên bàn giám khảo cũng không đồng nhất, xem ra các giám khảo cũng tới từ quốc gia khác nhau.

Mạc Từ và những tuyển thủ khác giống nhau, chọn nguyên liệu nấu ăn tốt mình cần, dụng cụ nhà bếp, đang cùng đợi giọng nữ máy móc trong loa ra chỉ thị.

“Thời gian thi đấu trong một tiếng, mời các vị tuyển thụ nắm chặt thời gian, hiện tại – trận đấu bắt đầu!”

Theo tiếng nói rơi xuống, anh chàng cao lớn rõ ràng có huyết thống Bắc Âu bên cạnh người Mạc Từ nhanh chóng đem bơ rắn có sẵn cắt thành hạt lựu nhỏ.

Động tác lưu loát, không chút nào dây dưa.

Mạc Từ cũng theo đó điểu chỉnh tốt tâm tình, kế tiếp chuyên tâm suy nghĩ điểm mấu chốt để thắng lợi.

Mài dao không lầm đốn củi giỏi*, Mạc Từ vào trước khi nấu ăn, tiêu tốn vài phút quan trọng để suy nghĩ chi tiết nấu nướng, sau đó lại loay hoay nguyên liệu nấu ăn, tiến hành nấu nướng. Có một cái mô hình tổng thể, tốc độ nấu ăn làm chơi ăn thật.

*磨刀不误砍柴工: Làm việc gì mà chuẩn bị tốt sẽ thuận lợi hơn

Nắm giữ một bộ bí quyết bản thân Mạc Từ cũng không có giống hướng tuyển thủ bên cạnh lập tức bắt đầu. Đang mất phút đồng hồ suy nghĩ này, Mạc Từ dư quang quét một vòng sân thi đấu sắp xếp chật đầy.

Một sân nhét ba mươi cái bàn, tuyển thủ bàn phía trước không lập tức nấu ăn chỉ có rải rác vài người.

Cũng không phải đánh giá thấp tuyển thủ trong lòng đã dự tính lập tức nấu ăn, không chăm chú suy nghĩ, Mạc Từ cho rằng tuyển thủ có thể dừng lại suy xét đại khái quá trình, càng có thể nắm giữ đại cục.

Nấu ăn cũng không phải vùi đầu khổ sở theo đuổi, xa rời thực tế.

Thời gian càng nhiều, thì nấu ăn cần phải quan sát thao tác tiến hành.

Quan sát người nếm món ăn, lưu ý một ít chi tiết nhỏ.

Đây là kinh nghiệm tích lũy nói cho cậu biết, không thể xem nhẹ chỗ rất nhỏ này.

Hiện tại thời gian suy nghĩ trôi qua năm phút đồng hồ, đem nguyên liệu nấu ăn trước mặt lược qua một lần Mạc Từ cũng không cảm giác mình đang lãng phí thời gian.

Người Châu Á và người Châu Ân khẩu vị ẩm thực rất khác nhau.

Thực phẩm chiên dầu có thể ngon miệng là cảnh báo lớn nhất của giới ẩm thực phương tây.

Không chỉ có phá hư nghiêm trong chất dinh dưỡng trong thức ăn, hơn nữa thức ăn trải qua chiên dầu thường thường tích lũy mỡ và độ nóng quá cao, làm cho bệnh béo phì, dầu mỡ nhiều lần đun ở nhiệt độ cao, sẽ sinh ra vật chất độc hại, cũng chính là chuyện vật chất biến màu gây ung thư.

Nhưng lựa chọn khẩu vị nhẹ, nấu hấp có thể lưu lại dinh dưỡng cũng không thể làm phần đông người có mặt ở đây vui vẻ.

Hấp công dụng dễ tiêu thanh miệng, không thích hợp với khẩu vị nặng của người ngoại quốc.

Hai phương pháp nấu ăn lớn đến từ tinh túy món ăn của Mạc gia chưng, chiên, ở chỗ này không thể phát huy, Mạc Từ ở trong vòng thi đấu không có điều kiện giới hạn tình trạng thư thái, vì thế lựa chọn món dinh dưỡng thường xuyên luyện tập – rượu om hầu.

Con hầu ở công nguyên trước đã bắt đầu nuôi trồng cung cấp làm thực phẩm, chất thịt ngon, dinh dưỡng phong phú, ở trong món Âu thì vẫn luôn là món ăn được lựa chọn đầu tiên.

Mạc Từ cầm con hầu có sẵn, thuần thục dùng nước muối ngâm, để cho con hầu nhả hết cát.

Hành tây có khả năng duy trì nguyên vị của con hầu nhiều nhất, Mạc Từ nhanh chóng cắt tốt hành tây, chờ chảo đun nóng, chế vào dầu oliu để giữ màu trắng trong của hành tây, lửa nhỏ xào hành tây.

Cho hầu vào, đổ vào rượu wisky trận thi đấu chuẩn bị, xào trộn đều đề, lại một chút hồ tiêu nghiền bột rắc vào, bỏ thêm một chút bơ và bột hồ tiêu đen, dao tây1 nhẹ nhàng khuấy, cho vào nước sốt bí chế mang đến, Mạc Từ cho vào cái chảo đậy nắp đặc chế, lửa nhỏ om hấp.

Thời gian trôi qua nhanh chóng, hầu hoàn hoàn mở ra, mùi thơm nồng đậm theo cái nắp lúc giở ra tự nhiên đi ra.

Loại mùi thơm này ở trong sân thi đấu giải đấu cũng không tỏ ra yếu kém, đặt biệt ở trong ba mươi vị tuyển thủ tại hiện trường, cuối cùng vài vị đã hoàn thành nấu nướng của bản thân.

Mạc Từ thu dọn xong bàn thi đấu thì thời gian thi đấu vừa mới chấm dứt, giọng nữ máy móc lần nữa nhắc nhở cho tuyển thủ chú ý hạng mục công việc bước tiếp theo.

Bởi vì tuyển thủ qua loa không chú ý thu dọn bàn thi đấu khi nghe thấy tiêu chuẩn cho điểm, biết rõ đã bị đào thải, phẫn nộ phất phất tay, từ cửa đường vào khu thi đấu giải đấu đi ra ngoài.

Đối thủ ở hiện trường thiếu vài người, các vị tuyển thủ thi đấu giúp nhau quan sát tuyển thủ ở lại thi đấu trên sân, đều lộ ra nụ cười tự tin hoặc là ngạo mạn.

“Hey, xin chào, tôi là Ike.” Chàng Bắc Âu vừa rồi đứng bên người Mạc Từ thi đấu thân thiện hướng Mạc Từ cười cười, lộ ra tám cái răng sạch sẽ.

“Mạc, anh gọi tôi là Mạc,” Mạc Từ nhiệt tình đáp lại chàng trai, không mất thân thiện gật đầu.

“Tôi đến từ nước W, vô cùng thích nấu ăn. Anh thì sao, tôi thấy động tác của anh…Vô cùng thần kỳ, không, hẳn là pro! Anh không phải là đầu bếp chuyên nghiệp đi?”

Chàng Bắc Âu con mắt xanh lam vào lúc các giám khảo đang vì tác phẩm nấu ăn cho điểm, không quên tháo căng thẳng, giải sầu tâm tình cho mình.

Vào thời gian khẩn trương này, Mạc Từ tuy rằng không phải nắm chắc thắng lợi trong tay, gợn sóng không sợ hãi, nhưng cùng người khác nói chuyện phân tán chú ý một chú, cũng là lựa chọn không tệ.

Mạc Từ gật gật đầu, lại khoát khoát tay, “Tôi nguyên gốc là người nước C, tôi mỗi ngày đều ngốc ở trong phòng bếp, nhưng tôi còn chưa tính là đầu bếp chuyên nghiệp, nấu ăn cũng chỉ có thể xem là yêu thích của cá nhân.”

“Khó trách, tác phẩm của anh…”

Chàng Bắc Âu còn muốn nói thêm điều gì, con mắt không tự giác quét đến màn hình điện tử cho biết số điểm của các giám khảo, lập tức ngừng lời nói đề tài vừa nãy, phát ra một tiếng than sợ hãi, “A, Mạc, tôi nhìn thấy tên của anh, tên xếp hạng đầu tiên, còn có ảnh chụp tác phẩm của anh! Giỏi quá!”

Mạc Từ theo tầm mắt của anh ta nhìn lại, trên màn hình điện tử đúng là tên chữ cái màu đỏ cậu điền trên bản kê khai, bao gồm cả điểm số cao nhất đánh dấu bên phải, biểu hiện ở trên màn hình điện tử.

__________

1. Dao tây

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.