Nam Chủ Chết Tiệt Tha Cho Ta Đi Nữ Chính Kia Cơ Mà

Chương 65: Tình huống khẩn cấp



Khi Liễu Hạ Băng tỉnh dậy đã là chuyện sáng hôm sau, ánh nắng chiếu xuống thân hình nhỏ bé đang nhắm chặt mắt trên giường.

Hạ Băng bị ánh nắng chói loá làm tỉnh, khẽ cựa người sang bên kia, bên cạnh là Hàn Thế Huân lười nhác ôm lấy cô, cánh tay đặt trên eo nhỏ, lúc này hắn như đứa trẻ đang ngủ , thật bình yên. Nếu như không có....mấy dấu hôn đầy người. Hạ Băng trừng mắt nhìn hắn, tên chết tiệt.

Hạ Băng dơ tay tính nhẩm, bây giờ đã là bốn ngày từ khi cô ở đây, nhưng mà hắn vẫn chưa tiết lộ bất cứ thông tin gì về thân phận của cô, Hạ Băng bắt đầu cảm thấy thiếu kiên nhẫn, tốt nhất là tự mình đi tìm thì hơn.

Hạ Băng cẩn thận đặt tay hắn sang một bên, khẽ nhích người, không dám động mạnh sợ hắn thức giấc. Cô xoa xoa cổ, từ hôm qua bị hắn hành hạ lên bờ xuống ruộng cái gì mà nhẹ nhàng ôn nhu? Gạt người, hôm qua cố không biết đã ngất lên ngất xuống bay nhiêu lần, mà con người kia mãi chẳng chịu buông tha.

Hạ Băng nhẹ nhàng bước xuống đất, cố gắng không khiến bản thân mình ngã xuống, rón rén lấy quần áo mặc vô rồi ra khỏi phòng.

Bên ngoài, có hai gã mặc áo đen to lớn đứng gác cổng, trông mặt mày dữ tợn như vậy chắc không đùa được đâu. Võ công của Hạ Băng chính là thuộc hạng thượng đẳng nhưng mà hôm qua cô bị tên kia hành hạ đến hồ ngôn loạn ngữ mà thân thể lại bầm dập thế này làm sau còn sức mà đánh người?

- Thưa tiểu thư cần gì ạ?

Một tên nhìn thấy cô liền hỏi.

- Tôi cần về nhà lấy đồ.

- Vậy cô hỏi lão đại chưa vậy?

Tên áo đen lại hỏi tiếp, Hạ Băng đen mặt thầm chửi, con mẹ nó lão đại mấy người là éo gì mà tôi phải nghe theo hả?

- Tôi nói rồi.

Hạ Băng nói dối trắng trợn,trình độ cao siêu đến mức tên kia nhìn không ra nửa điểm giả dối.

- Có cần tôi kêu người đến chở tiểu thư về?

- Không! Không cần.

Hạ Băng liền từ chối ngay, ngu gì chứ để mấy người đưa tôi về xong xem địa chỉ nhà tôi rồi nói tên kia bắt lại hở? Tôi đẹp chứ tôi đâu có ngu.

- Vậy tiểu thư đi mạnh khoẻ.

Mạnh khoẻ cái đầu heo nhà ngươi, mỗ ta đang yên đang lành bị tên khốn kia bắt về hành hạ thêm mấy tên đầu bò to lớn chắn đường, mạnh khoẻ được ông nội nhà mi ấy!!!

- Ừ

Hạ Băng giả bộ cười rồi đi thẳng, quay đầu một chút cũng không dám, chạy nhanh về. Đi trên đường, có một tấm biển nhỏ cô không quá đặc biệt nhưng lại dễ dàng thu hút sự chú ý của Hạ Băng.

Vì nhân vật chính trong đó chính là người giống y hệt cô, bên cạnh là người trung niên đang vui vẻ đứng cạnh, còn dòng chữ mừng Liễu Hạ Băng tiểu thư trở về nữa. Nếu không phải cô đang ở đây cũng sớm nghĩ đó là mình. Còn người đàn ông kia sao đầu cô lại đau quá, từng hình ảnh của ông ấy và người tên Liễu Hạ Băng kia trong đầu ùa về như thác lũ.

Người đó rất quen...rất quen nhưng lại không nhớ được là ai mà Liễu Hạ Băng không phải tên cô sao? Nhìn từ ngoại hình đến tên cô đều giống với người kia... Không thể có sự trùng hợp kì lạ như vậy trừ phi cô chính là họ. Nhưng mà...

Đầu cô thật đau...

Hạ Băng theo quán tính không biết từ bao giờ đã xuất hiện tại bữa tiệc của Liễu gia, bao nhiêu khách mời ăn mặc lịch sự, Liễu Huệ Di đứng một bên tiếp khách, cô ấy thân là chiếc váy màu trắng xinh đẹp tà mị, khuôn mặt tuyệt mĩ giống y đúc mặt của cô, chiếc váy ấy là tác phẩm của Jenifer nhà thiết ké nổi tiếng, tôn lên gòn toàn dáng người quyến ruc của cô ta nhưng nhìn rõ hơn bên má của cô ta có mờ mờ một vết sẹo nhưng được trang điểm kĩ lưỡng nên đã che mờ được phần nào.

Khách mời thấy sự hiện diện của cô liền kinh ngạc nhìn về phía cô...

Có tới hai Liễu Hạ Băng... Mà Liễu Huệ Di cũng kinh hãi nhìn cô...

... Cô ta sao lại ở đây?

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.