Nam Nhan Họa Thủy

Chương 6




“Ta sợ bóng tối.”

“Không được.”

“Ta có chứng sợ hãi không gian kín.”

“Vẫn là không được.”

“Quái thú sẽ ăn thịt người.”

“Ngươi so với quái thú còn đáng sợ hơn.”

“…… Ta quen giường.”

“Quen giường……”

Nàng giống giường sao?

Giang Thùy Tuyết nhìn nam hài tóc so với nàng còn dài hơn, một cỗ cảm giác vô lực thật sâu từ đáy lòng tản ra, đối với cá tính cá chạch trơn trượt của hắn hoàn toàn cam chịu bó tay, ngược lại còn bị ăn gắt gao.

Từ sau khi biết được giới tính của Đường Thần Dương, nàng thật sự cự tuyệt yêu cầu cùng phòng, cũng xuất ra tác phong thủ đoạn mạnh mẽ ba lần bảy lượt, hắn mới ủ rũ nói câu ngủ ngon, hắn một bộ dáng như thế kia giống như mất cơ hội sống còn, làm cho nàng cảm thấy chính mình thực sự rất tàn nhẫn.

Nhưng là không nghĩ tới hắn căn bản là con gián không đánh chết, miệng oán niệm nàng không có lương tâm, thấy chết mà không cứu, nhưng trong lòng thì lại có tính toán khác, chưa lúc nào từ bỏ ý định muốn trộm leo lên giường của nàng.

Nàng khóa lại, thiên chân vạn xác, sợ có người “Đi” lộn phòng, nàng kiểm tra đi kiểm tra lại vài lần, xác định không thể từ bên ngoài mở cửa phía sau ra, nàng mới an tâm leo lên giường, tiến vào mộng đẹp.

Ai mà biết được nửa đêm tỉnh lại cảm thấy một trận tê dại, mơ mơ màng màng còn chưa kịp thanh tỉnh, một lực đè không tính là nhẹ hướng nàng đánh tới, cho đến khi nàng phát hiện đã xảy ra chuyện gì, thì hắn nhanh tay lẹ chân đã lột sạch quần áo toàn thân của nàng, khiêu khích nàng ý loạn tình mê, không để cho nàng kịp nói lời cự tuyệt.

Nàng chưa từng nghĩ tới chuyện mình sẽ cùng với một nam hài so với chính mình còn nhỏ hơn lại phát sinh quan hệ, lúc ấy nàng chỉ cảm thấy trong đầu trống rỗng, từng đợt sóng nhiệt từ nửa người dưới đánh úp lại, nàng có loại choáng váng khoái cảm không nói nên lời, bên trên hắn ra sức tiến lên đạt đến hạnh phúc đỉnh điểm.

Cho dù chuyện như vậy phát triển không tính là lưỡng tình tương duyệt ( hai bên người inh ta nguyện ), nàng cũng chỉ có thể coi là ỡm ờ, nhưng thật sự không thể phủ nhận hắn có một lực hấp dẫn mị hoặc lòng người, một khi bị dính phải, liền không thể lại cũng không muốn rời đi.

Nam hài tử ngày nay thể lực đều tốt như vậy sao? Nghỉ ngơi không đến 10 phút lại muốn hồi trận rồi, nàng không có cơ hội cự tuyệt, mỗi hồi định mở miệng nói câu, “Không……” Hắn lập tức nhiệt tình che lại miệng của nàng, lấy hành động chứng minh nàng trong miệng kỳ thật chính là khẩu thị tâm phi ( miệng nói một đằng – trái tim lại khác ), thân thể của nàng thập phần nóng bỏng nghênh đón.

Tỉ đệ luyến, nàng có thể tiếp thu sao?

Có thể sao?

Chênh lệch năm tuổi là một vách ngăn xa xôi, là khoảng cách ngăn cách hai người, ánh mắt thế tục như một mũi kiếm đâm vào người, và nàng cũng không đủ dũng khí để đối mặt.

Huống chi hắn còn trẻ như vậy, tâm tính không chừng chỉ là nhất thời hưng phấn muốn chơi đùa thứ mới mẻ không cho là sự thật, có lẽ hắn chính là muốn tìm kiếm kích thích, đem những nữ nhân lớn tuổi trở thành một loại khiêu chiến, ít lâu sau thấy không thú vị, liền trở lại với thế giới của hắn.

Nghĩ đến này, Giang Thùy Tuyết trong lòng thật sự đau xót, nàng phải cố sức dùng lực đè lại ngực, há miệng hô hấp mới cảm thấy đỡ ít nhiều.

Kỳ thật nàng so với ai khác rất sợ bị tổn thương, một đoạn cảm tình cùng Trang Vũ Hãn kia nàng đau suốt một năm trời mới có thể chậm rãi phai nhạt, nàng đối với tình yêu thực chấp nhất, cũng thật cẩn thận, một khi yêu thượng chính là cả đời, trừ phi đối phương phản bội.

Trang Vũ Hãn làm nàng thất vọng rồi, đem nàng bị thương khiến cho nàng sợ hãi tình yêu, không còn có thể tin tưởng vào nhũng hứa hẹn vĩnh hằng, bây giờ đây đối với con đường tình tự này nàng trở nên thật nhát gan, muốn lùi bước, không nghĩ lại đi nếm thử tư vị đau lòng thêm một lần nào nữa.

“Thần Dương, đem tay ngươi đi ra.” Tinh lực không khỏi rất tràn đầy đi, hắn không biết mệt là gì sao?

“Ngô ~ yêu, đừng như vậy rất tàn nhẫn với ta, ta đã muốn nghẹn mười chín năm, ngươi phải thông cảm tha thứ cho khuê nam đói khát.” Hắn nghĩ trước phải uy dã thú trong cơ thể ăn no, nó đói bụng thật lâu thật lâu.

Nếu không có cái bàn tay hắn không an phận thăm dò tới lui bên dưới đùi nàng, nàng cơ hồ muốn vì giọng nói bất mãn của hắn mà cười ra tiếng. “Trời đã sáng, ta nên đi làm.”

“Cái gì! Trời như thế nào như vậy liền sáng.” Hắn mới díp mắt một chút mà thôi, thời gian liền như tên lửa phóng qua ấy.

“Không tính, không tính, ta không có nghe thấy tiếng gà gáy, rèm cửa sổ bên ngoài chính là buổi tối, chúng ta tiếp tục chuyện của mình đi.”

Đường Thần Dương tính xấu lại trẻ con lắm, ôm thân thể bóng loáng nõn nà cẩn thận lại cắn lại cắn, giống như hắn chưa được ăn no, không đem được xương cốt thắt lưng của nàng nuốt hết thảy vào trong bụng thì mới cam tâm.

“Trong thành thị không có gà.” Nếu muốn nghe tiếng gà gáy, bọn họ cả đời cũng rời không được giường lớn dưới thân.

“Nhà của ta cứ canh ba chẳng phân biệt được sớm muộn gì thì bọn gà trống đã lấy hơi thét vang bốn bề, còn có lão gà mái suốt mười lăm chỉ ngày đêm quan tâm tới việc đẻ trứng .” Cho nên nhà bọn họ nhiều nhất chính là trứng gà tươi mới.

“Nơi này không phải nhà ngươi.” Nhìn trần nhà, nàng nhẹ giọng nói.

Hắn bừng tỉnh ngốc một hồi rồi kêu, “Nha! Ngày mai đi mua hai con trở về, chúng ta mỗi ngày đều có trứng ăn.”

“Vì sao là ngày mai?” Nàng hỏi.

“Bởi vì hôm nay nghỉ.” Hắn nhếch miệng cười, dịch qua hôn trụ lên môi anh đào khẽ mở.

Hôm nay không có nghỉ. Thân thể tối thành thực của Giang Thùy Tuyết sau khi bị hắn hung hăng lăn lộn một hồi, vẫn là lôi kéo hắn đứng lên làm một phen động tác rửa mặt chải đầu, thay đổi trang sức, dùng khăn voen cao che khuất cổ trắng thoát không được những dấu vết kích tình.

Nàng có một chút xấu hổ, nhưng lại không hề cố kỵ cùng với nam tử vốn nên gọi nàng một iếng tỷ tỷ miệt mài ra sức, cả đêm không ngủ mặc hắn muốn làm gì thì làm, mất đi tính kiềm chế ngày thường.

“Ai nha! Xem ngươi mặt mày ủ dột như thế, có phải hối hận không ngay ngày đầu tiên gặp mặt liền ăn ta hay không, ngươi cảm giác sâu sắc là tự bạc đãi chính mình đúng hay không?” Ai! Làm người không thể rất kiêu ngạo, khiêm tốn một chút mới không bị người đố kỵ.

Vừa nghe ngữ khí không đứng đắn lại lỗ mãng của hắn, Giang Thùy Tuyết tức giận hai mặt trừng qua, “Ngươi có thời điểm nào thật sự nghiêm túc hay không, luôn hi ha khuôn mặt tươi cười, nói năng ngọt xớt.”

“Đương nhiên là có đâu! Ta mỗi tối khi ôm ngươi thật sự rất nghiêm túc, tối hôm qua thực vừa lòng đi? Ta phi thường bội phục ta chính mình, lần đầu tiên đã đạt thành tích rõ rệt, không khiến cho ngươi quá thất vọng.” Ha ha a! Còn phải gọi hắn là sư phụ ấy chứ.

“Đường Thần Dương ──” Nàng chau mi giận dữ, bên tai một mảng phiếm hồng tiết lộ sự ngượng ngùng không được tự nhiên.

Đường Thần Dương vẫn như cũ làm theo ý mình đưa tay đáp xuống trên vai nàng.

“Bất quá đâu, người ta muốn tận hưởng lạc thú trước mắt, trăm ngàn lần không cần tạo áp lực, cười là một ngày, khóc cũng là một ngày, sao không vui vui vẻ vẻ khi còn sống hưởng lạc, đừng tạo cho chính mình nhiều áp lực, ba, năm mươi năm sau thành lão công công, lão bà bà, tịch dương tà chiếu bóng dáng……”

Oa! Nói đến cùng thật sự tối tăm nha! Tựa như lão hòa thượng phóng thích đạo lý lớn, nguyên lai hắn cũng có tư chất trở thành triết học gia.

“Khóc là một ngày, cười cũng là một ngày……” Làm người có thể đơn giản như vậy sao? Nàng suy tư lặp lại những lời này.

“Tháp trời trên cao ngã xuống, ngươi không cần phải lo lắng cho ta, người Châu Âu trưởng thành chân tay dài là những kẻ trước tiên bị đè chết.” Ha ha! Tự cho là người da trắng ưu việt, chết cũng muốn giành trước.

Trên trán nàng lập tức xuất hiện ba đường hắc tuyến, ấp úng nói: “Lạc quan không phải chuyện xấu.”

Thực hâm mộ hắn đối vối mọi việc không cần phải sầu não, chỉ cần sống vui vẻ là tốt rồi, cha mẹ hai người mất đi không có tạo thành thương tổn quá lớn đối với hắn, ánh mặt trời chiếu khắp nơi, không hề bóng ma.

Hắn đến tột cùng là người thần kinh rất thô, hay thật là thông minh sáng sủa, tựa hồ chưa khi nào thấy hắn vì sự tình gì mà nhăn mày lại nhíu mi, cả ngày hi hi ha ha, làm cho người ta thấy biết bao nhiêu tinh thần cuốn hút tuổi trẻ phấn chấn của hắn.

“Vui vẻ, phiền não đều là tự tìm, ngươi nha! Đừng nghĩ nhiều làm gì, đemhết mọi trách nhiệm đè nặng trên vai, con người ta phải hiểu được niềm vui, ngươi không muốn chưa đến ba mươi liền lao lực quá sức mà chết đi?” Dọa! Quang cảnh ấy chỉ nghĩ thôi liền cảm thấy đáng sợ.

“Ngươi muốn đổi nghề bán bảo hiểm?” Nghe qua giống mỗ nhân thọ từ công ty bảo hiểm đến quảng cáo chào hàng.

Đường Thần Dương lộ ra hàm răng trắng sáng hướng nàng cười không ngừng. “Về sau có ta giúp đỡ ngươi, ngươi chỉ cần ngồi yên an tâm ngủ ngon không cần lo! Giống ta loại người thiên tài này không dễ dàng chịu ra tay, ngươi là phúc phận ba đời mới có thể gặp được kỳ tài trăm năm khó thấy, không phải ta khoe khoang, rác biến thành hoàng kim là tài hoa nho nhỏ ……”

Hắn nói cho cùng cũng không phải là kiêu ngạo, thao thao bất tuyệt một hồi thổi phồng sự nghiệp to lớn của chính mình, thỉnh thoảng lại lấy động tác khoa trương cùng biểu tình, sợ người ta không hiểu được hắn có bao nhiêu lợi hại, cỡ nào văn võ toàn tài, võ công cái thế.

Bất quá, kéo theo một đống lộn xộn mắc ói vô nghĩa đi ra, thật đúng là không có người nào có thể nghe thấy hàm ý của hắn trong lời nói, hơn nữa là càng nghe càng hồ đồ, hoàn toàn bắt không được trọng điểm, giống như hắn nói chính là để cho chính mình cao hứng.

“Đợi chút, Tiểu Dương, ngươi rốt cuộc đang nói cái gì? Ta một câu cũng không có hiểu.” Đầu mờ mịt.

Nghe vậy, hắn lộ ra vẻ mặt chịu đả kích đau lòng quá lớn. “Nha! Ngô ~ yêu, ngươi làm sao có thể không biết ta đang nói cái gì, ta một mảnh thật tâm toàn ý vì ngươi, ngươi lại thầm nghĩ ta lợi dụng sức lực cùng thân thể xinh đẹp tiết dục.”

Mỹ nam tử bi ai, vì sao vận mệnh của hắn luôn nhấp nhô như vậy, nhìn không tới chút vầng sáng nào lóe ra.

“Đừng đùa giỡn nữa, ngươi nếu không nói rõ ràng, ta liền mặc kệ ngươi.” Nàng uy hiếp.

Ở chung lâu, Giang Thùy Tuyết chậm rãi sờ soạng chút ít ra sự che đậy của hắn ở chổ nào, hắn thích cười yêu náo nhiệt, nhưng cũng không phải là không nói đạo lý, có đôi khi sẽ biểu hiện ra một mặt thành thục, lời nói ra kinh người.

Đương nhiên, thời điểm ngây thơ lại chiếm đa số, hơn nữa ai cũng không rõ ràng lắm hắn suy nghĩ cái gì, giống như không đào được vào trong động nhỏ ấy, lại giống như dã hầu mới từ trên ngọn núi kia đi ra, không có lúc nào là không ở khiêu chiến giới hạn nhẫn nại của nàng, làm cho nàng kề cận với đỉnh phát điên.

Đường Thần Dương cũng không lại rầy rà, quyết định thật nhanh phô ra khuôn mặt tươi cười lưu manh, “Chúc mừng ngươi, Giang CEO, từ hôm nay trở đi ngươi có một người trợ lý giúp ngươi chia sẽ khổ cực ở bên.”

“Trợ lý…… Bên người ?” Ai nha?

Nhìn hắn chớp mi nháy mắt, còn ở trên cổ buộc chiếc caravat hoa hồng, nàng nhất thời có cảm giác mây đen giăng trên đỉnh đầu, không tự giác cùng hắn bảo trì nhất định khoảng cách.

“Chịu mệt nhọc, chịu khổ cực, còn có thể đảm đương nam thư ký, khi ngươi đang làm việc nếu cảm thấy áp lực quá lớn, ta tùy thời cởi sạch quần áo cống hiến sức lực cho ngươi.” Hắn nháy mắt, cố ý làm ra vẻ mặt vô cùng thẹn thùng.

Thật tốt nha! Một ngày hai mươi tư giờ đều cột vào cùng nhau, nghĩ đến phương diện thuận tiện cho việc ôm nhau yêu nhau đều thập phần hoàn mỹ, hắn vẫn muốn thử xem độ cứng trên bàn công tác, có thể thừa nhận lực đạo kịch liệt va chạm của hai người hay không .

Nam hài tử vừa tiếp xúc với loại này sự tình này đều cảm thấy đặc biệt hứng thú, muốn ngừng mà không được, luôn suy tưởng đến hình ảnh thân thể giao triền kiều diễm kia, nửa người dưới cảm thấy hưng phấn như sức công phá của đầu bom nguyên tử ở Hiroshima, oanh một tiếng công phá.

Đường Thần Dương đã muốn bắt đầu ảo tưởng viễn cảnh tốt đẹp trước mắt, hai mắt phiếm thần thái khác thường, sáng ngời lóe lên những chùm tia sáng rạng rỡ.

Nàng đau đầu xoa xoa thái dương huyệt, “Ngươi thiếu tiền?”

Sợ run một chút, hắn cười đến cổ quái. “Không, ta không thiếu tiền.”

“Nếu có cần cứ việc mở miệng, ngươi vẫn là sinh viên, bên người không có khả năng mang theo nhiều lắm tiền…… Di, ngươi làm cái gì?” Nàng vừa nói vừa từ trong túi xách da lấy ra ví tiền, chuẩn bị cho hắn thẻ tiêu vặt.

Hậu tri hậu giác Giang Thùy Tuyết lúc này mới nhớ tới vẫn chưa cho hắn tiền mua sắm đồ gia dụng, bọn họ mấy ngày nay ăn, dùng tất cả đều là hắn tự xuất tiền túi, nàng cư nhiên một xu cũng không bỏ ra..

Thật sự là rất hồ đồ, nàng làm sao có thể dùng tiền của một cái đứa nhỏ, nàng thật sự không nên phạm vào loại sai lầm này, khó trách hắn muốn “Làm công” kiếm thêm phí sinh hoạt.

“Nghe này tốt lắm, ta có tiền, ngươi không cần lo lắng chuyện ăn uống sẽ làm ta suy sụp, ta còn có thể dưỡng ngươi rất tốt.” Hắn đem ví tiền của nàng cất lại vào trong túi xách tắc hồi chuế chuỗi hạt thu hương sắc bao da, giúp nàng mang vào.

“Thần Dương……” Nàng đột nhiên cảm thấy thực bất an, giống như hắn ngay lập tức thành thục biến thành đại nhân mà nàng không biết.

Khi nàng lộ ra vẻ mặt lo lắng, Đường Thần Dương đứng đắn không đến 3 phút liền cười hì hì hôn trộm nàng, hướng nàng thè lưỡi làm ngoáo ộp ( le lưỡi nhác ma).

“Ha! Ta Đường Thần Dương là người ra sao chứ, là bé trai mà ngọc hoàng đại đế trên cao luôn muốn chiêu tài, vẫy một cánh tay, tiền sẽ theo tới, vì rời nhà trốn đi nên ta sớm đã có chuẩn bị quỹ rời nhà, cho dù không làm việc cũng có đủ để tiêu xài cả ngày, làm cái đại gia nhấc chân mà vung tiền.”

“Quỹ rời nhà?” Nàng líu lưỡi.

Cái gia đình gì lại dưỡng ra quái tiểu hài tử như vậy, cư nhiên trước đó vì muốn rời nhà đi chuẩn bị sẵn sàng, giống như tùy thời đều có thể nói đi là đi, không hề cố kỵ.

“Ta là trợ lý với số lương không đủ chèo chống, không cần phải cố ý tới bát tiền lương của ta, đầu óc ta thông minh, phương pháp nhiều, buồn phiền không có được nơi dụng võ, dùng ta tuyệt đối là phúc khí của ngươi.” Nàng nhặt được bảo vật.

“Ngươi còn ohải đi học……” Nàng tìm lý do cự tuyệt, không hy vọng hắn trước mặt nhiễu loạn cảm xúc công tác.

“Có thời gian rảnh ta sẽ đi thờ phụng giáo sư, nhận đồng học sùng bái, thiên tài là không cần khắc khổ giáo dục, bầu trời của ta rộng lớn.” Muốn trước khi tốt nghiệp lấy văn bằng cũng không thành vấn đề.

Con cái Đường gia, bốn tiểu hài tử đều thông minh tuyệt đỉnh, chỉ số thông minh hơn người, nhảy lớp liền đọc so với hái quýt còn dễ dàng hơn. [TNN: ghét +__O ]

“Nhưng là……”

“Ai nha! Sẽ đến muộn, chúng ta đi thôi, hôm nay chạy xe thể thao được không? Ta đã một thời gian không chạm vào xe tốt, từ khi ta làm đem chàng Báo Lamborghini phá hủy, cô cô ta nàng liền nghiêm cấm ta không được đến gần tới xe của nàng nữa …… Thật sự là keo kiệt, gara có bảy, tám chiếc xe thể thao cư nhiên không cho người ta chạm vào, nàng thật sự là khó chịu nha! Chính mình còn không phải thường thường đâm xe……”

Bảy, tám chiếc…… Xe thể thao, số lượng khủng như vậy, hắn rốt cuộc là đứa nhỏ nhà nào chứ? Trên thương trường họ Đường xí nghiệp cũng không nhiều lắm, làm chủ gia đình là nữ nhân trung niên, lại phù hợp với đối tượng hình dung của hắn căn bản không có.

Đối với bối cảnh xuất thân của hắn, Giang Thùy Tuyết không khỏi cảm thấy mờ mịt, trừ bỏ biết gia đình của hắn có bốn nữ nhân, người người người mang trên mình tuyệt kỹ, những chuyện khác cũng không biết gì, nàng thật sự nên cùng hắn cùng một chỗ sao?

Cùng với sự chênh lệch về tuổi tác, lòng của nàng lại càng trầm trọng, ý cười đáy mắt nay đã chuyển thành sầu lo, nàng không thể biết được chính mình có dũng khí vượt qua cái giới tuyến cấm kỵ kia hay không nữa.

Sự thật chứng minh, Đường Thần Dương là một trợ lý đặc biệt vĩ đại, phàm là phòng khai thác, bộ phận nghiệp vụ, bộ phận tiêu thụ, thậm chí là bộ phận tài vụ, hắn đều có thừa khả năng để giao thiệp, ứng đối thoả đáng, trở thành nhân vật phong vân được chào đón nhất.

Chiêu bài tươi cười của hắn già trẻ đều sát, tuyệt không có con cá nào lọt lưới, nam nhân ái mộ hắn nghi ngờ hắn là mỹ nữ tuyệt mỹ, trong cách nói năng mang theo mị ý câu nhân, các nữ nhân xem hắn như là tỷ muội, lén hướng hắn thỉnh giáo làm như thế nào sẽ là nữ nhân có mỹ nhân vị, lấy hắn làm mẫu học tập.

Hắn là nam nhân! Đương nhiên hiểu biết nam nhân muốn cái gì, nhưng đối với phong thái cũng như tiếng lòng của nữ nhân, cũng đồng dạng rõ như lòng bàn tay, thích nghe ca ngợi, thỏ thẻ chút ít bí quyết bảo dưỡng mỹ dung, cố ý vô tình lộ ra bí mật của cấp trên, mọi người cùng nhau đến bát quái, ai còn có thể không áp sát vào người hắn?!

Bất quá đâu, hành vi quá mức bừa bãi sẽ làm cho người đỏ mắt, mà địch nhânrõ ràng nhất chính là bạn trai trước Trang Vũ Hãn của bạn gái đương nhiệm, lão hồ li âm thầm xem xiếc, không ai ngoài tổng giám đốc quải lão nhân kia, hắn ứng phó hết thảy lại có cảm giác thành tựu, khí thế không thua ai.

“Ai nha! Tiểu Dương, lại có người đưa hoa cho ngươi, đây là hôm nay lần thứ mấy rồi ?” Bó hoa tươi nở rộ.

Đường Thần Dương mặc nam trang trêu chọc suất khí rút ra một cây hoa hồng, đưa qua cho Lý thư ký bốn mươi tuổi.

“Hoa xinh đại biểu cho sự xinh đẹp của ngươi, mong ngươi có một ngày đẹp, ánh mặt trời vầng thái dương của ta.”

“A…… Thực là có thể nói, xem ngươi nói ngọt, a di hôm nay không mang đường, lần tới lại mang theo tiếp tế cho ngươi.” Mỗi ngày nhìn hắn xinh đẹp, tâm tình đặc biệt khoái trá.

Hắn ra vẻ thâm tình nói: “Vẻ đẹp của ngươi chính là mật ngọt trên đời, ta rất thích đường cùng kẹo.”

“Hảo, tan tầm phải đi mua.” Nàng xem hắn như đứa con trai mà sủng ái, nhẹ nhàng nhéo hai má xinh đẹp.

“Cảm tạ, nữ sĩ xinh đẹp .” Hắn tay điểm môi, phao cái hôn gió.

Nữ nhân là hoa, cần hảo hảo che chở, nó mới có thể kiều diễm nở rộ động lòng người.

“Ta đây đâu? Ta muốn bách hợp.” Tiểu muội văn thư tiến lên, chỉ vào lọ nước hoa bách hợp.

“Ta cũng muốn, ta cũng muốn, cây cát cánh ***tốt lắm.” Vị tiểu thư thấy phòng tài vụ rất đơn điệu, bó hoa này vừa vặn điểm tô thêm vẻ đẹp cho phòng của nàng.

“Hoa hướng dương cho phòng kế toán chúng ta, kiếm tiền phát tiền rất nặng nề.” Mọi người sắp rỉ sắt.

“Hoa hồ điệp cùng hải dụ (^^) chúng ta cầm đi, có rảnh đến tổng đài ngồi nha.” Ân, mùi hương thật thanh nhã.

“Uy! Uy! Uy! Margaret (O.O) lưu cho ta, ta vừa vặn đưa ta bạn gái……” Giảm đi một khoản phí. [–.–]

Một đám nữ nhân thưởng hoa đột nhiên giữa đường xuất hiện một đại nam nhân hơn ba mươi tuổi, hắn chân tay cực nhanh cướp đi đóa hoa mà chủ nhiệm quan hệ xã hội muốn lấy, lập tức khiến cho một trận căm phẫn.

Mùi hoa, người đẹp yêu kiều, mỹ nữ nhiều, Đường Thần Dương bị vây ở giữa nói nói cười cười, bên kia nói chuyện tâm tình, đem mọi người vui tươi hớn hở vui vẻ cười, hình ảnh hòa hợp giống như người một nhà.

Hắn am hiểu nhất là quan hệ với mọi người, mượn sức dốc lòng người, muốn biết công ty phát sinh chuyện lớn nhỏ gì, cùng nhân viên công ty hảo quan hệ chuẩn không sai được, bọn họ sẽ thành thật với nhau đem ngươi trở thành người một nhà, cái bí mật gì đều đầu đuôi gốc ngọn biết tuyệt không giấu riêng mình.

“Trêu hoa ghẹo nguyệt còn ra thể thống gì, các ngươi cũng không có chuyện gì tốt để làm sao?” Quả thực không đem công tác là chuyện phải làm.

Trang Vũ Hãn sắc mặt âm trầm vừa dứt lời, mọi người cười mỉa tan tác như ong vỡ tổ, mỗi người trên tay đều cầm một nhành hoa.

“Là thiết kế sư Trang nha! Ngươi hôm nay thoạt nhìn cơn tức có điểm lớn, cánh mũi mụn đặc biệt nổi lên rõ ràng, đợi chút có muốn ta giúp ngươi làm một chút bảo dưỡng hay không, mũi của ngươi rất nhiều dầu nhờn.” Làn da thật không tốt, nốt đậu đều toát cả ra đây.

“Ta không phải nữ nhân.” Hắn lạnh lùng ám chỉ lại trào phúng.

“Nam nhân cũng muốn bảo dưỡng mặt mũi một chút, nhìn ngươi màu da thật âm u, lông mi quá rậm, da ao động lại quá nhiều, chậc! Lỗ chân lông hảo thô, thời điểm ngươi soi gương không bị chính mình dọa đến quá sao?” Thật sự là không yêu chính mình gì cả.

Hắn mắt nghiêm khắc nhìn chằm chằm, “Ta không phải ngươi, không cần dung mạo như hoa hơi chút lấy lòng mọi người.”

“Điều này cũng đúng, là bộ dạng ngươi không xinh đẹp như ta, ngay cả làn da đều thô ráp dọa người, cho dù cải tạo toàn thân đại khái cũng không thể so một phần vạn với ta, ta thật sự không nên ở trên miệng vết thương của ngươi sái muối.” Làm người phải phúc hậu, hắn muốn bắt đầu tích đức.

“Ngươi……” Trang Vũ Hãn híp mắt, đối với tác phong ngả ngớn tức giận từ dưới đáy lòng. “Ngươi tránh ra, ta muốn tìm Tuyết nhi.”

“No,no,no, thỉnh xưng hô CEO, ở công ty không thể tùy ý gọi bừa được, tốt xấu gì người ta cũng là viên chức lương cao, ngươi sẽ đối với cấp tiền lương cho ngươi đối đãi chút cung kính, đừng cho người ta nghĩ rằng ngươi mượn giao tình, một bước lên mây.” Không được a! Nam nhân là phải dựa vào thực lực, không nên bám váy người ta.

Hắn thần sắc trên mặt chợt cảm thấy một trận lúng túng. “Ta là vì chuyện công mà đến, ngươi tốt nhất không cần ngăn trở.”

“Phải không? Bất quá ta còn là sợ ngươi lấy việc công đi quấy rầy là thật, rõ ràng đều có bạn gái rồi, lại suốt ngày giả trang một bộ dáng si tình, lại không phải đối với cấp trên yêu thương nhung nhớ, bạn gái ngươi không khiến cho ngươi thỏa mãn nha?” Đường Thần Dương vẻ mặt hoang mang nói.

“Đây là chuyện của ta cùng Thùy Tuyết, không tới phiên ngươi nhúng tay vào, tiểu quỷ lông còn chưa mọc dài cút xa một chút cho ta.” Không phải dựa vào có diện mạo bình hoa thì lấy cái gì cùng hắn so sánh.

Con ngươi đen chớp động tia sáng lóe lóe, Đường Thần Dương cười mang chút một tia lãnh ý. “Ngươi, không phải đối thủ của ta.”

“Ngươi nói cái gì?” Hắn sợ run một chút, không thể tin được xú tiểu tử diện mạo tuấn mỹ dám mở miệng nói lời điên cuồng như thế.

“Nếu ngươi thực sự giống như lời nói là ngươi yêu nàng như vậy, vậy ngươi sớm đã quăng đi cái nữ háo sắc Hạ cái gì kia rồi, mà ngươi quản chi sự sống chết của nàng cái rắm, nàng muốn nhảy lầu, nàng muốn cắt cổ tay cùng ngươi có quan hệ gì đâu, nàng chết ngươi mới có thể được như ý nguyện nhanh hơn, không cần luôn miệng nói trách nhiệm cùng lương tâm, lấy cớ, nhìn ngươi có phải đang đánh lừa chính mình hay không.

“Ai nha! Nam nhân thôi! Nên có chút ít thành thực, tuy rằng ngươi không phải thực vừa lòng với bạn gái hiện tại, thế nhưng có khả năng ngươi cần thân thể của nàng, tối hôm qua tình hình chiến tranh kịch liệt đi! Lần sau khi nếu ngươi nói là yêu ai nhất, nhớ rõ che đi vết cắn trên cổ OK, cẩn thận mới tốt! Vết máu chưa khô.” Có thể thấy được vừa từ trên giường xuống không lâu.

Mặt mũi nam nhân mất hết, ăn ở trong miệng, xem ở trong bát, ngay cả trong nồi cũng không buông tha, cưỡi lừa mà còn muốn đi tìm ngựa một mũi tên muốn bắn cả hai con chim âu là chuyện hão huyền nhất trên đời, đem chính mình trở thành hoàng đế tuyển phi, chỉ cần hắn ban ơn một chút, nữ nhân đều nên dập đầu tạ ơn.

Muốn giảm bớt ba mươi năm phấn đấu cũng không cần phải dùng loại thủ pháp không trôi chảy này đi, một bên dỗ bạn gái, một bên hướng người yêu cũ bộc lộ tâm ý, rõ ràng đối với cảm tình không chút chân thành, hắn như thế nào có được khuôn mặt bày ra loại sắc mặt giả dối này chứ?

Trang Vũ Hãn thần sắc biến đổi vội vàng lấy tay che khuất dấu răng ở cổ. “Không cần lo chuyện nhàn chán, đối với ngươi cũng không có lợi gì.”

“Nhưng là không sai, không phải sao? Con người của ta ưu điểm lớn nhất chính là theo người ta đối nghịch.” Ham mê nho nhỏ.

“Lười cùng ngươi nhiều lời, ta muốn gặp Tiểu Tuyết…… CEO.” Hắn làm bộ muốn đẩy ngừoi đang chặn đường.

“CEO đang nghỉ ngơi, ngươi chờ một lát đi.” Đường Thần Dương đưa tay đáp trên vai hắn, nhìn như chưa thi lực lại thành công ngăn cản bước chân đi tới của hắn.

“Ngươi dám ngăn cản ta?” Bất quá là cái tiểu tử lông còn chưa có mà đòi xen vào.

“Nào có ngăn cản, rõ ràng là ngươi đùa giỡn ta.” Muốn cùng hắn đấu, hắn còn sợ ngoạn không đủ nghiện.

“Ta đùa giỡn ngươi……” Trang Vũ Hãn nhất thời không phát hiện động tác hai người có chút ái muội, chờ đến khi phát hiện có chuyện không thích hợp thì đã không còn kịp rồi.

“A ── ngươi muốn đối với ta làm cái gì, ta thật sự không phải nữ nhân, ngươi không cần thoát quần áo ta, ta không có cái loại khuynh hướng này, ngươi buông tha ta đi! Chúng ta đều là nam…… Không cần…… Không cần sờ ta…… Biến thái cuồng…… Cái gì, ngươi yêu ta?! Cho dù ta là nam cũng không có cái gọi là…… Ngươi còn đưa ta hoa……”

“Câm miệng, câm miệng, ngươi đừng lại lớn tiếng ồn ào, ta cái gì cũng không có làm……” Hảo da thịt trắng nõn…… Ách, không đúng, hắn như thế nào nhìn choáng váng, tiểu tử này tuy xinh đẹp nhưng cũng là nam hài tử. [TNN: ôi~ đam mỹ!!! ***Mắt long lanh lấp lánh lập lè]

“…… Không cần nha! Cứu mạng…… Người mau tới …… Có người phi lễ…… Ngô! Mau cứu cứu ta…… Ta sắp thất trinh…… Cường bạo nha! Ô…… Không cần dùng miệng bẩn của ngươi chạm vào ta……”

Nghe được ngoài cửa có người thanh âm ầm ỹ kêu cứu mạng, Giang Thùy Tuyết đang uống ngụm trà thần trí đột nhiên bị bừng tỉnh, lại từ cửa lớn nhìn ra bên ngoài, nhìn một cái xem đến tột cùng là phát sinh chuyện gì.

Khi nàng theo tiếng la nhìn lại, hai mắt trong nháy mắt phóng đại, lộ ra ánh mắt khó có thể tin, bạn trai trước luôn luôn nhã nhặn có lễ cư nhiên một tay đè nặng đùi tiểu tình nhân, cả người dùng sức đè ép ở trên người hắn, một tay kia đỡ lấy thắt lưng của hắn, giống như là muốn…… Xâm phạm hắn? [TNN: so hot O.,O ]

Cái này không phải thật sự đi! Nhất định là ảo giác, nam nhân ở trước mặt nàng khiêm tốn có thừa lại có một mặt cuồng bạo như thế, ở trong công ty lại muốn đối với tiểu trợ lý của nàng không biết mặt mũi mà hành động.

Sau một lát cố gắng mãnh liệt hồi thần, nàng nhìn thấy nam hài quần áo không chỉnh tề, nhất thời ngực căng thẳng cảm thấy bối rối, hắn hướng nàng cầu cứu!

“Dừng…… Dừng tay! Ngươi muốn đối với hắn làm cái gì? Mau buông hắn ra, ngươi không được quấy nhiễu tình dục đối với hắn.” Đáng giận, đáng giận, mặt người dạ thú, súc sinh heo chó không bằng.

“Ta không có……” Là hắn lôi kéo ta không để.

“…… Ngươi dùng cái gì đánh ta vậy?”

Giống như đổ máu.

Giang Thùy Tuyết vội vàng buông điện thoại trong tay, nâng trợ lý đặc biệt ô ô khóc thút thít dậy.

“Ngươi càng ngày càng quá đáng, nhiều lần họp còn chưa tính, đồ án thiết kế chưa giao thì thôi đi, ngay cả người của ta ngươi cũng dám nhúng chàm.”

Nàng sẽ không lại thỏa hiệp dung túng, không cần cho hắn đặc quyền.

“Người của ngươi?!” Trang Vũ Hãn trợn to mắt, ánh mắt sắc bén.

“Ta chỉ là trợ lý, tuy rằng hắn lớn lên giống nữ nhân, nhưng dù sao cũng không phải là nữ nhân, không cần ngươi phải dính vào.” Hắn từ bao giờ thì trở nên hạ lưu như vậy, nam nữ đều không câu nệ.

“Rõ ràng là hắn hãm hại ta……”

Nàng không nghe giải thích giơ tay lên ngăn không cho hắn mở miệng. “Ta hy vọng không có làn tiếp theo, lần này chỉ cảnh cáo miệng, nếu như tái phạm, đừng trách ta không niệm tình cảm.”

“Ngươi sẽ làm như thế nào?” Trang Vũ Hãn mắt nửa híp, khóe miệng tà nghễ nhìn Đường Thần Dương.

Hắn xem nhẹ tiểu tử giảo hoạt này, xác thực hắn không nên bỏ qua.

“Vì tránh cho lại có chuyện quấy nhiễu tình dục lại phát sinh, mặc kệ ngươi có bao nhiêu tài hoa, ta đều phải vì công nhân viên trong công ty suy nghĩ mà đem ngươi khai trừ.” Đây không thể cho là ganh đua.

“Khai trừ……” Hắn đột nhiên cúi đầu cười, biểu tình trong đôi mắt không rõ ràng lắm. “Ngươi vì tiểu tử dối trá này mà trước mặt mọi người trách cứ ta, ta thật sự không đáng cho ngươi tin nhiệm như vậy sao?”

Tốt xấu bọn họ từng yêu nhau quá một hồi, lại nhận thức ít nhất đã ngoài hai mươi năm, hắn làm người, cá tính của hắn, trừ bỏ người nhà của hắn, còn có ai so với nàng rõ ràng hơn?

Cùng nàng nói chuyện tín nhiệm?! Nàng không khỏi cười lạnh.

“Mắt thấy là thật.” Nàng rất hiểu biết mị lực của nam hài bên người, ngay cả nàng đều hãm sâu vào trong đó, khó có thể tự kiềm chế.

“Khá lắm mắt thấy là thật, ta hiểu được.” Trang Vũ Hãn cười khổ. “Ta đã chuẩn bị xong bộ thiết kế đồ họa quý tới tốt lắm, đang chuẩn bị đưa cho ngươi.”

Nàng nên giải quyết việc chung gật gật đầu, “Vào đi! Chúng ta chỉ thảo luận một chút…… Thần Dương…… Đường trợ lý, ngươi không cần ở đây, đi trước sửa sang lại quần áo một chút.”

Ha! Nghĩ cũng đừng nghĩ, hắn mới sẽ không để cho bọn họ hai người cùng một chỗ. “Không được, ta muốn bảo hộ ngươi, vạn nhất hắn ở trên người ta không thỏa mãn được, ngược lại đối với ngươi xuống tay, ta muôn lần chết đều khó có thể chịu được chuyện này.”

“……”

Giang Thùy Tuyết không nói gì, Trang Vũ Hãn trừng mắt, viên chức tránh ở góc nhìn lén che miệng cười trộm, chỉ có Đường Thần Dương vẻ mặt chính khí, bày ra một bộ dạng như hổ báo, bộ dạng ta dũng cảm ta anh dũng.