Nam Nô

Chương 58



CHƯƠNG NĂM TÁM

Một hồi lâu mới nghe thanh âm lạnh lùng của Hạ Hầu Lan cất lên: “Thư nhi, phải chăng Bản vương quá lâu không trách phạt ngươi, hại lá gan của ngươi muốn trướng đại rồi?” Khóe mắt hắn lóe lên một tia đau đớn cuồng loạn, ai có thể thấu hiểu cho tình thế của hắn lúc này đây?? Người yêu thương nhất lao vào giữa chiến trường trăm bề hung hiểm, tính mệnh nhất thì nhất khắc đều có thể bị xâm hại. Trong khi đó hắn chỉ có thể mở trừng mắt đứng tại đây nhìn theo, bởi hắn là Đại tướng thống lĩnh tam quân, hắn buộc phải ở chỗ này quan sát toàn cục, phải tuyệt đối tỉnh táo đưa ra phán đoán chỉ huy trong những thời khắc trọng yếu nhất. Hắn không thể ly khai, không thể buông tay trước vận mệnh quốc gia, trước tính mệnh tam quân tướng sĩ.

Ngay thời khắc này, sâu thẳm trong lòng Hạ Hầu Lan cảm thấy chán ghét vô cùng thân phận Lạc Vương của mình, nếu hắn không phải Lạc Vương mà chỉ là một binh sĩ bình thường, hắn đã có thể tự do cùng Dịch Thủy sánh vai rong ruổi chiến trường, vung gươm giết địch, liều mạng bảo vệ hắn.

Đáng tiếc… đáng tiếc hắn không thể.

Hạ Hầu Lan khép chặt hai mắt, trong lòng thầm cầu khẩn trời xanh, phù hộ Dịch Thủy bình an trở lại. Vạn nhất… vạn nhất Dịch Thủy gặp chuyện bất trắc, hắn cũng không còn hạt Định hồn châu thứ hai khả dĩ cứu vãn nữa.

“Người kia là ai?” A Ba Kim đứng trên chiến xa hoa lệ, xuất thần nhìn chằm chằm thân ảnh mẫn tiệp đang vun vút vũ động giữa chiến trường, so cùng loài báo kiêu hùng của thảo nguyên dường như còn có phần linh hoạt hơn, đao pháp tàn khốc phảng phất như được Nộ thần nhập thể, nháy mắt đã khiến một vùng xung quanh hắn biến thành pháp trường Tu La*, thậm chí cả đám dũng sĩ trong quân cận kề sinh tử vẫn không run sợ, giờ phút này đối mặt với hắn ta tựa hồ cũng bắt đầu khiếp nhược.

“Không biết.” Tướng lĩnh đứng kế bên cũng cau mày: “Không ngờ binh sĩ của Hạ Hầu Lan cũng dũng mãnh phi thường như vậy, quân đội này đâu phải hạng vừa trải qua hai năm chiến trận triền miên, chưa được tĩnh dưỡng? Chưa nói đến tiềm lực của bọn chúng nữa, Chủ thượng có cảm thấy Hạ Hầu Lan hành xử rất phóng túng không? Cư nhiên không hề tiếc nuối bỏ ra gấp đôi điều kiện của chúng ta để đổi lấy một đám nô lệ vô dụng, căn bản không có điểm nào giống một quốc gia đã cạn kiệt quốc khố, không thể trường kỳ chống đỡ. Chủ thượng, lần này chúng ta không phải bị hố to rồi chứ?”

A Ba Kim trợn trừng cặp mắt trắng dã, nghiến răng thầm rủa cái mồm quạ đen, tên Hồn Thái này thực không hiểu hắn đang muốn nghe cái gì sao?!

“Ta hỏi ngươi hắn là ai, không mượn ngươi nhiều lời như vậy.”

Sứ thần đứng bên cạnh ngẫm nghĩ một chút rồi chợt nói: “Người kia trên mặt hình như có mấy vết sẹo rất kinh dị, nếu thần nhớ không sai, hắn hẳn chính là người hầu lần trước đứng sau lưng Hạ Hầu Lan. Không ngờ thân phận hèn mọn như vậy lại là thâm tàng bất lộ*. Có điều thật kỳ quái, hôm nay dường như thân hình hắn cao to hơn khi trước, không lẽ thần nhìn không chuẩn?”

Hồn Thái cũng bắt đầu hùa theo: “Không sai, không sai, ta thấy hắn so với lúc mới xông vào chiến trường thực sự cao hơn một ít. Tà môn a~ Thủ hạ của Hạ Hầu Lan lẽ nào biết ma pháp?!” Hắn đột nhiên có chút luống cuống quay sang A Ba Kim: “Chủ thượng, kẻ đó không chừng tinh thông pháp thuật rồi, càng lúc càng biến lớn, cuối cùng sẽ một hơi nuốt sạch toàn bộ binh sĩ của ta a!”

“Hồn Thái, sau này trở về tuyệt đối cấm ngươi đụng vào mấy thứ tiểu thuyết truyền kỳ nữa!” A Ba Kim giận run người, tên Hồn Thái này cái gì cũng tốt, hữu dũng hữu mưu, duy nhất đối với thứ tiểu thuyết truyền kỳ phỉnh người lấy tiếng, nhất hạng nông cạn lại đặc biệt thích thú, hơn nữa còn có nguy cơ càng xem nhiều càng bị tiêm nhiễm.

Hồn Thái nín thinh không dám mở miệng nữa. A Ba Kim đột nhiên lạnh lùng nói: “Hắn ta định trở về.”

Sứ thần và Hồn Thái ngẩng đầu nhìn, quả nhiên đã thấy Dịch Thủy sau khi chém giết vô số quân sĩ liên quân, lại đốn hạ năm ái tướng* rồi lạnh lùng chém lấy thủ cấp* họ, đến khi phỏng chừng tay xách không nổi nữa, hắn mới ngưng lại giây lát rồi chực quay lại hướng ban nãy, trở về.

Đến nước này A Ba Kim có lòng mến tài hơn nữa cũng không khỏi nghiến răng thống hận: “Hừ, giết xong lại muốn đi, đâu có chuyện tiện nghi như thế.” Hắn lầm bầm tới đây thì chợt rống lớn một tiếng: “Thị vệ! Đưa trọng cung* của Trẫm lại đây!”

Hồn Thái càng hoảng sợ hơn, xem ra chủ thượng nổi giận thật rồi, còn muốn thi triển Thiên Quân tiễn pháp* sở trường. Thiên Quân tiễn pháp này cái tên nói lên ý nghĩa, một mũi tên bắn ra sánh ngang ngàn quân lực, lại thêm A Ba Kim trời sinh giác quan linh mẫn, kết quả cho tới nay chưa có bất cứ kẻ nào có thể đào thoát trước mũi tên của hắn. Có điều mặc dù A Ba Kim có thần lực thiên phú nhưng sau khi thi triển tiễn pháp, cánh tay hắn cũng sẽ tê dại một hồi lâu, bởi vậy hắn không bao giờ tùy tiện thực hiện.

Thị vệ đem cung tiễn tới, A Ba Kim thoáng chốc đã chỉnh xong tư thế, cười lạnh nói: “Tên hỗn trướng, giết ái tướng của ta, thù này sao có thể không báo. Hừ, máu tẩm mũi tên của ta, nếu không phải của đại tướng một nước, cũng là của cao thủ đứng đầu võ lâm. Hôm nay ta cho một tên nô tài như ngươi một mũi tên, coi như tiện nghi cho ngươi rồi.” Lại chợt lẩm bẩm: “Không không, bản lĩnh của ngươi đáng giá Trẫm bắn ba mũi tên. Trẫm tuyệt không xem thân phận ngươi thấp hèn mà coi thường ngươi được.”

Cả Sứ thần lẫn Hồn Thái đều bị một phen toát mồ hôi lạnh, bụng nhủ thầm: ‘Lão Thiên a, tật tùy thời tùy chỗ lại một mình lẩm bẩm của chủ thượng khi nào mới hết đây? Nếu để địch nhân hay các nước liên minh biết được tật xấu của hắn, mặt mũi Hoa Lặc quốc còn để vào đâu a~’

“Chủ thượng, ngươi rốt cuộc có định bắn tên hay không? Tên kia sắp về tới quân doanh của hắn tới nơi rồi.” Thấy chủ tử còn đang xuất thần, Hồn Thái thực sự nhịn không nổi, rốt cuộc cam chịu mang tiếng lắm lời, mở miệng thúc giục.

“Chờ một chút, đợi hắn đến sát trước mặt Hạ Hầu Lan, Trẫm sẽ nhất kích tất sát*.”

A Ba Kim hùng khí ngất trời ngửa mặt cười dài: “Hạ Hầu Lan, hôm nay để Trẫm dập tắt uy phong chiến thần của ngươi, cho ngươi tận mắt nhìn ái tướng phơi thây trước mặt. Ha ha ha… Khặc khặc… Khụ khụ khụ…” khốn nỗi cười quá đắc ý, nhoáng cái đã sặc trong họng, báo hại hắn trợn mắt ho khù khụ.

—-

*Tu La: *O* Atula í ~ chiến thần trong thần thoại Ấn Độ í *O* ~

*thâm tàng bất lộ: che dấu tài năng.

*ái tướng: tướng yêu (của bạn A Ba Kim í =__= ~).

*thủ cấp: đầu Ò_Ó~

*trọng cung: là cung tên thôi :”> ~ ‘trọng’ là nặng, gọi thế chắc chỉ có nghĩa đơn giản vì cái cung của bạn Kim nó siêu nặng 8-< ~ *tiễn pháp: thuật bắn tên. (Thiên Quân = ngàn quân) *nhất kích tất sát: một tên tất giết. ***

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.