Nam Phụ Tự Có Nữ Phụ Thương

Chương 4



Nơi xa Thẩm Lạc Tiêu xem Tiết Thiên Ngưng nhìn chằm chằm vào Niếp Dao Vũ, thở dài một hơi. Vẫy vẫy tay muốn cho Tiết Thiên Ngưng đi qua. Kỳ thật chính là nghĩ cho bọn họ cơ hội ở chung với nhau.

Hắn biết rõ Nhị sư đệ chỉ là tính tình lạnh một chút thôi, nếu đã Thiên Ngưng sư muội như vậy thích Nhị sư đệ, kia tác hợp bọn họ cũng rất tốt. Nếu như khi sống mà hắn thấy hai người thành một đôi thì coi như là khi chết hắn có thể an tâm đi.

Tiết Thiên Ngưng gặp Thẩm Lạc Tiêu nhiệt tình như vậy, cũng không tiện cự tuyệt, đành phải tận lực không đếm xỉa nam chủ, hướng tới nam phụ thẳng tắp đi đến.

Ba người bọn họ đều là người nổi tiếng của Thất Tinh phái, mọi cử động có người chú ý. Mọi người nhìn Tiết Thiên Ngưng hướng tới phương hướng kia đi tới, một cách tự nhiên liền cho rằng nàng là đi về phía Nhị sư huynh, tất cả mọi người dừng lại trao đổi, yên lặng nhìn chăm chú vào nàng, chuẩn bị xem kịch vui.

Nhưng là không nghĩ tới Tiết Thiên Ngưng đi đến bên cạnh, đột nhiên quẹo khúc quanh, tránh đi bên trái thềm đá, trực tiếp từ bên phải đi lên, đứng ở Thẩm Lạc Tiêu bên cạnh. Như vậy chẳng khác nào để Thẩm Lạc Tiêu đứng giữa hai người.

Mọi người: (⊙o⊙ ). . .

Đây là tình huống gì? Thiên Ngưng đại tiểu thư đổi chiêu số, lặt mềm buộc chặt?

Thẩm Lạc Tiêu kinh ngạc nhìn Tiết Thiên Ngưng, Tiết Thiên Ngưng lộ ra một cái nụ cười ngọt ngào, "Đại sư huynh, tìm ta có việc?"

Niếp Dao Vũ cũng nhíu mi lại xoay người lại nhìn Tiết Thiên Ngưng, nhưng là Tiết Thiên Ngưng giống như không nhìn thấy hắn, chỉ là vừa cười, một bên xem Thẩm Lạc Tiêu.

Niếp Dao Vũ trên mặt không có thay đổi gì, chỉ là trong nội tâm hơi có chút kỳ quái, Thiên Ngưng dĩ vãng vừa nhìn thấy hắn sẽ quấn lấy, thế nhưng có thể làm được hoàn toàn không thấy hắn, hơn nữa vẻ mặt bây giờ của nàng...

Dáng tươi cười tự nhiên như hảo hữu của nhau có thể xuất hiện trên mặt nàng hay sao?

Niếp Dao Vũ nheo mắt lại nhìn Tiết Thiên Ngưng, cảm giác nàng trở nên không giống trước. Nhưng mà như vậy cũng tốt, không cần bận tâm vấn đề tình cảm nhàm chán làm chậm trễ việc luyện võ.

Thẩm Lạc Tiêu cũng bị thái độ của Tiết Thiên Ngưng kinh hãi, đây là cái tiểu sư muội cái mắt cao hơn đầu sao? (Su: nhận xét gì mà ghê thế anh @@. Thẩm Lạc Tiêu: *liếc cái* Có ý kiến?!. Su: *rợn tóc gáy* dạ ko có ạ... *chuồn*). Mặc dù vài ngày nay, tiểu sư muội có chút là lạ , nhưng mà bây giờ nàng hoàn toàn tựa như thay đổi một người khác.

Trước kia trong mắt nàng chỉ có Nhị sư đệ, đối với vị đại sư huynh như hắn hết sức là khinh thường, trong lòng hắn rất rõ ràng, nhưng là cũng sẽ không vì thế khó chịu, chỉ làm nàng là tiểu hài tử thôi.

Nàng bây giờ lại trở nên... Hiền hòa ? Biết điều? Hiểu chuyện ?(Su: (@@)!!! )

Trong lòng Thẩm Lạc Tiêu có cảm giác không rõ ràng lắm, tóm lại là trở nên tốt hơn. Thẩm Lạc Tiêu trong nội tâm vui mừng, xem đến tình yêu thực thật vĩ đại, có thể làm cho một người thay đổi nhiều như vậy, ngoại trừ vì người mà mình yêu mến thì không có suy nghĩ khác.

Thẩm Lạc Tiêu liếc qua một bên Nhị sư đệ, phát hiện hắn cũng đang xem Tiết Thiên Ngưng, đây chính là rất khó được tình huống. Thẩm Lạc Tiêu trong nội tâm trấn an, có cảm giác vui mừng vì nàng đã trưởng thành.

Thẩm Lạc Tiêu hỏi: "Sư muội, ngươi chuẩn bị như thế nào?"

Tiết Thiên Ngưng nghe câu hỏi này, trong nháy mắt tâm trạng rơi vào vực sâu, con mẹ nó nàng như thế nào liền có công việc bề bộn như vậy cần lo lắng đâu.

Khuôn mặt Tiết Thiên Ngưng nhăn nhó, nói lắp bắp: "Thân thể ta không quá thoải mái, cảm giác hôm nay khả năng phát huy không tốt." Đánh trước cái dự phòng châm nói sau.

Thẩm Lạc Tiêu lo lắng dò hỏi: "Thân thể không thoải mái, như thế nào không sớm một chút nói, có muốn hay không đi tìm Liễu sư thúc xem một chút?"

Liễu sư thúc, nữ tử duy nhất là Thất Tinh phái trưởng lão , đã từng đi học trường ở Băng Tâm Cốc , am hiểu y thuật.

Tiết Thiên Ngưng nghĩ thầm đúng lúc, có thể nhân cơ hội chạy đi, vừa định gật đầu.

"Liễu sư thúc lập tức tới ngay, mỗi tháng tỷ thí thì sư thúc không bao giờ đến muộn." Niếp Dao Vũ bình thản nói ra một câu, nhìn một chút Tiết Thiên Ngưng. Lại phát hiện giờ phút này nàng dùng một loại ánh mắt hận không thể nhào lên cắn chết hắn nhìn chằm chằm.

Niếp Dao Vũ trong nội tâm run lên, không biết mình nói sai ở đâu, hắn chỉ là trình bày sự thật mà thôi a.

Nhưng là Thẩm Lạc Tiêu cũng không có loại này cảm giác, hắn gặp Nhị sư đệ thế nhưng chủ động đáp lời, thật sự là quá đáng quý .

Đưa tay vỗ vai tiểu sư muội, sau đó nhường vị trí bản thân, hơn nữa phát huy tinh thần đồng đội, đẩy tiểu sư muội, để bọn họ có thể gần chút ít nói chuyện.

Vốn là có thể né ra, Tiết Thiên Ngưng bị chọc giận tức gần chết, hắn (TLT) trong chốc lát còn đẩy nàng tới hắn (NDV)-người mà nàng cực lực muốn tránh.

Tiết Thiên Ngưng sâu kín nhìn về Thẩm Lạc Tiêu, trong nội tâm phẫn hận không thôi.

Kỳ thật Tiết Thiên Ngưng sẽ rơi xuống cái loại kết cục không tốt đó cũng có ngươi ảnh hưởng trợ giúp đi, con bạn thân chết tiệt! (╰_╯ )#

Người ở chung quanh xem kịch vui, lúc Tiết Thiên Ngưng muốn tránh ra, chưởng môn Niếp Trác Hạo mang theo tất cả trưởng lão môn long trọng đi tới.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.