Nam Phúc Hắc Gặp Nữ Vô Lương

Quyển 1 - Chương 11: Chấn động



Mao Liệt Dương chận rãi kiểm tra thương thế Mao Vận Hàn, xác định Mao Vận Hàn không có việc gì, lúc sau hắn mới đến bên người Mao Chấn tiêu xem vết thương cho Mao Văn, hơn nữa, biểu tình hắn đối với Mao Trác Suất cùng Mao Chấn Tiêu hoàn toàn lơ đểnh.

Nhìn thấy thái độ Mao Liệt Dương đối với Mao Văn, Mao chấn Tiêu hỏa khí muốn công tâm.

Thật sự là thật giận, thật giận a!

Mao Liệt Dương không thèm nhìn đến lửa giận của Mao Chấn tiêu, khi hắn nhìn đến miệng vết thương của Mao Văn, mài đẹp cau lại, đối Mao chấn Tiêu nói: " muội muội thương thế quá nặng, vẫn là nên đem nàng vào phòng xem lại đi.

Mao Chấn tiêu nặng nề hừ một tiếng, hắn còn biết muội muội hắn bị thương quá nặng, vừa rồi thế nào một chút cũng không sốt ruột?

nhìn đến Mao liệt Dương bộ dáng vân đạm phong khinh, Mao chấn tiêu thiếu chút nữa nghẹn họng, hắn co biết hay không, làm bị thương Mao Văn là ai a?

Mao Liệt Dương quay lại ôn nhu đối Mao Vận Hàn nói: "Hàn Nhi, ngươi đi về trước nghỉ ngơi, có chuyện gì tìm ca ca."

Mao vận hàn im lặng gật đầu, nhìn thoáng qua Mao Trác Suất cùng Viêm Nam Thiên, trong mắt Viên Nam Thiên đầy phẫn hận, Mao Vận Hàn ôm Anh Chiêu "Khiếp đảm" hướng viện mình đi đến.

Mao Trác Suất dường như đều suy nghĩ nhìn Mao Vận Hàn rời đi vẫn không ngăn cản.

... ...... ...... ...... .....

Trở lại viện của mình, một địa phương hẻo lánh của Mao gia, lạc viện tùy rằng củ nát, bốn phía cũng coi như sạch sẽ, trước sân, còn trồng một ít kỳ hoa dị thao, trong trí nhớ, những dược tho trân quý này đều do Mao liệt Dương trồng, hạ nhân không dám khinh thường đạp hư những thứ này.

Đẩy cửa phòng ra, phòng cũng khôn giống như bên ngoài, trong phòng mọi thứ đều có, Mao Vận Hàn biết, những đãi ngộ này đều là do Mao Liệt Dương mang tới.

Mao vận hàn còn biết, trong phòng này còn có một ám thất, bên trong ám thất toàn sách, đều do Mao Liệt Dương tặng, khối thân thể này sở dĩ như vậy bác học, nguyên nhân đều đến từ những bộ sách này, đối với đều này, Mao Vận Hàn đối với Mao Liệt dương thêm một lần cảm kích.

"Chủ nhân,chỗ ngươi ở rất tồi tàn á!" Trong lòng anh chiêu độn nhiên nói.

"Tôi cảm thấy rất tốt!" Mao Vận Hàn không phải thiên chi kiều nữ, hoàng cảnh tuy nghèo túng, nhưng cũng không phải không thích nghi được, giằng co một ngày, chạng vạng đã qua, màn đêm bắt đầu tiến đến, Mao Vận Hàn thừ dịp nơi này không ai, ôm anh chiêu đi đến phòng ngủ của mình, ngồi trên giường mắt nhắm lại, hai chân xếp bằng thầm vận chuyện đấu khí cùng huyễn lực của mình.

Nhìn đến mao Vận Hàn như vậy vận chuyển lực lượng trong cơ thể mình, nó nhịn không được nói: "Ta nói a, ngươi đây nghĩ muốn Nhất Phi Trùng Thiên hả? Đồng thời vận chuyển đấu khí cùng huyền lực?"

Mao vận hàn mê mang mở mắt ra, nàng làm sao biết thế giới này tu vi luyện như thế nào?

Anh chiêu một trận nổi giận, ( diendanlequydon-teenBany)đành phải chậm rãi chỉ dẫn mao vận hàn.

Mao vận hàn tuy rằng có thể song tu, nhưng nàng khế ước anh chiêu, tổng giảng lại, nàng trước mắt huyễn lực mạnh hơn đấu khí rất nhiều, nhờ anh chiêu chỉ dẫn, Mao Vận Hàn chân chính mở ra huyễn lực tu luyện, huyễn lực ở trong cơ thể Mao Vận Hàn đã thông 180 nguyệt đạo trong cơ thể, một đạo văn trận thăng cấp thoáng hiện dưới chân Mao Vận Hàn, bởi vì thăng cấp , cấp bậc cũng không cao nên cũng không làm người khác chú, qua vài canh giờ lại bởi vì khế ước thần thú, Mao vận hàn từ sơ cấp huyền huyễn sư thăng lên thành trung cấp huyền huyễn sư, vẫn chưa chịu dừng lại.... ...

Lần naỳ thoáng hiện một cái văn trận sáng bóng khá lớn, Mao Vận Hàn may mắn vì chỗ ở của nàng vô cùng hẻo lánh, tạm thời không ai phát hiện, trải qua hai lần thăng cấp, Mao Vận Hàn biết, lần sau nếu muốn thăng cấp phỉ rời xa Mao gia mới được.

Ở Lan Đức đế quốc, 15 tuổi liền trung cấp huyền huyễn sư, loại này côi như thi6n phú không tồi, phải biết rằng, tỷ tỷ của nàng hiện giờ 17 tuổi cũng mới trung cấp huyền huyễn sư mà thôi.

Loại này tuổi nếu trở thành cao cấp huyền huyễn sư, xem như là thiên tài, tỷ như Viêm Nam thiên.

Mao Vận hàn ở một buổi tối môt cái phế vật liền trở thành trung cấp huyền huyễn sư, lấy này tốc độ xem như như nghịch thiên, cho nên, sau khi thăng cấp, Mao Vận Hàn vận chuyển huyễn lực trong cơ thể như thế nào cũng không có gì biến hóa, mao vận hàn biết, nàng không thể nóng lòng cầu thành, hết thảy chỉ có thể dựa theo tự nhiên, căn cơ vững chất mới trọng yếu.

Đôi mắt mở ra, Mao Vận Hàn thu hồi hai chân, bởi vì trong cơ thể có huyền lực, làm cho mao vận hàn cảm giác được thể lực dồi dào, cho dù ban đêm, tầm mắt cũng dị thường rõ ràng.

Mao vận hàn trong miệng hộc ra một ngụm trọc khí, nghĩ đến những chuyện xảy ra trong ngày, làm cho nàng mê mang. . . .

Này, chẳng lẽ thật sự liền ở thế giới này tu luyện sao?

Cổ tu, ngươi ở đâu?

Ở Mao Vận Hàn khi vẻ mặt trở nên mê mang, anh Chiêu đang ngủ bên chân Mao Vận Hàn đột nhiên mở mắt, nhìn Mao Vận Hàn tử quang chợt lóe mà thở dài.

Mao Vận Hàn đến bên cưa sổ nhìn ánh trăng, mặc dù không biết cổ tu ở đâu, nàng còn muốn sống sót tại thế giới này, nhớ tới thái độ Mao Chấn Tiêu đối với nàng, Mao vận hàn nheo nheo mắt.

Thân ảnh chợt lóe, phía trước cử sổ đã không còn thấy bóng dáng Mao Vận Hàn, thân là một sát thủ, cho dù thế giới này tu vi nàng không cao nhưng nàng biết phải làm như thế nào che dấu hơi thở mình, linh hoạt tránh thoát ám vệ Mao gia, Mao Vận Hàn ẩn núp vào viện Mao chấn tiêu.

Mao vận hàn thật cẩn thận đẩy mái ngói, mọi thứ trong phòng đập vào mắt, thấy rõ tình cảnh trong phòng, Mao Vận Hàn tâm hồn không khỏi bị chấn động.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.