Nam Thần Biến Thành Mèo

Chương 4



Sau khi ăn xong cơm tối, Tề Thiệu Diễn quả nhiên cảm giác tinh thần của mình tốt hẳn ra, bước chân cũng không mềm nhũn như trước. Hắn thong thả chậm rãi bước đến phòng bếp, tiếng nước chảy ào ào, Lục Thiền miệng ngâm nga điệu hát dân gian, tay rửa bát, bộ dáng thích ý giấu không được.

Lục Thiền quay đầu liền thấy Tề Thiệu Diễn nhìn mình chằm chằm, theo bản năng ngừng hát, cô cười tự giễu, đại khái là còn quen với thói sinh hoạt một mình, dẫn đến bây giờ nhìn thấy một con mèo đều có tính cảnh giác cao như vậy.

Cô vẩy vẩy bọt nước trên đầu ngón tay, vươn một tay ôm lấy Tề Thiệu Diễn, cười híp mắt vuốt lông cho hắn, ôm hắn ngồi xuống trên ghế sô pha, hai người ngồi đối mặt nhau, bộ dáng thoạt nhìn rất nghiêm túc. Tề Thiệu Diễn có chút không hiểu hành động của cô, ngơ ngác nhìn, đôi mắt ngây thơ mang theo ánh sáng ngời, lập tức khiến Lục Thiền che miệng bật cười một tiếng.

“Khụ, hiện tại chúng ta nên thảo luận một chút về tên của em “

Trong lòng Tề Thiệu Diễn đột nhiên xuất hiện cảm giác bất an mãnh liệt.

“ Ừm. . . . Cà Rốt. . . . . Cải Trắng. . . . . . Khoai Tây. . . . . . Bí Đao, em cảm thấy ưng ý tên nào?

Tề Thiệu Diễn tê liệt ngã xuống ghế sô pha.

Vì sao đều là tên thức ăn ? Đã vậy còn đều là thức ăn chay, có thể đổi thành tên một loại thịt được không? Tên sườn cũng hay đấy!

Tề Thiệu Diễn bất tri bất giác rơi vào suy nghĩ, liền hoàn toàn quên đi cái tên uy vũ hùng bá của chính mình.

Lục Thiền quơ quơ đầu, cúi xuống trước mặt hắn, nhìn cả người toàn màu trắng, búng tay một cái, nhìn hắn cười nói: “Gọi là cải trắng đi, rất hợp với em. “

Tề Thiệu Diễn ngẩng đầu, nhìn Lục Thiền tươi cười chói mắt, cố hết sức đem ngón giữa đưa ra.

Wtf ?

Lục Thiền ngây sững nhìn Tề Thiệu Diễn vặn vẹo lông mày, bộ dáng lực bất tòng tâm, hoàn toàn không để ý Tề Thiệu Diễn mất nửa ngày bỏ công bỏ sức khinh bỉ cô. Cô một phen ôm nó, phì cười cọ cọ đám lông xù mềm mại kia: “Ô oa, chào mày Cải Trắng, chị tên Lục Thiền, xin chỉ giáo nhiều. “

Tề Thiệu Diễn ở trong lòng Lục Thiền cũng không giãy dụa, hắn mặt không chút biểu tình, yên lặng tự thôi miên bản thân: quen là tốt rồi, quen là tốt rồi.

--- ------ ------ --------

Lục Thiền ôm Cải Trắng xoa bóp hồi lâu mới buông tha cho hắn, mở ra laptop ngồi xếp bằng trên ghế sô pha, tóc búi cột gọn gàng lên cao, giống như một cô nhóc xinh xắn mà đáng yêu. Cô chà xát tay, vẻ mặt nhiệt huyết dâng trào, mở ra một văn bản trống, cười ha hả nói: ” Đến đây đi, hôm nay ít nhất phải viết cho xong bản dàn ý.”

Tề Thiệu Diễn một bên lười biếng ghé vào sô pha, nghe được những lời này liền ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Lục Thiền hưng trí dạt dào xóa xóa viết viết.

Thì ra là một. . . tác giả mạng sao ? Nếu mà như vậy, có thể giải thích rõ ràng vì sao hôm nay là ngày thứ hai bận rộn nhất mà cô có thể ngồi ở nhà nghịch mèo.

Tề Thiệu Diễn có chút hăng hái đi đến bên cạnh cô, khi nhìn đến những dòng văn lúc ngắn lúc dài này, ánh mắt đặt trên người Lục Thiền không khỏi có chút kinh ngạc.

Tuy rằng đây chỉ là một phần dàn ý, nhưng lại giống như một miếng bánh gato nhỏ, ăn miếng thứ nhất liền không kịp chờ đợi, tức khắc muốn ăn miếng thứ hai. Ngay tại cái thời đại văn học mạng tràn lan đầy đường này, những văn tự linh động mà hấp dẫn như thế tựa như hơi thở tươi mát đập thẳng vào mặt, lại có đại khí hào hùng của nam tử. Tề Thiệu Diễn không khỏi nhớ tới tác giả thần bí đến giới tính cũng không rõ mà Tề Tiểu Uyển đặc biệt thích - Trà Trà, tuy hai người nhưng văn phong thật ra có chút tương tự.

Tề Thiệu Diễn thoáng nhìn, thấy tầng dưới bàn trà toàn là sách, cùng với bìa sách chói lọi những chữ , >, phiên bản nào cũng có, lộn xộn nằm phía dưới.

Tất cả đều là tác phẩm của Trà Trà.

Không lẽ Lục Thiền...đang bắt chước phong cách sáng tác của Trà Trà ? Ánh mắt Tề Thiệu Diễn nhìn qua càng thêm phức tạp.

“ Nữ chính đem nam chính bảo hộ ở sau người…..hình như có cái gì sai sai ?

Vô nghĩa, nữ chính cường tráng như vậy, sinh ra nam chính để làm chi ?

“A…trong tiểu thuyết ngôn tình viết như thế nào nhỉ, nữ chính nhấc lên cằm nam chính, không đúng không đúng, là nam chính nhấc lên cằm nữ chính…..Quái, tại sao phải nâng cằm người khác lên để làm chi, tư thế lỗ mũi hướng lên trời đẹp thế cơ à ?

“Phốc --”

Đầu óc cô gái này tuyệt đối có vấn đề.

Ở trên bàn phím gõ lạch cạch được hơn mười phút, Lục Thiền kêu rên một tiếng, đem laptop vứt sang một bên, chạy vào phòng sách cầm một cuốn sổ nhỏ cùng bút đi ra, nằm sấp trên sô pha viết viết vẽ vẽ một chút, trong miệng còn lẩm bẩm cái gì. Tề Thiệu Diễn không có nghe rõ ràng, nhưng lại thấy rõ ràng.

Cánh tay của cô chống đỡ nửa người trên, ngòi bút linh hoạt nhảy múa. Chẳng qua bởi vì cô nằm úp sấp , áo trước ngực rớt xuống, một mảng như ẩn như hiện không chút phòng bị chui vào tầm nhìn của Tề Thiệu Diễn.

Tề Thiệu Diễn đơ người một giây, lặng lẽ thu hồi tầm mắt, vùi đầu vào trong sô pha. Khụ, cho dù hiện tại là một con mèo, nhưng cũng phải là một con mèo nhân phẩm tốt, giữ mình trong sạch, loại chuyện nhìn lén này hắn rất khinh thường.

May mắn trên mặt toàn là lông, bằng không sẽ khó giải thích một con mèo vì cái gì tự nhiên đỏ mặt.

Thực sự không thể sơ suất!

Chuông điện thoại di động của Lục Thiền đột nhiên vang lên, cô ngẩn người, đặt bút xuống, đứng dậy lôi điện thoại từ trong túi, nhấn nút nghe máy, mở loa ngoài rồi để trên bàn trà, sau đó lại nằm sấp trên sô pha viết viết vẽ vẽ.

“Ê”

Điện thoại bên kia có chút ồn ào, giọng điệu An Thư có chút chói tai ở trong căn phòng vắng vẻ vang lên.

“ A Thiền, mày toi rồi “

“ Hả? “ Lục Thiền dừng tay một chút, ngơ ngác quay đầu nhìn di động trên bàn trà.

Ngay cả Tề Thiệu Diễn cũng ngẩng đầu liếc cô một cái.

“ Khụ khụ, tao nói thẳng nha. “ Thanh âm An Thư nghe có chút vui sướng khi người khác gặp họa , “Em họ tao vừa ý mày.”

Lục Thiền ngây người, chớp mắt một cái, theo bản năng lặp lại lời của An Thư: “ Vừa ý tao?”

“ Đúng vậy! Mày không biết đâu, sáng sớm hôm nay thằng nhóc chặn tao ở cửa, đòi đầy đủ thông tin về mày, nhưng mà mày yên tâm, cái bí mật to lớn mày là nhà văn tao vẫn chưa nói đâu, ngay cả weibo tao cũng đưa hàng giả luôn!”

Vì sao làm nên chuyện tình mất mặt như vậy mà còn dám dùng giọng điệu đắc chí này ? Lục Thiền giơ tay vỗ vỗ trán, giọng điệu trở nên có chút cứng ngắc: “ Ai cho mày làm thế ?”

Đối phương lại không chút nào để ý tâm trạng thay đổi của cô, cười hì hì thấp giọng làm nũng: “ Ai nha A Thiền! Thông tin trọng yếu của mày tao không có tiết lộ, không có việc gì đâu, hơn nữa không thể làm người yêu thì làm bạn bè cũng được, về sau gia chơi mạt chược vừa vặn cũng không ba người thiếu một người, nếu thực sự thành người yêu thì tao chính là bà mai của tụi mày a, thật tốt nha. Ai nha không phải mày đang tức giận đấy chứ ?”

Nhìn không được cái kiểu làm nũng cùng cầu xin tha thứ giả tạo của An Thư, Lục Thiền trong lòng tức giận liền nhạt dần, cô không biết làm thế nào đành thở dài, giọng điệu buông lỏng:” Về sau ….không cho phép có lần thứ hai! Cũng không được lừa tao đi xem mặt nữa, rõ chưa ?”

“ Biết rồi, tao thề! Đây là lần đầu tiên, cũng là lần cuối cùng !” An Thư vui vẻ ra mặt, hướng miệng về phía điện thoại hôn một cái, chẹp một tiếng rồi lưu loát cúp máy.

Cúp xong điện thoại, Lục Thiền không còn hứng thú viết vẽ, tùy ý đặt vở cùng bút trên bàn trà, mềm nhũn nằm úp sấp trên ghế sô pha cùng Tề Thiệu Diễn mắt to trừng mắt nhỏ.

Thì ra đêm qua là bị lừa đi xem mặt sao ? Tề Thiệu Diễn nghĩ vậy, khóe miệng không khỏi ….ngoéo một cái.

Lục Thiền thấy cái mũi hồng nhỏ phía đối diện co rụt lại, đôi mắt xanh lam trong suốt hơi nheo, cái miệng nhỏ nhắn còn giơ lên, lập tức bị kích thích. Cô bổ nhào tới đem Tề Thiệu Diễn ôm vào trong ngực, không để ý đến ánh mắt hoảng sợ của đối phương mà chà đạp hắn một phen. Thời điểm bị Lục Thiền ôm chặt vào ngực, Tề Thiệu Diễn theo bản năng nhắm hai mắt lại, đúng, phi lễ chớ nhìn!

Nếu hiện tại hắn lấy thân phận con người đứng trước mặt cô, hắn hẳn sẽ phóng ra ánh mắt lạnh lẽo, nói: “Cô gái, cô đây đang đùa với lửa.” Nhưng mà hiện tại hắn chỉ dám nói lời cầu xin nhỏ bé : “Cô gái, đừng có chà đạp ta nữa. “

Hắn khi xưa so với hiện giờ sao mà khác xa nhiều thế!

Sau khi làm mèo mới cảm khái làm người không dễ, ở trong nhà Lục Thiền ở nửa ngày, hảo cảm của hắn đối với Lục Thiền cũng không thừa lại bao nhiêu, nếu hắn có thể mở miệng nói chuyện hắn sẽ nói hai điều. Thứ nhất, hỏi bạn thân kia một chút, tại sao đầu óc hắn lại sai lầm tới mức coi trọng Lục Thiền. Thứ hai, hắn phải thông báo với bệnh viện thú y, lên án nơi này có người chuyên hành hạ mèo.

Động một tí là bắt đầu chà đạp, không phải hành hạ mèo thì là gì ?

Tề Thiệu Diễn nghĩ tới sau này có thể chính mình phải trải qua cuộc sống như vậy, liền tỏ vẻ trái tim thiện lương của mình thật nhỏ bé, rất mệt mỏi, thật muốn yên tĩnh làm một mỹ miêu tử. ( chém đấy )

Lục Thiền từ trước đến nay đều ngủ muộn, cô không đi làm cho nên giờ giấc trong cuộc sống không hề có quy luật, trước kia cô cũng không quan tâm mấy. Thời gian ở nước ngoài có mẹ già trông coi thật tốt, hiện tại sống một mình nên càng ngày càng phóng túng.

Chẳng qua đang lúc Lục Thiền rung đùi đắc ý xem phim truyền hình, trong lúc lơ đãng liền thấy Cải Trắng bộ dáng mơ mơ màng màng, cái đầu nhỏ gật lên gật xuống, mỗi lần ngã xuống ngay lập tức bật dậy giữ vững thân mình, xoay đi xoay lại.

Lục Thiền thiếu chút nữa cười ra tiếng. Hình như Cải Trắng mới sinh được ba tháng, hẳn đang còn là trẻ sơ sinh, nó ban ngày chạy qua chạy lại theo sau cô ( Anh ấy không thừa nhận ) hiện tại khẳng định là mệt mỏi. Lần đầu tiên Lục Thiền sinh ra cảm giác muốn che chở một sinh mệnh nhỏ, lặng lẽ tắt TV, chuẩn bị mang Cải Trắng đi ngủ.

Trước lúc đi ngủ, Lục Thiền mặt mày cong cong, mở cameras bằng điện thoại hướng về phía Cải Trắng liên tục chụp vài tấm, sau đó yên lặng đăng một bài lên weibo rồi nhẹ nhàng ôm Cải Trắng vào phòng ngủ.

Trà Trà: Ta muốn cố gắng sống chung với vật nhỏ Cải Trắng này, chăm sóc nó thật tốt .

[ Hình ảnh ] [ Hình ảnh ]

Lục Thiền chui vào ổ chăn, cô sợ Cải Trắng bị cảm lạnh, đặt nó cạnh gối, dùng chăn nhẹ nhàng cuộn lại. Cải Trắng đã dần dần ngủ say, nhưng Lục Thiền vẫn còn chưa buồn ngủ, cô từ bện cạnh giường lấy điện thoại mở weibo. Khoảng chừng hai phút, đã có mấy chục bình luận. Lục Thiền trốn trong ổ chăn thấy chuông thông báo bình luận trên mạng vui tới mức thiếu chút nữa cười ra tiếng.

-- Lần đầu tiên chia sẻ nha ! Thì ra Trà ca đang nuôi mèo ?

-- Không cần nói nhiều ! Trà đại ca cũng là thành nhân viên trong cộng đồng tôi tớ cho loài mèo rồi !

-- Mèo thật đáng yêu nha ! Đây là mèo Ba Tư phải không, *hốt hoảng*, Trà đại ca nói buồn nôn như vậy, làm người ta bổ não ra Trà đại ca cùng Cải Trắng mười vạn chữ yêu hận tình thù !

-- Hốt hoảng hồng hồng hỏa hỏa*, lầu trên không cô đơn đâu !

-- Trà ca đặt tên cũng quá vô tâm đi ! Cải Trắng 233*. Ta cảm thấy ta biết một bí mật thật to lớn, Trà ca chắc chắn thích ăn cải trắng.

-- Nghe nói Trà ca định viết tiểu thuyết tình yêu phải không ? Thật chờ mong !

-- Thật chờ mong + 1

-- Thật chờ mong + 10086

-- Trà ca lần đầu đăng weibo liền náo nhiệt như vậy, tin tưởng sau nàyTrà ca thường xuyên hoạt động trên weibo, đảm bảo không ngừng khoe Cải Trắng.

-- 233*, bộ dáng Cải Trắng mơ màng thật đáng yêu! Trà nhà ngươi còn thiếu sủng vật không ? Là cái loại đã trải qua cuộc sống đại học có khả năng tự lo liệu ấy ? Tự ứng cử.

-- Trà ca mau buông con mèo kia ra, nuôi ta đây này !

(*) 2333 = Hốt hoảng hồng hồng hỏa hỏa = ngôn ngữ mạng TQ. Nghĩa nó như là ahihi ấy :3

……

Lục Thiền che miệng cười trộm nửa ngày, tâm trạng cô rất tốt, thuận tay trả lời vài người, xong đem Cải Trắng lôi vào trong lòng mình, nhìn bộ dáng nhỏ mơ mơ màng màng, hơi thở thanh thiển mà đều đều, lòng của cô mềm mại đến rối tinh rối mù, cẩn thận sờ sờ lại sợ đánh thức nó, trong bóng đêm cứ như vậy ngắm nhìn Cải Trắng thật lâu thẳng đến khi buồn ngủ mới chậm rãi khép hai mắt lại.

Một đêm không mộng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.