Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 36-1: Tiễn Tần lão gia (p1)



Tô song song chau mày nhìn Tần mực, có điểm không kịp phản ứng, trong lòng kinh ngạc nói : tiểu cầm thú này trở mặt tốc độ cũng quá nhanh!

Tần mực nói xong quay đầu lại, đưa lưng về phía Tô Song Song,truyện chỉ được đăng duy nhất tại diễn đàn có chút phiền muộn vươn tay về phía sau đầu bứt tóc, vàu sợi tóc rơi xuống, hiện ra một phần thưa thớt.

Tô song song nhìn chằm chằm bóng lưng Tần Mặc, trong một khắc, thấy anh cũng không muốn thu hồi lời nói, liền tức giận đem tạp dề ở trên người tạp dề lấy xuống, hung hăng vứt trên người Tần Mặc.

Cô cắn răng một cái, cố dùng lời lẽ ác độc nói: "Tốt! Tôi còn không muốn lại bị anh nô dịch đâu! Thật sự là rất tốt!"

Nói xong Tô Song Song xoay người đi về phòng mình, vẫn không quên phát tiết đập cửa rầm một cái. Nếu bạn đang đọc truyện không phải diễn đàn thì đây chính là truyện ăn cắp mà không xin phép Trong nháy mắt đó, thân thể của Tần Mặc vẫn cứng ngắc nãy giờ hơi run rẩy một chút sau đó khôi phục lại như bình thường.

Tô song song trở lại phòng mình, tức giận đi đi lại lại vài vòng, cuối cùng chịu không nổi uất ức, gào khóc lên một tiếng, ngửa đầu ngã vào trên giường của mình.

Cuộn mình vào bên trong chiếc chăn mềm mại, mới cảm thấy thân thể như bị buộc chặt nãy giờ mới được giãn ra.

Nhưng là ngay sau đó, hồi ức lại ùa về hình ảnh cô và Tần Mặc từng đụng chạm trên giường, khi ấy anh bị lạnh nên cô đã cho anh mượn chiếc chăn này.

Hơi thở bỗng trở nên nóng bỏng, tim đập cũng nhanh hơn, hô hấp chợt dừng lại, cô đưa hai tay cầm lấy tóc, ảo não ở trên giường lăn qua lộn lại lăn qua lăn lại.

Cô như thế nào đột nhiên cảm thấy thích ngược như vậy chứ!

Ý tưởng kia đột nhiên nảy lên trong lòng khiến cô cả kinh,lập tức ngồi dậy nhìn chằm chằm vào tường, lập tức khóc không ra nước mắt , chẳng lẽ mấy ngày nay bị Tần Mặc nô dịch nên giờ xuấ hiện nô tính

. Cô hự một tiếng, lại ngã lên trên giường, cuối cùng quá mệt mỏi, mới đem Tần mực và mọi điều liên quan đến anh ra khỏi đầu.

Tô song song vừa đi, Tần Mặc nhìn Như Hoa chạy đến vây quanh anh, vươn tay vuốt bộ lông ướt sũng của nó, động tác vô cùng dịu dàng, lông mày nhíu chặt nãy giờ mới giãn ra được một chút.

Sáng sớm hôm sau Tô song song theo phản xạ có điều kiện tỉnh dậy, mơ hồ rửa mặt xong, mặc quần áo tử tế đang muốn mở cửa đi đến phòng bên cạnh để nhận Như Hoa.

Lúc mở cửa, cô ý thức được cái gì liền mở to hai mắt, ngay sau đó lại nhắm mắt lại rồi hít vào một hơi thật sâu, ở trong lòng hung hăng khinh bỉ nô tính của mình.

Đang muốn đóng cửa, chợt nghe phòng bên cạnh truyền đến tiếng mở cửa, cio sợ tới mức tay run lên, vội vàng muốn đóng cửa lại.

Một bàn tay to trực tiếp chặn lại cánh cửa, ngay sau đó Tần mực trưng ra vẻ mặt lạnh lẽo như bị đóng băng ngàn năm nhìn cô.

Tô song song thật cẩn thận nuốt nước miếng một cái, ngẩng đầu không e dè nhìn chằm chằm Tần Mặc, thái độ thực xa cách hỏi: "Có chuyện gì sao?"

Tô song song đã nghĩ kỹ, nếu muốn làm việc với nhau, cô cũng không thể trốn tránh Tần Mặc, nếu phải gặp mặt, cô liền hào phóng đối mặt, không thể để anh hiểu lầm là cô đang tránh mặt anh.

Tần Mặc vẫn chau mày như cũ, mặc một thân âu phục màu đen, lặng lẽ đứng ở đó

Tô song song nhớ tới, hôm nay là ngày là đưa Tần lão gia xuất ngoại, cô dời tay khỏi cửa, chờ Tần Mặc mở miệng.

Nếu Tần Mặc không lên tiếng, cô liền vụng trộm đi xem Tần lão gia, nếu anh lên tiếng, cô sẽ cùng đi, bất quá cô là không có ý định chủ động cùng Tần Mặc nói chuyện .

Tần Mặc cũng buông tay đang giữ cửa ra, cúi đầu xuống nhìn khuôn mặt quật cường của Tô Song Song, giật giật khóe miệng: "Đi đưa ông nội."

Tô song song thực ra cũng muốn đi ra ngoài , cho nên cũng không cần thay quần áo, cô đi ra ngoài đóng cửa lại, sau đó ngửa đầu, trực tiếp ưỡn ngực ngẩng đầu đi về phía thang máy, một ánh mắt dư thừa cũng không chịu nhìn Tần Mặc.

Tần Mặc nhìn Tô song song, thấy cô không hề muốn nói gì dư thừa, cũng không nói không rằng, hai người từ đầu đến cuối đều trầm mặc, mãi cho đến lúc đã ở ngoài sảnh sân bay, Tô song song đột nhiên dừng bước.

Tần mực cũng theo đó ngừng lại, đứng ở phía sau cô nửa bước, hơi hơi nghiêng đầu nhìn cô.

Tô song song hít một hơi thật sâu, tựa hồ đang gian nan lựa chọn, sau đó lui nửa bước, đứng ở bên cạnh Tần Mặc, vươn tay đặt ở cánh tay của anh.

Cô ngẩng đầu lên quét ánh mắt qua Tần Mặc một cái, mặt không chút thay đổi như chẳng có gì khác lạ, mở miệng nói: "Đi thôi!"

Tô song song nói xong, hơi hơi dùng lực, Tần Mặc liền theo cô cùng nhau đi lên phía trước, trong mắt chậm rãi thu hồi sự thất vọng.

Tô song song đi vào sân bay, cũng không hỏi đến vị trí của Tần lão gia, bởi vì sau đó có một số người mặc đồ đen vây quanh họ .

Hơn nữa cô đã thấy Bạch Tiêu đang đỡ thắt lưng ông nội, còn nói chuyện gì đó chọc cho ông nội cười ha ha.

Ở phía ngoài cùng, đám người mặc đồ đen thấy Tần Mặc đến, cung kính hô một tiếng: "Tần thiếu gia! Tần thiếu phu nhân!"

"!" Tô song song đầu tiên là hoảng sợ, ngay sau đó cảm giác được tầm mắt từ bốn phía của đám người này đổ đến, cô lại cảm thấy không biết nói gì, cô khi nào mà đã trở thành thiếu phu nhân của bọn họ !

". . . . . ." Tô song song theo bản năng đã nghĩ buông tay đang kéo cánh tay Tần Mặc ra, Tần Mặc nhìn ra ý đồ của cô, tay cô vừa mới động một chút, Tần Mặc liền vươn tay kia ra chụp lên tay cô, đeo lại vào cánh tay anh, làm cho cô không thể động đậy nữa.

Tô song song còn chưa tới có phản ứng gì, Tần lão gia tử ngồi trên xe lăn đã nhìn thấy, cao hứng hướng tô song song phất phất tay, khí sắc rất tôt, thanh âm cũng to: "Song song! Cháu đã đến rồi, mau tới đây ngồi, đứng mệt nhọc!"

Tô song song thế này mới nhớ tới, chính mình hiện tại thân phận là một phụ nữ có thai, vội vàng cười đi qua, tự nhiên muốn lại rút tay ra, Tần Mặc lại vẫn đang không buông tay, cùng cô đi mau hai bước.

"Ông nội." Tần Mặc lạnh lùng xuất phát từ lễ phép kêu một tiếng, ngay sau đó liền quay đầu nhìn sang một bên.

Tần lão gia cũng sớm đã thành thói quen lạnh nhạt với sự lạnh nhạt của anh, căn bản đều không có nhìn anh, vẫn cười tủm tỉm nhìn tô song song, sau đó vươn tay vỗ vỗ một bên ghế dựa.

Tô song song giật giật tay, lúc này Tần Mặc rốt cục cũng buông lỏng cánh tay để cô rời đi.

Tô song song vội vàng cười tủm tỉm tiến đến bên cạnh Tần lão gia, vừa muốn ngồi xuống, Tần lão gia nhất thời liền nhíu mày, ý không vui khẽ quát một tiếng: "Chờ một chút."

Tô song song ngây ngẩn cả người, ở đây tất cả mọi người cũng ngây ngẩn cả người, tô song song theo bản năng đã cảm thấy là Tần lão gia nhìn ra cô không mang thai, lập tức chột dạ đứng lên.

Tần lão gia quay đầu nhìn về phía Tần mực, ra tiếng đưa đến: " ghế dựa này lạnh, tại sao có thể để cho phụ nữ có thai như vậy ngồi xuống, mau đưa áo khoác cởi ra, để Song Song ngồi lên!"

". . . . . ." khuôn mặt lạnh lẽo của Tần Mặc giằng co cùng Tần lão gia, mày nhíu lại quả thực có thể bóp chết ruồi bọ .

Tô song song vừa nghe chuyện, nhẹ nhàng thở ra, cô hiện tại cùng Tần Mặc xem như không đội trời chung, cô ước gì Tần lão gia tử giáo huấn anh ta không coi ai ra gì, đứng ở bên cạnh cũng không mở miệng.

Bạch Tiêu nguyên bản cũng tính xem kịch vui , nhưng là vừa thấy Tần lão gia cùng Tần mực hai người trong lúc đó giao hội tầm mắt quả thực muốn phụt ra tia lửa .

Anh sợ đem Tần lão gia tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe, vội vàng cười hì hì cởi áo khoác, muốn hòa hoãn hai người.

Bất quá anh còn chưa có mở miệng, Tần Mặc liền thu hồi tầm mắt, yên lặng cởi áo khoác, sau đó tự mình dải lên ghế, ý bảo tô song song ngồi xuống.

Tô song song trong lòng còn nghẹn tức, từ đầu tới cuối đều không nhìn Tần Mặc.

Cô trực tiếp ngồi xuống, còn cảm thấy chưa hết giận, ở trên áo anh dùng sức nhéo xoay, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi quay đầu cùng Tần lão gia tâm sự.

Tần Mặc bình thản đứng phía sau tô song song, sắc mặt cực kỳ khó coi, Bạch Tiêu đem một nửa áo khoác bị kéo ra mặc lại trên người, khóe miệng mang ý cười nhìn thoáng qua tô song song lại nhìn thoáng qua mặt đen của Tần Mặc, khóe miệng nâng lên ý cười càng sâu.

Toàn bộ câu chuyện của Tần lão gia và tô song song , vốn không có để ý tới Tần mực, mãi đến lúc Tần lão gia sắp lên máy bay.

Tần lão gia lôi kéo tay Tô song song, từ trong lồng ngực lấy ra một chiếc vòng ngọc trong suốt đeo vào tay cô.

Tô song song đang muốn cự tuyệt, vừa thấy Tần lão gia cao hứng, liền tạm thời đeo vòng ngọc, làm ông không mất hứng, trong chốc lát sẽ đem trả lại cho Tần Mặc thì tốt rồi.

"Cháu dâu! Hãy chăm sóc thân thể của mình cho tốt, nếu Tần Mặc bắt nạt cháu thì phải gọi cho ông nội ngay, ông sẽ dạy bảo nó!" Tần lão gia lôi kéo tô song song, ân cần dặn dò.

Tần lão gia nói xong lại dùng lực vỗ vỗ tay tô song song, thái độ có chút trịnh trọng, sau đó thu hồi tay, ý bảo có thể đi rồi.

Đôi mắt Tô song song trong phút chốc liền đỏ, cô cắn môi, cố tỏ ra tươi cười, hướng về phía Tần lão gia nở nụ cười, nhu thuận nói: "Ông nội, người yên tâm, chờ ông trở về, ông còn có đích tôn cùng chơi đùa ."

"Tốt tốt!" Tần lão gia cười, đôi mắt đều phải nheo thành một đường , lại phất phất tay, mới quay đầu lại.

Tô song song vội vàng hướng theo, mới dừng lại, nhìn Tần lão gia dần dần biến mất ở tầm mắt của mình, rốt cục nhịn không được, cô vội vàng vươn tay lau nước mắt.

Tần Mặc vẫn đứng ở bên cạnh nhìn cô, lạnh nhạt vẫn duy trì trong mắt, lại có chút phiền chán bất an, anh muốn vươn tay đem cô ôm vào lòng lý, nhưng là thân thể lại quật cường đều không có động đậy dù chỉ một chút.

Bạch Tiêu nhìn theo Tần lão gia đi vào, thu hồi ánh mắt liền thấy Tần Mặc trưng ra vẻ mặt phiền chán bất an, ý cười trong mắt càng sâu.

Tô song song hít hít cái mũi, trực tiếp xoay người nhìn về phía Tần Mặc, vươn tay ra lấy chiếc vòng ngọc ra, cô cho dù không hiểu gì, cũng có thể nhìn ra vòng ngọc này nhất định rất quý giá.

Tần Mặc lại đột nhiên vươn tay cầm lấy cổ tay cô, ngăn lại động tác của cô, trong giọng nói không có cảm tình nói: "Ông nội đưa cho cô thì cứ cầm đi.".

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.