Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 36-3: Tiễn Tần lão gia (p3)



"Ông nội." Tần Mặc lạnh lùng xuất phát từ lễ phép kêu một tiếng, ngay sau đó liền quay đầu nhìn sang một bên.

Tần lão gia cũng sớm đã thành thói quen lạnh nhạt với sự lạnh nhạt của anh, căn bản đều không có nhìn anh, vẫn cười tủm tỉm nhìn tô song song, sau đó vươn tay vỗ vỗ một bên ghế dựa.

Tô song song giật giật tay, lúc này Tần Mặc rốt cục cũng buông lỏng cánh tay để cô rời đi.

Tô song song vội vàng cười tủm tỉm tiến đến bên cạnh Tần lão gia, vừa muốn ngồi xuống, Tần lão gia nhất thời liền nhíu mày, ý không vui khẽ quát một tiếng: "Chờ một chút."

Tô song song ngây ngẩn cả người, ở đây tất cả mọi người cũng ngây ngẩn cả người, tô song song theo bản năng đã cảm thấy là Tần lão gia nhìn ra cô không mang thai, lập tức chột dạ đứng lên.

Tần lão gia quay đầu nhìn về phía Tần mực, ra tiếng đưa đến: " ghế dựa này lạnh, tại sao có thể để cho phụ nữ có thai như vậy ngồi xuống, mau đưa áo khoác cởi ra, để Song Song ngồi lên!"

". . . . . ." khuôn mặt lạnh lẽo của Tần Mặc giằng co cùng Tần lão gia, mày nhíu lại quả thực có thể bóp chết ruồi bọ .

Tô song song vừa nghe chuyện, nhẹ nhàng thở ra, cô hiện tại cùng Tần Mặc xem như không đội trời chung, cô ước gì Tần lão gia tử giáo huấn anh ta không coi ai ra gì, đứng ở bên cạnh cũng không mở miệng.

Bạch Tiêu nguyên bản cũng tính xem kịch vui , nhưng là vừa thấy Tần lão gia cùng Tần mực hai người trong lúc đó giao hội tầm mắt quả thực muốn phụt ra tia lửa .

Anh sợ đem Tần lão gia tức giận ảnh hưởng đến sức khỏe, vội vàng cười hì hì cởi áo khoác, muốn hòa hoãn hai người.

Bất quá anh còn chưa có mở miệng, Tần Mặc liền thu hồi tầm mắt, yên lặng cởi áo khoác, sau đó tự mình dải lên ghế, ý bảo tô song song ngồi xuống.

Tô song song trong lòng còn nghẹn tức, từ đầu tới cuối đều không nhìn Tần Mặc.

Cô trực tiếp ngồi xuống, còn cảm thấy chưa hết giận, ở trên áo anh dùng sức nhéo xoay, tìm một tư thế thoải mái nhất rồi quay đầu cùng Tần lão gia tâm sự.

Tần Mặc bình thản đứng phía sau tô song song, sắc mặt cực kỳ khó coi, Bạch Tiêu đem một nửa áo khoác bị kéo ra mặc lại trên người, khóe miệng mang ý cười nhìn thoáng qua tô song song lại nhìn thoáng qua mặt đen của Tần Mặc, khóe miệng nâng lên ý cười càng sâu.

Toàn bộ câu chuyện của Tần lão gia và tô song song , vốn không có để ý tới Tần mực, mãi đến lúc Tần lão gia sắp lên máy bay.

Tần lão gia lôi kéo tay Tô song song, từ trong lồng ngực lấy ra một chiếc vòng ngọc trong suốt đeo vào tay cô.

Tô song song đang muốn cự tuyệt, vừa thấy Tần lão gia cao hứng, liền tạm thời đeo vòng ngọc, làm ông không mất hứng, trong chốc lát sẽ đem trả lại cho Tần Mặc thì tốt rồi.

"Cháu dâu! Hãy chăm sóc thân thể của mình cho tốt, nếu Tần Mặc bắt nạt cháu thì phải gọi cho ông nội ngay, ông sẽ dạy bảo nó!" Tần lão gia lôi kéo tô song song, ân cần dặn dò.

Tần lão gia nói xong lại dùng lực vỗ vỗ tay tô song song, thái độ có chút trịnh trọng, sau đó thu hồi tay, ý bảo có thể đi rồi.

Đôi mắt Tô song song trong phút chốc liền đỏ, cô cắn môi, cố tỏ ra tươi cười, hướng về phía Tần lão gia nở nụ cười, nhu thuận nói: "Ông nội, người yên tâm, chờ ông trở về, ông còn có đích tôn cùng chơi đùa ."

"Tốt tốt!" Tần lão gia cười, đôi mắt đều phải nheo thành một đường , lại phất phất tay, mới quay đầu lại.

Tô song song vội vàng hướng theo, mới dừng lại, nhìn Tần lão gia dần dần biến mất ở tầm mắt của mình, rốt cục nhịn không được, cô vội vàng vươn tay lau nước mắt.

Tần Mặc vẫn đứng ở bên cạnh nhìn cô, lạnh nhạt vẫn duy trì trong mắt, lại có chút phiền chán bất an, anh muốn vươn tay đem cô ôm vào lòng lý, nhưng là thân thể lại quật cường đều không có động đậy dù chỉ một chút.

Bạch Tiêu nhìn theo Tần lão gia đi vào, thu hồi ánh mắt liền thấy Tần Mặc trưng ra vẻ mặt phiền chán bất an, ý cười trong mắt càng sâu.

Tô song song hít hít cái mũi, trực tiếp xoay người nhìn về phía Tần Mặc, vươn tay ra lấy chiếc vòng ngọc ra, cô cho dù không hiểu gì, cũng có thể nhìn ra vòng ngọc này nhất định rất quý giá.

Tần Mặc lại đột nhiên vươn tay cầm lấy cổ tay cô, ngăn lại động tác của cô, trong giọng nói không có cảm tình nói: "Ông nội đưa cho cô thì cứ cầm đi."

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.