Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 38: Nhất định không mở miệng



Kỳ thật cho đến bây giờ Tô Song Song không thể hiểu được thái độ của cô đối với Tần Mặc luôn khác biệt.

Giờ phút này, cô không nghĩ đến việc Tần Mặc chiếm tiện nghi của mình là hành vi đáng xấu hổ đến thế nào, ngược lại cô nghĩ tới ngày hôm sau nếu anh ta không nhớ rõ, cô sẽ rất khó chịu.

“Hả?” Tần Mặc thấy Tô Song Song từ nãy giờ vẫn không nói gì, bắt đầu buồn bực đứng lên, anh hừ nhẹ một tiếng, mang theo hơi thở ấm áp pha hương rượu phả vào mặt cô.

Tô Song Song bình thường không uống rượu, bây giờ bị mùi rượu dày đặc ở trước mặt suýt nữa làm cho say. Cô nuốt nước bọt, trong lòng cân nhắc, lời này phải nói như thế nào cho Tần Mặc không hiểu lầm, chứ nhỡ thú tính anh ta lại nổi lên nữa.

Ngay lúc đôi môi mỏng lạnh lẽo của Tần Mặc sắp dán lên môi của Tô Song Song, cô liền luốn cuống, bối rối nói: “Việc đó, anh là hàng xóm tốt bụng, là sếp tổng đáng kính.”

Tô Song Song nói xong cẩn thận quan sát nét mặt của Tần Mặc. Chỉ tiếc cơ thể hai người quá gần nhau nên cô có chút khó chịu khi nhìn, hoàn toàn không thấy rõ gương mặt của anh, nhưng có thể cảm nhận được dường như cơ thể Tần Mặc khẽ dừng lại.

Cô đảo đảo mắt, nghĩ lại câu nói của cô dường như rất hiệu quả và có ích, một cách giả tạo, cô bồi tiếp câu nữa: “Lòng tôi vẫn trung thành với thần tượng!”

Sắc mặt Tần Mặc vẫn không tốt lắm, Tô Song Song khẽ môi, trong lòng có chút mệt mỏi, nói thêm: “Tôi nghĩ anh là bạn tốt của tôi!”

Cái câu “bạn tốt” chính là cô bị bức đến nói ra, là nói bậy thôi, cô cảm thấy mình nói ra từ “bạn bè” lớn như vậy mà cứ như ném cành ô liu. Nhưng như vậy cũng như cùng Tần Mặc giải quyết rồi, chắc anh ta sẽ không nổi điên nữa đâu!

Nhưng Tô Song Song không biết, chính cái câu “bạn tốt” cuối cùng đó, đã đem toàn bộ sự mong chờ trong lòng Tần Mặc đập nát.

Anh đem cánh tay chống xuống, cúi đầu nhìn chăm chú vào mắt cô, thấy cô không giống như nói dối, trong đôi mắt đào hoa hiện lên sự đau xót mà chính anh của không phát hiện ra.

Tô Song Song vừa thấy Tần Mặc như vậy, không biết vì sao trong lòng cũng cảm thấy khó chịu theo, cô há miệng thở dốc, không biết nên nói gì, bởi vì cô không biết lời mình vừa nói có chỗ nào sai.

Hiện tại Tô Song Song không muốn nghĩ tới quan hệ giữa cô và Tần Mặc là gì, nói chính xác hơn là cô không dám nghĩ tới.

Bởi vì cô thấy được cô cùng Tần Mặc là hai người vô cùng xa cách. Nhất là khi biết anh chính là thần tượng của mình, Tô Song Song tuy rằng ngoài mặt tỏ ra ghét bỏ, nhưng trong suy nghĩ thì vô cùng ngưỡng mộ anh, nên không dám suy nghĩ lung tung.

Tần Mặc đột nhiên hỏi như vậy, Tô Song Song đương nhiên hiểu được, nhưng vì những quy định mà cô không cho bản thân ích kỉ nghĩ đến bản thân.

“Được…” Tần Mặc phun ra một chữ thật dài, mùi thơm của rượu phun lên mặt Tô Song Song, mang đến một luồn hơi nóng.

Ngay sau đó cơ thể còn đang ở trên người cô xoay một cái, trực tiếp nằm ngay bên cạnh, anh nhắm mắt lại, hơi thở nặng nề: “Cô đi đi, ngày mốt có mặt ở công ty.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.