Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 45-1: Cách xa cô một chút (1)



Tô Song Song nằm trên chiếc giường cứng rắn, cảm giác mình từ từ tiếp nhận câu nói của Tần Mặc thật tốt, bởi vì lời nói này đối với cô chứa một lượng tin tức rất lớn.

Tần Mặc muốn cô tráo đổi phòng trọ? Sau đó cô phải nằm trên chiêc giường cứng rắn khiến cô khó ngủ này? Mà Tần Mặc, người đàn ông to lớn cao một mét tám lại phải nằm ở chiếc giường nhỏ xíu màu trắng, đầy ắp búp bê của cô?

Tô Song Song khẽ run rẩy một chút, cảm giác đầu càng đau hơn, cô muốn gào lên một tiếng: Ông trời! Ông trêu đùa tôi phải không? Không bằng ông một sét đánh chết tôi đi!

“Đùng đùng!” Bên ngoài một tiếng sấm vang lên, Tô Song Song sợ tới mức suýt chút nữa là thét lên, cũng may cô phản ứng chậm, khi cô muốn la lên, thì sợ hãi đã qua đi.

Tô Song Song chưa hoàn hồn vỗ vỗ ngực mình, hai tay tạo thành chữ thập, vội vàng nói: “Ông trời, tôi không dám nói lung tung nữa! Tôi sai rồi!”

Tần Mặc đứng ở bên cạnh nhìn Tô Song Song lầm bầm, anh không kiên nhẫn đưa tay chỉ về cây gậy đặt ở bên cạnh giường : “Khi tôi không ở đây, cô dùng cái này.”

Tô Song Song quay đầu nhìn chiếc gậy rồi nhìn Tần Mặc, kéo ra một nụ cười khó coi: “Việc kia, khi ngủ tôi cẩn thận một chút không được sao? Cũng không quấy rầy đến giường của anh.”

Tô Song Song vừa nói vừa đưa tay vỗ vỗ xuống giường, chiếc giường lập tức phát ra âm thanh nặng nề: “Thùng thùng!” rõ ràng là một chiếc nệm cũng không có nha!

Tần Mặc không không đáp lại lời cô, tiến đến ngồi vào chiếc ghế bên cạnh, bắt đầu vẽ vời một chút, không nhìn cô.

Tô Song Song nhìn về bóng lưng của anh, bĩu môi, dựa vào đầu giường, chán nản cầm lấy môt quyển sách rồi đọc.

Hai người không nói gì, Tô Song Song khi thấy tiêu đề “Kinh tế học” to đùng trên quyển sách, không mở đến trang thứ hai, lại bắt đầu mệt mỏi.

Tô Song Song cắn cắn môi, nhớ kỹ tên của cuốn sách này, sau đó dường như cũng không sợ bản thân bị mất ngủ nữa rồi!

Tô Song Song từ từ đi xuống, bỗng nhớ tới hình như vẫn chưa thay áo ngủ, cô lại từ từ đi lên, nhìn bóng lưng của anh, cũng không có ý mở miệng.

Tô Song Song tính toán cũng không thể như vậy cả đêm được, cô từ từ đi xuống, thế nhưng chiếc giường cứng rắn, áo ngực meo meo trước ngực thấm mồ hôi cũng ẩm ướt, mặc một ngày một đêm cũng khó chịu rồi.

Cô thở dài, lại từ từ tiến lên trên, định đem áo ngực meo meo cởi ra, vậy mà tay chỉ vừa từ thân áo đi tới, chưa kịp tháo đai an toàn của áo ngực meo meo, Tần Mặc nghe động tĩnh liền quay lại. (ta thấy chị này nãy giờ trượt lên trượt xuống hoài nha :3 )

Ánh mắt hai người chạm nhau giữa không trung, Tô Song Song sửng sốt, ánh mắt Tần Mặc đảo qua xuống phía dưới, cũng sửng sốt một chút, Tô Song Song nhìn theo ánh mắt của Tần Mặc liền ngây ngốc cúi đầu.

Ở góc độ này, thật giống như cô đang nắm lấy ngực mình, Tô Song Song lập tức kêu thầm: Thần linh ơi.

Cô vội vàng thu hồi tay, kéo chăn lên che cơ thể, cho dù da mặt bình thường có dày đến mức nào, thì lúc này gương mặt nhỏ nhắn cũng trở nên đỏ bừng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.