Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 45-2: Cách xa cô một chút (2)



“Việc đó… Tôi nghĩ là nên đi thay áo ngủ, anh thấy thế nào?” Tô Song Song che chăn, nhỏ giọng lẩm bẩm, hiện tại mặt của cô đã nhăn lại như chiếc bánh bao rồi.

Cô cảm thấy bản thân trước ai cũng có thể mắt mặt được, nhưng không nghĩ tới lại mất mặt ở trước tên tiểu cầm thú!

Bởi vì Tần Mặc thật sự đã nhìn thấy hết tất cả các loại mất mặt của cô, cô cũng không nghĩ để anh thu thập hết một túi biểu cảm nha! Cô sẽ không còn mặt mũi mà nhìn mọi người mất!

Tần Mặc hơi sửng sốt một chút, lúc này mới phản ứng được, đúng là đã quên đưa áo ngủ cho cô, anh không nói gì thêm, liền đứng dậy đi về phía cửa, mở toang cửa, một lát sau lại trở lại.

Tô Song Song đợi một lúc, không thấy bên ngoài có động tĩnh gì, không xác định được Tần Mặc trở lại hay chưa, liền vén chăn lên, vừa nhìn lên đã thấy anh đem tới chiếc váy ngủ màu trắng tinh của cô.

Mà nằm quang minh chính đại trên váy là chiếc quần nhỏ của cô, Tô Song Song nuốt nước bọt một cái, tim của cô lúc này đã đập kêu lên thành tiếng.

Cô nhắm mắt lại, cực kỳ ảo não, cô không nên để Tần Mặc đi lấy áo ngủ giúp mình, cô vội vàng vươn tay đem quần nhỏ cùng váy ngủ trên tay anh kéo vào trong chăn.

Tô Song Song dự định sẽ trốn trong chăn để thay đồ, nhưng chưa kịp làm gì, đùi phải của cô bỗng truyền đến một trận đau đớn, cô lập tức nằm bò trên giường, kêu lên một tiếng đau đớn.

Tần Mặc nhanh chóng xốc chăn lên, nhìn thấy nét mặt của Tô Song Song, tự mình gây họa, làm sao tránh được.

Tần Mặc đương nhiên biết rõ vì sao Tô Song Song lại ngượng ngùng, anh ngược lại không để ý, rốt cuộc giải thích một câu: “Ngày đó cô giúp tôi, coi như hôm nay tôi đền đáp.”

Kháo!*

Phản ứng đầu tiên trong lòng của Tô Song Song là thốt ra chữ này, trò đùa còn có thể đền đáp, quả thật não của tên tiểu cầm thú này rất khác biệt với người bình thường.

Tô Song Song nhất thời nghĩ cô và Tần Mặc trong lúc đó căn bản không phải khác nhau về tuổi tác, mà giống như không thể vượt qua hố sâu! Nếu muốn nhảy xuống hố sâu, không chết thì cũng tàn tật.

Cô thật sự không nghĩ sẽ cùng Tần Mặc tráo đổi lần thứ hai, cô nằm lỳ trên giường, định đợi đến khi chân cô đỡ một chút, sẽ đắp chăn lên rồi thay quần áo.

Nhưng không ngờ Tần Mặc rất thông minh, anh không nói gì, trực tiếp ra tay.

Tần Mặc lật Tô Song Song lại, cô sợ tới mức lập tức lấy hai tay vòng qua ôm lấy ngực, vẻ mặt cảnh giác nhìn chằm chằm anh, cô nuốt nước bọt một cái, điệu bộ khóc không ra nước mắt nói: “Việc kia… Ngày đó chuyện tôi lột đồ coi như tôi đã chịu thua thiệt rồi, anh cũng không cần báo đáp làm gì!”

Tần Mặc lập tức liếc mắt xem thường, cầm lấy áo ngủ và quần nhỏ bị cô nhét ở một bên rồi đặt trước ngực cô, sau đó trực tiếp bế cô lên, hướng về phòng vệ sinh.

“Ngồi trên bồn cầu, từ từ thay đồ đi.” Tần Mặc nói xong liền đặt Tô Song Song lên trên bồn cầu, sau đó đi ra, còn không quên đóng kỹ chiếc cửa kiếng bán trong suốt.

“…” Tô Song Song nhìn chiếc tường trong nhà vệ sinh có bề mặt là kiếng bán trong suốt, gương mặt lập tức xạm lại, vội vàng nhìn ra phía ngoài một chút, không thấy hình dáng của Tần Mặc, cô thở phào nhẹ nhõm, nhanh chóng thay đồ.

Bộ đồ cô đang mặc mang theo mùi thuốc đông y mà bệnh nhân hay uống, thật sự rất hành hạ thần kinh của cô, hơn nữa áo ngực meo meo và quần nhỏ cũng ẩm ướt, dính trên người thật sự rất khó chịu.

Tô Song Song không suy nghĩ nhiều nữa, cẩn thận thay đồ, vừa mới ngẩng đầu, đã thấy Tần Mặc đứng ở cửa, cô suýt chút nữa đã la to lên, nhưng nhìn kỹ lại mới thấy anh đưa lưng về phía mình.

Tô Song Song lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cô cũng cảm thấy tiểu cầm thú không phải loại người mất hết nhân tính, đi nhìn trộm con gái thay quần áo.

“Tôi thay xong rồi.” Tô Song Song giả vờ tỉnh táo nói một tiếng. Tần Mặc nghe thấy liền quay lại, mở cửa, rồi sau đó rất tự nhiên ôm lấy cô.

Anh mặc áo tay lửng màu đen, mà Tô Song Song chỉ mặc một chiếc váy có dây đeo nhỏ xíu, bởi vậy khi ôm, cánh tay hơi lạnh của anh lại chạm vào chiếc đùi trắng noãn của cô.

Lạnh giá đột nhiên truyền tới, khiến toàn thân Tô Song Song nổi cả da ốc, hai người bỗng chốc rơi vào xấu hổ.

Cũng may Tần Mặc kịp thời phản ứng, im lặng giả vờ như chưa từng xảy ra chuyện gì, ôm Tô Song Song đi về phía giường nghỉ, vẻ mặt của anh lạnh lẽo, nhưng động tác của tay lại rất dịu dàng.

Đắp chăn cho cô xong, Tần Mặc ngồi trên ghế, dường như đang vội vàng làm gì đó.

Mà Tô Song Song vừa rồi được phục vụ như Lão Phật Gia nên mắt mở to trừng trừng như cũ, giống như chưa lấy lại được tinh thần sau khi “da thịt gần gũi”.

Nhưng cuối cùng, không biết lúc nào cô ở trong “sợ hãi” mà ngủ mất.

Sáng sớm hôm sau, Tô Song Song vừa mở mắt, liền thấy lưng của mình so với đùi phải còn đau hơn! Cô lẩm bẩm một tiếng, ôm chăn, gương mặt vô cùng đau đớn.

Bây giờ cô nghĩ Tần Mặc nhất định cố ý, để cô ngủ trên chiếc giường cứng chính là để trả thù những hành động trước kia của cô đối với anh… Tô Song Song nhíu mày một cái, những hành động gì thì cô chưa nghĩ ra. Bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.

Tô Song Song sửng sốt một chút, quay đầu nhìn thoáng qua, trong nhà trọ không có hình bóng của Tần Mặc, cô cảm thấy có khả năng anh quên mang chìa khóa.

Cô một tay nắm lấy chiếc gậy bên giường, chống lấy cơ thể, đi ra mở cửa, vừa mới mở cửa, trong nháy mắt thấy Thẩm Ôn Uyển đang chuẩn bị gõ cửa lần nữa, Tô Song Song ngay tức khắc thấy được chuyện lớn.

Thẩm Ôn Uyển nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu tươi cười, nhưng khi nhìn thấy người mở cửa là tô song song, bộ dáng kiều mị tươi cười trong nháy mắt biến thành dữ tợn.

Thẩm Ôn Uyển nhìn Tô Song Song chỉ mặc một chiếc váy ngủ dây nhỏ xuất hiện ở nhà trọ của Tần Mặc, lập tức nổi giận, cô cắn răng hỏi một câu: "Tần thiếu đâu?”

Tô Song Song còn có chút mơ hồ, theo bản năng liền nói: "Ở trên giường của tôi đó!”

Tô Song Song nói xong những lời này thấy một chút cũng không có sai, Tần Mặc đúng là ngủ trên giường của cô, thế nhưng khi nghe vào trong tai của Thẩm Ôn Uyển, lại biến thành khiêu khích trắng trợn, cô không kìm chế mà gầm nhẹ: "Tô Song Song. Cô! Cô!”

Bộ dáng cô ta giương nanh múa vuốt giống như muốn xông tới bóp cổ Tô Song Song, Tô Song Song sợ đến muốn đóng cửa, Thẩm Ôn Uyển kéo lại chốt cửa, dùng sức lôi kéo.

Tô Song Song một tay chống gậy, một tay kéo cửa, bị Thẩm Ôn Uyển lôi kéo như vậy, thân thể không vững, vô ý thức liền ngã xuống phía trước.

Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc, cửa phòng sát vách mở ra, ngay sau đó có hai bàn tay vươn tới, ôm lấy eo nhỏ mảnh khảnh của Tô Song Song, dừng một chút rồi ôm cô vào trong ngực.

Tô Song Song sau một lúc choáng váng, lúc phản ứng kịp đã bị Tần Mặc ôm ngang.

Thẩm Ôn Uyển thấy anh tới, vội vàng đè xuống tực giận trong lòng, khôi phục lại vẻ mặt dịu dàng quyến rũ, Tô Song Song nhìn thấy không khỏi nể phục trong lòng, tốc độ biến đổi sắc mặt này có thể biểu diễn trong rạp xiếc rồi!

Tần Mặc ôm Tô Song Song lạnh lùng liếc nhìn cô ta, vừa mở miệng giọng nói đã lạnh lùng, ngay cả Tô Song Song cũng chưa từng nghe thấy: “Trách xa cô ấy ra.”

Thẩm Ôn Uyển vốn còn mang theo một chút chờ mong nhìn Tần Mặc, thế nhưng vừa nghe anh nói lời này, cả người giống như đi trong gió rét, cơ thể run lên mạnh mẽ, sau đó bày ra vẻ mặt đau thương nhìn anh.

Tô Song Song thật tình không muốn nôn ra, nhưng bộ dạng của Thẩm Ôn Uyển như vậy thật sự quá làm ra vẻ, giống như Tần Mặc đã làm chuyện ác tày trời với cô ta vậy, cô ở ngoài nhìn vào, cũng hiểu được biểu hiện của Thẩm Ôn Uyển quá ư giả dối!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.