Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 52-1: Hiểu lầm xảy ra (1)



Người thư ký cũng đi ra ngoài theo bọn họ, nhìn Tô Song Song và Âu Dương Minh, ánh mắt vẫn không nhịn được quan sát tìm hiểu quan hệ giữa hai người.

Tô Song Song dù không quay đầu lại nhưng vẫn luôn cảm nhận được sau lưng như đang có mũi nhọn chỉa vào mình. Trong lòng cô khẽ thở dài, xem ra thư ký nhất định sẽ báo lại với Tần Mặc về chuyện cô bị ngã.

Đằng nào cũng nhất định sẽ bị mất mặt, cô nên điều chỉnh tâm tình thoải mái, quay đầu nhìn Âu Dương Minh, thỉnh thoảng nói vài câu liên quan đến manhua với anh ta, bầu không khí nhìn vô cùng hòa hợp.

Thư ký đưa Tô Song Song và Âu Dương Minh đến cửa thang máy, cung kính gập người xuống, Tô Song Song cũng khom người đáp lễ theo bản năng.

Lúc cúi người xuống, thân thể cô không khống chế được thăng bằng muốn ngã, Tô Song Song mới nhớ ra bây giờ cô là người bị thương, không thích hợp làm động tác quá mạnh.

Thế nhưng cô nhận ra điều này quá muộn, Tô Song Song không nhịn được suy nghĩ, nếu đứng cạnh mình là tên cầm thú kia thì tốt rồi, cô còn có thể túm áo anh ta.

Nhưng lúc này bên cạnh cô lại là Âu Dương Minh, cô thật sự chẳng xuống tay được, lỡ đâu không cẩn thận cô kéo cả quần áo anh ta xuống thì làm sao bây giờ!

Ở thời điểm nghìn cân treo sợi tóc, trong lòng Tô Song Song thở dài, cô đã chuẩn bị tâm lý đón nhận kết cục tiếp xúc thân mật với mặt đất.

Không nghĩ tới khi cô chống tay chuẩn bị ngã xuống, đột nhiên bên hông trở nên căng thẳng, cô cảm giác được mình bị một sức lực nào đó kéo lên. Thoáng một cái, Tô Song Song liền ngã vào trong lồng ngực cường tráng ấm áp của người đàn ông.

Tô Song Song cũng ngay lập tức kịp phản ứng, Âu Dương Minh cứu cô nhưng theo bản năng cô lại đưa tay ra ngăn cách giữa hai người, đến khi nhìn lại đã thấy cô đang bày ra tư thế phòng bị với Tô Song Song đưa tay đẩy ngang người Âu Dương Minh ra, cô liền cảm thấy thân thể anh ta cứng lại trong nháy mắt, cô biết rõ động tác này của mình đã làm tổn thương người khác.

Tô Song Song vội vàng thu tay về nhưng giữa hai người vẫn duy trì khoảng cách như cũ. Cô ngẩng đầu cảm ơn anh rồi ngồi xổm người xuống nhặt cây nạng lên.

Thư ký vẫn đứng cạnh nãy giờ nhìn thấy vội nhặt cây nạng nhanh hơn Tô Song Song một chút, đang muốn đưa tới cho cô. Nhưng mới vươn tay ra, Âu Dương Minh đã giơ tay trái nhận lấy. Động tác này của anh khiến cho Tô Song Song và thư ký đều vô cùng nghi hoặc.

Chỉ thấy tay Âu Dương Minh cầm nạng, di chuyển cơ thể đến đối mặt với Tô Song Song, tay phải vẫn giữ hông cô, hơi dùng sức nhấc lên, Tô Song Song liền cảm thấy áp lực dưới chân giảm đi.

“Tốt hơn nên để tôi đỡ cô ra ngoài đi, nếu lại lảo đão muốn ngã thì làm sao bây giờ?!”.Âu Dương Minh nói hết sức thản nhiên, Tô Song Song cảm thấy nếu mình từ chối lần nữa, thì người khác còn cho rằng cô đang nghĩ nhiều.

Cô đang do dự thì Âu Dương Minh đã cười ôn hòa mở miệng như đã nhìn thấu được tâm trạng lo lắng của cô:“Không cần phải để ý nhiều vậy, chỉ là bạn bè trợ giúp lẫn nhau, các nhân viên bị thương hành động bất tiện tôi cũng sẽ giúp họ. Coi như tôi đang học tập Tần tổng lấy việc giúp người làm niềm vui.”

Tô Song Song nghe vậy có chútnặng nề, cô nhanh chóng nhớ đến khuôn mặt nhăn nhó của Tần Mặc, nuốt nước miếng mà bi ai nghĩ: Tần Mặc đâu phải loại người lấy việc giúp đỡ người khác làm niềm vui, chẳng qua anh ta chỉ thấy cô còn chút giá trị để chèn ép nên mới như vậy.

Tô Song Song nghĩ vậy nhưng cũng chẳng nói ra miệng, dù sao bên cạnh còn có gian tế của Tần Mặc – thư ký. Cô cười khan một tiếng, ý muốn bảo cô tán thành với lời nói của Âu Dương Minh.

Trong lòng cô nghĩ, đây cũng có thể coi là đang nịnh bợ Tần Mặc.

Hy vọng lúc thư ký báo cáo với Tần Mặc có thể thêm chi tiết này vào, nói không chừng khi Tần Mặc chê cười cô cũng còn nhớ đến tình cảm này.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.