Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 76-2: Một âm mưu lớn (2)



Editor: Rinn lùn

Mặt Tô Mộ không cảm xúc cầm quần áo của Tô Song Song, quay đầu nhìn cô, một bộ chỉ hận không thể rèn sắt thành thép, chỉ tay vào thức ăn trên bàn đã sắp nguội: "Mau ăn đi! Đừng tưởng rằng có thể đi bộ thì chân đã khỏi hẳn, cẩn thận lưu lại di chứng sau này!"

Tô Song Song khóc đến mức đầu óc choáng váng, nghe Tô Mộ nói vậy, còn chưa phản ứng kịp, chờ đến lúc Tô Mộ hừ lạnh một tiếng, rốt cuộc cô mới lấy lại tinh thần đi đến, há miệng to ăn cơm.

Nhưng khi tầm mắt đảo qua rau cải xanh, nhất thời sắc mặt Tô Song Song cũng thay đổi thành màu xanh theo, mặc dù cái này rất dinh dưỡng, nhưng dù sao cũng phải cho cô một miếng thịt béo chứ!

Tô Mộ đi ra từ phòng vệ sinh, nhìn thấy bộ dáng như chưa thỏa mãn dục vọng của Tô Song Song, ngồi xuống hừ lạnh: "Đừng có mà không hài lòng, chị đây vì muốn tốt cho cô, nên mới ăn chay với cô, nếu không thích, ngày mai một chút thịt cũng sẽ không có!"

"Đâu phải! Tô Tô là tốt nhất." Tô Song Song nghe vậy, vội vàng nhét hai miếng thịt nạc đáng thương vào miệng, hàm hồ không nói rõ: "Tô Tô, tôi không theo chủ nghĩa ăn chay giống như cô, không có thịt tôi thật sự sống không nổi."

"Bướng bỉnh! Chờ hôm sau cô kiểm tra lại, bác sĩ nói không thành vấn đề, tôi sẽ dẫn cô xuống quán ăn, cho cô ăn thịt thoải mái! Nếu mà nuốt không trôi, xem tôi xử cô như thế nào!"

Tô Mộ dơ quả đấm, bạo lực nói một câu, sau đó cúi đầu ăn cơm.

Tô Song Song vừa nghĩ tới bàn đầy thịt, nước miếng liền từ từ chảy ra ngoài, cô nuốt ực một cái, lại cúi đầu xuống nhìn cải xanh thanh đạm, càng không muốn ăn.

"Ồ! Đúng rồi! Có một chuyện vui." Tô Mộ vừa nói vừa móc ra hai tờ phiếu từ túi áo mình, để lên bàn, đẩy về phía Tô Song Song.

"Bạn của tôi cho hai vé tắm suối nước nóng, ngày mai hai chúng ta đi hưởng thụ một chút!"

Tô Song Song đang phấn đấu ăn cải xanh trong chén, nghe tới suối nước nóng, nhất thời lanh lợi đứng lên, đôi mắt tròn trừng to, vội vàng cầm hai tờ phiếu, nhìn qua, miệng há thành hình chữ o vì kinh ngạc.

"Tô Tô... Tô Tô... Đây là khách sạn suối nước nóng năm sao đó! Sao cô lại có thể xa xỉ như vậy!" Tô Song Song nhìn hai tờ phiếu, ánh mắt dường như sáng rực lên.

Hai tờ phiếu này ít gì cũng trị giá tới mấy triệu! Dùng mấy triệu đi ngâm suối nước nóng, thật là xa xỉ...

Ánh mắt Tô Mộ đảo quanh, đè ý nghĩ trong đầu xuống rồi nói: "Cái này... Tôi giúp một người bạn, người ta cho tôi coi như cảm ơn, không rõ ràng thì tôi sẽ không đi!"

Tô Song Song đang kích động, thế nhưng ngay sau đó lại ỉu xìu, trả lại hai tờ phiếu lên bàn, Tô Mộ nhìn một cái, trong lòng liền nghĩ ngợi.

Nếu Tô Song Song không đi, cô làm sao bây giờ! Tô Mộ một luống cuống, vội vàng hỏi ra lời: "Sao vậy?"

"Tô Tô, cô nên đi cùng bạn trai mình! Sao có thể đi với tôi chứ!" Mặc dù Tô Song Song muốn đi, nhưng mà quân tử không đoạt thứ không nên, cô mếu máo, tiếp tục cắm đầu ăn cơm.

Tô Mộ nghe vậy, cắn răng một cái, bởi vì quá gấp, đưa tay vỗ rầm lên bàn: "Cái gì bạn trai! Ngày hôm qua tôi vừa mới chia tay, đừng nói nữa, cô có đi hay không, dài dòng văn tự, cô không đi tôi cũng không đi!"

"Đi đi đi!" Tô Song Song thấy vậy, bỗng nhiên ngẩng đầu, trực tiếp coi thường chuyện Tô Mộ nói chia tay, không phải cô không biết an ủi người khác, mà là Tô Mộ đổi bạn trai siêng năng gần bằng thay quần áo rồi.

Thế nhưng không phải Tô Mộ lăng nhăng, chẳng qua là theo như lời cô ấy nói, muốn tìm một người bạn trai phù hợp, cho nên vừa tiếp xúc hai ngày với ai, cảm thấy là lạ, cô ấy liền chia tay.

Ban đầu Tô Song Song còn an ủi Tô Mộ đôi câu, nhưng trải qua mấy năm, Tô Song Song cũng lười nói, nhưng trong lòng cô vẫn mong đợi, một ngày nào đó Tô Mộ có thể đạt được ước muốn.

Tốt nhất là một người đàn ông mạnh mẽ, có thể trị được cô nàng khác người này! Lúc đó cô sẽ cám ơn trời đất, nếu không cô ấy cứ lăng nhăng như vậy, cũng chẳng biết ở đời gả ra ngoài có còn ai thèm không!

"Cứ quyết định như vậy đi, sáng sớm ngày mai tôi tới đón cô, chúng ta sẽ hưởng thụ hai ngày thật tốt!" Tô Mộ vừa thấy Tô Song Song đồng ý, trong nháy mắt thở phào nhẹ nhõm, ăn cơm cũng cảm thấy ngon lạ thường.

Tô Song Song không chú ý tới sự gấp gáp của Tô Mộ, đưa tay chỉ máy vi tính mình: "Nhưng Tô Tô, tôi còn dự định tuần này tăng ca, nếu không thì ngày hôm sau chúng ta..."

"Tăng cái gì mà tăng? Cô vẫn còn bản thảo tồn mà, tiết kiệm đăng chương mới sau này!" Tô Mộ vội vàng lên tiếng cắt đứt, đùa à, ngày hôm sau còn đi cái rắm!

Tô Song Song liếc mắt nghi ngờ nhìn Tô Mộ, luôn cảm thấy cô ấy không đúng lắm, nếu là trước kia, cô ấy chỉ mong mình làm một ngày mười chương.

Tô Song Song đứng dậy, đưa tay sờ trán Tô Mộ, sau đó dưới ánh mắt kinh ngạc của Tô Mộ ngồi xuống ghế, nói lầm bầm: "Cô cũng không lên cơn sốt, sao lại có cảm giác không bình thường nhỉ?"

Tô Mộ nghe vậy, hừ lạnh, trong lòng nghĩ rằng bây giờ không thể chọc tiểu tổ tông này, nhỡ đâu cô giận dỗi, ngày mai không chịu đi khách sạn suối nước nóng, vội nuốt khẩu khí này đi mất: "Không phải vì tôi thương cô sao, còn dài dòng, sau này sẽ không có ức vịt cho cô nữa!"

"Không có mà! Tô Tô, tôi sai rồi, ngày mai tôi nhất định chà lưng cho lão nhân gia ngài thật tốt!"

Tô Mộ nghe thế, ngẩng đầu nhìn mặt Tô Song Song đầy vẻ cười nịnh nọt, không nhịn cười được, gật đầu một cái, thế nhưng vừa nghĩ tới chuyện ngày mai, ngoài vui thích ra, còn có một chút lo lắng.

Lúc này, cô không kìm chế được nghĩ, chẳng biết làm vậy là đúng hay sai.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.