Nam Thần Ở Phòng Bên Cạnh

Chương 84-1: Rốt cuộc nên làm sao bây giờ?! (P1)




Editor: Vũ Chi

Bên trong quán cà phê nằm tại một góc đường của tiểu khu, Tô Song Song không chọn phòng riêng, mà tìm một nơi vắng vẻ để nói chuyện, bây giờ quán cà phê nhỏ không có danh tiếng này thật sự cũng chẳng còn bao nhiêu người, cho nên dù ở phòng khách, cũng hết sức yên tĩnh.

Phục vụ vừa đi, phòng khách trống rỗng càng thêm trầm lặng, Âu Dương Minh nhìn Tô Song Song, mặc dù nơi này rất ít người, nhưng anh ta vẫn cảm thấy nói chuyện ở đây có chút không ổn.

"Âu Dương Phó tổng, anh muốn nói gì, cứ nói đi, yên tâm, phục vụ ở đây có tư chất rất tốt, sẽ không nghe lén." Giọng nói của Tô Song Song không lớn, thùy mị đến mức lộ ra vài phần dịu dàng.

Âu Dương Minh ngẩng đầu nhìn Tô Song Song, vốn là một khuôn mặt ôn hòa trong nháy mắt hiện lên vẻ thống khổ và khó nhịn.

Tô Song Song không giải thích được, mắt cô đảo quanh, thấy Âu Dương Minh không định mở miệng, cô liền thốt ra lời mình muốn nói với anh ta trước.

Thế nhưng Tô Song Song cảm thấy dù sao chuyện này cũng liên quan đến một cá nhân, vì vậy khi nói cô hơi nghiêng người về phía trước, hạ lqd thấp giọng, rồi mới lên tiếng: "Âu Dương Phó tổng, tôi nghĩ rằng anh có tính cách thứ hai."

Âu Dương Minh nghe vậy, cơ thể hơi run lên, khuôn mặt vốn dịu dàng lại càng toát ra vẻ thống khổ cực độ, Tô Song Song thu người về, nhìn Âu Dương Minh, nhất thời cũng cảm thấy anh ta rất đáng thương.

Hai người trầm mặc một lát, ai cũng không nói gì thêm, một lát sau, cà phê của bọn họ được mang lên, người phục vụ lại lui xuống.

Lúc này phòng khách càng thêm an tĩnh, Tô Song Song thấy Âu Dương Minh không nói lời nào, còn đang nghĩ có phải mình quá đường đột, định nói lời xin lỗi thì Âu Dương Minh lại lên tiếng.

Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt mang theo sự áy náy của Tô Song Song, trong lòng càng thêm khó chịu, cất giọng nói hơi khàn khàn: "Tôi biết."

"Cái gì!" Tô Song Song nghe vậy, nhất thời có chút mất hứng, chẳng lẽ lần đó anh ta nói mình không biết, là lừa cô? Đây chính là làm khổ cô rồi, thế mà lại bị tên Âu Dương này đùa bỡn.

Âu Dương Minh sợ Tô Song Song hiểu lầm, vội vàng giải thích: " Tôi chỉ vừa mới biết cách đây hai ngày, sau khi tôi tỉnh lại cảm thấy là lạ, có người ở bên cạnh nói cho tôi biết..."

Dường như Âu Dương Minh nói tới đây thì nghĩ đến chuyện gì khó mở miệng, mặt anh hơi phiếm hồng, hàm hồ nói một câu: "Song Song, lần này gặp cô là muốn nói xin lỗi, tôi..."

Anh dừng lại một chút, sắc mặt càng thêm khó coi, Tô Song Song nhìn Âu Dương Minh ỉu xìu như vậy, ý nghĩ muốn trách cứ anh ta cũng tan thành mây khói.

Lần đầu tiên cô gặp phải tình huống này, nói thật cô có ấn tượng rất tốt với Âu Dương Minh, cô cảm thấy Âu Dương Minh giống hệt như một người anh cả ấm áp, không nên bị bệnh này hành hạ, nhưng cô lại chẳng biết nói gì để an ủi anh.

"Tôi cũng không biết lúc tôi biến thành hắn ta đã gây ra chuyện gì... làm tôi rất hối hận." Âu Dương Minh nói tới đây thì vội vàng ngẩng đầu, nhìn Tô Song Song: "Chắc là không có tổn thương đến cô đâu!"

"Không... Không có!" Lần đầu tiên Tô Song Song nhìn thấy vẻ mặt đau khổ như thế này của Âu Dương Minh, vừa mở miệng đã nói lắp bắp.

Ngay sau đó cô vội vàng nặn ra nụ cười, trấn an Âu Dương Minh, thế nhưng cô lại không có kinh nghiệm nói dối, mở miệng ra lần nữa lại tiếp tục ấp úng: "Không có gì... Chỉ dọa tôi giật mình thôi, không có chuyện gì khác!"

"Vậy... Vậy thì tốt..." Âu Dương Minh nói xong, ủ rũ cúi đầu xuống, anh ta không nhìn Tô Song Song nữa, mà nhìn ly kia cà phê đen trước mặt mình.

"Tôi đang được chữa trị, chẳng qua bệnh tình có vẻ không khả quan lắm, Song Song, tôi chẳng biết lần sau xuất hiện có phải tôi đã biến thành hắn ta không, nhưng chắc chắn tôi không muốn làm cô tổn thương."

Giọng nói của Âu Dương Minh càng ngày càng nhỏ: "Tôi biết tôi không nên tới tìm cô, nhưng mà... Thật sự tôi không muốn đánh mất cô..."

Âu Dương Minh hít một hơi thật sâu, sau đó ngẩng đầu lên, thản nhiên nhìn Tô Song Song, trịnh trọng nói: "Người bạn này của tôi."

Những lời này làm cho trái tim phập phồng lo sợ của Tô Song Song cuối cùng cũng trả về đúng chỗ, cô nhìn Âu Dương Minh, sự vui vẻ dâng lên từ đáy lòng, cô không nhịn được khẽ cười.

Lòng cô bỗng nhẹ đi, cả người cũng buông lỏng rất nhiều, cười cũng tự nhiên, đôi mắt cong cong hình lưỡi liềm, nụ cười ngọt ngào, Âu Dương Minh nhìn thấy vậy, trái tim lại bắt đầu loạn nhịp.

Âu Dương Minh đưa tay ra đỡ ngực theo bản năng, muốn làm cho mình tỉnh táo lại, nhưng anh phát hiện không cách nào làm được.

"Tôi... Sau này còn có tư cách mong rằng cô sẽ đồng ý, trò chuyện đôi câu với tôi như lúc này không?" Âu Dương Minh nói xong, chợt nhớ tới điều gì, vội vàng bổ sung một câu: "Cô yên tâm, chỉ làm bạn bình thường thôi, tôi sẽ không theo đuổi cô nữa, được không?"

"Ừ? Ừm!" Tô Song Song cảm thấy rất kỳ quái khi Âu Dương Minh nói được những lời này, thế nhưng vừa nghe đến câu anh ta sẽ không theo đuổi mình nữa, giọng điệu cô nhẹ hẳn đi, nhìn Âu Dương Minh càng thêm thuận mắt.

Nếu như Âu Dương Minh có thể nhận ra, một người bạn như vậy, cô cầu còn không được, chỉ là vừa nghĩ tới cái tên Âu Dương Cẩm ma quỷ kia không biết sẽ hiện lên lúc nào, Tô Song Song đã cảm thấy buồn nôn.

Mắt cô đảo quanh, đột nhiên sáng lên, cô nhếch miệng cười, nhìn Âu Dương Minh: "Âu Dương Phó tổng, tôi nghĩ được một biện pháp, có thể phân biệt anh và Âu Dương Cẩm."

"Âu Dương Cẩm? Hắn ta tên... Âu Dương Cẩm sao?" Âu Dương Minh không hề biết chút gì về con người khác của mình, nghe vậy, cả người liền sửng sờ.