Năm Tháng Vội Vã

Quyển 2 - Chương 8



Hôm đó không phải là ngày đặc biệt gì, hàng nghìn năm qua, đó cũng chỉ là một đêm rất bình thường, nhưng hai đứa trẻ đó đã khắc sâu trong lòng.

Ở hai đầu Bc Kinh, chúng đã tự cười thầm. Không thể gọi điện thoại để nói thêm gì nữa, thế nên đành phải hồi tưởng lại cuộc nói chuyện ban nãy, hồi tưởng từng chữ một. Không có điện thoại để nhắn tin xác nhận lại, thế nên trong lúc vui mừng vẫn còn có điều gì đó thấp thỏm, không yên tâm. Không có phần mềm chat QQ có thể gửi gắm mọi niềm thương nỗi nhớ, thế nên đành phải giấu sự rung động dưới đáy lòng.

Nhưng có lẽ chính vì thế mà nỗi nhớ và niềm vui lại lắng đọng nhiều hơn, tỏa ra một mùi thơm ngào ngạt hơn, dĩ nhiên là cũng sẽ nhớ lâu hơn.

Ngày hôm sau thế nào mà hai đứa lại gặp nhau trên đường đến trường. Cả hai đều hơi đỏ mặt, Trần Tầm đạp xe mải miết, thỉnh thoảng lại liếc Phương

Hồi đạp xe bên cạnh. Còn Phương Hồi thì một mực cúi đầu, tóc mái che kín mặt.

“Ờ...”. Trần Tầm không chịu được nữa bèn hỏi: “Hôm qua, cậu nói ‘có’ đúng không?”.

“Sao vậy?”. Phương Hồi nhìn cậu bằng ánh mắt căng thẳng.

“Không sao cả, xác nhận lại thôi”. Trần Tầm liền cười: “Phương Hồi, tớ... tớ mừng... vô cùng”.

“Tớ tưởng cậu rút lại lời cơ”. Phương Hồi khẽ cắn môi.

“Làm sao có chuyện đó được!”. Trần Tầm quại, nói với giọng khẳng định.

Cậu ra sức đạp về phía trước, thả hai tay ra, hào hứng kêu lên mấy tiếng. Phương Hồi liền cười, đạp xe đuổi theo cậu.

Đến trường, hai đứa không dắt xe song song bên nhau. Trần Tầm đi trước, Phương Hồi theo sau, phối hợp rất ăn ý, cả hai đều cố gắng thể hiện không có tình ý riêng tư gì với nhau. Thích, là chuyện hai đứa tự tận hưởng, hồi đó chắc cũng không muốn công khai trước bàn dân thiên hạ. Dĩ nhiên rồi, chúng cũng không dám, yêu trong trường phổ thông cũng không có gì là hay.

Trần Tầm xếp xong xe liền tự động tạo ra một khoảng trống. Phương Hồi cười thầm rồi dắt xe dựng bên cạnh xe cậu, cô cúi xuống khóa xe, ngẩng đầu lên thì vô cùng kinh ngạc khi phát hiện ra rằng Trần Tầm đã khóa bánh xe trước của hai xe lại với nhau bằng ổ khoá hình chữ Ư.

“Cậu làm... làm gì vậy?”. Phương Hồi lén lút nhìn bạn phụ trách xếp xe.

“Không gì cả. Nhưng nếu hôm nay cậu không nói chuyện với tớ thì chiều đừng có hòng về nhà được”. Trần Tầm cười rất đắc ý.

“Kiểu gì vậy!”. Phương Hồi lườm Trần Tầm một cái, nhưng trong lòng lại vui vô cùng: “Nhỡ mọi người nhìn thấy thì sao”.

“Không sao, cậu đừng khóa xe nữa, nếu bọn họ nhìn thấy thì bảo cậu không mang chìa khóa!”.

Lúc vào lớp, Phương Hồi vẫn hơi căng thẳng, cô vẫn chưa hết sợ trò đùa buổi sáng hôm qua, cảm giác bị mọi người nhìn chằm chằm, nghĩ lại cô vẫn thấy run. Nhưng nhìn Trần Tầm đi trước, Phương Hồi cảm thấy yên tâm hơn, ít nhất là hiện tại đã có một người chịu đứng về phía cô, cô không còn lẻ loi nữa, cô đã có một cậu bạn khá ổn ở bên cạnh, chỉ cần ngẩng đầu lên là nhìn thấy, chỉ mỗi điều này thôi cũng đã khiến cô yên tâm hơn rất nhiều.

Buổi trưa, Trần Tầm lấy cơm hộ Phương Hồi và Tiểu Thảo, nhưng Tiểu Thảo vẫn nói có việc với Hà Sa nên không vào. Phương Hồi ngại ngồi ăn cùng Trần Tầm và bọn họ, một mình cô ngồi ăn với ba cậu con trai, nhìn cứ kì kì thế nào không chịu, cậu chỉ muốn ngồi ăn với Phương Hồi. Và thế là tong lúc Phương Hồi từ chối ăn chung với bọn họ, Trần Tầm lại vẫy Kiều Nhiên và Triệu Diệp đến bàn Phương Hồi như lần trước.

Trước hành động này của Trần Tầm, Phương Hồi luôn phải chấp nhận một cách bị động. Hôm nay cậu đã mấy lần làm thế rồi, ví dụ buổi sáng khóa xe, hoặc như vừa nãy xin giấy kiểm tra toán. Cậu nói quên mang rồi cười xin Phương Hồi mấy tờ. Một lát sau, Phương Hồi lại nhìn thấy cậu lôi từ cặp ra một sấp đưa cho Kiều Nhiên.

Mặc dù cách cố ý tiếp cận của Trần Tầm hơn ngang ngạnh, trẻ con, nhưng Phương Hồi vẫn thấy rất vui. Cô biết, sở dĩ Trần Tầm làm như vậy là vì cậu thực sự quý mến cô.

Giờ thể dục trường F, con trai học riêng, con gái học riêng, tập bài thể dục, chạy đôi vòng là giải tán, hoạt động tự do. Tiểu Thảo không chơi cùng Phương Hồi nữa, cô và mấy cô bạn khác ngồi dưới gốc cây thảo luận tập phim Hoàn châu cách cách tối hôm qua, hình như Ngũ A Ca đã hôn Tiểu Yến Tử, chính vì thế bọn họ bàn tán rất hào hứng. Hà Sa và Tiểu Thảo còn ngân nga ca khúc trong phim.

Phương Hồi ngồi một mình bên cạnh, không cô bạn nào quay sang nói chuyện với cô, cô chỉ lặng lẽ nhìn họ cười đùa và lắng nghe: “Hãy để chúng ta được làm bạn với hồng trần. Cưỡi ngựa phi nhanh, tận hưởng nhân thế phồn hoa. Đối tửu xướng ca, hát lên bài ca vui mừng trong tim. Oanh oanh liệt liệt, nắm bắt tuổi thanh xuân”. Cô biết, tong mắt Tiểu Thảo, cô chỉ là một người bạn không có gì quan trọng. Thế nên vì chuyện ngày hôm qua mà Tiểu Thảo tránh mặt cô, cũng là điều dễ hiểu. Chỉ có điều, ít nhiều cô cũng vẫn thấy lẻ loi.

Đám con trai cũng đã giải tán, Trần Tầm vào phòng dụng cụ thể thao mượn quả bóng rổ, lúc quay ra thì nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi một mình ở một góc. Cô vốn đã gầy, trước tiếng nói, tiếng cười vui vẻ bên cạnh, cậu lại càng cảm thấy cô mảnh mai, đơn độc hơn. Trần Tầm nghĩ một lát rồi quay lại gọi Kiều Nhiên và Triệu Diệp: “Ê! Hôm nay đừng chơi bóng nữa! Ra chơi trò gọi số với con gái đi!”.

Kiều Nhiên cũng nhìn thấy Phương Hồi đang ngồi một mình, bèn kéo ngay Triệu Diệp, mặc dù Triệu Diệp không tỏ ra tình nguyện lắm: “Ừ! Đi thôi! Ra chơi gọi số!”.

lại quay sang gọi đám con gái, lúc đầu Phương Hồi ngồi im không nhúc nhích, nhưng rồi cũng bị Kiều Nhiên kéo đi.

Mọi người xếp số, Triệu Diệp số 1, Trần Tầm số 2, Phương Hồi số 3, Tiểu Thảo số 4, Kiều Nhiên số 5, tổng cộng mười mấy người, luật chơi là ai thua ba lần sẽ bị mọi người thay nhau tung bóng vào mông.

Vì muốn Phương Hồi được chơi vui, Trần Tầm và Kiều Nhiên đã liên tục gọi số 3. Phương Hồi chạy mấy vòng, dần dần cũng bật cười. Cô là người thật thà, mỗi lần bị gọi đều tung bóng rất cao, thế nên đón bóng của cô rất dễ, mọi người cũng đều gọi số 3.

Triệu Diệp thì không như vậy, cậu ta chơi láu cá hơn ai hết. Triệu Diệp cố tình trêu Tiểu Thảo, lúc thì tranh thủ khi cô đứng cách xa, tâng nhẹ bóng lên rồi ném xuống gọi số 4, lúc lại giả vờ tuột tay khi Tiểu Thảo sẵn sàng tư thế chờ cậu gọi số, sau đó ném bóng vào cô. Kết quả là chỉ một lát, Tiểu Thảo đã thua ba lần.

“Triệu Diệp! Cậu cố tình đúng không!”. Tiểu Thảo hậm hực quát.

“Hê hê, ai bảo buổi trưa không ăn cơm với bọn tớ”. Triều Diệp cười nói: “Nhanh lên! Xong rồi đấy!”.

“Không ăn đấy! Nhìn thấy cậu là bực!”. Tiểu Thảo giận dỗi quay mặt đi.

Mọi người vừa cười vừa lần lượt tung bóng vào Tiểu Thảo, đến lượt Phương Hồi, cô nhẹ nhàng đập bóng xuống đất rồi ném đi. Không ngờ đúng lúc Tiểu Thảo nghiêng người về phía sau để bảo vệ cổ tay.

Tiểu Thảo liền hét lên, bực bội quay đầu lại quát: “Nhẹ thôi! Đừng ném vào tay!”.

“Tớ... xin lỗi”. Phương Hồi nhẹ nhàng xin lỗi.

“Thôi đi, cậu ấy có ném mạnh đâu”. Trần Tầm đứng bên cạnh nhìn từ đầu đến cuối, không kìm được bèn lên tiếng bênh vực Phương Hồi.

Vốn đang bự mình, nghe Trần Tầm nói như vậy, mắt Tiểu Thảo liền đỏ hoe, cô nhặt bóng lên ném mạnh về phía Trần Tầm: “Tớ không chơi nữa!”. Nói xong liền quay đầu chạy về lớp. Hà Sa trợn mắt nhìn Trần Tầm một cái rồi đuổi theo.

Phương Hồi cũng muốn chạy vào xem sao, nhưng lại bị Kiều Nhiên kéo lại.

“Đừng vào, cậu ấy gây sự với cậu đấy..

“Thích chơi thì chơi! Không chơi thì thôi!”. Trần Tầm nhặt bóng lên nói.

Sau ngày hôm đó, Tiểu Thảo không ăn cơm cùng bọn họ nữa. Mấy ngày đầu cô còn lấy cớ có chuyện muốn nói với Hà Sa, nhưng sau đó thì mang cơm đến bàn Hà Sa ăn. Phương Hồi không phải là người chủ động, thế nên cũng không đi tìm cô. Hai đứa dần trở nên xa cách.

Thế rồi, sự kiện dòng chữ trên bảng đã trôi qua như chưa từng xảy ra. Dù gì thì vẫn còn rất nhiều việc phải làm, phải học từ mới tiếng Anh, phải làm bài tập, phải trả bài kiểm tra, phải nghe thầy Lưu liên tục “ờ”.

Nếu không đặc biệt để tâm thì chắc cũng đã quên rồi. Trừ phi ai đó đột nhiên nhắc lại, thì cũng chỉ bàn tán một lúc. Nhưng những lời bàn tán đó, Phương Hồi không nghe thấy. Cô cũng không để ý, hồi đó, cô chỉ chuyên tâm thích Trần Tầm.

Nhiều lúc Phương Hồi cũng cảm thấy lẻ loi, mặc dù Trần Tầm, Kiều Nhiên và Triệu Diệp đều rất tốt với cô, nhưng có những việc chỉ có con gái mới cùng làm được. Ví dụ cùng nhau đi vệ sinh, mượn đồ dùng cá nhân của nhau, nói chuyện với nhau trong giờ học, buổi trưa trao đổi với nhau về bộ phim truyền hình, xuống căng tin mua đồ ăn vặt...

Không bạn nữ nào cùng Phương Hồi làm những việc này, cô nói hồi đó cô đã quen rồi, cô tưởng minh sẽ phải sống như vậy trong suốt ba năm.

Tuy nhiên, Lâm Gia Mạt đã xuất hiện.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.