Năm Tháng Vội Vã

Quyển 3 - Chương 1



Phương Hồi nói: “Em cảm thấy sở dĩ gặp nhau không bằng nhớ nhung, là vì gặp nhau chỉ khiến người ta buồn bã, đau đớn phải đối mặt với hiện thực, còn nhớ nhung lại có thể biến những lời nói dối trá thành câu chuyện cổ tích”.

Phương Hồi là người đầu tiên trong lớp gặp Lâm Gia Mạt.

Cuộc gặp gỡ đầu tiên giữa họ diễn ra sau giờ truy bài buổi sáng. Phương Hồi thu vở bài tập lịch sử, cuốn đầu tiên là của Trần Tầm, cô đã bọc bìa cho vở lịch sử của cậu bằng giấy bọc rất đẹp, nhãn vở để Trần Tầm tự ghi tên, còn trang thứ hai sau trang bìa là do Phương Hồi viết. Cô ôm một chồng vở và bước vào văn phòng của khối 10, trong phòng có một bạn gái đeo chiếc cặp xách màu bạc nhìn rất lạ đang đứng nói chuyện với cô chủ nhiệm Hầu Giai, ánh nắng rực rỡ hắt xuống người bạn gái đó, nhìn rất đẹp.

Cô chủ nhiệm liền gọi Phương Hồi vào: “Phương Hồi, đây là bạn Lâm Gia Mạt, bạn mới chuyển đến lớp mình”.

Phương Hồi lịch sự gật đầu, trước đó lớp đã được nghe nói chuẩn bị có học sinh mới chuyển đến, mọi người còn bàn tán nhau không biết là con gái hay con trai.

“Phương Hồi là lớp phó tuyên truyền của lớp mình”. Cô Hầu Giai giới thiệu.

Lâm Gia Mạt liền mỉm cười và nói chào bạn, Phương Hồi ngước mắt nhìn, cô vô cùng bất ngờ khi phát hiện ra rằng cô bạn đó rất xinh xắn.

“Phương Hồi, em về lớp và bảo Trần Tầm lên giáo vụ khiêng một bộ bàn ghế. Tổ 5 vẫn thiếu một bạn nữa đúng không? Kê bàn ở tổ 5 nhé, chuyển bàn thứ ba ra, mỗi người lùi ra sau một chút, một lát cô và bạn sẽ lên”.

“Dạ vâng”.

Phương Hồi vâng dạ rồi đi ra, lúc ra đến cửa quay đầu lại, Lâm Gia Mạt lại mỉm cười rất tươi với cô.

Trong mắt tôi, nếu không có điều bất thường gì lớn thì có lẽ các nữ sinh hai mươi mấy tuổi đều xinh xắn, tục ngữ nói, không có cô gái xấu, chỉ có cô gái lười. Nhan sắc bình thường không sao cả, biết trang điểm cũng được gọi là mĩ nữ. Không biết trang điểm không sao cả, dáng người đẹp cũng được gọi là mĩ nữ. Dáng người không đẹp không sao cả, biết cách ăn mặc cũng được gọi là mĩ nữ.

Tuy nhiên, hồi mười mấy tuổi thì không phải như vậy, dù dáng người bạn hình chữ s hay thon thon hình vại, thoai thoải hình chum thì đều bị cuộn trong bộ đồng phục rộng thùng thình của trường. Tất cả mọi người đều để một kiểu tóc quê như nhau, không được ép thẳng cũng không được nhuộm tóc, make up thì lại càng không thể. Kem dưỡng da toàn dùng của hãng Yumeijing hay Haiermian, thoa khắp mặt rồi lại bôi vào tay, còn Clinique, Estee lauder, dưỡng mắt gì đó, chẳng nghe thấy bao giờ.

Thế nên, thời cấp ba, cô nữ sinh nào các nét đâu ra đấy, tức là mắt ra mắt, mày ra mày, thì được đánh giá là xinh đẹp.

Phương Hồi nói, Lâm Gia Mạt có vẻ đẹp như vậy.

Lên đến lớp, Trần Tầm và Triệu Diệp đang cầm vở Phương Hồi, tốc kí chép bài tập môn chính trị.

Phương Hồi bước đến, vỗ vai cậu ta nói: “Này, cô chủ nhiệm bảo cậu lên khênh một bộ bàn ghế, lát nữa bạn chuyển trường đó đến đấy”.

“Bạn chuyển trường hả?”. Triệu Diệp hào hứng hỏi: “Đực hay cái?”.

Phương Hồi liền lườm cậu ta một cái, nói: “Con gái”.

“Oa! Trưa nay Kiều Nhiên mời cơm nhé! Tôi thắng cược rồi đấy!”. Triệu Diệp nắm tay thành nắm đấm, nói: “Có xinh không?”.

“Xinh lắm”. Vừa nói, Phương Hồi vừa liếc trộm Trần Tầm.

“Đi thôi, đi thôi! Đừng viết nữa! Hôm nay thầy Thôi sẽ không bắt ông phải trả bài đâu! Tiết trước thầy đã gọi ông rồi mà! Đi khiêng bàn đã!”.

Nghe nói là mĩ nữ, Triệu Diệp lại hào hứng ngay.

Trần Tầm vội viết thêm mấy chữ nữa rồi dúi cho Phương Hồi: “Chưa xong, còn hai bài nữa, chép hộ tớ đi”.

“Hả?”.

“Thôi nhờ mà! Nhớ giúp nhé!”. Vừa chạy, Trần Tầm vừa cười với cô.

Phương Hồi cầm vở tần ngần nhìn theo cậu ta, việc Trần Tầm chạy đi vội vã như vậy khiến cô thấy có gì đó không thoải mái.

Lâm Gia Mạt vừa vào lớp, Triệu Diệp phải buột miệng xuýt xoa.

“Cuối cùng thì lớp mình cũng có VIP rồi! Hôm nào tôi phải đi khoe với đội bóng mới được!”. Nhìn theo bóng Lâm Gia Mạt, cậu ta nói nhỏ với Trần Tầm.

“Một con dê, thay ba cái rìu, ba cái rìu này...”. Thầy Thôi dạy chính trị đang giảng rất dõng dạc trước lớp, mắt liên tục để ý phía bọn họ.

Trần Tầm nhìn về phía trước, giả vờ ghi bài, nói: “Phương Hồi bảo xinh tôi còn không tin, ai cậu ấy chẳng bảo xinh, không ngờ xinh thật!”.

“Tôi thấy bình thường thôi, gì mà hai ông hào hứng vậy!”. Kiều Nhiên nói.

“Mấy cậu phía sau đang nói chuyện!”. Thầy Thôi nhắc bọn họ, sau đó lại chỉ lên bảng nói: “Ba cái rìu này...”.

“Kiều Nhiên chỉ thấy Phương Hồi xinh thôi!” Triệu Diệp đặt sách xuống đùi, cúi đầu xuống nói.

“Vẫn thua Lâm Gia Mạt một chút”. Triệu Diệp lắc đầu nói.

“Không giống nhau”. Trần Tầm liếc trộm Phương Hồi đang ngồi phía trước.

“Cạch cạch cạch!”. Thầy Thôi gõ miếng lau bảng mấy cái, nói: “Ba cậu ngồi sau kia, có chuyện gì vậy! Còn nói tôi mời ra ngoài đó!”.

Ba đứa vội ngồi thẳng người, không dám ho he gì nữa.

Thầy Thôi dừng một lát rồi nói tiếp: “Cả lớp tiếp tục xem, ba miếng giẻ lau...”.

Cả lớp liền cười rộ lên.

Vì Lâm Gia Mạt không đặt cơm cùng mọi người trong tháng này nên buổi trưa đành phải ngồi đợi lớp phó đời sống Kiều Nhiên đi gặp cô giáo để hỏi cách giải quyết.

Triệu Diệp không để lỡ thời cơ mà bước ngay đến làm quen: “Cậu là Lâm Gia Mạt à? Trước cậu học trường nào vậy?”.

“Tớ học trường W”. Lâm Gia Mạt thân thiện trả lời.

“Ừ, cách trường mình xa nhỉ! Thế nhà cậu ở khu đó à?”.

“Không, nhà tớ gần trường mình lắm”.

“Ê, đồng chí, nói chuyện gì mới mẻ h không! Đi lấy cơm mau lên!”. Trần Tầm bê thức ăn đến, cười nói.

“Nói chuyện với bạn mới một chút mà”. Triệu Diệp miễn cưỡng đứng dậy.

“Hay là cứ ăn trước với bọn tớ đi! Ăn suất của Kiều Nhiên ấy. Nếu đợi cậu ấy về, thì cả hai cậu đều phải ăn cơm nguội rồi”. Trần Tầm nói.

“Ừ, đúng đấy! Tớ chia cho cậu một ít cũng được!”. Triệu Diệp vội gật đầu.

“Được không? Sợ lát nữa bọn cậu không no”. Lâm Gia Mạt nói.

“Không sao! Phương Hồi cũng ăn cùng bọn tớ, cậu ấy ăn ít lắm, ngày nào cũng thừa! Cậu và cậu ấy ăn chung là đủ! Tớ đi kê bàn cho cậu nhé!”.

Vừa nói Triệu Diệp vừa đứng dậy kê bàn.

Đến khi Phương Hồi rửa tay quay vào, ba đứa đã ngồi vào chỗ, Lâm Gia Mạt đang ngồi chia cơm giữa Trần Tầm, Triệu Diệp.

“Mau lên! Hôm nay bọn mình ăn cùng nhau!”. Triệu Diệp gọi cô.

Phương Hồi lặng lẽ ngồi xuống ghế đối diện với Trần Tầm, bình thường cô luôn ngồi cạnh cậu, nhưng hôm nay chỗ đó đã bị Lâm Gia Mạt chiếm mất.

“Thiếu một suất cơm à?”. Phương Hồi hỏi.

“Kiều Nhiên đang lên gặp cô giáo để xin thêm, tớ bảo Lâm Gia Mạt ăn suất của cậu ấy trước”. Trần Tầm đưa cho cô một đôi đũa, nói.

“Thôi cứ ăn suất của tớ đi”. Phương Hồi đẩy hộp cơm của mình ra, bình thản nói: “Nhỡ không xin được thì sao”.

“Thế cậu ăn gì!”. Trần Tầm lại đẩy về phía cô: “Cậu ăn của cậu đi, không xin được thì bảo Kiều Nhiên đi mua hamburgerr”.

“Không cần đâu”. Phương Hồi khăng khăng đẩy sang phía Lâm Gia Mạt, nói: “Không sao, cậu cứ ăn của tớ đi, tớ không đói”.

Bầu không khí tự nhiên lại trở nên khó xử, Lâm Gia Mạt nhìn bọn họ, nói: “Thôi thế này vậy, tớ và Phương Hồi ăn một suất được không? Cậu không chê chứ?”.

Phương Hồi vội lắc đầu, nói: “Không, tớ không chê đâu!”.

“Thế thì được rồi!”. Lâm Gia Mạt vừa cười vừa mở hộp cơm ra.

Một lát sau, Kiều Nhiên mang cơm về, Triệu Diệp rất hào hứng, còn Phương Hồi thì không nói thêm câu nào nữa.

Tối đến về nhà, Phương Hồi nhận được điện thoại của Trần Tầm, sau khi đối chiếu xong kết quả bài toán và vật lí, cả hai đều im lặng.

Nghe thấy đầu bên kia không còn động tĩnh gì nữa, Phương Hồi liền nói: “Thôi tớ cúp máy nhé”.

“Không muốn nói với tớ gì nữa à?”. Trần Tầm hỏi.

“Nói gì cơ?”.

“Phương Hồi...”. Trần Tầm ngập ngừng một lát: “Cậu vẫn chưa... chưa nói rằng cậu thích tớ”.

“Ừ”.

“Ừ gì hả!”. Trần Tầm có vẻ sốt ruột, sau giờ ăn trưa hôm nay, Phương Hồi không nói chuyện gì với cậu nữa. Ngẫm lại mới thấy, bao giờ cậu cũng là người gợi chuyện trước, thậm chí Phương Hồi chưa lần nào chủ động gọi điện cho cậu. Trong khi buổi trưa, cô lại khăng khăng giữ suất cơm cho Kiều Nhiên, điều này khiến cậu rất khó chịu.

“Trần Tầm”. Giọng Phương Hồi rất nhỏ, có phần run run: “Nếu cậu cảm thấy tớ không ổn, không thích tớ nữa thì cứ nói thẳng với tớ, không sao đâu”.

“Hả? Cậu nói linh tinh gì vậy!”. Trần Tầm hỏi với giọng sửng sốt: “Ai bảo tớ không thích cậu nữa!”.

“Tớ cũng có gì xuất sắc gì đâu..”

“Thôi!”. Trần Tầm ngắt lời cô, nói: “Tớ biết rồi, có phải vì trưa nay tớ gọi Lâm Gia Mạt vào ăn cơm nên cậu giận đúng không?”.

“Không...”.

“Ha ha, chắc chắn là như vậy! Đừng có chối! Có phải cậu ghen đúng không?”. Đột nhiên Trần Tầm phấn khởi hẳn lên, cậu luôn có cảm giác rằng, thái độ của Phương Hồi rất mơ hồ, không nặng lòng như cậu. Chính vì vậy, cậu rất phấn khởi khi Phương Hồi ghen vì cậu.

“Làm gì có!”. Phương Hồi vội phủ nhận.

Thực ra đúng là trong lòng cô cũng hơi buồn, không phải vì Trần Tầm gây ra chuyện gì, mà do Lâm Gia Mạt xinh xắn quá, còn cô lại không tự tin nhiều vào cái gọi là tình cảm. Và thế là, nỗi buồn này đã xâm chiếm trái tim cô.

“Có biết vì sao tớ rủ cậu ấy ăn cơm cùng không?”. Trần Tầm hạ thấp giọng, nói: “Đó là vì tớ nghĩ bình thường cậu ấy có thể chơi cùng với cậu, giờ thể dục lúc nào cậu cũng ngồi một mình, tớ không thể tiết nào cũng gọi con gái chơi gọi số được”.

“Và còn...”. Trần Tầm liền nhấn mạnh: “Làm sao có chuyện tớ không thích cậu, cậu cũng không được phép không thích tớ!”.

Cuối cùng thì những thắc mắc trong lòng Phương Hồi đã được tháo gỡ như vậy, lần đầu tiên cô cảm nhận được rằng, hóa ra việc thích một người lại ấm áp, chân thực như vậy. Trần Tầm tựa như ánh nắng trong lành, khiến phần đã hoang vu trong lòng cô nở hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.