Năm Tháng Vội Vã

Quyển 3 - Chương 3



Trần Tầm và Phương Hồi chiến tranh lạnh với nhau ba ngày.

Quãng thời gian ba ngày nói dài cũng không phải là dài, nói ngắn cũng không phải là ngắn. Nhưng đối với chuyện tình cảm, đủ để bắt đầu, cũng đủ để kết thúc.

Trong thời gian này, buổi trưa Lâm Gia Mạt lại đi tìm Tô Khải, dần dần cũng biết được nhà anh ở đâu, thích màu gì, thích uống loại đồ uống , thậm chí còn lấy hết can đảm hỏi anh thích mẫu con gái nào, nếu tìm bạn gái thì có yêu cầu gì.

Và câu trả lời của Tô Khải đã khiến cô rất phấn chấn, anh nói: “Thích cô bé đáng yêu, không nên nhiều chuyện. Nếu tìm bạn gái, hê hê, như em là được rồi!”.

Vừa lên lớp, Lâm Gia Mạt liền lấy ngay tấm card điện thoại 201 vừa mua ra, ra hành lang nhắn tin cho Tô Khải.

“Xin gọi hộ số 52466... Cao Y Y... Chữ “Cao” trong từ cao hứng, “Y” trong từ y luyến [lưu luyến] ạ... lời nhắn là em quý anh... đúng rồi, em quý anh, nhắn tin hộ em 3 lần! Cảm ơn!”.

“Cao Y Y là tên cậu bịa ra hả?”. Phương Hồi hỏi.

“Ừ”. Lâm Gia Mạt cười nói: “Cậu nghe thấy chưa? Vừa nãy anh ấy nói người như tớ là được rồi!”.

“Ừ! Nhưng lớp mình làm gì có người tên như thế đâu!”.

“Ngốc ạ! Cao Y Y chính là muốn ám chỉ lớp 10 [1] đó! .

“Vậy hả!”. Phương Hồi sực hiểu ra vấn đề: “Cậu kinh khủng thật!”.

“Phải học hỏi mới làm được thế!”. Lâm Gia Mạt khoác vai cô nói: “Cậu chưa nói chuyện với Trần Tầm à?”.

“Chưa”.

“Như thế có được không? Cậu ấy cũng không gọi điện thoại cho cậu à?”.

“Không”. Ánh mắt Phương Hồi sầm xuống: “Thôi, chắc là cậu ấy thấy tớ rắc rối quá!”.

“Cậu nói gì vậy! Chuyện này có gì phải sợ rắc rối chứ? Tớ nghĩ các cậu nên nói chuyện với nhau”.

“Tính sau”. Phương Hồi hít một hơi thật sâu, kéo tay Lâm Gia Mạt đang đặt trên vai xuống, nói: “Thôi vào lớp đi”.

Hai đứa vừa vào lớp thì nghe thấy ngoài cửa có tiếng con gái gọi: “Bạn ơi! Bạn gọi hộ tớ Trần Tầm với!”.

Phương Hồi liền quay đầu lại, đứng trước cửa chính là cô bạn Vương Mạn Mạn ngồi dưới khung bóng rổ hôm đó. Vương Mạn Mạn đang cùng một cô bạn khác vừa cười rất tươi vừa xách một túi nilon đen rất to, tựa người vào khung cửa nói: “Cảm ơn nhé!”.

Lâm Gia Mạt bực bội gọi: “Trần Tầm! Có người tìm!”.

Trần Tầm vội chạy ra ngoài, Triệu Diệp đứng sau hú lên mấy tiếng như trêu chọc.

Phương Hồi không nhìn cậu, lặng lẽ về chỗ.

“Có chuyện gì vậy?”. Trần Tầm hỏi: “Các cậu xách gì thế?”.

“Vỏ chai!”. Vương Mạn Mạn cười nói: “Lớp tớ đang tổ chức thu gom phế liệu ở trường, sau đó mang đi bán! Số tiền thu được sẽ làm quỹ lớp, cậu xem lớp cậu có chai, lon nước ngọt nào vứt đi không thì cho tớ!”

“Có đầu óc kinh doanh quá nhỉ! Thầy Thôi bảo các cậu làm thế à?”.

“Không, bọn tớ tự phát thôi, mau lên!”. Vương Mạn Mạn đẩy nhẹ vào vai Trần Tầm.

Cậu quay vào, hỏi từng bàn một, đến chỗ Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, cũng chỉ thờ ơ hỏi một câu: “Có vỏ chai nào vứt đi không? Lon bỏ không cũng được!”.

“Không có!”. Lâm Gia Mạt nói.

Trần Tầm không hỏi tiếp Phương Hồi mà đi sang bàn khác.

“Con bé đó ghê thật! Mò sang tận lớp người ta để tán tỉnh!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng căm ghét: “Trần Tầm cũng vớ vẩn quá, cần gì phải quan tâm đến chuyện của cậu ta! Không thấy phiền hà à?”.

“Bọn họ là bạn học cùng cấp hai mà”. Phương Hồi bình thản nói.

“Nhưng cũng không cần thiết phải thân mật như vậy! Không hiểu cậu ta làm thế là có ý gì!”.

“Ý gì thì mặc kệ cậu ta!”. Phương Hồi lấy sách vở của tiết học sau ra, đặt mạnh xuống góc phải trên bàn.

Các tiết học sau đó, Phương Hồi đều không nghe được gì nhiều. Cô cảm thấy có lẽ chuyện của cô và Trần Tầm sẽ chấm dứt ở đây, không biết ai đúng ai sai, có lẽ cũng không có cái gọi là đúng sai, chỉ tại cô kì vọng nhiều quá. Trần Tầm xuất sắc như vậy, vì lí do gì mà suốt ngày phải ở bên cô? Cô có gì đáng để Trần Tầm phải đối xử và quý mến một cách chân tình đâu?

Phương Hồi mỉa mai mình, di chân xuống mầm non vừa đâm chồi trong trái tim. Cô chỉ muốn tự tay đốt hết mọi niềm hi vọng, kể cả cảm giác đau đớn trong lòng cũng không muốn giữ lại. Mọi tuyệt vọng đều là do niềm hi vọng gây ra, ảo tưởng ngọt ngào thường sẽ biến thành nỗi cô đơn và vết thương tê tái. Chính vì thế cô không dám đi tìm Trần Tầm để xác nhận, cô sợ nếu câu nói lạnh lùng này được thốt ra từ miệng Trần Tầm thì sẽ đau đớn biết bao.

Nhưng sau khi tan học, trong lớp chỉ còn lại một hai người, Trần Tầm liền bước đến chỗ cô.

“Cậu ở lại một lát được không? Tớ có chuyện muốn nói với cậu”. Trần Tầm nói.

Phương Hồi không nói gì, cô lặng lẽ thu dọn sách vở, tim đau nhói từng hồi. Cô nghĩ rằng cuối cùng Trần Tầm vẫn sẽ nói ra những câu đó với cô, nhưng cô không hề muốn nghe, kể cả chia tay, cô cũng sẽ không khóc lóc, càng không muốn cãi cọ, sau này chắc chắn cũng sẽ không gây phiền hà cho Trần Tầm. Tốt nhất là buông tay ra, việc gì cứ phải đích thân nói ra những lời gây tổn thương cho đối phương?

“Cậu nghe thấy không! Có Trần Tầm có vẻ bực bội, kéo tay cô nói.

Phương Hồi khẽ giãy tay ra, nhưng Trần Tầm nắm rất chặt, cô không giãy ra được.

“Còn có gì để nói nữa!”. Phương Hồi ngẩng đầu lên, nhìn Trần Tầm với ánh mắt tuyệt vọng.

Trần Tầm liền buông tay ra, lồng ngực phập phồng, hạ thấp giọng và run rẩy nói: “Được, được, được lắm! Cậu không có gì để nói thì tớ sẽ nói! Tớ hiểu rồi! Nhưng Phương Hồi ạ, cậu không thể như vậy được! Nếu hồi đầu cậu nói với tớ là cậu thích Kiều Nhiên thì tớ cũng đã không giống thằng ngốc như bây giờ! Hôm đó nhìn thấy cậu đứng ngoài sân, cậu có biết là tớ mừng thế nào không? Đáng lẽ buổi trưa có cuộc họp của Hội học sinh, tớ liền nói ngay với Vương Mạn Mạn rằng tớ không đi nữa, tớ muốn ở bên cậu thêm một lát! Còn cậu thì sao? Tớ tưởng chai nước đó là cậu mua cho tớ, lại còn bẽn lẽn đưa tay ra lấy nữa. Có phải cậu thấy rất thích thú khi trêu tớ không? Kể cả chai nước đó là cậu mua cho Kiều Nhiên thì cũng không cần thiết phải đưa trước mặt tớ! Cậu... rốt cuộc là cậu có ý gì?”.

Phương Hồi sững sờ nhìn mặt Trần Tầm đỏ tía tai vì giận, đột nhiên cô có cảm giác rằng hình như có điều gì đó không giống như cô nghĩ.

“Tớ... không phải tớ…”

Phương Hồi chưa nói dứt lời thì Lâm Gia Mạt xông từ ngoài cửa vào ngắt lời.

Lâm Gia Mạt thở hổn hển, gọi Triệu Diệp bằng giọng hốt hoảng: “Đám học sinh trường dạy nghề hôm trước đang... ở ngoài cổng trường!”.

“Mấy thằng?”. Triệu Diệp vội hỏi.

“Ba... ba thằng!”

“M.kiếp! Ba thằng thì sợ cóc gì! Cho chúng nó một trận thôi!”. Triệu Diệp vứt ngay ba lô vừa đeo lên lưng xuống bàn, la lớn.

“Đi! Tôi cũng đi!”. Trần Tầm quayọi lớn: “Kiều Nhiên có đi không?”.

“Dĩ nhiên là đi rồi!”. Kiều Nhiên cũng bỏ ba lô xuống.

“Đừng đi!”. Phương Hồi vội kéo Trần Tầm nói, nhưng Trần Tầm lại hất tay cô ra, cùng Kiều Nhiên gọi thêm mấy cậu bạn nữa rồi chạy xuống cầu thang.

“Hả! Làm sao bây giờ! Tớ định bảo cậu ấy trốn đi!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng lo lắng.

“Đi gọi Tô Khải đi!”. Phương Hồi nói.

“Ừ! Để tớ đi tìm anh ấy!”. Mắt Lâm Gia Mạt sáng lên, quay đầu rồi chạy mất.

Nghe xong những gì Lâm Gia Mạt báo cáo, Tô Khải không nói gì mà gọi thêm mấy cậu nữa trong đội bóng rổ. Lại còn dặn Lâm Gia Mạt và Phương Hồi rằng đừng ra ngoài cổng trường.

Phương Hồi quay về lớp mà như người ngồi trên chảo lửa, cô đi đi lại lại, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng không nhìn thấy bóng dáng bọn họ đâu.

“Đi lâu thế nhỉ, không biết có xảy ra chuyện gì không?”. Phương Hồi hỏi với giọng lo lắng.

“Chắc là... không sao đâu”. Lâm Gia Mạt cũng rất sốt ruột.

“Hay là bọn mình nói với cô giáo đi! Nhỡ…”

“Không được!”. Lâm Gia Mạt nói rất kiên quyết: “Chuyện này không được để các cô giáo biết! Tô Khải nói sẽ bị khai trừ khỏi đội đấy! Không cẩn thận còn bị kỉ luật nữa!”.

“Thế làm thế nào bây giờ!”. Phương Hồi nói như chuẩn bị khóc.

“Về rồi! Về rồi!”. Lâm Gia Mạt nhảy bật dậy, chỉ ra ngoài cửa sổ hét: “Cậu nhìn kìa!”.

Phương Hồi liền kéo ngay Lâm Gia Mạt chạy xuống sân, họ gặp Tô Khải ở cổng trường, Lâm Gia Mạt vội kéo anh lại nhìn một lượt từ đầu xuống chân, từ phải sang trái.

“Anh không sao chứ?!”. Lâm Gia Mạt hỏi.

Tô Khải liền cười và khua tay, giơ hai ngón tay thành hình chữ V lên: “Ổn rồi!”

“Lạy trời lạy đất!”. Lâm Gia Mạt đan mười ngón tay vào nhau cầu nguyện: “Tốt quá!”.

“Trần... Trần Tầm đâu? Anh có nhìn thấy cậu ấy không?”. Phương Hồi khác hẳn ngày thường, ngắt lời bọn họ, hỏi.

“Đi sau!”. Tô Khải nói.

Phương Hồi vội chạy tiếp, không kịp nói gì với Lâm Gia Mạt. Giữa đường lại gặp Kiều Nhiên và mấy cậu cùng lớp, cũng không nói gì nhiều, hỏi Trần Tầm đâu rồi chạy đi, mãi cho đến tận cuối cùng, cô mới nhìn thấy Trần Tầm.

Trên người Trần Tầm có dính ít bụi đất, cậu đang vừa cúi đầu bước vừa đá viên đá.

“Trần... Tầm”. Phương Hồi gọi nhỏ.

Trần Tầm liền sững người, ngước mắt lên với vẻ kinh ngạc, sau đó lại quay đầu sang chỗ khác, nói: “Gì vậy?”.

“Cậu không sao chứ?”.

“Không sao”. Trần Tầm phủi bụi đất trên người, nói: “Cậu chưa về à?”.

“Tớ... đang đợi cậu”.

“Đợi tớ? Không phải đã nói là không còn gì để nói nữa sao?”. Trần Tầm nhếch mép, thờ ơ nói.

“Chai nước đó, là tớ mua cho cậu!”. Phương Hồi nhìn Trần Tầm: “Cậu từng nói là thích uống nước trà đen của hãng Thống Nhất nhất mà”.

“Thế... thế sao cậu lại đưa cho Kiều Nhiên?”. Trần Tầm có vẻ ngại ngùng, lại tiến thêm mấy bước về phía cô.

“Không phải đã có người mua nước cho cậu rồi đó sao?”. Phương Hồi cúi đầu nhìn mũi bàn chân của mình, nói.

“À! Ý cậu là Vương Mạn Mạn hả? Cậu ấy nhờ tớ vặn hộ chai nước! Sau đó thấy tớ ra nhiều mồ hôi quá nên cho tớ uống”. Trần Tầm chợt hiểu ra vấn đề.

“Tớ không thích Kiều Nhiên”. Đôi mắt Phương Hồi ngân ngấn hơi sương: “Người tớ thích... là cậu”.

Trần Tầm liền ngoác miệng cười, cậu đưa tay lên mũi, nói: “Lúc đầu tớ tưởng là tớ hết hi vọng rồi cơ, trong lòng buồn kinh khủng, vừa nãy trút giận xuống hết mấy thằng trường dạy nghề rồi”.

Phương Hồi mím môi, nước mắt rơi lã chã, rơi xuống cả áo đồng phục, Trần Tầm vội đỡ vai cô, cúi xuống nhìn cô hỏi: “Sao vậy? Sao cậu lại khóc?”.

“Tớ tưởng... cậu thích Vương Mạn Mạn cơ…”

“Sao có chuyện đó được! Thích cậu ấy thì việc gì tớ phải cuống lên như vậy?” Trần Tầm nhìn vào mắt Phương Hồi: “Người tớ thích là cậu! Ngốc ạ!”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.