Năm Tháng Vội Vã

Quyển 4 - Chương 11



Phương Hồi cùng bọn họ ra khỏi nhà trượt băng với tâm trạng mệt mỏi, đi đôi giày trượt băng một lúc lâu, sau khi cởi ra cũng không thấy nhẹ nhàng đi chút nào, bước chân uể oải, mềm nhũn đứng dưới đất mà không thấy chân thật gì cả. Giống như tâm trạng cô vậy, ức chế một thời gian dài, dường như bây giờ không còn chuyện gì để vui nữa, tự nhiên lại không biết phải làm thế nào.

Sau khi ra khỏi nhà trượt băng, Đường Hải Băng nói có việc phải về trước, Tôn Đào đưa Dương Tình về nhà, Trần Tầm cùng đường với Ngô Đình Đình. Phương Hồi về nhà bà nội, phía đối diện có điểm xe bus, bèn chào tạm biệt bọn họ, định tự bắt xe về.

Trần Tầm liền kéo cô lại nói: “Tớ đưa cậu ra bến nhé!”.

“Không cần đâu, sang bên kia cầu vượt l đến mà, các cậu về đi”. Phương Hồi nói.

“Thôi cứ để tớ đưa về, cậu lên xe rồi tớ về sau”. Trần Tầm liền ngoảnh mặt sang nói với Ngô Đình Đình: “Đi cùng tớ với Phương Hồi nhé, lát nữa bọn mình cùng về”.>“Thôi thôi!”, Ngô Đình Đình xua tay nói: “Tớ không muốn làm người thừa đâu, tớ đi lấy xe trước”.

Trần Tầm liền cười nói: “Thế cũng được, thế cậu đợi tớ một lát nhé”.

Cuối hạ, thời tiết ở Bắc Kinh vẫn còn khá ngột ngạt, ban ngày ánh nắng chiếu xuống đường nhựa, đến lúc xế chiều hơi nóng bốc lên ngùn ngụt. Hai đứa đi lên cầu vượt, Trần Tầm đi trước, miệng ngân nga bài hát Rừng hoa trắng, Phương Hồi đi sau cậu một chút.

“Cậu đi mau lên!”. Trần Tầm nghiêng người nói: “Nếu không tớ không nhìn thấy cậu”.

“Người đông quá”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nhìn dòng người đang đi trên bậc cầu thang trước mặt.

“Không được, thế cậu đi đằng trước tớ vậy!”. Trần Tầm ngoái đầu, đứng lại nói.

“Cái cậu này...”. Phương Hồi cười bất lực, Trần Tầm cũng cười, kéo cô lên trước mặt mình.

Phương Hồi khẽ loạng choạng, va nhẹ vào người bên cạnh, người đó liền “oái” một tiếng, mặt hầm hầm nói: “Làm gì vậy!”.

“Xin lỗi anh”. Phương Hồi vội vàng xin lỗi.

“Mày không có mắt à! Đường rộng như vậy, thích gây sự hả!”. Giọng gã đó lộ rõ vẻ gây gổ, tóc nhuộm đỏ rực, mặc chiếc áo phông dài gần đến đầu gối. Bên cạnh hắn còn có hai người nữa, vừa nhìn đã biết không phải người tử tế.

“Ông ăn nói lịch sự chút! Cũng có làm sao đâu! Việc gì phải như vậy!”. Trần Tầm lớn tiếng.

“M.kiếp! Mày từ đâu chui ra thế! Liên quan đếch gì đến mày!”. Tên tóc đỏ liền đẩy Trần Tầm một cái.

“Mày còn…”Trần Tầm chặn hắn lại, chỉ và hắn định chửi thì bị Phương Hồi ngăn lại, cô run rẩy nói: “Đừng cãi nhau nữa, thôi, em xin lỗi, em xin lỗi…”

“Biến đi! M.kiếp” Tên tóc đỏ không hề nhượng bộ, kéo phắt Phương Hồi ra rồi đấm thẳng một quả vào bụng Trần Tầm.

Từ nhỏ đến lớn Trần Tầm chưa bao giờ bị đánh, cú đấm này khiến cậu suýt ợ ra nước chua, cậu cáu tiết, bất chấp tất cả và xông đến đánh nhau với gã tóc đỏ. Hai thằng đồng bọn đi cùng cũng không chịu lép vế, xông ngay tới bao vây lấy Trần Tầm và đấm đá túi bụi. Mặc dù Trần Tầm cao to hơn bọn chúng, nhưng dù sao thiểu số cũng không đọ được với đa số, chẳng mấy chốc đã đuối thế.

Phương Hồi như muốn phát điên, cô ra sức kéo bọn họ ra nhưng bị đẩy ra ngoài hết lần này đến lần khác, cô hét lớn tên Trần Tầm, hét đừng đánh nữa, nhưng không ai chịu nghe lời cô, cũng không có ai vào giúp cô.

Cuối cùng cô liền lấy hết sức bình sinh để ôm chặt cánh tay của gã tóc đỏ, khóc năn nỉ hắn dừng tay, hắn mới chịu dừng lại. Hắn vừa chửi vừa đá Trần Tầm thêm cái nữa: “Cho mày biết thế nào là lễ độ! M.kiếp!”

“Đừng đánh nữa, tôi xin anh... tôi xin anh...”. Phương Hồi vội kéo hắn lại, vừa khóc ngất vừa nói.

Tên tóc đỏ liền nhìn Phương Hồi với vẻ châm chọc, nói: “Làm thế để cho nó nhớ đời, vừa nãy nó chửi tao mày cũng đã nghe thấy, không thể chửi không được, tao phải cho nó một cái tát, tát xong là xong nợ nần giữa hai bên!”.

“Mày...”. Trần Tầm ôm bụng, định nói thêm gì nữa, Phương Hồi vội chặn trước cậu nói: “Anh muốn đánh thì cứ đánh tôi!”

“OK”. Tên tóc đỏ dường như chỉ đợi câu nói này, hắn ra tay vừa nhanh vừa mạnh, tát Phương Hồi một cái đau như trời giáng.

Phương Hồi bị tát mạnh đến mức người loạng choạng, nửa bên mặt sưng lên, tai kêu ong ong. Một cảm giác đau đớn và nhục nhã trào dâng trong lòng cô, trong lúc mơ màng, dường như cô lại quay về với giai đoạn khổ sở thời cấp hai

Giữa lúc các âm thanh hỗn tạp vang lên, Phương Hồi loáng thoáng nghe thấy tên tóc đỏ ghé sát vào cô nói: “Mày liệu thần hồn đấy”.

Trần Tầm đã thực sự bị cái tát này kích nộ, mắt cậu đã bị đánh sưng tấy, gần như không mở được nữa, nhưng qua khe hở, cậu vẫn nhìn thấy cảnh Phương Hồi ngã loạng choạng và nét mặt tuyệt vọng của cô, giây phút đó, cậu không thể giữ cho đầu óc tình táo nữa mà lao tới bóp chặt cổ tên tóc đỏ, hét lớn: “Mày làm gì vậy! Mày làm gì vậy! Đ.m mày! Tao giết mày!”.

Người ngoài đứng xem và bạn tên tóc đỏ đều sợ tái mặt vì phản ứng của Trần Tầm, tất cả mọi người đều đứng sững lại, thậm chí không có ai dám bước đến khuyên một câu.

“Buông ra! Các người buông ra đi!”. Đột nhiên Phương Hồi gào lớn: “Trần Tầm! Chia tay thôi... bọn mình chia tay thôi!”.

Trần Tầm lập tức sững sờ vì câu nói của Phương Hồi, đôi tay cậu buông thõng xuống, không để tâm gì đến tên tóc đỏ đang trợn mắt bên cạnh mình. Cậu thẫn thờ nhìn Phương Hồi và có cảm giác rằng, trong tích tắc, thời gian như dừng lại.

Đầu tóc Phương Hồi rối bù, má sưng đỏ, nước mắt rơi lã chã, trong mắt là nỗi buồn không thể che giấu.

Trần Tầm ngơ ngác, cậu không hiểu tại sao tự nhiên mọi thứ lại trở nên tồi tệ như vậy, trước đó không lâu hai đứa còn nói chuyện với nhau, tay trong tay trượt băng, còn ngồi trên xe để nói chuyện về gia đình cô, còn cười đùa đi lên cầu vượt... Mặc dù sợi dây đeo cổ ban sáng đã bị đứt, nhưng vẫn được giữ nguyên trong túi quần cậu. Rõ ràng là vừa nãy mọi thứ còn rất ổn, tại sao bây giờ lại như mất đi tất cả?

Trần Tầm không thể chấp nhận, cũng không muốn chấp nhận, cậu lảo đảo bước về phía Phương Hồi, không thèm quan tâm đến mọi người qua lại, ôm chặt cô nức nở nói: “Không được! Tớ không chịu! Chắc chắn không được! Tớ không chia tay với cậu!”.

Dòng xe dưới chân cầu nhộn nhịp qua lại, trong khoảnh khắc hai đứa trẻ ôm chặt lấy nhau đó, còn chưa biết rằng sau này sẽ phải đối mặt với một kết cục như thế nào, mà chỉ nghĩ rất đơn giản rằng, được ôm chặt nhau như thế này là sự vĩnh hằng.

Đôi mắt nhạt nhòa lệ của Phương Hồi nhìn về tấm biển cổ xưa của công viên Địa Đàn ở phía đối diện, rõ ràng cô đang túm chặt áo cậu, nhưng vẫn nói lời chia tay: “Trần Tầm, hai đứa mình... đừng đến với nhau nữa…”

“Không! Không được! Chắc chắn cậu giận tớ đúng không? Tớ không nên đánh nhau với bọn họ? Lần sau tớ không bao giờ làm thế nữa, tớ thề, có được không? Tớ không chia tay, dù có chết cũng không chia tay!”. Trần Tầm cũng bật khóc, trong độ tuổi con trai vẫn có thể khóc một cách thoải mái này, vì sợ chia tay mà cậu nước mắt giàn giụa.

“Không phải thế... cậu cũng nhìn thấy rồi đấy, không phải tại cậu không tốt, mà là tớ... chắc chắn đám người hôm nay tìm cách gây sự với tớ... nếu không cũng đã không như vậy..

“Không thể!”. Trần Tầm ôm chặt cô, không cho cô giãy giụa: “Cậu là con gái, gây sự gì với bọn nó chứ? Mấy thằng đó là đám lưu manh! Tớ hứa là sau này sẽ không bao giờ gây gổ với chúng nữa!”.

Phương Hồi cười đau khổ nói: “Cậu không nhìn thấy, bọn họ không chỉ có ba người đâu, vừa nãy bọn họ xuống cầu thì có một gã bước đến nói chuyện, gã đó tớ quen, cũng là bạn của Lí Hạ, trước đây hay chơi với đám Hải Băng... Cậu vẫn chưa hiểu à? Bọn mình không còn cách nào để đến với nhau được nữa, người bạn thân nhất của cậu không muốn cho bọn mình đến với nhau, tớ cũng không muốn gặp cậu ấy nữa, bọn tớ không ai nhượng ai, kể cả tớ có nhượng bộ cũng chẳng giải quyết được gì... nhìn thấy cậu như vậy tớ không chịu nổi, thật đấy... tớ không chịu nổi…”

Phương Hồi không nói tiếp được nữa, cô gục xuống vai cậu bạn mà mình quý mến nhất và khóc nức nở, cô sợ hãi, cũng không thể nào lí giải, cô cảm thấy mình đã quý mến Trần Tầm rất thật lòng, cũng không làm chuyện gì có lỗi với cậu, nhưng cuối cùng lại thành ra như vậy.

“Đường Hải Băng đúng không? Thế từ nay trở đi bọn mình không gặp cậu ta nữa, chỉ chơi với Triệu Diệp, Kiều Nhiên, Gia Mạt thôi, bọn mình cố gắng học hành cho tốt, thi trường đại học ở nơi khác, đi thật xa, có được không? Phương Hồi, tớ không chia tay với cậu đâu, tớ năn nỉ cậu đấy, tớ thích cậu, tớ không muốn chia tay, thật sự không muốn...”. Trần Tầm túm chặt bờ vai gầy guộc của Phương Hồi, nói gấp gáp bên tai cô.

Phương Hồi cũng không chịu được nữa, cô đã khóc nức nở, nói ngắt quãng: “Tớ... cũng thích cậu, thích vô cùng... thích vô cùng... tớ cũng không muốn... chia tay…”

“Thế thì bọn mình không chia tay! Mãi mãi không bao giờ chia tay!”. Trần Tầm nói rất quả quyết.

Hai đứa ôm nhau rất lâu rồi mới từ từ buông ra, cả hai đều không nhắc đến từ chia tay nữa, trải nghiệm ban nãy khiến chúng cảm thấy vô cùng khổ sở và sợ hãi, chia tay không chỉ nói rồi để đó, mà thực sự xé nát tâm can, chúng sẽ không thể chịu nổi nếu điều đó xảy ra.

Trần Tầm nắm tay Phương Hồi đến tận bến xe bus, cậu đi rất chậm, thỉnh thoảng lại dừng nhìn Phương Hồi.

Mắt Phương Hồi đã khóc sưng húp, cô lấy tay che mặt mình nói: “Nhìn gì vậy... tệ lắm phải không?”.

“Không tệ đâu”. Trần Tầm cười gọi: “Phương Hồi...”

“Ơi...”.

“Không có gì cả”.

“Phương Hồi!”.

“Gì vậy?”.

“Không có gì cả”.

“Phương Hồi!”.

“Cậu sao vậy!”. Phương Hồi dừng lại, nhìn Trần Tầm với vẻ bất lực.

“Hê hê, tớ chỉ gọi vậy thôi, tớ rất thích nghe cậu đáp”. Trần Tầm ngại ngùng nói: “Xe đến rồi, cậu lên xe đi, tối tớ sẽ gọi điện thoại đến nhà bà cậu”.

Nhưng Phương Hồi lại không nhúc nhích, Trần Tầm nhìn cô với vẻ thắc mắc, cô đỏ bừng mặt nói: “Đứng... đứng với tớ một lát nữa nhé, tớ cũng rất thích nghe cậu gọi tớ…”

Má Trần Tầm sưng vù, cậu mỉm cười rất tươi rồi cất giọng gọi tiếp: “Phương Hồi”. Phương Hồi cũng nhẹ nhàng đáp lại: “Ơi”.

Bọn họ để bốn chuyến xe chạy qua, trời đã tối dần, đột nhiên Trần Tầm giậm chân nói: “Gay rồi!”

Phương Hồi giật nảy mình, vội hỏi: “Có chuyện gì vậy?”.

“Đình Đình còn đang đợi tớ trước cửa bãi đỗ xe! Sao tớ lại quên béng nhỉ! Tớ phải sang xem thế nào đã! Tối tớ sẽ gọi điện thoại cho cậu!”.

“Ừ, cậu đi đi”. Phương Hồi bình thản đáp, thực ra cô cũng biết, mặc dù Trần Tầm hứa từ sau sẽ không đi chơi cùng bọn họ nữa, nhưng cậu và đám Đường Hải Băng chơi với nhau từ nhỏ, làm sao có thể dễ dàng dứt bỏ tình cảm này?

Bóng cao lớn, tuấn tú của Trần Tầm lao như bay trên cầu vượt bộ, Phương Hồi đứng dưới nhìn và khẽ thở dài.

Khi Trần Tầm có mặt ở bãi đỗ xe, Ngô Đình Đình đã ra về từ lâu, bên cạnh chỗ Trần Tầm để xe đạp vẫn còn lưu lại hai chữ nghiêng ngả “BYE BYE” được viết bằng gạch đỏ.

Trần Tầm nhìn trò trẻ con này, bất giác thấy hơi hụt hẫng. Cậu nhớ lại cảnh hồi nhỏ, Ngô Đình Đình mặc váy hoa, chân đi dép nhựa, ngồi dưới đất vẽ ô chơi nhảy lò cò, cũng nhớ lại vừa nãy mình đã hứa hẹn với Phương Hồi từ nay sẽ không gặp đám bạn thời để chỏm nữa, đứng giữa hai bên, đột nhiên cậu cảm thấy vô cùng chán nản,">

“Lúc đó cậu ấy khóc thật à?”. Trong bóng tối, tôi mò mẫm cốc nước và hỏi. Vì muốn tiết kiệm điện, thế nên thời gian đó, buổi tối tôi và Phương Hồi không bật đèn, để cho khỏi ngại khi hai đứa chỉ biết nhìn nhau, tôi đành bảo cô kể chuyện.

“Vâng, khóc thật... Ấy! Cẩn thận! Đừng chạm vào bên phải!”. Phương Hồi kêu lớn.

Khả năng quan sát trong bóng tối của Phương Hồi tốt hơn tôi, kịp thời ngăn tôi không gạt chiếc cốc mà Hoan Hoan để lại xuống đất, giúp nó tránh được số phận vỡ tan thành những mảnh vụn.

Tôi vội dịch nhẹ chiếc cốc có chú gấu nhỏ đó ra giữa tủ và hỏi: “Em uống nước không?”.

“Em không... anh đừng làm nữa, muốn uống em cũng sẽ tự rót, anh dễ làm đổ vỡ các thứ lắm, không biết làm vỡ bao nhiêu cái cốc rồi?”. Phương Hồi thu dọn sách vở, nhường cho tôi một lối đi.

“Hê! Em hạ thấp ai vậy?”. Tôi vừa cười vừa bê cốc nớc đến: “Anh chỉ hơi quáng gà thôi mà. Em không cho phép một người đàn ông tuyệt vời của thế kỉ XXI như anh mắc một khuyết điểm nhỏ nào à?”.

“Không...”. Phương Hồi ngồi sang bên cạnh nói: “Hay là... hay là bật đèn đi, để em nghĩ cách khác, nếu không xảy ra chuyện của em thì anh cũng không đến nỗi phải làm như vậy..

“Coi em kìa! Lại bắt đầu làm khách rồi đấy. Em bảo bốn niềm vui trong cuộc đời, ‘Cửu hạn phùng cam vũ/ Tha hương ngộ cố tri/ Động phòng hoa chúc dạ/ Kim Bảng đề danh tính, kiểu gì mình cũng dính đến một niềm vui chứ? Thế nên em đừng làm khách với anh! Nói cho em biết nhé, ai mà ngăn anh ra tay nghĩa hiệp giúp đồng hương khi gặp hoạn nạn, anh sẽ cho người ấy biết tay!”. Tôi vội trêu cô, nói thực là tôi cũng không muốn cô rời khỏi nhà tôi, tôi thấy vui khi được chịu khổ cùng cô.

“Thôi anh cứ múa mép đi!!”. Phương Hồi cười nói: “Anh cố gắng thêm một thời gian nữa, những ngày tháng sung sướng cách chúng ta không xa nữa đâu”.

“Ừ. Mặc dù miệng thì đáp vậy, nhưng trong lòng tôi lại không nghĩ thế, tôi chỉ muốn được sống gần cô thêm ít ngày nữa: “Em kể tiếp đi, không ngờ Trần Tầm cũng đa sầu đa cảm đó nhỉ, hơi một tí là khóc!”.

“Không phải”. Dường như Phương Hồi có vẻ không vui: “Anh ấy cũng không hay khóc đâu…”

“Xí! Sau khi hết cấp một, anh không bao giờ khóc nữa!”. Tôi nói rất oai hùng.

“Nhưng em cảm thấy khóc ra được cũng rất tốt, ít nhất là có thể làm cho người khác thấy mình buồn hay vui. Nếu như hai người yêu nhau, không có gì để khóc, cũng không có gì để cười thì em đoán chắc tình yêu đó cũng chẳng bền vững. Hồi nhỏ vẫn hay hơn cả, anh xem bây giờ người ta lớn rồi, không đoán được tâm trạng của họ nữa, chán chết đi được”.

Phương Hồi nói rất bình thản, tôi biết thực ra là cô đang bênh Trần Tầm, tôi cũng thừa nhận rằng sau khi lớn lên, ít nhiều chúng ta đều đang ngụy trang, không tùy tiện bộc lộ niềm vui, nỗi buồn của mình, tất cả đều như vậy. Nhưng trong lòng tôi vẫn cảm thấy có gì đó không thoải mái, tôi có phần ghen tị với người ở độ tuổi đó có thể ôm Phương Hồi mà khóc, cô có thể thỏa sức yêu, thỏa sức gây tổn thương, còn tôi ngay cả bảo vệ cũng phải giấu giấu giếm giếm không dám nói.

“Sau đó thì sao?”. Tôi vừa rủa thầm sự vô tích sự của mình, vừa hỏi.

“Sau đó thì...”. Phương Hồi thở dài, chậm rãi kể tiếp.

Hôm đó sau khi về nhà, Trần Tầm vẫn không kìm được mà gọi ngay điện thoại cho Đường Hải Băng, đối phương vừa nhấc máy cậu đã nổi nóng bổ đầu tới tấp, hỏi thăm tổ tiên tám đời của Đường Hải Băng, Đường Hải Băng bị chửi, không hiểu đầu đuôi ra sao, một hồi lâu mới vỡ lẽ Trần Tầm đang nói chuyện gì.

“M.kiếp! Không phải tôi làm thật mà! Nếu tôi mà sắp đặt thì tôi chỉ đáng là cháu của thằng Tôn Đào! Ông học đứng thứ mấy của khối mà để não úng thủy vậy. Ông cứ thử nghĩ mà xem, cho dù tôi không ưa Phương Hồi thì cũng không thể xử lí luôn cả ông đúng không?”. Đường Hải Băng cũng nổi cáu, ra sức

Trần Tầm thần người ra một lát, cậu nghĩ Hải Băng nói cũng có lí, cậu ta không thể đánh cả cậu được, nhưng bề ngoài vẫn không chịu buông tha: “M.kiếp! Có khi ông không nói rõ với bọn nó, bọn nó mới đánh luôn cả tôi! Cũng có thể là ông cố tình chơi bài khổ nhục kế! Nếu không chẳng có ai đang yên đang lành lại gây sự với hai đứa học sinh như bọn tôi cả! Phương Hồi nói bọn nó còn có đồng bọn nữa, nấp dưới chân cầu vượt để đợi bọn chúng, cậu ấy biết thằng đó, trước đây chơi với bọn ông!”.

“M.kiếp!”. Đường Hải Băng bắt đầu cáu: “Nếu tôi mà giỏi giang như vậy thì năm xưa cũng đã vào học trường F rồi! Gì đến nỗi bây giờ phải lang thang thế này! Sao ông không nghĩ con bé Phương Hồi ranh ma đó đổ oan cho tôi hả? M.kiếp! Tôi thấy nó bỏ bùa ông thật rồi!”.

“Không thể! Đó là do ông không nhìn thấy hôm nay bọn tôi thảm hại như thế nào đâu!”. Trần Tầm la lớn.

“Hừ, để tôi nghĩ xem nào... ừ... có khi là thằng Chuột làm, ông đợi lát, m.kiếp, để tôi hỏi nó xem thế nào, nó mà dám động đến ông, tôi sẽ cho nó biết tay!”. Đường Hải Băng cáu lắm, đầu bên kia điện thoại “cạch” một tiếng, không biết cậu ta đã bẻ gãy cái gì.

“Cũng không cần thiết phải làm như vậy, nhưng ông phải nói với chúng nó rằng đừng gây chuyện với Phương Hồi nữa! Lần này có mặt Phương Hồi, lần sau tôi sẽ không khách khí với bọn chúng đâu! Tôi bất chấp đấy, cho dù đó là ai!”. Trần Tầm nói rất nghiêm túc.

“Thôi đi ông! Ông thì làm được gì! Đừng nói điều đó với tôi! Nói cho ông biết nhé, khôn hồn thì ông học hành cẩn thận cho tôi! Năm xưa ông vào được trường F tôi mừng biết bao! Gọi điện thoại cho từng nhà hàng xóm cũ để báo tin, lại còn làm mẹ tôi tức, tẩn cho tôi một trận nữa, nếu vì chuyện này mà bị nhà trường đuổi học thì tôi xem ông sẽ ăn nói thế nào!”. Đường Hải Băng khẽ cười nói: “Ông yên tâm, nếu đúng là bọn nó làm thật thì chắc chắn tôi sẽ không cho chúng nó gây sự với ông nữa đâu. Nhưng tôi vẫn giữ nguyên câu đó, bản chất của chuyện này nằm ở phía Phương Hồi, tôi không thể cam đoan sẽ thế nào, năm xưa không phải mỗi tôi là bạn thân của Lí Hạ, không phải mỗi tôi bị ám ảnh bởi chuyện này, thế nên tôi cho rằng, ông nên chia tay với con bé đó, điều kiện của ông tốt như vậy, đã là vàng thì ở đâu chẳng tỏa sáng, sợ không tìm được đứa nào hơn con bé Phương Hồi à? Nó cũng chỉ là một đứa bình thường, hơn nữa lại có tiền án, tôi cũng thấy lạ, không hiểu ông chấm nó ở điểm nào”.

“Thôi thôi thôi! Đừng nhắc chuyện này với tôi nữa!”. Trần Tầm bực bội nói: “Tôi cũng thắc mắc về mấy người, thời buổi nào rồi mà còn coi mình là Lưu Bị à? Đâu có phải là anh em gì ghê gớm đâu mà suốt ngày nghĩ đến chuyện rửa hận, báo thù cho nhau, có giỏi thì đi kiếm một thằng mà đâm! Gây lộn với đứa con gái có gì là ghê gớm!”.

“Hừ, sớm muộn gì cũng có ngày xử lí thằng đó, nó chạy không thoát đâu. Còn về Phương Hồi, không thể nói là không liên quan gì đến nó, năm xưa Lí Hạ ngồi canh chừng bọn trấn lột ở cổng trường, Phương Hồi biết rõ hơn ai hết, nhưng nó chẳng bao giờ ngăn lại, cũng chẳng thèm khuyên nhủ gì hết. Sau đó Lí Hạ chết, nó lại co giò chạy nhanh nhất. Hạng con gái như nó, chỉ có ông mới coi là bảo bối! Cho không tôi tôi cũng chẳng thèm!”. Đường Hải Băng cười gằn nói.

“Ông im ngay đi! Không nói chuyện với ông nữa, nói với ông ông cũng không hiểu! Tóm lại là tôi thích Phương Hồi, bất kể ai bắt nạt cậu ấy tôi đều không cho phép! Thôi nhé!”.

Trần Tầm cúp máy trước, quay về phòng nằm vật xuống giường, cậu rất bực, nhưng lại không biết rốt cuộc là bực ai.

Sau ngày sinh nhật nhuốm mùi máu đó, bọn họ lại quay trở về với cuộc sống quy củ trong trường học. Mặc dù lại phải dậy sớm, mặc đồng phục, làm bài tập, làm bài thi, nhưng Phương Hồi lại rất thích sống cuộc sống như vậy, rất yên ổn, không sợ bị xâm hại, quấy rối. Dù là cuộc sống thời học sinh hay yêu đương cũng vậy, không phong hoa tuyết nguyệt lãng mạn gì, cái khắc cốt ghi tâm hơn cả là cảm giác hàng ngày được ở bên nhau.

Chính vì vậy trong ngày khai giảng, Phương Hồi vô cùng phấn chấn như được tắm trong gió xuân, cười rạng rỡ chào hỏi bạn bè.

Kiều Nhiên bước đến bên cạnh cô hỏi: “Có gì mà vui vậy? Tớ thấy cả lớp mình, mỗi cậu là vui nhất! Mọi người đều muốn được nghỉ thêm ít ngày nữa!”.

“Vậy à?”. Phương Hồi vừa thu bài tập vừa cười nói: “Đi học cũng vui chứ, không phải ngày nào cũng được gặp nhau đó sao?”.

“Ừ!”. Kiều Nhiên cười cười, nói: “Hôm đó tập múa xong, cậu và Trần Tầm đi đâu vậy? Bọn tớ còn bảo rủ nhau đi ăn thịt xiên nướng, sau đó chẳng thấy bọn cậu đâu nữa”.

“Ờ... tớ có chút việc...”. Phương Hồi lắp bắp: “Đếm hộ tớ với”.

Kiều Nhiên đón lấy chồng vở: “Thế hôm nay sau khi tan học bọn mình đi nhé, chắc hôm nay cũng không có nhiều bài tập đâu”.

“21, 22, 23... Ừ... !”. Phương Hồi chỉnh lại cho thẳng chồng vở, nói: “Chỗ cậu có bao nhiêu quyển?”.

“20, sao lại thiếu 2 quyển nhỉ? Để tớ đếm lại lần nữa xem sao!”. Kiều Nhiên cau mày nói.

“Không cần đâu, vừa nãy tớ đã đếm một lần rồi, đúng là còn thiếu 2 quyển thật, ai chưa nộp bài tập hè nhỉ?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói.

“Tớ tớ tớ! Đợi lát đã! Xong ngay đây!”. Triệu Diệp giơ tay lên nói, Lâm Gia Mạt đứng sau giục giã với vẻ sốt sắng: “Mau lên! Mau lên!”.

Phương Hồi và Kiều Nhiên bước đến ngó thì thấy Triệu Diệp đang tốc kí bài tập của Lâm Gia Mạt, Kiều Nhiên liền cười nói: “Tớ đoán ngay là hắn mà! Lần nào cũng vậy, nước đến chân mới nhảy, Gia Mạt lần sau đừng cho hắn mượn nữa! Không thể chiều cái tật xấu đó của hắn được!”.

“Hê! Kiều Nhiên, ông thật bủn xỉn!”. Triệu Diệp hậm hực nói.

“Chép mau lên!”. Lâm Gia Mạt đập bốp tay xuống lưng Triệu Diệp và nói với vẻ ấm ức: “Tớ đâu có nghĩ hắn lại thiếu nhiều như vậy! Lần sau không bao giờ cho mượn nữa!”.

“Thôi nhanh lên, cô chủ nhiệm sắp đến đấy”. Kiều Nhiên nói: “Gia Mạt, vừa nãy tớ đã hẹn với Phương Hồi rồi, tối bọn mình sẽ đi ăn thịt xiên

“Hay quá!”. Lâm Gia Mạt hào hứng nói: “Nhưng bọn mình đừng ăn thịt xiên nữa, tớ thấy ngấy lắm rồi, hôm nay đi ăn lẩu cay nhé!”.

“Lẩu cay hả? Thế thì mất thời gian lắm!”. Phương Hồi nói.

“Không phải nồi lẩu bình thường đâu! Cũng dạng như thịt xiên, nhưng cho vào nồi nhúng, thơm lắm, cậu đi rồi sẽ biết!”. Lâm Gia Mạt nói.

Trần Tầm từ ngoài cửa lớp chạy vào, ngồi xuống cạnh Triệu Diệp nói: “Vẫn còn chép à? Mau lên, cô chủ nhiệm đến bây giờ đấy! Tôi vừa từ văn phòng lên!”

“Phù! Xong rồi!”. Triệu Diệp gấp sách lại và tung sang cho Phương Hồi, nói: “Tay tớ sắp gãy rồi! Sao đếch gì mà lắm thế!”.

Lâm Gia Mạt trợn mắt nhìn cậu ta nói: “Đáng đời! Trước đó thì làm gì! Ấy! Phương Hồi! Tách vở bọn tớ ra, đừng đặt gần nhau! Đáp án giống nhau, nhìn là biết chép của nhau!”.

“Mệt chết đi được! Hôm nay tan học tớ phải ăn một bữa cho đã!”. Triệu Diệp thở phù nói.

“Ăn gì vậy!”. Trần Tầm hỏi.

“Lẩu cay, chỗ Gia Mạt tìm được, vừa mới bàn nhau xong, cùng đi nhé!”. Triệu Diệp nói.

“Ok thôi!”. Trần Tầm cười cười, lấy sách vở ra ngồi ngay ngắn lại.

Đến giờ tan học, mấy đứa liền nhanh chóng thu dọn sách vở rồi đi, Phương Hồi không đi xe, Trần Tầm chở cô. Trần Tầm mới mua một máy nghe nhạc của Sony, có bộ phận điều khiển trên dây, rất xịn, Phương Hồi cầm lấy ngó nghiêng, Trần Tầm hào hứng giới thiệu, Phương Hồi cũng không hiểu, cười cười rồi nhét tai nghe vào tai, bên trong đang bật bài hát của Trương Tín Triết, nghe rất hay. Triệu Diệp và Kiều Nhiên trêu Trần Tầm thích khoe mẽ, liên tục bêu giễu cậu, trên đường đi, cả đám cười nói rôm rả,

Nói cho cùng thì hồi đó bọn họ cũng không có việc gì đáng buồn, dĩ nhiên là cũng không có ước mơ gì xa vời, ngày ngày được sống một cuộc sống rất êm ả, vui vẻ, tất cả mọi người đều cảm thấy rất thỏa mãn. Chỉ có điều bọn họ còn trẻ, không hiểu cảm giác này là thế nào, thực ra giống như bài hát mà Trương Tín Triết hát đó, vừa rảo bước vừa trân trọng thôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.