Năm Tháng Vội Vã

Quyển 4 - Chương 3



Đến Hắc Long Đàm, cô chủ nhiệm dặn dò mấy câu rồi giải tán để mọi người hoạt động tự do. Nhóm Trần Tầm rất phấn chấn, Lâm Gia Mạt lại muốn đuổi theo khối 11 đi trước, đi một lát đã vượt lên đầu đoàn. Họ không để ý nhiều đến cảnh vật trên đường, trong mắt họ, các hồ lớn hồ nhỏ đó đều chỉ là những vũng nước, điều khiến bọn họ vui hơn cả vẫn là người đi bên cạnh. Chắc là niềm vui thời học sinh cũng chỉ đơn giản như vậy, mấy động tác, mấy câu đùa đã đủ khiến mọi người vui cả ngày.

Triệu Diệp ngắt một chiếc lá kẹp vào ngón tay rồi đưa lên miệng thổi, tiếng kêu khá to và rất khó nghe. Lâm Gia Mạt bịt chặt tai mắng: “Triệu Diệp! Cậu đừng học hót theo chim nữa, cẩn thận lát nữa lại gọi cả diều hâu đến đấy!”.

“Triệu Diệp? Triệu Diệp trốn ở đâu nhỉ?”. Trần Tầm giả vờ tìm bốn xung quanh, nói.

“Ê nhóc! Ngươi nói thế có nghĩa là gì?”. Triệu Diệp chống tay lên một tảng đá lớn nói.

“À! Hóa ra là ở đó! Ông lại đây mau, đến tôi cũng không phát hiện được ra ông nữa! Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng đứng cạnh tảng đá đen, màu sắc na ná nhau, khó tìm lắm!”. Trần Tầm vẫy tay nói.

“Vớ vẩn!”. Triệu Diệp cúi xuống, té nước về phía Trần Tầm.

Tiện đà, Trần Tầm liền kéo ngay Phương Hồi đang đứng cạnh xuống, Phương Hồi lỡ đà, giẫm ngay xuống khe suối bên cạnh.

“Đừng đùa nữa! Mau lên đi!”. Kiều Nhiên sốt sắng đưa tay ra.

Phương Hồi ngần ngừ một lát, cuối cùng vẫn nắm tay Kiều Nhiên, giẫm chân vào một tảng đá và leo

“Cậu không sao chứ?”. Trần Tầm vội đỡ cô hỏi.

“Ôi! Ướt cả quần rồi này!”. Lâm Gia Mạt vừa chỉ tay vừa nói.

“Xin lỗi nhé! cậu mặc của tớ?”. Trần Tầm đan hai tay vào nhau nói.

Phương Hồi liền lườm cậu ta một cái rồi nhìn xuống quần mình với vẻ ngán ngẩm.

“Mấy giờ rồi nhỉ?”. Đột nhiên Lâm Gia Mạt hỏi.

“Hai rưỡi”. Kiều Nhiên xem đồng hồ đáp lại.

“Không phải ba giờ tập hợp đó sao? Bọn mình phải nhanh lên mới được”. Lâm Gia Mạt nói.

“Hả? Kiểu gì Phương Hồi cũng phải phơi cho ráo chứ! Quần còn đỡ, giày mà ướt đi khó chịu lắm!”. Kiều Nhiên lắc đầu nói.

“Thế này nhé! Trần Tầm ở lại với Phương Hồi, bọn tớ về trước để nói với cô chủ nhiệm một tiếng!”. Lâm Gia Mạt đeo ba lô lên nói.

“Hả?”. Mọi người sửng sốt nhìn cô.

“Ai bảo cậu ấy kéo Phương Hồi xuống nước!”.

Lâm Gia Mạt cười ranh mãnh nói.

“Thôi được! Tớ ở lại với Phương Hồi, các cậu đi trước đi, lát nữa bọn tớ sẽ đuổi theo!”. Trần Tầm rất hiểu ý.

“Không... không cần đâu”. Phương Hồi nói với vẻ ngại ngùng.

“Thôi cứ thế đi! Không đi bọn mình sẽ muộn mất!”. Triệu Diệp đứng dậy, phủi bụi trên quần, nói.

“Lát nữa gặp nhau nhé!”. Lâm Gia Mạt nháy mắt với bọn họ.

Đợi ba đứa đi khuất rồi, Trần Tầm liền ngồi xuống gần Phương Hồi, cậu túm lấy gấu quần cô và ra sức vắt. Tự nhiên Phương Hồi lại thấy căng thẳng, chân cứ

“Cứ thoải mái đi, tớ đâu có ăn thịt cậu đâu!”. Trần Tầm vỗ vào đầu gối cô, nói.

Phương Hồi hậm hực đá cậu một cái, nói: “Cậu thì nghiêm chỉnh gì!”.

“Kiều Nhiên nghiêm chỉnh, để cậu ta ở lại với cậu!”. Trần Tầm tránh, liếc cô nói.

“Sao cậu lúc nào cũng Kiều Nhiên, Kiều Nhiên vậy, tớ đâu có khen cậu ấy đâu”. Phương Hồi cười nói.

“Cậu thử xem xem, trên đường đi, lúc thì cậu ta khoác ba lô hộ cậu, lúc lại kết vòng hoa cho cậu... ân cần quá đấy! Vừa nãy còn kéo cậu lên nữa”.

“Người ta kéo tớ lên, còn cậu thì chẳng chịu kéo tớ, lại còn đẩy tớ xuống nữa”.

Trần Tầm im lặng một lát rồi nói: “Tớ thấy hay là nói cho Kiều Nhiên biết chuyện của bọn mình đi”.

“Hả?”.

“Tớ cứ có cảm giác... hình như cậu ấy cũng rất thích cậu”.

“Làm... làm gì có…”

“Tớ biết cậu cũng cảm nhận được điều đó, cứ mỗi lần cuống lên là cậu lại nói lắp”. Trần Tầm nhặt một viên đá lên liệng xuống nước.

“Thế thì cậu cứ nói đi...”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.

“Thôi, không phải cậu không muốn để người khác biết đó sao”. Trần Tầm đứng dậy, hít một hơi thật sâu nói: “Đi thôi! Đừng để muộn quá, không mọi người lại tưởng bọn mình làm gì đó!”.

Phương Hồi cũng đứng dậy, cô mím môi nói: “Nà

“Gì vậy?”. Trần Tầm ngoái đầu lại.

“Cầm... cầm tay không...”. Phương Hồi rụt rè đưa tay ra: “Ở đây không có ai…”

Trần Tầm sững người ra một lát rồi cười tươi như hoa, cậu nắm ngay lấy tay Phương Hồi, nói: “Đi theo tớ nhé!”.

Phương Hồi gật đầu rồi nắm chặt tay Trần Tầm.

Hai đứa bị chậm 20 phút so với thời gian quy định, có tật nên giật mình, trước khi đến bãi đỗ ô tô, hai đứa liền đi cách nhau một quãng rất xa. Lâm Gia Mạt đứng dưới đợi từ lâu, nhìn thấy bèn vội chạy lại nói: “Trần Tầm lên xe trước đi! Tớ và Phương Hồi đi sau!”

Trần Tầm đồng ý dù vẫn thắc mắc, Phương Hồi không hiểu ý, bèn hỏi: “Sao vậy?”.

“Ôi dào, hai đứa cậu gây tai tiếng rồi đấy, vừa nãy cô chủ nhiệm còn hỏi có phải các cậu yêu nhau không?”.

“Thật... thật hả?.” Mặt Phương Hồi liền tái đi.

“Hình như là cô nói đùa thôi, nhưng tớ còn có một phát hiện giật gân hơn nữa cơ”. Lâm Gia Mạt nói nhỏ.

“Gì vậy?”. Phương Hồi thấp thỏm hỏi.

“Hình như Môn Linh Thảo thích Trần Tầm đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ bí ẩn: “Lúc đi vệ sinh tớ nghe thấy cậu ta nói với Hà Sa là nhất định phải tìm cơ hội nói với CX, cậu thử nghĩ mà xem, lớp mình ngoài Trần Tầm ra, còn ai là CX vào đây nữa? Hơn nữa, cậu không thấy dòng chữ viết trên bảng lần trước viết là cậu thích Trần Tầm ấy, nghe giọng đó dễ là cậu ta làm lắm”.

“Vậy hả…?”.Phương Hồi vừa nói vừa ngẫm nghĩ.

“Tóm lại là cậu phải cẩn thận chút, chuyện của hai đứa cậu tốt nhất đừng để lộ ra ngoài, tớ cứ có cảm giác rằng có người đang theo dõi bọn cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt nói với giọng lo lắng.

Từ xưa đến nay, đứng trước chuyện đại sự của quốc gia, chuyện tình riêng ý tư của trai gái nhẹ tựa hồng mao, Phương Hồi và Trần Tầm chưa kịp lo lắng gì, mấy quả lựu đạn đã làm nổ tung sự chú ý của tất cả mọi người.

Tối ngày 8-5, Phương Hồi nhận được điện thoại của Trần Tầm, cậu nói rất gấp gáp: “Ngày mai chín giờ sáng đến trường tập hợp, họp toàn trường”.

“Về chuyện NATO tấn công đại sứ quán Trung Quốc ở Nam Tư à?”.

“Ừ! Bọn NATO, quá đáng thật! Thôi nhé, tớ còn phải thông báo với mọi người nữa!”.

“Ừ, đừng có cáu bẳn như vậy!”.

“Tớ biết rồi, thế nhé, m.kiếp!”. Trần Tầm hậm hực cúp máy.

Phương Hồi thở dài, bật ti vi lên toàn bản tin về vụ tấn công này, sáng ngày 8-5, liên minh NATO dưới sự cầm đầu của Mĩ đã tấn công đại sứ quán nước Cộng hòa nhân dân Trung Hoa tại Nam Tư, khiến khu nhà đại sứ quán bị phá hủy nghiêm trọng, 3 người thiệt mạng, hơn 20 người bị thương. Phóng viên Tân Hoa Xã Thiệu Vân Hoàn, phóng viên Quang Minh nhật báo Hứa Hạnh Hổ, Chu Dĩnh không may tử nạn, cả nước Trung Quốc đều chìm trong sự phẫn nộ và thương tiếc.

Ngày hôm sau, giáo viên, học sinh toàn trường đều có mặt ở trường đúng giờ, không ai đến muộn. Bình thường học sinh thường xuyên bị nhắc nhở “đứng thẳng hàng, không được nói chuyện”, hôm đó tất cả đều tĩnh lặng, cả sân trường chìm trong bầu không khí trang nghiêm. Trước khi cuộc họp bắt đầu, cả trường hát quốc ca, giai điệu “Vùng lên, người dân không chịu làm nô lệ” vang lên, học sinh hát rất hào hùng, tiếng hát bay lên tận mây xanh.

Mọi người thường nói rằng chúng tôi là thế hệ ích kỉ, ý thức quốc gia mờ nhạt, sự cứng rắn, mạnh mẽ vốn có ở người Trung Quốc, đến thế hệ chúng tôi thành nụ hoa mềm oặt. Nhưng tôi có cảm giác rằng cách nói này rất vớ vẩn. Vì hồi nhỏ, chúng tôi đã được hưởng nền giáo dục truyền thống, điều đầu tiên mà chúng tôi biết là phải yêu tổ quốc, yêu Đảng, yêu nhân dân. Vì là thế hệ con một nên rất coi trọng cái gọi là quyền sở hữu. Vì không phải chịu nhiều vất vả, đắng cay nên cảm thấy Trung Quốc cũng không tồi, không đến nỗi tôn sùng hàng ngoại, ngày ngày chỉ nhắc đến nước Mĩ. Vì được giáo dục tốt nên đi xe bus biết nhường chỗ cho các cụ già, biết bỏ rác vào thùng và không khạc nhổ bừa bãi. Vì có ý thức nên không phàn nàn, không chỉ trích đồng bào mình không có tố chất với giọng kẻ cả, chỉ cần làm sao mình làm tốt là được. Vì đã từng bị kì thị ở nước ngoài nhưng lại không xa được ba mẹ nên rất nhớ nhà, thế nên không nói phét, thực sự chỉ muốn về nước báo hiếu với tổ quốc, mong đất nước thống nhất, phồn vinh, phát triển...

Tôi nghĩ hồi đó chắc chắn đám Trần Tầm cũng có suy nghĩ như vậy, sau khi tan họp, bọn họ cùng nhau về lớp, trên đường đi, mồm mép Triệu Diệp không nghỉ phút nào, họ hàng của NATO đứng đầu là Mĩ và các cơ quan sinh dục bị cậu ta lôi ra tuốt tuồn tuột: “Ông nội nó nữa, cái gì mà đánh dấu sai bản đồ nên cho nổ nhầm? M.kiếp! Sao không đánh dấu nhầm vào nhà m. nó đi! Xem nó có cho nổ hay không?”.

“Bọn mình cũng không được đáp trả! Tức chết đi được!”. Lâm Gia Mạt cấu viên tẩy ra thành những mẩu vụn.

“Đúng vậy! Tớ nghe chị tớ nói trường đại học của bọn họ kéo đến đại sứ quán của Mĩ để biểu tình! Bọn họ đã làm rất nhiều biểu ngữ, khẩu hiệu! Bọn mình đi xem chứ?”. Kiều Nhiên nói.

“Đi chứ!”. Triệu Diệp đập bàn nói.

“Thế đi cả nhé, Phương Hồi, cậu viết hai tấm biểu ngữ, bọn mình mang đi!”. Trần Tầm rất hăng hái.

“Ừ... thế viết gì cơ?”. Phương Hồi lên bục giảng lấy số giấy còn thừa khi làm báo tường.

“Viết đ.m thằng Mĩ!”. Triệu Diệp phẫn nộ gào, mọi người liền cười ồ lên.

Các tuyến đường ở khu đại sứ quán đều bị cấm, nhưng người vẫn rất đông, về cơ bản tất cả các sinh viênở Bắc Kinh đều tự phát kéo đến, họ giương cao cờ trường và khẩu ngữ của mình, rất hào hùng. Công an Bắc Kinh đã bố trí đoạn đường dành cho đoàn biểu tình, mọi người men theo con đường đó, từ từ nhích từng bước một, đám Trần Tầm cũng có mặt trong đó.

Nhìn những gương mặt trẻ như mình ở xung quanh, cảm nhận không khí hào hùng khác hẳn mọi bận, đám Trần Tầm vô cùng hào hứng, Triệu Diệp cao nhất, cậu giơ cao tấm biểu ngữ Phương Hồi viết và đi đầu tiên, trên đó viết mấy chữ lớn bằng mực đỏ: “Lên án hành động bạo lực của NATO, hãy trả lại xương máu cho đồng bào tôi!”

Một sinh viên đại học bên cạnh bước đến hỏi: “Các bạn ở trường nào vậy?”.

“Trường F ạ!”. Triệu Diệp trả lời rất dõng dạc.

“Vậy hả? Học sinh cấp ba à? Thảo nào nhìn trẻ như vậy!”. Anh sinh viên đó nói với vẻ sửng sốt: “Tuyệt lắm! Các bạn thật là can đảm!”.

“Bạn bè trường em không có ai đến, bọn em tự đến thôi!”. Triệu Diệp nói với giọng đầy tự hào.

“Ừ, các em là học sinh cấp ba phải chú ý an toàn, cẩn thận đừng để bị chen ngã!”. Anh sinh viên vỗ vai cậu nói.

Trần Tầm nghe thấy thế vội kéo Phương Hồi lại gần mình, nói: “Bám theo tớ nhé”.

“Bọn mình định đi đâu đây?”. Kiều Nhiên nhìn dòng người không biết đâu là điểm đầu hỏi.

“Đi trên con đường mà công an cho đi, phía trước là đại sứ quán Mĩ, được phép dừng ở đó ba phút, có thể hô khẩu hiệu biểu tình”. Anh sinh viên nói: “Các em có mang đồ đi không?” .

“Đồ gì ạ?”. Lâm Gia Mạt thắc mắc.

“Chai nước, lọ mực gì đó!”. Anh sinh viên cười.

“Hả? Để làm gì ạ?”. Triệu Diệp thắc mắc.

“Ha ha, phải cho bọn họ nếm mùi chút chứ! Bọn họ ném lựu đạn vào mình, minh đáp trả bằng mực hay cái gì đó cũng không có gì là quá đáng đúng không!”.

“Em hiểu rồi!”. Triệu Diệp chợt hiểu ra vấn đề: “Để em đi nhặt mấy viên đá!”.

“Cũng không cần thiết phải làm như vậy, dễ gây thương tích cho người khác, thế này nhé, anh cho bọn em lọ mực này”. Anh sinh viên móc ra một lọ mực và đưa cho Triệu Diệp: “Đến lúc đó ngắm cho thật chuẩn và ném lên tường, bôi lem tường của bọn họ!”.

“Oa! Cảm ơn anh!”. Triệu Diệp hào hứng đón lấy lọ mực, nói: “Anh yên tâm! Em biết chơi bóng rổ, ném cái này chuẩn lắm!”.

“Ừ! Các em đi theo bọn anh! Nhớ phải chú ý an toàn đấy!”. Anh sinh viên vẫy tay lại tiến về phía trước.

“Vâng! Lát nữa cùng hô nhé!”. Triệu Diệp nắm chặt lọ mực, nói.

Đoàn biểu tình đi thêm một lát nữa thì đến đại sứ quán Mĩ, vừa đến đây, tinh thần của mọi người lập tức sôi sùng sục. Một sinh viên đi đầu tiên hô khẩu hiệu trước, anh ấy hô một câu, dòng người đằng sau liền hô theo.

“Phản đối hành động bạo lực của NATO!” .

“Trả lại đại sứ quán, người thân cho chúng tôi!”.

“NATO is NAZir.”

“American is killer!”.

“Không được hà hiếp nhân dân Trung Quốc, không được sỉ nhục dân tộc Trung Hoa!”.

“Ủng hộ nhân dân Nam Tư, trừng phạt nghiêm minh tội chiến tranh!”.

Người nào cũng lấy hết sức bình sinh để hô, tòa nhà đẹp của Đại sứ quán Mĩ như bị lung lay trước tiếng hô long trời lở đất. Qua cửa sổ đã bị ném vỡ kính, có thể loáng thoáng nhìn thấy bóng lính Mĩ với súng đạn chỉnh tề, bọn họ đội mũ bảo vệ, nhưng không hề toát lên vẻ uy phong, những chiếc bóng cứ đi đi lại lại đó, toát lên một vẻ sợ hãi mơ hồ. Lá cờ sao trắng gạch sọc bình thường rất nối bật đó uể oải rủ xuống cán cờ, thỉnh thoảng có cơn gió nhẹ thổi tới, cũng không thể làm thổi bay được một góc cờ.

Nhìn thấy lá cờ, đột nhiên Trần Tầm nảy ra một ý, cậu giơ cao cánh tay lên hô: “Hạ cờ! Yêu cầu họ treo cờ rủ!”.

Mọi người xung quanh đều chú ý đến tiếng hô của cậu, cũng nhất loạt hô theo, dần dần số người hô mỗi lúc một đông hơn, đến cuối, tất cả mọi người đều đồng thanh hô: “Hạ cờ! Hạ cờ! Hạ cờ!...”.

Triệu Diệp chui ra khỏi đám đông rất đúng thời điểm, cậu nhảy phắt lên cao, ném mạnh lọ mực vào bên trong. Lọ mực vỡ tan, vệt đen loang lổ hắt lên tường. Phương Hồi thở phào, cuối cùng thì tâm trạng ức chế đã được giải tỏa.

Sau khi từ đại sứ quán Mĩ trở về, bọn họ ai nấy đều mệt rũ, vì trên cả đoạn đường chỉ được phép đi bộ, cộng với việc gào thét một thời gian dài nên rất hao sức. Tuy nhiên mặc dù mệt, nhưng bọn họ vẫn hết sức hưng phấn. Triệu Diệp đề nghị mọi người đi ăn tối với nhau, thế là cả nhóm liền tìm một cửa hàng chuyên về đồ nướng bên vệ đường và bước vào. Hồi đó Bắc Kinh mới rộ lên phong tào ăn đồ nướng, nhưng không giống với những quán đồ nướng như Tam Thiên Lí, Quyền Kim Thành như hiện nay, được gọi bằng một cái tên rất hay “đồ nướng âm nhạc”, thực ra chỉ là một quán ăn nhỏ bật các bài hát đang thịnh hành, học sinh như bọn họ cũng vẫn đủ tiền ăn.

Sau khi đồ ăn được đưa lên, Lâm Gia Mạt tự tay gắp một miếng thịt vào đĩa của Triệu Diệp nói: “Triệu Diệp, hôm nay cậu tuyệt thật đấy! Rất đàn ông!”.

“Chắc chắn rồi! Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách mà!”. Triệu Diệp khoái chí cắn một miếng thịt, nói.

“Cảm ơn cậu”. Phương Hồi đáp với vẻ ngại ngừng rồi liếc trộm Trần Tầm một cái.

“Cậu ăn miếng này đi”. Trần Tầm cũng gắp một miếng thịt vào bát Phương Hồi: “Tớ chọn mãi chỉ có miếng này là không có ớt. Không phải cậu không thích ăn ớt đó sao?”.

“Ừ... cảm ơn cậu...”. Phương Hồi càng mất tự nhiên hơn.

“Cậu không ăn được cay à!”. Kiều Nhiên nói với vẻ ngượng ngùng: “Tớ lại không biết”.

“Không... không sao đâu!”. Phương Hồi vội nói.

“Này, hôm nay bọn mình uống ít bia đi!”. Triệu Diệp ngắt lời bọn họ.

“Hả? Cậu có uống được không?”. Lâm Gia Mạt hỏi với giọng sửng sốt.

“Dĩ nhiên phải uống được chứ! Chị ơi, cho bọn em hai chai bia!”. Triệu Diệp gọi.

Nhân viên phục vụ mang ra hai chai, một chai màu xanh, một chai màu vàng, Triệu Diệp vui vẻ nói: “Hê, hay quá, lại còn có cả chai rượu nữa!”

“Rượu gì cơ?”. Lâm Gia Mạt hỏi.

“Đây, chính là chai màu vàng này, một thùng chỉ có một chai thôi, tất cả các chai còn lại đều là màu xanh”. Triệu Diệp giơ chai rượu lên nói.

“Cậu biết nhiều quá nhỉ!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ khâm phục.

“Tớ thấy chỉ có món này là cậu ấy biết nhiều !”. Phương Hồi cười nói.

“Hê hê! Cậu khinh ai vậy! Hôm nay ai xông ra để ném lọ mực vào đầu tên đồ tể nước ngoài hả?”. Triệu Diệp đứng dậy gõ đũa vào cô.

“Thôi! Cậu gấu nhất rồi! Uống đi!”. Trần Tầm vội ngăn Triệu Diệp nói.

Triệu Diệp uống một hơi thật đã rồi nói: “Không phải khoác lác chứ các cậu cứ chờ đấy! Khi nào tớ phất lên rồi thì bọn mình không phải đi ăn ở quán ăn tồi tệ như thế này nữa! Tớ dẫn các cậu đến Vương Phủ Tỉnh ăn!”.

“Ok! Thế thì bọn này đợi cậu đấy!”. Lâm Gia Mạt cố nhịn cười nói.

Lúc bọn họ ngà ngà say ra khỏi quán ăn, trời đã tối hẳn. Mấy đứa ít nhiều cũng đã liêu xiêu, Trần Tầm và Phương Hồi đi sau cùng, tranh thủ hơi men, cậu liền nắm ngay tay Phương Hồi.

“Cậu... buông ra đi!”. Phương Hồi giật nảy mình: “Bọn họ nhìn thấy đấy!”.

“Không sao, không nhìn thấy đâu, trời tối lắm!”.

Trần Tầm nhìn cô cười đắc ý.

Phương Hồi vẫn thấy lo lo, cô giãy ra, nói: “Lát nữa... về nhà rồi...”.

“Hê! Hai người mau lên!”. Triệu Diệp ngoái đầu lại, nghiêng người gọi: “Là lính của tớ thì phải đi theo tớ! Không phải là lính của tớ thì đá đít…”

“Ừ... biết rồi”. Phương Hồi vội giấu tay ra sau lưng nói, Trần Tầm vẫn nắm rất chặt, bực quá cô liền cấu ngay vào mu bàn tay cậu.

Cuối xuân, không khí ở Bắc Kinh toát lên một vẻ bải hoải rất đặc biệt, bọn họ vừa nô đùa vừa đi qua con ngõ tối lờ mờ, vẻ hào hùng ban ngày tựa cơn gió lốc trong tuổi thanh xuân, sau khi thổi qua lại càng khiến họ cảm nhận được rõ nét hơn. Dù là bài hát thiếu nhi hát sai điệu, hay là nắm tay lén lút cũng đều giản dị, tuyệt vời biết bao.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.