Năm Tháng Vội Vã

Quyển 4 - Chương 6



Hôm kì thi làm đề chung của thành phố kết thúc, vì muốn chúc mừng sinh nhật Tô Khải một mình mà Lâm Gia Mạt đã nộp bài trước, cô cầm quà chạy đến trước cửa phòng thi của Tô Khải và đứng chờ. Tô Khải là tốp ra cuối cùng, nhìn thấy Lâm Gia Mạt đứng trước cửa, anh sửng sốt hỏi: “Sao em lại sang lớp anh? Em không thi à?”.

“Sao có chuyện đó được! Em nộp bài sớm!”. Lâm Gia Mạt kéo Tô Khải đến góc hành lang nói.

“Làm anh giật cả mình...”. Tô Khải vỗ tay lên ngực: “Sao vậy? Có chuyện gì thế em?”.

“Cũng không có chuyện gì cả”. Lâm Gia Mạt cúi đầu nhìn mũi bàn chân của mình, nói: “Hôm... hôm nay không phải là sinh nhật anh đó sao? Chúc mừng sinh nhật anh!”.

“Đến tận nơi chúc mừng anh à! Cảm ơn em nhé!”. Tô Khải cười vui vẻ nói.

“Vâng... còn nữa... cái này tặng anh!”. Lâm Gia Mạt rút từ ba lô ra một chiếc túi đã gói rất đẹp, ngượng ngùng đưa cho

“Wow! Còn có quà nữa à? Xúc động quá!”. Tô Khải hào hứng bóc gói quà ra, bên trong là một đôi băng tay bóng rổ.

Lâm Gia Mạt đưa tay vuốt tóc, nói: “Cái này là em tặng đó nhé...”.

“Ừ! Anh biết, cảm ơn em! Nhưng chắc là đắt lắm nhỉ? Sao em lại mua đồ đắt tiền như vậy!”. Tô Khải lại gói lại cẩn thận.

“Cũng không đắt lắm... nhưng từ sau trở đi chơi bóng anh nhớ đeo nhé!”. Lâm Gia Mạt nhắc lại.

“Ừ! Ngày nào anh cũng đeo!”. Tô Khải trịnh trọng cam đoan.

Lâm Gia Mạt nhìn Tô Khải cất món quà vào ba lô với vẻ hài lòng, vì đi thi nên bên trong không đựng nhiều sách vở, một vật màu đỏ rất nổi bật nằm bên trong.

“Cái gì vậy anh? Quà Trịnh Tuyết tặng anh à?”. Lâm Gia Mạt hỏi với giọng buồn buồn.

“Cái này á?”. Tô Khải lôi ra cho cô xem, nói: “Không, cuốn tiểu thuyết thôi, Trịnh Tuyết muốn đọc nên anh đã mượn cho cậu ấy, gần đây cuốn này rất hot, tên truyện là Lần đầu tiên thân mật, em đã đọc bao giờ chưa?”.

“Cuốn Lần đầu tiên thân mật à! Em có nghe mọi người nói đến nhiều, nghe bảo rất cảm động!”. Lâm Gia Mạt đón lấy giở mấy trang ra xem, hỏi với vẻ rất hào hứng.

“Em có thích đọc không? Nếu thích thì cứ đọc trước đi!”. Tô Khải mỉm cười nhìn Lâm Gia Mạt đang cầm cuốn sách với vẻ rất nâng niu, nói.

“Hả?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt ngẩng đầu lên, lưỡng lự đáp: “Không cầu đâu... như thế không hay lắm, không phải Trịnh Tuyết vẫn muốn đọc đó sao”.

“Muộn vài ba ngày đâu có sao, em cứ đọc trước đi”. Tô Khải đón lấy ba lô của Lâm Gia Mạt và bỏ ngay cuốn truyện và

“Cảm ơn anh nhé!”. Lâm Gia Mạt vui vẻ nói.

“Gì mà khách sáo thế!”. Tô Khải khua tay: “À, lát nữa đi ăn cùng bọn anh nhé, đến nhà hàng Vũ Hoa, anh tổ chức sinh nhật!”.

Lâm Gia Mạt còn chưa kịp nói gì, Tô Khải đã đưa mắt nhìn ra chỗ khác và ra sức vẫy tay, Lâm Gia Mạt quay sang nhìn, chỉ thấy Trịnh Tuyết đang đeo ba lô, chậm rãi bước về phía họ. Cô gật đầu chào Lâm Gia Mạt rồi quay sang nói với Tô Khải: “Cậu thi thế nào?”.

“Cũng được, điểm trung bình chắc không khó!”. Tô Khải cười nói.

Lúc này đây Lâm Gia Mạt mới sực nhớ ra Tô Khải cũng phải thi, thế mà cô không hỏi thăm câu nào, như người sợ bị thua một nước, cô cũng vội vàng hỏi: “Đúng vậy! Anh toàn nói Triệu Diệp, còn anh thì sao?”.

“Em không tin tưởng anh thế cơ à?”. Tô Khải hất hàm nói: “Nếu làm bài không ra gì thì anh đâu còn mặt mũi nào làm đội trưởng đội bóng của trường nữa! Hơn nữa, anh còn có vũ khí bí mật nữa mà!”.

“Vũ khí bí mật gì vậy?”. Lâm Gia Mạt tò mò hỏi.

Tô Khải nhìn Trịnh Tuyết bằng ánh mắt rất dịu dàng, cười đáp: “Em hỏi chị ấy sẽ biết”.

Lâm Gia Mạt lại quay sang nhìn Trịnh Tuyết với vẻ thắc mắc, Trịnh Tuyết ngại ngùng cúi xuống nói: “Đừng nghe anh ấy nói linh tinh, chỉ là lấy vở của chị xem trước khi thi thôi”.

“Chị ấy là SheRa mà! Thế đã đủ để tiếp cho anh sức mạnh rồi!”. Tô Khải trêu mà không hề ngại ngùng.

“Thôi đi!”. Trịnh Tuyết khẽ vỗ Tô Khải một cái, nói: “Bây giờ đi luôn chứ? Lâm Gia Mạt đi cùng bọn mình nhé”.

Lâm Gia Mạt nhìn bọn họ trêu chọc nhau mà thấy lòng xót xa, cô cười gượng rồi lắc đầu, nói: “Em không đi đâu, hai người chơi vui vẻ nhé!”.

“Không được! Hôm nay sinh nhật anh, em buộc phải đi! Em đừng lo, toàn là người em quen thôi mà, lát nữa Triệu Diệp cũng sẽ đến!”. Tô Khải nói.

Lâm Gia Mạt đang định từ chối lần nữa thì từ xa đã nghe thấy tiếng gọi của Triệu Diệp, cậu chạy đến và nhìn Lâm Gia Mạt với vẻ mừng rỡ nói: “Sao cậu lại ở đây! Tô Khải bảo tớ mời cậu đi ăn cùng, tớ còn chưa kịp nói với cậu! Thấy cậu nộp bài sớm như vậy tớ sốt ruột quá! Chắc là cậu biết chuyện rồi nhỉ!”.

Dĩ nhiên là Lâm Gia Mạt không biết Tô Khải đã có ý định mời cô đi cùng từ trước, cô cũng ngại nói với bọn họ rằng nộp bài sớm là để đến tặng anh quà, nên đành phải “Thế à” cho qua chuyện rồi miễn cưỡng theo họ đến nhà hàng Vũ Hoa.

Nếu không tính đến tâm trạng u buồn của Lâm Gia Mạt thì bữa cơm hôm đó diễn ra rất vui vẻ. Ngày hôm đó đến dự về cơ bản đều là người trong đội bóng, khối 10 chỉ có Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt. Trong bữa ăn, ngoài việc quan tâm đến Trịnh Tuyết, Tô Khải cũng mấy lần gắp thức ăn cho Lâm Gia Mạt.

Đám con trai trong đội bóng ăn như hổ vồ, thức ăn vừa được đưa lên, Lâm Gia Mạt chưa kịp cầm đũa, rừng đũa tua tủa đã thi nhau tấn công mục tiêu, đợi đến khi cô chuẩn bị cầm đũa lên, đầu bên kia đã bốc thẳng bằng tay.

Triệu Diệp hậm hực phản đối: “Không ai như các anh! Chẳng biết nhường bọn em gì cả! Chỉ bắt nạt các em nhỏ thôi!”.

Tô Khải liền cười mắng cậu: “Thôi đi! Cậu mà còn nhỏ thì Trung Quốc còn ai lớn”.

Triệu Diệp vừa múc canh cho Lâm Gia Mạt vừa nói: “Cậu thấy chưa, bọn mình phải xông pha trận mạc thôi! Cậu phải ăn nhanh nên, bọn họ không nhường cậu đâu!”.

“Đúng vậy, bọn anh đâu có được chu đáo như em!”. Tô Khải tiếp lời với ẩn ý khác.

Lâm Gia Mạt xị mặt xuống, Triệu Diệp cũng ngại, cầm muôi canh gõ vào Tô Khải. Trịnh Tuyết ngồi bên liền kéo ống tay áo anh nói: “Cậu đừng trêu em ấy nữa!”.

“Anh biết rồi, Triệu Diệp học Lôi Phong làm việc tốt, nhiệt tình giúp đỡ bạn gái thôi mà, Lady first!”. Tô Khải cười ranh mãnh nói.

“Đúng vậy! Em làm việc tốt đây nhé! Chị Trịnh Tuyết đưa bát đây! Em múc canh cho chị!”. Triệu Diệp ranh mãnh đáp.

“Thôi thôi! Cậu ăn cây nào rào cây ấy đi!”. Tô Khải ngăn tay cậu lại nói.

“Thôi đi! Gia Mạt cậu nhìn coi, lại còn nói tớ mà không biết ngượng!”. Triệu Diệp ngồi bên cạnh trêu.

Mọi người không ai biết được tâm sự của Lâm Gia Mạt, mắt thấy tim đau, nhìn cô mỗi lúc một buồn hơn. Cô không để tâm đến những câu trêu chọc của Triệu Diệp, cầm cốc lên rót đầy bia, đứng dậy nói: “Mãi ăn, chưa kịp chúc mừng sinh nhật! Em dẫn đầu nhé! Chúc anh sinh nhật vui vẻ!”.

Tô Khải cũng nâng cốc lên nói: “Lâm Gia Mạt vẫn là người tử tế nhất! Cảm ơn em, nhưng một ngày chúc một lần là được rồi, nếu không anh lại thấy mình già hơn em!”.

Triệu Diệp ngồi bên cạnh hỏi với vẻ kinh ngạc: “Cậu chúc một lần rồi à?”.

Lâm Gia Mạt cười buồn gật đầu và đưa cốc bia lên miệng.

Tô Khải vội nhắc: “Ấy, em chỉ uống tượng trưng thôi! Em định uống thật à? Triệu Diệp, sao lúc này cậu không quan tâm gì nhỉ?”.

Triệu Diệp kéo Lâm Gia Mạt nói: “Cậu đừng uống, nhấp một ngụm là được rồi, còn lại để tớ uống hộ cho!”

“Không sao, tớ uống được!”. Lâm Gia Mạt ngửa đầu lên, uống ừng ực một hơi hết sạch.

Các thành viên trong đội bóng có mặt ở đó đều vỗ tay tán thưởng, đồng thanh hò cô uống tiếp, Lâm Gia Mạt cũng không từ chối, ngày hôm đó cô đã chúc mừng sinh nhật vô số lần, mỗi lần chúc lại uống một hơi, chỉ muốn góp đủ số lần sinh nhật của Tô Khải trong cả cuộc đời. Triệu Diệp và Tô Khải đều không ngăn được cô, đành phải tròn mắt nhìn cô say dần.

Sau khi tàn cuộc, Tô Khải dặn dò mấy câu rồi đưa Trịnh Tuyết về. Triệu Diệp đưa Lâm Gia Mạt về nhà, khó khăn lắm cậu mới để Lâm Gia Mạt ngồi được trên khung xe đạp của minh, vòng tay giữ lấy cô. Lâm Gia Mạt ngất ngư dựa vào ngực Triệu Diệp, miệng lẩm bẩm bài Rất yêu rất yêu anh.

Triệu Diệp biết không thể đưa cô về nhà trong trạng thái thế này, nên đành phải chở cô quanh vành đai hai hai vòng.

Đến khi Lâm Gia Mạt tỉnh rượu, trời đã tối. Cô hạ thấp người xuống ghi đông, không hát nữa, cũng không tựa vào Triệu Diệp nữa. Giữa lưng cô và ngực Triệu Diệp có làn gió mùa hè ngọt ngào thổi qua.

Triệu Diệp ra sức đạp xe, hỏi: “Cậu có đau đầu không? Còn khó chịu không?”.

“Không”. Lâm Gia Mạt nhắm mắt lại, để cho gió mát phả vào mặt mình nói.

“Có biết không? Tớ đã chở cậu hai vòng quanh Ưng Hòa Cung rồi đấy!”.

“Ừ”.

“Bây giờ về nhà nhé?”.

“Ừ”.

“Gia Mạt...”

“Hả...”.

“Hôm nay thực ra cậu không vui đúng không?”.

“Gì cơ?

Triệu Diệp hít một hơi nói: “Chắc chắn là cậu không vui, vì cậu không vui, nên tớ cũng thấy buồn theo”.

Lâm Gia Mạt không trả lời, cô đã khóc thầm, vì sau lưng cô, Triệu Diệp cất tiếng hát bài Rất yêu rất yêu anh, cậu hát cho đến khi đưa cô về đến nhà.

Phương Hồi nói, từ đó trở đi, Lâm Gia Mạt đã thay đổi hoàn toàn, cô cũng không biết đây là cảm giác như thế nào, chỉ biết rằng đột nhiên Lâm Gia Mạt trở nên trầm lắng hơn, sống nội tâm hơn, tình cảm đó dường như đã trải qua một quá trình chưng cất. Và chỉ một sự khác biệt này, đã khiến cho cuộc đời của họ đi về hai phía khác nhau.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.