Năm Tháng Vội Vã

Quyển 4 - Chương 8



Sau khi về đến nhà, Trần Tầm liền gọi điện thoại đến nhà bà nội Phương Hồi, bình thường bà cụ rất hồ hởi, nhưng hôm đó lại trả lời bằng giọng rất lạnh lùng: “Phương Hồi không có nhà”. Không đợi Trần Tầm hỏi gì thêm, đầu bên kia đã cúp máy. Trần Tầm cũng thấy thắc mắc, tiếp đó lại gọi điện thoại đến nhà Phương Hồi, ba cô nhấc máy, cũng vẫn lạnh lùng như vậy và câu trả lời vẫn là câu “Phương Hồi không có nhà” khiến cậu sửng sốt đó.

Tự nhiên Trần Tầm không biết phải làm thế nào.

Cậu phát hiện ra rằng mình không có cách nào, không biết cô đã đi đâu, không biết cô đang làm gì, thậm chí không biết phải tìm cô bằng cách nào để hỏi cô.

Tôi nghĩ cảm giác đó chắc chắn rất tuyệt vọng, rõ ràng là rất gần gũi nhau, nhưng lại có thể xa cách nhau chỉ trong một tích tắc, một điều đáng sợ là, cậu không biết rốt cuộc khoảng cách này là bao xa.

Hồi đó Trần Tầm vẫn còn rất trẻ, cậu không cam tâm khi phải đối mặt với sự hụt hẫng này. Cậu không dám gọi điện thoại đến nhà Phương Hồi nữa, thế là cậu liền nhờ đám bạn thời để chỏm và bạn bè cùng lớp, Triệu Diệp, Lâm Gia Mạt, Ngô Đình Đình, Tôn Đào, Dương Tình... gọi điện đến nhà Phương Hồi. Cậu biết có lẽ cách làm này rất gây phiền hà, cũng biết nó sẽ khiến đám bạn thời để chỏm của cậu càng giảm lòng tin đối với Phương Hồi, nhưng cậu không còn quan tâm nhiều đến những chuyện đó. Cho đến bây giờ, đối với Trần Tầm, vẻ bí ẩn của Phương Hồi đã không còn là một sự cuốn hút, mà nói chính xác hơn là nỗi bất an và sự dày vò.

Tuy nhiên kết quả vẫn làm cho cậu thất vọng, cho dù là ba Phương Hồi hay bà nội cô, đều không nói cô đã đi đâu, hỏi đi hỏi lại vẫn chỉ là câu trả lời cô không có nhà.

Cứ như vậy, gần như một đêm, sáng hôm sau Trần Tầm đạp xe đến trường rất sớm, cậu quên hẳn sinh nhật của mình, cũng không còn hào hứng gì nữa. Cậu chỉ muốn nhanh chóng được gặp Phương Hồi, hỏi cô xem rốt cuộc là thế nào.

Gần như Trần Tầm là người đầu tiên đến trường, cậu cũng không vào lớp mà ngồi trên xe trước cổng trường và ngó nghiêng khắp nơi. Học sinh lần lượt kéo đến, Trần Tầm có quan hệ rộng nên không ít bạn bè đã lên tiếng chào cậu, nhưng cậu cũng không đáp lại gì nhiều, chỉ vẫy tay cho qua. Lúc vào trường, Vương Mạn Mạn cũng chúc mừng sinh nhật cậu, cậu cũng chỉ gật đầu. Trần Tầm đứng đợi rất lâu, Phương Hồi mới chậm rãi đi đến, cô không đi xe, nhìn thấy Trần Tầm liền vội chạy tới.

“Chúc... mừng sinh nhật cậu”. Phương Hồi vừa thở hổn hển vừa mỉm cười nói.

Nhưng Trần Tầm không hề đón nhận mà lạnh lùng hỏi: “Hôm qua cậu đi đâu vậy?”.

“Hả?” Bị hỏi, Phương Hồi cũng ngớ người ra, không biết phải trả lời thế nào, đành nói: “Tớ ở nhà cả ngày mà, không đi đâu cả…”

“Vậy hả?”. Trần Tầm cười gằn một tiếng rồi quay đầu dắt xe đi.

Phát hiện thấy Trần Tầm không vui, đột nhiên Phương Hồi mới sực nhớ ra đúng là hôm qua đã ra ngoài, cô đến chợ để đặt cho Trần Tầm một sợi dây chuyền. Thời gian đó rất mốt kiểu dây chuyền có mặt là một chiếc bình thủy tinh nhỏ xinh, bên trong là một loại chất lỏng, đựng một số hạt kim tuyến lấp lánh, trên mặt hạt vòng cũng có thể viết chữ, sợi dây chuyền mà Phương Hồi đặt làm có viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Trần Tầm”. Phương Hồi nghĩ chắc là do Trần Tầm tưởng rằng mình không chuẩn bị quà sinh nhật cho cậu nên cậu mới không vui như vậy, cô liền lấy từ trong ba lô ra sợi dây chuyền nhỏ đó, kéo Trần Tầm lại nói: “À, tớ nhớ ra rồi! Buổi chiều tớ có đi ra ngoài một lát, tớ đi…”

“Đừng nói dối nữa!”. Trần Tầm hất tay cô ra nói: “Tớ hỏi cậu tối hôm qua! Tối hôm qua cậu đã đi đâu! Tớ phải nhờ hết người nọ đến người kia để gọi điện thoại về nhà cậu và nhà bà nội cậu, mọi người đều bảo cậu không có nhà! Phương Hồi, cậu cảm thấy thật khó khăn khi phải nói thật với tớ như thế hay sao!

Bàn tay Phương Hồi ngượng ngùng dừng lại trong không khí, chiếc bình nhỏ trên sợi dây chuyền lắc lư qua lại giữa hai đứa, cuối cùng rơi xuống đất, vỡ tan, dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Trần Tầm” cũng vỡ tan, bám đầy bụi bẩn. Phương Hồi nhìn Trần Tầm bằng ánh mắt buồn bã rồi từ từ rụt tay về.

Trần Tầm không hề xuống thang mà hỏi tiếp: “Cậu nói gì đi chứ! Tối qua cậu đã đi đâu?”.

“Ở nhà”. Phương Hồi mím chặt môi nói.

“Phương Hồi!” Trần Tầm gần như hét lên: “Cậu đừng...”.

“Ở nhà mẹ tớ”. Giọng Phương Hồi rất nhỏ, nhưng vẫn đủ để Trần Tầm chấm dứt ngay lập tức cơn thịnh nộ: “Ba mẹ tớ... li hôn mà”.

Sân bóng vang lên tiếng kèn tập hợp, Phương Hồi cúi đầu đi qua chỗ Trần Tầm, Trần Tầm ngập ngừng kéo ống tay áo của cô, nói nhỏ: “Tại sao không nói cho tớ biết…”

“Tớ không muốn mình khác với mọi người”.

Phương Hồi hít một hơi thật sâu, giằng khỏi tay Trần Tầm, quệt nước mắt rồi chạy về phía sân bóng.

Trần Tầm cảm thấy trái tim cậu như bị vật gì đó đâm vào đau nhói. Cậu lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng hạt vòng lên, hạt vòng trắng đã biến thành màu đen thui, nét chữ bên trên càng khiến trái tim cậu tê tái. Cậu chỉ muốn bước đến xin lỗi Phương Hồi ngay lập tức, nhưng đột nhiên cậu lại sực nhớ ra rằng, khi cậu đuổi theo Phương Hồi, lời nói mà cậu đưa ra trước cô chắc chắn không phải là lời xin lỗi.

Thực ra ba mẹ Phương Hồi li hôn từ khi cô còn học cấp hai. Những người thuộc thế hệ đó thực sự không may mắn, hồi nhỏ đất nước vừa mới giải phóng, cả đất nước đều ở trong giai đoạn phục hồi, khổ cực muôn phần. Đi học lại rơi vào thời kì Cách mạng văn hóa, tất cả các trường đều ngừng giảng dạy, bất luận anh học giỏi đến đâu cũng phải dừng việc học lại, lên núi, về vùng nông thôn, tham gia vào các b đoàn, bị phân bổ về mọi miền của tổ quốc, biền biệt mấy năm trời, xa nhà hàng nghìn cây số. Đợi đến khi Cách mạng văn hóa kết thúc, các trí thức tiếp tục được học hành, lúc phân bổ công tác, hầu hết đều ở tỉnh khác. Khó khăn lắm chính sách của nhà nước mới cho phép họ trở về quê hương, mọi thứ ổn định trở lại, nhưng sống yên ổn chưa đầy hai năm, thì kinh tế thị trường rơi vào tình trạng khủng hoảng, giai đoạn cắt giảm biên chế bắt đầu, tình trạng thất nghiệp lại phổ biến.

Ông Phương Kiến Châu - ba của Phương Hồi đã trải qua cả quá trình đó. Suy nghĩ của ông cũng không thoáng, không thể lí giải tại sao một doanh nghiệp quốc doanh đang làm ăn như thế mà lại phá sản, tại sao các anh em công nhân lại phải khăn gói về quê, ông có tay nghề tốt như vậy, vẽ đẹp như vậy, tại sao lại thất nghiệp? So với người cha, mẹ của Phương Hồi - bà Từ Yến Tân lại lanh lợi hơn nhiều, bà đã tự mở cửa hàng buôn bán nhỏ từ lâu, thời gian đầu là bán gạo ven đường, sau đó là mua bán đồ nhung len, cái gì kiếm được tiền là bà làm cái đó, dần dần tích lũy được một số tiền khá lớn.

Các nhà xã hội học nói rất đúng, cuộc hôn nhân ổn định nhất là những cuộc hôn nhân mà nền tảng kinh tế và địa vị xã hội của người đàn ông cao hơn người đàn bà một chút và cuộc hôn nhân không ổn định nhất là những cuộc hôn nhân mà nền tảng kinh tế và địa vị xã hội của người đàn bà cao hơn hẳn người đàn ông, ví dụ như ba mẹ Phương Hồi. Họ li hôn không phải vì hai bên không còn tình cảm với nhau, mà chỉ là do sự ảnh hưởng của xã hội lớn hơn rất nhiều so với sự ảnh hưởng của suy nghĩ cá nhân.

Sau khi li hôn, Phương Hồi đã theo ba, thỉnh thoảng lại sang ở với mẹ mấy ngày. Mặc dù cô không muốn thừa nhận ba mình là người nhu nhược, nhưng thực ra cũng hiểu mình đã đứng ở bên yếu thế. Cô cảm thấy ba cần cô hơn, mất đi một gia đình trọn vẹn, đối với cô, giàu có hay nghèo hèn đều không còn nghĩa lí gì cả. Hơn nữa, cô vẫn có phần nào trách mẹ, bất luận xuất phát từ lí do gì, kết quả vẫn là vì tiền mà mẹ đã bỏ rơi cô.

Tôi cảm thấy tính cách đặc biệt của Phương Hồi là do những vấn đề này trong cuộc sống tạo nên. Tuy nhiên, với tư cách là một kẻ bàng quan, một người đã trưởng thành như tôi có thể nhận ra những điểm này, còn đối với Trần Tầm - chàng trai hồi đó vừa mới trải qua sinh nhật lần thứ 16, tôi nghĩ chắc cậu vẫn chưa thể hiểu. Chưa thể hiểu nên không thể quan tâm, không thể quan tâm sẽ vô tình gây tổn thương, vô tình gây tổn thương sẽ khiến cả hai trở nên xa cách hơn.

Và cũng có thể, sự nông nổi, bồng bột của tuổi trẻ đã khiến họ rơi vào vòng tuần hoàn xấu.

Buổi tập múa ngày hôm đó, Trần Tầm cứ để đầu óc tận đẩu tận đâu, cậu theo dõi Phương Hồi rất sát, buổi tập vừa kết thúc là chạy ngay đến chỗ cô.

“Lát nữa đi cùng nhé!”. Trần Tầm nói với vẻ ngượng ngùng: “Tổ chức sinh nhật cho tớ”.

Phương Hồi không nói gì, câu nói của Trần Tầm lúc sáng khiến cô thấy hơi buồn, nhưng dù gì thì hôm nay cũng là ngày sinh nhật của Trần Tầm, cô cũng không muốn để cậu mất vui. Nếu nói năm ngoái bọn họ xảy ra chuyện thì cô sẽ rụt rè lựa chọn việc chia tay để chấm dứt mọi chuyện. Nhưng năm nay cô lại không hạ được quyết tâm này, không phải vì cô đã trở nên dũng cảm, có thể gánh chịu mọi chuyện, mà vì cô đã trở nên nhút nhát hơn, nhút nhát đến mức không dám ra đi, chỉ sợ để mất.

“Hôm qua tớ đã sắp xếp ổn thỏa hết rồi, nhưng không thể nào tìm được cậu... Tớ sốt ruột vô cùng, thực sự không yên tâm. Phương Hồi, từ nay trở đi, bất luận đi đâu, cậu cũng phải để cho tớ tìm được cậu nhé?”. Trần Tầm nhìn cô, càng nói càng ấm ức hơn.

“Còn cái này... tớ đã nhặt lên hết rồi. Tớ rất thích, về nhà tớ sẽ rửa sạch, tớ sẽ giữ mãi... tớ...”. Trần Tầm xòe tay ra, trên tay cậu là mấy hạt vòng viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật Trần Tầm”, vì nắm trong tay khá lâu nên mồ hôi lòng bàn tay đã làm cho sạch hơn.

“Ừ”. Thấy vậy, Phương Hồi có vẻ cũng đã mềm lòng hơn, cô gật đầu nói: “Thế thì về nhà mẹ tớ với tớ trước đã nhé, tớ lấy ít đồ, tối nay tớ không ở đó nữa”.

“Ừ! Để tớ chở cậu!”. Trần Tầm vui vẻ nói.

Trên đường, hai đứa vẫn chưa làm lành được hẳn với nhau, cả hai đều không nói gì, đạp xe rẽ mấy lần là đến ngoài Triều Dương Môn.

Trần Tầm hỏi: “Nhà mẹ cậu ở đây

“Ừ, từ đây rẽ vào là đến!”. Phương Hồi vỗ vào lưng cậu nói.

Con đường đó ngay cạnh siêu thị Hoa Phổ, đột nhiên Trần Tầm sực nhớ ra phản ứng đặc biệt của Phương Hồi trong lần đi du xuân đó, cậu liền hỏi: “Lần trước bọn mình đến đây mua đồ ăn, có phải cậu nhìn thấy mẹ cậu hay không?”.

Phương Hồi sững người ra một lát rồi nói: “Ừ…”

“Tớ cũng nghĩ chỉ ở bên kia đường, tại sao cậu lại không đi! Nhưng gặp mẹ cậu cũng có sao đâu”. Trần Tầm nói.

“Tớ không muốn để mẹ tớ nhìn thấy, rẽ trái, đến rồi”. Phương Hồi bình thản nói.

Trần Tầm xuống xe, nhìn khu nhà ở cao cấp trước mặt với vẻ sửng sốt: “Ở đây hả?”.

“Ừ, cậu đợi tớ một lát, tớ sẽ ra ngay!”. Phương Hồi nhảy xuống xe nói.

Hồi đó hầu hết người Bắc Kinh còn chưa bao giờ nghe nói đến nhà liền kề hai tầng, trong khi khu nhà mà mẹ Phương Hồi ở, chính là hoa viên Cự Long, tất cả các ngôi nhà đều là nhà liền kề hai tầng. Trần Tầm nhìn khu nhà ở cây cối xanh mát và đám trẻ con nước ngoài chạy ra chạy vào, bất giác cũng phải than thầm về sự cách biệt của cuộc sống. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng mẹ Phương Hồi lại giàu có như vậy, nhìn Phương Hồi sẽ không thể phát hiện ra. Cậu không thể lí giải tại sao Phương Hồi lại không kể với cậu, cậu cảm thấy có tiền không có gì là xấu, thực sự không cần thiết phải giấu giếm.

Một lát sau, Phương Hồi đeo ba lô đi ra, Trần Tầm đạp xe đi một đoạn ngắn, cô vừa ra liền nhảy ngay lên xe, giờ cô đã quen với việc này.

“Bọn mình đi đâu vậy? Sao không gọi Lâm Gia Mạt và mọi người?”. Phương Hồi hỏi.

“Đến công viên Địa Đàn trượt băng, bọn mình không đi với bọn họ, năm nào t sinh nhật với đám Đường Hải Băng, phải nhanh lên một chút, chắc bọn họ đến rồi đấy”.

“Hả?”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.

“Không sao! Cậu cứ yên tâm, tớ đã nói với bọn họ rồi, bọn mình đã đến với nhau thì bọn họ sẽ không làm gì đâu. Sau này, tớ muốn cậu luôn cảm thấy rằng cậu giống với tất cả mọi người! Không có chuyện gì mà cậu phải sợ cả! Nhưng mà cậu không được giấu tớ chuyện gì nữa đâu đấy!”.

“Tớ không biết trượt băng…”

“Tớ sẽ dạy cậu!”.

“Tớ...”.

“Ngồi chắc nhé! Tớ tăng tốc đấy!”.

Trần Tầm đạp xe như bay, Phương Hồi ngồi sau không nói thêm gì nữa. Thật ra trong lòng cô thực sự không muốn, thực sự không muốn gặp lại Đường Hải Băng nữa, vì chỉ cần gặp lại, hai người đều sẽ nhớ đến chuyện cũ, chắc chắn điều này sẽ không vui vẻ gì. Nhưng thấy Trần Tầm quả quyết như vậy, cô cũng ngại từ chối.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.