Năm Tháng Vội Vã

Quyển 5 - Chương 14



Trận chung kết cúp Nike được tổ chức trong sân vận động chính quy, sàn sân, ghế cầu thủ, ghế khán giả đều theo đúng tiêu chuẩn, không khí rất náo nhiệt. Đến đó, dường như các đội cổ vũ đều được thổi vào bầu không khí chuyên nghiệp, người nào cũng nhảy rất hăng say, vừa cầm bông cổ động, vừa hò: “Cho tôi một trường F, cho tôi một chiếc Cup, cho trường F một chiếc Cup”.

Khán giả ngoài sân cũng không chịu thua kém, Lâm Gia Mạt bắt chước phim Cao thủ bóng rổ, đã chuẩn bị từ trước mấy chai Cocacola không, bên trong đựng rất nhiều đồng xu một hào, lắc kêu rất to, thu hút được sự chú ý của mọi người. Lan can cũng được bọn họ treo cờ, nào là “Trường F tất thắng”, “Kẻ mạnh vô địch”, “Quán quân chỉ thuộc về chúng tôi”, cờ của hai bên gần như nối thành một dải, không còn phân biệt được rốt cuộc chức quán quân ghi trên cờ là của bên nào. Nhưng mọi người đều biết, quán quân thực thụ chỉ có một, sẽ được quyết định trong ngày hôm nay, tại chốn này.

Trước khi trận đấu bắt đầu, huấn luyện viên dặn dò trước chiến thuật một lần, các cầu thủ ít nhiều cũng có vẻ căng thẳng, trong lúc huấn luyện viên dặn dò, trung phong Lưu Bá phải đi vệ sinh ba lần, đến lần thứ ba cậu quay về, Tô Khải liền cau mày hỏi: “Cậu sao vậy? Bị rò rỉ à? Hay là tạm thời nhét gì đó vào?”.

Mọi người liền cười ồ lên, bầu không khí căng thẳng đã được dịu đi phần nào.

“Những gì cần nói, cần dặn dò đều đã nói rồi, với tư cách là đội trưởng, tôi có thêm đôi câu muốn nói”. Tô Khải hít sâu một hơi rồi nói: “Tôi được làm đội trưởng đội bóng của trường từ học kì II năm lớp 10, hồi đó khi huấn luyện viên gặp tôi để nói chuyện, tôi vô cùng xúc động, hứng lên liền nói, nhất định em sẽ mang cúp về cho trường và bày lên phòng làm việc của thầy, nhưng rất ngại là cho đến bây giờ, ước mơ của tôi vẫn chưa được thực hiện, ảnh hưởng trực tiếp đến tiền lương, tiền thưởng của huấn luyện viên, tại đây, em muốn nói lời xin lỗi huấn luyện viên!”.

Huấn luyện viên liền cười, vỗ tay lên vai cậu, Tô Khải liền “oái” một tiếng, xoa xoa vai, cười nói: “Thầy đừng bực, muốn mạnh tay thầy cũng phải đợi lúc không có ai chứ, nếu không các cậu ấy ai dám đảm nhiệm thay chức của em? Hơ hơ, tóm lại là đã đến ngày hôm nay, ngày em giữ chức đội trưởng cũng hết rồi, thầy cứ để em nói hết! Nói thật là em không thể nghĩ rằng bọn em lại được đứng trong sân ngày hôm nay. Lúc Triệu Diệp bị thương, em vô cùng tuyệt vọng, em chỉ mong đừng thua trên sân nhà là đã tốt lắm rồi. Nhưng hôm đó em đến thăm Triệu Diệp, mấy câu nói đó của cậu ấy đã khiến em thực sự tỉnh ngộ, em cảm thấy mình phải cố hết sức mình vì cậu ấy, kể cả là nằm vật xuống sân và thua nhưng cũng không được bỏ cuộc. Sau đó đúng là bọn em đã phải thi đ rất vất vả, vì chuẩn bị phải thi đại học lên các cậu khối 12 đều xin rút khỏi đội bóng. Việc này cũng không thể trách các cậu ấy được, em cũng sắp phải thi đại học nên rất hiểu. Nhưng đúng lúc này, Trần Tầm đã xuất hiện. Cậu ấy không phải là người của đội bóng, cậu ấy cũng phải tham gia kì thi chung của thành phố, rồi cũng phải thi kì thi của trường, thực ra giải đấu này không có liên quan gì với cậu ấy. Nhưng cậu ấy vẫn vào, sau khi tan học, một mình tập ném bóng vào rổ, kể cả ốm cũng không hé răng kêu nửa lời, có thể thấy được rằng nếu không có cậu ấy, đội ta đã bị loại từ lâu rồi. Thế nên, hôm nay em phải cảm ơn cậu ấy, không chỉ riêng cậu ấy, mà còn phải cảm ơn tất cả mọi người đứng ở đây, được sánh vai tác chiến với các cậu là niềm vinh hạnh lớn của cuộc đời tôi! Có thể các cậu đều cho rằng tôi coi trọng chức vô địch này quá, ham hố giành cúp trước khi tốt nghiệp quá, nhưng tôi muốn nói với các cậu rằng, hôm nay bất luận có giành được chức vô địch hay không, tôi đều không có gì hối tiếc! Sau này tôi vẫn sẽ nói với người khác một cách tự hào rằng, tôi đã từng có mặt trong một đội bóng rổ tuyệt vời nhất, chơi một trận đấu tuyệt vời nhất với những cầu thủ tuyệt vời nhất!”.

Lúc nói ra những điều này, ánh mắt Tô Khải rất rạng ngời. Tất cả mọi người có mặt ở đó đều thấy cảm động trước khí thế hào hùng của cậu, các cầu thủ đều đứng dậy, kể cả Triệu Diệp vẫn đang bó bột, mọi người khoác tay lên vai nhau như mọi bận để tạo thành một vòng tròn.

Tô Khải liền cười, cậu nhìn vào tâm vòng tròn và hô lớn: “Trường F!”.

“Chiến thắng!”.

Tất cả các cầu thủ đều hô vang, âm thanh hào hùng, ngân vang lên tận mây xanh.

Trận đấu hôm đó rất quyết liệt, trước sự đồng tâm hiệp lực, quyết tâm hết mình của đội Tô Khải, cuối cùng trường F đã giành được chức vô địch cúp Nike. Trận đấu vừa kết thúc, Tô Khải đã bật khóc. Cậu la hét như một đứa trẻ và chạy ra ngoài sân, ôm chặt Triệu Diệp, miệng nói liên hồi: “Vô địch! Bọn mình vô địch rồi!”. Bị kéo lấy cánh tay, Triệu Diệp cũng thấy đau, nhưng cậu không còn quan tâm đến những cái đó, cũng vừa nhảy lên vừa hét: “Vô địch! Vô địch!”.

Trên ghế khán giả, Lâm Gia Mạt ôm chặt vai Phương Hồi và khóc hu hu. Phương Hồi ôm lấy bạn, vừa an ủi Lâm Gia Mạt vừa ngoái đầu tìm bóng dá Trần Tầm trong sân, cô đang nhìn thì nghe thấy dưới lan can có người đang gọi lớn tên cô. Cô cúi đầu xuống, nhìn thấy Trần Tầm đang vẫy tay với cô, cậu giơ cao ngón trỏ lên, thể hiện số một.

Phương Hồi nói, lúc đó cô có cảm giác rằng Trần Tầm giống như vị anh hùng đang khải hoàn, trên người tỏa ra ánh hào quang rực rỡ, người anh hùng được ngàn người chú ý đó lại chỉ tặng nụ cười cho cô, chính vì thế khiến cô vô cùng ngất ngây, hạnh phúc. Và cũng chính từ lúc đó, cô bắt đầu tìm kiếm sự duy nhất mà Trần Tầm dành cho mình, chỉ chú ý đến cô, chỉ đưa tay kéo cô, chỉ mỉm cười với cô.

Tôi nghĩ suy nghĩ đó của Phương Hồi là một suy nghĩ dễ thương, ấu trĩ của một cô gái trẻ, cô đã quên một điều rằng, sở dĩ anh hùng là anh hùng, là do anh ta được rất nhiều người tôn sùng, nếu chỉ đứng trước một mình cô thì anh ta không thể được gọi là anh hùng. Nguyện vọng của Phương Hồi ắt sẽ trở thành sự trói buộc đối với Trần Tầm và đến cuối cùng, sẽ trói chặt cô.

Tối đến tất cả các cầu thủ trong đội bóng và “người nhà” của họ đã ăn uống một bữa để chúc mừng chiến thắng, huấn luyện viên đưa họ đến nhà hàng Mi Châu Đông Pha, nói thích ăn gì cứ việc gọi, thầy sẽ trả tiền. Đối với các cầu thủ đã quen với món thịt gà xào hạt điều trong nhà hàng Vũ Hoa thì đây chẳng khác gì chế độ đãi ngộ dành cho đội tuyển quốc gia, cậu nào miệng cũng ngọt như mía lùi, ai cũng hồ hởi nói giành được chức vô địch tuyệt vời thật, huấn luyện viên được tăng lương, bọn họ được đến quán Đông Pha ăn, khiến huấn luyện viên khóc dở mếu dở.

Trong bữa ăn, Tô Khải vô cùng hào hứng, lần lượt chúc rượu tất cả các cầu thủ, uống rất nhiệt tình. Mọi người đều nghĩ chắc tại cậu mừng quá, nhưng Lâm Gia Mạt lại cảm thấy có cái gì đó bất thường, dù mừng đến đâu cũng không thể uống nhiều như vậy, giống như nốc rượu cho mỗi mình mình vậy.

Một lát sau, trong lúc tất cả mọi người đều đang hào hứng chuyện trò, khen ngợi nhau, Tô Khải bèn đi ra ngoài một mình. Lâm Gia Mạt để ý rất kĩ, mười phút sau, không thấy anh quay lại, tranh thủ lúc mọi người không chú ý, cô liền lẻn ra ngoài. Lâm Gia Mạt ra đến cửa, nhìn thấy Tô Khải đang ngồi dưới bậc cầu thang, lặng lẽ nhìn ra ngoài đường. Cô liền đứng sau vỗ anh một cái rồi ngồi xuống bên cạnh hỏi: “Sao anh lại một mình chui ra đây? Anh nôn à?”.>“Không? Trong mắt em, anh kém tắm vậy sao? Anh ra đây ngồi một lát thôi”. Tô Khải liền cười hỏi: “Sao em lại ra đây?”.

“Em... em cũng muốn ra ngồi một lát!”. Lâm Gia Mạt đỏ bừng mặt, cúi đầu xuống nói nhỏ.

“Thực ra nói đi rồi nói lại, nếu nôn được thì đã tốt”. Tô Khải thở dài nói.

“Tại sao?”. Lâm Gia Mạt hỏi với vẻ thắc mắc.

“Không sao, anh chỉ cảm thấy ngày hôm nay trôi qua rất không chân thực”. Tô Khải ngước mắt lên trời trả lời.

“Có gì mà không chân thực! Hay là em mang cúp ra cho anh xem nhé?”.

“Ngốc ạ! Định trêu anh à!”. Tô Khải liếc cô nói.

“Đâu có... em đâu có…”.

“Anh biết rồi, trêu em vậy thôi! Hôm nay em sao vậy? Có vẻ cũng không hoạt bát cho lắm đúng không?”.

Lâm Gia Mạt nhìn nghiêng khuôn mặt Tô Khải rồi lặng lẽ thở dài, trước mặt Tô Khải, cô đã bao giờ hoạt bát đâu, nếu mà hoạt bát thật thì có lẽ đã không lún sâu như bây giờ.

“Gia Mạt, em đã bao giờ được đi máy bay chưa?”. Đột nhiên Tô Khải hỏi.

“Em chưa, anh được đi bao giờ chưa?”.

“Anh cũng chưa, em bảo ngồi trên máy bay có nhìn thấy gì dưới đất không?”.

“Nhìn thấy, nhưng chắc chắn rất nhỏ”.

“Thế nếu anh cầm pháo hoa, trên máy bay có nhìn thấy

“Em không biết, chắc là nhìn thấy được”.

“Thế em có biết ở đâu bán pháo hoa không?”.

“Cái này làm sao có bán được! Tìm cả Bắc Kinh cũng không có, muốn mua thì phải sang tỉnh khác”.

“Ừ, hiện đã cấm đốt pháo rồi mà”.

“Anh uống nhiều rồi hả? Tự nhiên lại nói đến cái đó làm gì?”.

“Hơ hơ, có lẽ là hơi quá chén”. Tô Khải lấy tay che mặt, nói lẩm bẩm.

“Rốt cuộc là anh làm sao vậy?”. Lâm Gia Mạt quay sang, nhìn thẳng vào Tô Khải hỏi.

“Hôm nay... Trịnh Tuyết ra nước ngoài rồi”. Tô Khải bỏ tay xuống nhìn Gia Mạt và nói với giọng chán chường, trong tích tắc đó, Lâm Gia Mạt nhìn thấy nước mắt thấp thoáng trong mắt anh.

“Vậy hả?”. Lâm Gia Mạt cảm thấy trái tim mình nhói lên, dần dần cô đã cảm nhận được nỗi đau của Tô Khải, nỗi đau dường như ngay cả thở cũng rất khó khăn.

“Ừ, có lẽ hiện giờ đang ở ngay trên đầu bọn mình đó”. Tô Khải chỉ tay lên trời nói.

“Thế nên anh muốn bắn pháo hoa đúng không?”.

“Ừ... ngớ ngẩn lắm phải không?”. Tô Khải cười với vẻ chua chát rồi cúi đầu xuống: “Em xem rõ ràng là chị ấy có thể thi được vào một trường khá ổn ở

Trung Quốc, thế thì việc gì phải ra nước ngoài? New Zealand có gì là ghê gớm? Thì cũng chỉ là nơi chăn cừu chứ có gì đâu? Trung Quốc bọn mình có gì là không có chứ? Ít nhất là có anh ở bên chị ấy! Hơ hơ, có lẽ chị ấy chẳng thiết cá

Mỗi câu nói của Tô Khải đều chạm vào điểm yếu mềm nhất trong trái tim Lâm Gia Mạt, cô mím môi nghe anh kể về sự lưu luyến, về lòng chung thủy và ảo tưởng ngớ ngẩn của anh với một cô gái khác. Những câu nói này đập vào màng nhĩ Lâm Gia Mạt, khiến cô cảm thấy từ đầu đến chân đều lạnh vô cùng, cô cảm giác cái mà mình tôn trọng nhất dường như bị người khác vứt đi như một miếng giẻ rách, viên ngọc trai mà từ lâu cô cất giữ rất cẩn thận chỉ là một giọt nước, chẳng mấy chốc sẽ lăn qua kẽ tay, sau đó bốc hơi và biến mất. Nỗi sợ hãi hư vô khiến cô không thể chịu được nữa và cô đã ôm chặt lấy Tô Khải.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.