Năm Tháng Vội Vã

Quyển 5 - Chương 15



Lâm Gia Mạt đột nhiên sà tới đã khiến Tô Khải mất đà, chạm ngay vào bậc cầu thang, cảm giác đau nhói đã khiến cậu chợt bừng tình, cậu nhìn cô gái ngả trong lòng mình, nhưng vẫn từ từ đẩy cô ra.

“Gia Mạt, anh không ngờ người đó lại là em, cảm ơn em, cảm ơn em đã tốt với anh như vậy. Nhưng anh đã hứa là sẽ đợi Trịnh Tuyết quay về, bất luận sau này thế nào, anh vẫn sẽ đợi. Có thể em sẽ cảm thấy anh rất ngớ ngẩn, có thể anh là thằng ngớ ngẩn. Nhưng anh vẫn muốn đợi chị ấy, nếu người ta không tranh thủ làm những chuyện ngớ ngẩn khi còn trẻ, thì sau này còn lúc nào để làm nữa! Thà là sau này anh hối hận vì đã đợi cô ấy, còn hơn là hối hận vì không đợi. Gia Mạt, em là cô gái tốt bụng, là cô gái dễ thương nhất, tốt bụng nhất mà anh đã từng gặp. Anh luôn coi em là em gái của mình, trước đây như vậy và sau này cũng thế, em cũng đợi đi, sẽ có chàng trai hơn anh đến với em, anh, không thể”.

Lâm Gia Mạt sững sờ nhìn Tô Khải, nước mắt từ từ trào ra trong đôi mắt đẹp của cô, sau đó cô lại sà vào lòng anh khóc nức nở, nhưng lần này, Tô Khải không đẩy cô ra.

Tô Khải ôm Lâm Gia Mạt và ngẩng đầu lên nhìn lên bầu trời, màn đêm lóe lên dải sáng máy bay bay qua, có lẽ dải sáng đó quá nhức mắt, chính vì thế anh cũng đã khóc.

Mọi nỗi buồn vui về cúp Nike đều như một quả bong bóng đẹp, bay lên điểm cao nhất rồi mất hút. Màu sắc rực rỡ trong suốt của nó đều để lại ấn tượng khó quên trong lòng mỗi người.

Lâm Gia Mạt đã kể lại cho Phương Hồi nghe về buổi tối đặc biệt hôm đó bằng giọng điệu rất bình thường, mỗi câu nói, mỗi lần ngắt câu, mỗi giọt nước mắt cô đều nhớ rất kĩ, chính xác như đang kể chuyện của người khác, không hề có cảm xúc gì của mình trong đó. Phương Hồi không biết nên an ủi bạn thế nào, còn Lâm Gia Mạt cũng không muốn được an ủi. Hay nói cách khác là người gặp bất hạnh không muốn thể hiện sự buồn rầu của mình trước mặt người hạnh phúc, đó sẽ chỉ khiến cho người ta càng cảm thấy bất hạnh hơn. Hồi đó Phương Hồi vẫn không biết thế nào là khắc cốt ghi tâm, trong đáy mắt trong suốt của cô không hề có gợn sóng, thế nên cô không thể an ủi được Lâm Gia Mạt. Có những nỗi đau sẽ không thể nào cảm nhận được nếu mình chưa một lần trải qua, mọi lời khuyên nhủ đều sẽ biến thành những lời nói khiến khiến người ta cảm thấy đau đớn, khó chịu. Triệu Diệp và Tô Khải đã liên tiếp dày vò trái tim Lâm Gia Mạt, những điều này có nghĩa là gì thì chỉ có chính bản thân cô mới hiểu được.

Sau khi nói xong những chuyện này, Lâm Gia Mạt liền nhẹ nhàng nhảy từ hàng rào vây quanh cây hòe già trong trường xuống đất, lúc chạm đất không may bị trẹo chân, cô liền cau mày chửi “m.kiếp”, sau đó liền cất cao giọng hát, “trong trái tim em, anh là một cây hành, bẻ đi, vò nát đi rồi ném vào thùng rác”, cô vừa cười vừa ngoảnh đầu lại nhìn Phương Hồi, không nằm ngoài dự đoán, cô đã nhìn thấy ánh mắt không thể lí giải của Phương Hồi.

Đó là lần đầu tiên Phương Hồi nghe thấy Lâm Gia Mạt chửi bậy, còn cô lại tưởng rằng đó chỉ là do trong lòng không vui mà không để ý đến vẻ buồn bã và kiên cường âm thầm giấu kĩ.

Những ngày cuối cùng của mùa xuân năm đó, trường F vẫn tổ chức ngày hội thao như mọi năm. Do Triệu Diệp vẫn chưa thực sự khỏi hẳn nên Trần Tầm và Kiều Nhiên đã đăng kí rất nhiều môn thi đấu, nào là chạy 4 x 100m nam, 400m, 800m, 1.000m, 1.500m, nhảy cao nhảy xa... Những môn nào có thể tham gia, hai đứa gần như đều tham gia hết. Cô chủ nhiệm rất phấn khởi, tuyên dương trước lớp tinh thần trách nhiệm của họ, chỉ còn thiếu nước viết lên bảng dòng chữ “Học tập hai bạn Trần Tầm và Kiều Nhiên” nữa thôi.

Hôm diễn ra ngày hội thao, trời khá nóng, Phương Hồi xách một túi được rất nhiều nước uống và loanh quanh bên cạnh Trần Tầm, Kiều Nhiên để tiếp nước cho họ. Sau khi chạy hết 400m, Trần Tầm bèn ngồi phịch xuống đất, đưa tay về phía Phương Hồi nói: “Nước nước! Đừng lấy nước khoáng, cho tớ một chai Red Bull!”.

Phương Hồi lục túi nói: “Chỉ còn một lon Red Bull thôi, lát nữa Kiều Nhiên còn phải chạy 1.000m nữa, để lại cho cậu ấy nhé, cậu uống tạm nước khoáng vậy”.

“Tớ chỉ uống một ngụm thôi! Tớ còn phải chạy 1.500m nữa! Thời tiết khó chịu thật, nóng quá!”. Trần Tầm túm lấy ống quần Phương Hồi nói.

“Coi cái bộ dạng của hắn kia! Thôi, đưa cho hắn uống đi!”. Kiều Nhiên cười nói.

“Thế... có được không?.” Phương Hồi nhìn Kiều Nhiên hỏi.

“Không sao! Hắn ta lắm chuyện quá! Tớ không cần!”.

“Ông thử chạy một vòng sẽ biết ngay thôi mà!”. Trần Tầm đón lấy lon nước, uống một hơi dài rồi nói: “Tớ phải lên nghỉ lát đã…”.

Trần Tầm đi trước, Phương Hồi theo sau, đột nhiên cô lại dừng lại, quay lại nói với Kiều Nhiên: “Cảm ơn cậu nhé, cậu ấy chỉ thế thôi, lát nữa tớ sẽ đi mua cho cậu một lon!”.

“Không cần thật mà”. Kiều Nhiên khua tay nói: “Cậu cổ vũ cho tớ vài tiếng là được”.

Ánh nắng phía đối diện có phần chói mắt, Phương Hồi nheo mắt lại, khẽ gật đầu. Kiều Nhiên nhìn cô, vui vẻ đưa ngón tay lên biểu thị chữ V.

Chỉ tiếc là cuối cùng Phương Hồi cũng không cổ vũ được cho Kiều Nhiên, trong lúc Kiều Nhiên chạy, Phương Hồi cùng Trần Tầm đi vào đường chạy dài 1.500m. Trần Tầm vừa nhún chân, vừa khe khẽ hát, Phương Hồi kẹp lại cho cậu biển ghi số báo danh, hỏi: “Bây giờ khỏe rồi chứ?”.

“Ừ! Uống xong Red Bull thấy khá hơn nhiều!”. Trần Tầm lấy tay chọc nhẹ vào cô hỏi: “Này! Cậu đã bao giờ được nghe bài hát tớ đang hát không? Có hay không?”.

“Không nghe r lắm, cũng tạm”.

“Cũng tạm? Hay thế còn gì! Bài này là do một ban nhạc mà tớ thích nhất viết lời, tên bài hát là Dòng sông, hay tuyệt vời!”.

“Vậy hả?”. Phương Hồi chỉ hỏi vậy, cô biết Trần Tầm rất mê nhạc rock, nhưng cô lại không hiểu gì nhiều.

“Ừ! Hiện giờ những người chơi guitar đều biết, ban nhạc Co Giật, rất bốc! Tôn Đào còn quen một ca sĩ của họ! Hôm nào tớ đưa cậu đi xem một lần là cậu sẽ biết!”.

“Ừ, mau vào đi, chuẩn bị bắt đầu rồi đấy”. Mỗi lần nghe đến tên của đám bạn thời để chỏm của cậu, Phương Hồi thường đáp lại rất thờ ơ. Cô biết Trần Tầm không thực hiện đúng những gì đã hứa, không liên lạc nhiều với bọn họ nữa và bản thân cô cũng không biết làm cách nào để quên đi chuyện cũ. Cả hai đều cảm thấy có cái gì đó ngại ngùng trong chuyện này, Trần Tầm và Phương Hồi không biết phải giải quyết thế nào mà chỉ biết lựa chọn né tránh mà thôi.

“Cố lên nhé! Nếu thấy khó chịu thì cứ xin thầy giáo ra! Tớ đứng ngoài đợi cậu!”. Phương Hồi dặn dò thêm.

“Xin ra? Không được! Như thế mất mặt lắm! Cậu cứ đợi nhé!”. Trần Tầm nói rất kiêu hãnh.

Phương Hồi liền cười và đứng ngoài đường chạy. Trong quá trình thi đấu, cô dõi theo Trần Tầm rất chăm chú, chẳng mấy chốc đã đi quanh đường chạy một vòng, Trần Tầm chạy 1.500m, cô đi bộ 800m. Mặc dù không được giải gì, nhưng Trần Tầm vẫn kiên trì đến cùng, mãi cho đến khi cậu về đến đích, Phương Hồi mới lên khán đài.

Thấy cô bước đến, Lâm Gia Mạt vội nhét giấy bút vào tay cho cô, nét mặt lộ rõ vẻ không vui: “Haizz, cuối cùng thì cậu đã quay lại! Mau viết hai tin đi! Tớ thực sự hết vốn rồi, nào là oai phong lẫm liệt, tràn đầy sức sống, tinh thần thể thao... tớ đều đã viết, chỉ còn thiếu cụm từ tinh thần thép nữa thôi! Rốt cuộc hai đứa mình ai là lớp phó tuyên truyền hả?!”.

“Sorry, sorry nhé! Vừa nãy tớ chỉ mải xem Trần Tầm chạy 1.500m”. Phương Hồi vội vàng xin lỗi bạn.

“Nhìn thấy rồi hả!”. Lâm Gia Mạt liền lườm cô một cái: “Không phải tớ lắm điều đâu, nhưng tớ thấy cách cậu thích người ta thật ngờ nghệch! Cậu ấy chạy thì mặc kệ cậu ấy, cậu cứ đi vòng quanh sân làm gì?”.

“Tớ... tớ chỉ muốn xem thôi...”. Phương Hồi ngượng ngùng cúi đầu xuống và bắt đầu viết đại khái xuống giấy.

“Cậu cẩn thận đấy, đừng viết tin của lớp 11[1] thành tin riêng dành cho bạn Trần Tầm nhé!”. Lâm Gia Mạt tiếp tục chọc cô.

“Ghét cậu quá!”. Phương Hồi giơ tay lên đánh, Lâm Gia Mạt liền cười và tránh đi, không may va ngay vào Triệu Diệp ngồi sau.

Lúc này tay Triệu Diệp đã tháo bột, nhưng vẫn còn đang bị nẹp, dây tàng buộc trên cổ, nhìn cũng hơi nhếch nhác. Hai đứa nhìn nhau một cái rồi vội vàng tránh ra, dường như đã chạm phải cái gì ô uế lắm, người bên trái, người bên phải, rất ăn ý, dường như né tránh đã trở thành thói quen.

Lâm Gia Mạt vòng ra sau chỗ Phương Hồi rồi ngồi xuống, tay chống cằm, nhìn xuống đường chạy, khẽ thở dài nói: “Thực ra... ngờ nghệch như cậu bây giờ cũng hay”.

“Gì cơ?”. Phương Hồi ngoảnh đầu lại, ánh mắt vẫn trong ngần.

“Không có gì, thôi viết đi!”. Lâm Gia Mạt lấy tay xoay đầu cô lại.

Đài phát thanh phía xe vọng lên tiếng phát thanh viên, rất trầm cảm: Bản tin của lớp 11[1]: Niềm vui và nỗi buồn trên sân vận động đều chân thực như vậy, không có cái gì là chúng ta không thể chinh phục! Hãy tôn trọng từng giây và tận hưởng từng ngày. Hết mình, hết mình, hết mình! Cố lên, cố lên, cố lên! Tương lai của chúng ta không phải là giấc mơ!”.

Sau khi ngày hội thao kết thúc, Trần Tầm kéo Phương Hồi đi nghe buổi biểu diễn của ban nhạc Co Giật gì đó cho bằng được, Phương Hồi không hề hào hứng, nhưng cô không muốn làm Trần Tầm mất hứng, đành phải miễn cưỡng đi theo cậu

Trần Tầm đã đổi sang một chiếc xe đạp mới, chiếc xe cũ của cậu bị trộm lấy mất ở cửa quán ăn. Hồi đó nạn ăn trộm xe đạp ở Bắc Kinh rất phổ biến, gần như không có ai đi xe đạp mà chưa từng mất xe. Xe tốt, xe xấu đều mất hết; khóa bằng khóa thường mất, khóa chữ U cũng mất. Thị trường xe đạp phát triển giữa nạn ăn trộm xe và bán lại xe cũ, hình thành nên một dây chuyền đặc biệt. Chiếc “xe mới” này của Trần Tầm được mua ở chợ đồ cũ về, trước đó cậu đã từng mất xe một lần, mẹ cậu vừa bỏ ra hơn 1.000 tệ để mua xe cho cậu, cậu chưa đi được nhiều thì lại bị mất, lần này cậu không dám về xin ba mẹ tiền nữa, không còn cách nào đành phải đến chợ đồ cũ phía Tứ Huệ mua một chiếc “xe mới” giống y hệt chiếc cũ. Hồi đó khu trung tâm thương mại ở Tứ Huệ chưa có gì, toàn các nhà cấp bốn như ở nông thôn. Trong một ngôi nhà, Trần Tầm bị một đám thanh niên nông thôn xúm lấy, với quyết tâm nhất là chết, trả giá một hồi, cuối cùng cậu đã mua được chiếc xe này. Chiếc xe nếu bán ở đại lí của Giant là 1.200 tệ, ở đây chỉ hơn 100 tệ là mua được, khiến Trần Tầm vô cùng thắc mắc, Kiều Nhiên nói đùa rằng có khi đây chính là chiếc xe mà cậu đã để mất, quay một vòng lại về với chủ.

Chiếc xe này không có gác-ba-ga, bánh sau chỉ có một cái chắn bùn, Phương Hồi đành phải ngồi trên khung xe. Do khung xe chéo nên ngồi lên rất khó chịu. Nhưng Phương Hồi vẫn cảm thấy rất thích thú, ngồi trên đó cô có thể cảm nhận hơi thở của Trần Tầm, còn có thể nghe thấy cậu hát thầm trong miệng.

Trần Tầm đã đưa Phương Hồi đến quán bar có tên gọi “Ong Bận Rộn” ở phía cầu Bắc Tân, Trần Tầm nói với cô rằng chỗ này thường xuyên có các ban nhạc chưa nổi tiếng biểu diễn, nghe nói ban nhạc Hoa cũng đi lên từ đây, không có mối quan hệ của Tôn Đào, hai đứa sẽ không thể vào được. Lần đầu tiên Phương Hồi đến chỗ này, cô sửng sốt vì Trần Tầm biết nhiều như vậy mà mình lại không hề hay biết. Hai đứa mặc đồng phục học sinh trà trộn trong đám đông, Trần Tầm liên tục chào mọi người xung quanh, Phương Hồi thì bám sát sau cậu, nhưng lại có cảm giác rằng mình không theo kịp cậu.

Cuối cùng Trần Tầm chen được ra đằng trước, Phương Hồi lại tụt ở đằng sau. Lúc ban nhạc Co Giật xuất hiện, tiếng la ó ầm ĩ khiến cô cảm thấy buồn nôn. Ca sĩ Khốc Khốc vẫy tay chào mọi người, tiếng la ó lại vang lên. Hôm đó bài hát đầu tiên mà bọn họ biểu diễn chính là bài Dòng sông, cuối cùng thì Phương Hồi cũng đã nghe ra lời bàn hát khiến Trần Tầm ngất ngây>“Thuở ấu thơ quê hương tôi có một dòng sông

Em sống ở cạnh dòng sông đó,

Em là cô gái dễ thương với hai bím tóc xinh xinh,

Chiều hoàng hôn tôi thường dắt tay em,

Khuôn mặt xinh xắn của em in dưới mặt nước,

Em nói sau này chúng mình sẽ phiêu bạt cùng dòng sông,

Tôi tưởng rằng chúng tôi sẽ phiêu bạt cùng nhau,

Nhưng em lại đến bên người khác,

Ngày em đi dòng sông rất xanh,

Em nói em không nỡ gặp lại tôi nữa,

Tôi bảo rằng không tìm được em anh sẽ làm thế nào,

Em chỉ vào dòng sông nói đây chính là phương hướng của em,

Tên của nơi đó là tha hương,

Sau đó tôi đã có người con gái của riêng mình,

Người đó lại khiến em bị tổn thương,

Tôi đi dọc theo dòng sông và đón em về nhà,

Em lại nói ngốc ạ, người ấy mới là nhà của em,

Em đợi người ấy, tôi đợi em.

Chúng tôi đều không sợ hãi,

Sẽ đến một ngày, sau khi chết, chúng tôi sẽ biến thành dòng sông

Hòa vào làm một,

Không còn nhớ nhung,

Em đợi người ta, tôi đợi em,

Chúng ta đều không còn sợ hãi,

Sẽ đến một ngày, sau khi chết, chúng ta sẽ biến thành dòng sông

Hòa vào làm một

Không còn nhớ nhung”.

Nghe xong cả bài hát, Phương Hồi liền đứng ngay dậy và đi ra ngoài. Lúc Phương Hồi đi ra, Trần Tầm đang đánh nhịp hát “hòa vào làm một, không còn nhớ nhung”. Cô đã nhìn thấy vẻ ngơ ngác trên khuôn mặt Trần Tầm, còn Trần Tầm lại không nhìn thấy cô

Lúc đầu Phương Hồi định về nhà, nhưng không đợi được xe, đành hậm hực ngồi bên vệ đường. Đèn xe ô tô dần dần nhòa mờ trước mắt cô, cô đưa tay quệt mặt, bàn tay ướt nhẹp.

Phương Hồi nói với tôi rằng, không hiểu tại sao, hôm đó cô có cảm giác rằng bài hát này đang hát về Trần Tầm và Ngô Đình Đình, còn cô, chỉ giống như một kẻ bàng quan.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.