Năm Tháng Vội Vã

Quyển 5 - Chương 2



Một ngày trong tháng 9-1999, Phương Hồi đã từng gặp một cơn ác mộng.

Trong giấc mơ, cô đã quay trở về trước cổng trường B, nói một cách chính xác hơn chính là quay lại cái ngày mà Lí Hạ mất, ở đó có một đám đông, máu đỏ lai láng dưới đất, theo phản xạ, cô định bỏ chạy, nhưng lại cảm thấy có lẽ phải quay lại nói gì với cậu ta. Và thế là cô liền lấy hết can đảm gạt đám đông đó ra, từ xa cô nhìn thấy Đường Hải Băng đang ôm trong lòng một người, cậu ta nửa quỳ xuống dưới đất, trợn mắt nhìn cô. Phương Hồi vội vàng lắc đầu, nói lớn tớ không biết, cậu đừng trách tớ, tớ đến để gặp cậu ấy, gặp lần cuối cùng... Đường Hải Băng không nói gì, người bên cạnh Hải Băng khẽ động đậy, cố gắng nhấc đầu lên, trong giây lát Phương Hồi sững sờ, người đó không phải là Lí Hạ, mà là Trần Tầm! Người Trần Tầm đầm đìa máu tươi!

Phương Hồi chạy đến như điên, cô gào thét tên Trần Tầm, nắm chặt lấy tay cậu, định đỡ cậu dậy hết lần này đến lần khác, kéo vào lòng mình, nhưng đối phương lại không có phản ứng gì, một bầu không khí chết chóc bao trùm lấy họ. Hành động lôi kéo không đem lại kết quả gì này đột nhiên khiến cô nảy sinh cảm giác vô cùng hư vô, dường như cả thế giới chỉ có mỗi cô đang cố gắng hết sức bình sinh.

Lẽ nào không muốn cùng đứng dậy và chạy trốn hay sao? Cô ngẩng đầu lên một cách nghi hoặc.

Tuy nhiên cái mà cô nhìn thấy lại là một thi hài lạnh cóng của Lí Hạ, bàn tay cậu dính đầy máu, còn bàn tay mà Phương Hồi đang nắm rất chặt, chính là bàn tay không hề có chút sinh khí đó. Cô vội hất nó ra, nhưng không thể tránh kịp nữa, cô đã nhuốm máu của Lí Hạ.

Không biết Đường Hải Băng bỏ đi từ lúc nào, mọi người dần dần bao vây thành vòng tròn, Phương Hồi cảm thấy có hàng nghìn ngón tay chỉ vào mình, cô ra sức thanh minh, nhưng không ai nghe cô cả. Giữa đám người lạnh lùng này, cuối cùng cô đã nhìn thấy Trần Tầm, nhưng nét mặt Trần Tầm lộ rõ vẻ căm ghét, cậu bĩu môi, quay đầu và bỏ đi cùng Đường Hải Băng...

“Đừng đi!”.

Lúc tỉnh dậy, Phương Hồi đã giàn giụa nước mắt, tự nhiên cô lại có cảm giác rằng giấc mơ này vô cùng chân thực, ít nhất là nỗi đau không thể níu kéo trong trái tim thật, khiến cô rùng mình hết lần này đến lần khác.

Ngày hôm sau đi học, vì giấc mơ này mà đầu óc Phương Hồi luôn trong trạng thái uể oải, Kiều Nhiên nói chuyện với cô, cô đều trả lời rất mơ màng. Sau khi ăn cơm xong, Trần Tầm ngồi ở bàn phía sau cô, Phương Hồi vẫn cứ thẫn thờ, không hề ngoái đầu lại.

“Hê! Nghĩ gì vậy!”. Trần Tầm gõ chiếc kẹo mút vào cô và nói.

Phương Hồi run lên, cả hai đứa đều giật bắn mình.

“Cậu sao vậy?”. Trần Tầm vội vàng nhảy xuống đất, bước đến trước mặt cô, cúi xuống hỏi.

“Không sao”. Phương Hồi nghịch chiếc bút xóa trong tay nói: “Cậu làm tớ giật cả mình! Sao lại xuất quỷ nhập thần như vậy!”.

“Cái gì! Tớ ngồi sau cậu lâu lắm rồi! Cậu chẳng chịu để ý đến tớ gì cả? Ăn kẹo không? Vị cam hay dâu tây?”. Trần Tầm hỏi.

“Cam”. Phương Hồi đáp.

“Cam à...”. Trần Tầm lục túi, cười nói: “Tớ quên mất, vị cam chỉ còn cái tớ đang ăn dở thôi, còn lại đều là dâu tây. Tớ mới bóc vừa nãy, nếu cậu không chê thì ăn tạm vậy”.

“Ừ”. Phương Hồi thẫn thờ gật đầu.

Vốn là Trần Tầm định trêu cô, không ngờ cô không hề để ý, không có phản ứng gì. Nhìn vẻ lơ đãng của cô, Trần Tầm liền thắc mắc: “Phương Hồi, hôm nay cậu làm sao vậy, vừa nãy trong giờ văn tớ đã phát hiện ra rồi, cậu nằm sấp xuống bàn đến nửa tiết, rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”.

“Trần Tầm...”. Phương Hồi nhìn cậu chăm chú nói: “Hôm qua tớ nằm mơ, tớ mơ thấy cậu bỏ đi cùng với Đường Hải Băng, tớ gọi cậu mà cậu không hề thưa... Cũng không hiểu tại sao, tớ cứ có cảm giác rằng sớm muộn một ngày nào đó, cậu sẽ đi cùng bọn họ, cuối cùng tớ sẽ không thể giữ được cậu…”.

Trần Tầm liền phì cười và xoa đầu Phương Hồi, nói với vẻ không tin: “Cả ngày cậu nghĩ quẩn gì vậy? Vì chuyện này ư? Đó là mơ, đâu có phải là thật đâu! Hơn nữa, cậu không nghe người ta nói ngoài đời ngược với giấc mơ à? Làm sao có thể như thế được?”.

“Nhưng tình dậy tớ đã khóc, cảm giác đó rất kinh khủng…”. Phương Hồi cúi đầu xuống nói.

“Cậu đừng nghĩ ngợi linh tinh nữa!”. Trần Tầm cúi xuống bàn Phương Hồi nói nhỏ: “Tớ sẽ mãi mãi không bao giờ rời xa cậu đâu!”.

“Mãi mãi là bao xa”. Phương Hồi cười nhỏ nói: “Bọn mình mới lớn bằng ngần này, ai dự đoán được chính xác chuyện sau này, tớ chỉ mong kể cả một ngày nào đó bọn mình chia tay, cậu cũng không cảm thấy hối hận vì đã từng đến với tớ là đủ lắm rồi!”.

“Cậu nói thế có nghĩa là sao?”. Trần Tầm sầm mặt xuống nói: “Chính vì muốn sau này được ở bên cậu nên tớ mới đến với cậu, nếu không chuyện mà tớ làm được coi là gì? Đùa cho vui à? Cậu chẳng chịu tin tớ gì cả!”.

“Không phải...”. Phương Hồi có vẻ buồn buồn, mặc dù Trần Tầm nói hay nói đẹp như vậy, nhưng cô vẫn không cảm thấy tự tin. Chặng đường phía trước còn dài dằng dặc, trong khi họ lại gặp nhau quá sớm, đồng hành được bao xa, thực sự cô không dám chắc.

“Được! Nếu điều tớ nói không phải là thật lòng, sau này nếu tớ bỏ rơi cậu, ra đường tớ sẽ bị đâm vào tường, mọi việc không thuận lợi, chúng bạn xa lánh, người thân bỏ rơi!”. Trần Tầm nổi cáu, giận dỗi cất tiếng thề.

“Thôi thôi, tớ biết rồi”. Phương Hồi vội an ủi: “Không phải bảo cho tớ kẹo đó sao? Kẹo đâu?”.

Thấy cô không còn vặn về chuyện đó nữa, Trần Tầm cũng đã thoải mái hơn, cậu bèn đưa cây kẹo trên tay ra nói: “Cậu cũng tệ thật, cậu xem trên ti vi, nam chính chuẩn bị thề độc, nữ chính đều ra sức ngăn cản. Còn cậu thì nghe tớ nói hết từ đầu đến cuối, không bỏ sót chữ nào, chẳng thương tớ

Phương Hồi đỏ mặt, bóc giấy kẹo ra nói: “Cậu đừng nói linh tinh nữa, trong lớp bao nhiêu người như vậy...”.

“Ừ...”. Trần Tầm liền đứng dậy: “Thế tớ xuống sân tìm Triệu Diệp nhé, cậu đừng nghĩ linh tinh nữa!”

Phương Hồi liền gật đầu, nhìn Trần Tầm ra khỏi lớp học.

Thực ra vừa nãy cô không hề nghĩ đến việc ngăn Trần Tầm thề, mà ngược lại, cô lắng nghe rất chăm chú. Cô cảm thấy, nếu thực sự lo lắng lời nguyền đó trở thành sự thật thì sẽ mãi giữ đúng lời hứa, như thế không phải cũng sẽ rất tốt đó sao. Dĩ nhiên rồi, cô không nói cho Trần Tầm biết những suy nghĩ này.

Suy nghĩ non nớt của Phương Hồi cũng hơi buồn cười, hồi đó cô không biết rằng, tất cả các chàng trai khi cất tiếng thề đều thực sự cảm thấy rằng chắc chắn mình sẽ không phản bội lời hứa và đến khi nuốt lời cũng thực sự cảm thấy mình không thể làm được. Chính vì vậy lời thề không thể đánh giá lòng kiên trì của mình, cũng không thể phán đoán đúng sai, nó chỉ có thể chứng minh được rằng, trong khoảnh khắc cất tiếng thề, cả hai đều đã từng chân thành với nhau.

Và cũng có một chuyện, Trần Tầm không hề nói với Phương Hồi.

Vừa ra khỏi lớp cậu liền gặp Triệu Diệp, Triệu Diệp vừa úp được 3 cú bóng dưới sân, đang rất phấn chấn, nhìn thấy Trần Tầm liền nhảy bật lên cao, vừa bắt chước cảnh trong phim Cao thủ bóng rổ vừa hét “Triệu Diệp chụp ruồi” và nhảy tới. Trần Tầm không kịp tránh, liền bị cậu ta dồn ngay vào bức tường ngoài hành lang, khuỷu tay bị trầy một miếng da, rơm rớm máu.

“Oái, xin lỗi nhé!”. Triệu Diệp cười khì nói: “Không ngờ ông lại để mất đà như vậy, cả mùa hè không tập, tay nghề giảm rồi đó nhé!”.

“Biến! Không có thời gian nói chuyện với ông!”. Trần Tầm đẩy Triệu Diệp ra nói. Cậu thấy hơi hoang mang, vì đột nhiên cậu sực nhớ ra lời thề “ra đường đâm vào tường” vừa nói với Phương Hồi, Trần Tầm rùng mình, lòng bàn tay lấm tấm

“Giả vờ gì vậy? Sao tự nhiên mặt lại tái nhợt đi thế? Ma ám à? Đừng yếu bóng vía thế!”. Triệu Diệp ghé sát vào nói.

“Mỗi mình ông thôi hả? Luyện thêm một vạn năm nữa đi!”. Trần Tầm xoa cánh tay, nói với giọng không thèm chấp.

Hai đứa cười đùa rồi xuống cầu thang, Trần Tầm không nghĩ gì thêm, cậu đã dùng chủ nghĩa duy vật để lật đổ nỗi bất an của mình. Làm sao học sinh ba tốt trong thế kỉ mới lại có thể bị những thứ mê tín phong kiến dọa nạt chứ, cần phải giương cao ngọn cờ chủ nghĩa Mác - Lê Nin, nắm bắt lí luận chính trị, gặp thần giết thần, gặp quỷ đập quỷ, vũ trụ nổ tung, chỉ một cú đấm trời giáng là có thể tiêu diệt kẻ địch, không tin điều vớ vẩn này nữa!

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.