Năm Tháng Vội Vã

Quyển 5 - Chương 4



Tính cách quyết định số phận, câu nói này thật chí lí. Ví dụ Trần Tầm và Kiều Nhiên, theo lời miêu tả của Phương Hồi thì tôi cảm thấy Trần Tầm rất giỏi trong việc tạo ra vấn đề, còn Kiều Nhiên thì giỏi giải quyết vấn đề; Trần Tầm thích thể hiện, Kiều Nhiên giỏi quan sát; Trần Tầm kiên quyết, quyết đoán, Kiều Nhiên cũng kiên quyết nhưng lại do dự. Quá trình làm việc của Trần Tầm là suy nghĩ, hành động rồi lại tiếp tục suy nghĩ, còn Kiều Nhiên thì suy nghĩ, suy nghĩ sau đó mới hành động.

Tóm lại, có thể nói thế này, Trần Tầm là mẫu chàng trai tấn công, còn Kiều Nhiên là kiểu mẫu phòng thủ. Điều này đã quyết định trực tiếp đến số phận của họ và Phương Hồi, yêu và hận, trách móc và tha thứ, tương ngộ và biệt li.

Sau khi đại lễ kỉ niệm 50 năm quốc khánh vào ngày 1-10 kết thúc, trường F lại đi bộ tập thể về trường. Có lẽ là buổi cuồng hoan lúc trước tiêu hao quá nhiều năng lượng, học sinh đều yên tĩnh trở lại. Phương Hồi cũng không còn sức nói chuyện với đám Trần Tầm nữa, cô có một việc gấp đang phải lo, vô cùng khó xử.

Vì sau khi tan cuộc đêm đã rất khuya, nên nhà trường yêu cầu phụ huynh đến đón con về nhà. Sau khi biết chuyện, ông Phương Kiến Châu và bà Từ Yến Tân tranh nhau đến đón con gái, bà Từ Yến Tân cho rằng đã muộn thế rồi, múa hát lại mệt, dĩ nhiên là phải lái xe đến đón Phương Hồi về khu Cự Long để nghỉ. Còn ông Phương Kiến Châu lại cho rằng mình đi xe đạp đến trường, sau đó để xe đạp ở trường và bắt taxi về nhà cũng được, không cần thiết phải lái xe đến trường ầm ĩ. Không ai thuyết phục được ai, tranh cãi được mấy câu lại động đến vấn đề tiền bạc, một người nói cô có ít tiền bẩn, có gì là người nói tiền bẩn thì sao, có ít tiền bẩn này làm cho con gái được ngồi lên xe ô tô nhập khẩu sang trọng, tha hồ thoải mái, không cần thiết phải tối đến mò đi gọi xe, lại còn phải mở mắt thật to để gọi xe Hạ Lợi cước rẻ, 1,2 tệ/km, không dám gọi xe Phú Khang 1,6 tệ/lan. Hai người liền lớn tiếng cãi nhau, rồi cả hai cùng ném điện thoại, cuối cùng cũng không đi đến được kết quả gì. Phương Hồi sợ họ đều đến, lại cãi nhau ầm ĩ trước cổng trường, thế nên sau khi đến trường cô liền vội vàng chào mọi người, chạy ra cổng chờ, trong lòng cũng muốn về nhà cùng ba. Không phải cô nghĩ gì đến chuyện khác, mà chỉ cảm thấy ba đạp xe xa như vậy đến trường cũng tội, không thể để ba về nhà một mình được, mẹ có xe thì đỡ hơn.

Trần Tầm nhìn thấy Phương Hồi ra về bèn lấy xe của mình, con trai không phiền phức như con gái, cậu không bảo ba mẹ đến đón. Trần Tầm bước đến nhà để xe, nhìn thấy Kiều Nhiên, cậu cũng không có ba mẹ đến đón, trầm tư như đang suy nghĩ gì đó, vừa xoay chìa khóa vừa ngẩn người. Trần Tầm bước đến vỗ lên vai cậu nói: “Hê! Nửa đêm nửa hôm nghĩ ngợi gì vậy?”.

Kiều Nhiên ngoái đầu nhìn cậu rồi cúi đầu mở khóa xe hỏi: “Nhà cậu không có ai đến đón à!”.

“Không! Mất thời gian, bọn mình lớn ngần này rồi, đâu có phải đám học sinh tiểu học nữa đâu, cần gì phải đón rước. Hơn nữa chắc chắn hôm nay an ninh rất ổn, làm sao có thể xảy ra chuyện gì được?”. Trần Tầm cũng mở khóa xe, dắt xe ra nói.

“Thế cùng về nhé”. Kiều Nhiên quấn chiếc khăn von dùng trong buổi múa vào ghi-đông, ngoái đầu lại nói.

“Ừ, về thôi”. Trần Tầm nhảy lên xe nói.

Ánh trăng dát một lớp ánh sáng màu bạc lên người hai chàng trai, bọn họ đạp xe song song với nhau giữa đường phố vắng vẻ, trên người toát ra hơi thở chỉ có riêng ở những con người trẻ tuổi. Đêm tối và ánh trăng khiến trái tim con người yên tĩnh trở lại, giữa cảnh tượng này, cuối cùng Kiều Nhiên đã hỏi ra câu hỏi mà mình thắc mắc từ bấy lâu nay. Giọng cậu bình thản, hỏi rất thẳng thắn: “Trần Tầm, có phải cậu thích Phương Hồi không?”.

Trần Tầm hơi bất ngờ, cậu sững người ra một lát, sau đó nở một nụ cười rất tự nhiên: “Ừ! Tôi thích Phương Hồi... cậu ấy cũng thích t, thực ra bọn tôi đã là bạn của nhau rồi!”.

Kiều Nhiên đứng ngược sáng, không nhìn rõ nụ cười của cậu, mặc dù trăng rất sáng, nhưng cậu cảm thấy thế giới như tối sầm lại. Cảm giác tối sầm này khiến trái tim cậu đột nhiên đau nhói.

“Ngại quá, bọn tôi vẫn giấu mọi người vì sợ để nhiều người biết sẽ không hay lắm. Nhưng cậu đã phát hiện ra rồi thì tôi cũng không giấu cậu nữa!”. Trần Tầm vẫn giữ nụ cười trên môi.

“Ừ, hóa ra là vậy à”. Kiều Nhiên nhếch mép, nở một nụ cười miễn cưỡng, cậu ngửa mặt lên bầu trời đêm và hít một hơi thật sâu nói: “Phương Hồi là cô gái dễ mến, thực sự rất dễ mến”.

“Ừ! Cậu ấy rất tốt bụng”. Trần Tầm gật đầu nói.

“Hiền lành, trong sáng”.

“Không bao giờ gây phiền hà cho người khác, việc gì cũng cố gắng tự mình làm”.

“Nhờ cậu ấy làm gì, cậu ấy luôn hết mình”.

“Mặc dù ít nói, nhưng rất chu đáo”.

“Không giả tạo, làm mình làm mẩy”.

“Giờ thể dục rõ ràng là rất vụng về, nhưng lại cố gắng nâng cao tay lên, nhìn rất dễ thương”.

“Lúc chăm chú làm bài tập cũng rất dễ thương”.

“Bàn học thu dọn rất gọn gàng”.

“Đồng phục lúc nào cũng sạch sẽ”.

“Ngón tay xinh xắn

“Da đẹp”.

“Tóc rất mềm mại”.

“Chữ viết rất đẹp”.

“Giọng nói rất hay”.

“Vẽ đẹp”.

“Hát cũng khá hay”.

“Thông minh”.

“Dịu dàng”.

“Thế nên tôi thích cậu ấy!”.

Những lời khen của họ về một cô gái mà cả hai cùng thích đã dừng lại đột ngột giữa ngã tư. Câu nói cuối cùng của Trần Tầm đã khiến Kiều Nhiên không còn gì để nói. Cậu chợt bừng tỉnh, rút khỏi sự tưởng tượng tuyệt đẹp về Phương Hồi. Cậu tỏ tình một cách bi ai, cho dù Phương Hồi tuyệt vời đến đâu, cậu cũng đã để mất. Có thể không thể gọi là để mất, vì cậu chưa bao giờ có. Thế nên, trước niềm kiêu hãnh của Trần Tầm, cậu không hề có lập trường.

Kiều Nhiên đã chia tay Trần Tầm ở ngã tư đó, hai đứa đi về hai hướng với hai tâm trạng khác nhau, giống như tình cảm của họ dành cho Phương Hồi sau này, bắt đầu từ lúc đó, hai phương thức đã hoàn toàn trái ngược nhau.

Thực ra tôi cho rằng Kiều Nhiên hơi ngốc, cậu không cho mình cơ hội mà đã khoanh tay nhường lại. Nếu ngay từ đầu cậu không hỏi Trần Tầm là có phải cậu thích Phương Hồi hay không mà nói thẳng ra là mình thích Phương Hồi, thì có lẽ người cảm thấy đau khổ, trăn trở chính là Trần Tầm, như thế cậu sẽ có cơ hội, đi cạnh tranh một cách công bằng với Trần Tầm, ít nhất là không cần phải giấu giếm tâm sự của mình. Tuy nhiên, cậu đã không làm như vậy, sự thành thật của Trần Tầm đã dồn cậu vào góc chết, khiến cậu đành phải dồn nén tình cảm của mình lại, giấu ở nơi sâu nhất trong những năm tháng học trò và sự chôn giấu này đã kéo rất nhiều năm.

Điều bí mật giữa Phương Hồi và Trần Tầm đã được đưa ra như vậy, do bốn người trong số năm người đều đã biết, thì dĩ nhiên là cũng không thể giấu người còn lại nữa.

Sau khi biết tin, Triệu Diệp vô cùng hào hứng, thậm chí còn coi trọng chuyện này hơn cả đương sự, vừa kêu tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết voi, vừa mở to mắt quan sát nhất cử nhất động của bọn họ, thỉnh thoảng lại cao hứng hô lên một tiếng, khiến người bên cạnh phải liếc mắt lườm. Chỉ tiếc rằng không có ai chia sẻ niềm vui này với cậu, Phương Hồi ngại ngùng nên chắc chắn sẽ không nhắc đến chuyện này, Trần Tầm sợ bị Triệu Diệp gây khó dễ nên cũng không chủ động nói, Lâm Gia Mạt cũng không còn hào hứng như hồi đầu, không đến nỗi suốt ngày nhắc đến như người phát hiện ra châu lục mới,

Kiều Nhiên trong lòng thấy buồn nên cũng không muốn nhắc lại nữa.

Tuy nhiên, kể cả như vậy, Triệu Diệp vẫn như người được ăn chất kích thích, hào hứng khác thường, thực ra không phải là cậu muốn trêu ghẹo, châm chọc, mà nhìn sự việc này với một con mắt khác.

Triệu Diệp thích Lâm Gia Mạt, về cơ bản là thích từ cái nhìn đầu tiên, cái nhìn thứ hai thì xiêu lòng. Bình thường mọi việc đều có mặt cậu, lúc nào cũng xung phong đi đầu, nhưng bản chất lại rất nhút nhát, đặc biệt là khi phải đối mặt với Lâm Gia Mạt, theo lời Trần Tầm thì non nớt như một chú gà. Câu nói này khiến Trần Tầm bị ăn một trận đánh tới tấp, sợ quá lần nào Trần Tầm cũng phải giải thích, gà này là “gà con” chứ không phải là “gái bán hoa”.

Xét cho cùng là do Triệu Diệp vẫn sợ bị từ chối, như thế thì mất mặt quá. Hàng ngày bọn họ chơi với nhau, ra chạm mặt, vào chạm mặt, nếu bị từ chối thì không còn gì để nói nữa. Vì Lâm Gia Mạt chưa bao giờ thể hiện gì, chỉ ngày ngày trêu đùa với Triệu Diệp. Hôm đó say rượu, Lâm Gia Mạt dựa vào ngực Triệu Diệp và ngủ thiếp đi, còn cậu thì nóng lòng như lửa đốt, sau khi đưa cô về nhà lại đạp xe quanh vành đai hai vòng mới bình tĩnh được trở lại. Thế nên Triệu Diệp ngần ngừ, không dám thể hiện gì với Lâm Gia Mạt, sợ vì điều đó mà nụ cười duyên dáng của Lâm Gia Mạt sẽ biến mất trước mắt cậu.

Nhưng chuyện của Trần Tầm và Phương Hồi lần này đã cũ tinh thần cho Triệu Diệp, đột nhiên cậu phát hiện ra rằng, hóa ra hai người có thể ngày ngày chơi đùa với nhau như bạn thân, đồng thời lại có thể thầm quý mến nhau, lén nắm tay nhau ở góc mà mọi người không nhìn thấy hoặc nhét một mẩu giấy, chia đôi cục tẩy cho nhau. Mối quan hệ tuyệt vời này đã kích thích cậu, cậu khát khao mình và Lâm Gia Mạt được như Trần Tầm và Phương Hồi, khát khao đến nỗi quên đi sự ngượng ngùng, khó xử có thể xảy ra.

Nhưng Triệu Diệp không biết rằng, Lâm Gia Mạt không hề có suy nghĩ đó, kể cả là có thì đối phương cũng không phải là cậu. Cuốn Lần đầu tiên thân mật đó cô vẫn chưa trả cho Tô Khải, Tô Khải đã lên lớp 12, học hành bận rộn, không còn thời gian bù khú với bọn họ nữa, thế nên cơ hội được gặp anh ít ỏi vô cùng. Lâm Gia Mạt chỉ biết dựa vào cuốn tiểu thuyết này để giữ một chút liên hệ với anh, lần nào đi qua trước cửa lớp Lâm Gia Mạt, Tô Khải đều dừng lại gọi với vào bên trong: “Gia Mạt, em đọc xong chưa?”. Lâm Gia Mạt liền giả vờ nói: “Em chưa! Khinh Vũ Phi Dương còn chưa chết!”. Dần dần, hình như cuốn tiểu thuyết đó đã không còn quan trọng nữa, chỉ là cái cớ để Lâm Gia Mạt mỉm cười với anh mà thôi.

Dần dần, khi chơi với nhau, đám Phương Hồi cũng bắt đầu nói đến những từ nhạy cảm như từ “thích”. Triệu Diệp thường xuyên nói bâng quơ rằng cần đưa ra lời tỏ tình thích hợp vào thời điểm thích hợp, có thể giữa hai người chỉ cách một lớp giấy, nhưng nếu không nói ra sẽ mãi mãi không bao giờ biết. Những câu nói này đã khiến Lâm Gia Mạt tự động liên tưởng đến Tô Khải, thấy ngày tốt nghiệp của anh ngày càng đến gần, cô không cam lòng để anh rời xa mình như vậy, để nói lời chào tạm biệt như vậy và thế là gật đầu liên hồi, bảo Triệu Diệp nói rất có lí. Nhưng đâu có biết rằng như thế, càng khiến Triệu Diệp nóng lòng hơn.

Kiều Nhiên lại có một quan điểm khác, cậu cảm thấy thích không nhất thiết phải nói ra, từ bỏ hạnh phúc của mình để người trong mộng của mình được hạnh phúc cũng là một sự hi sinh không tồi, không phải ca sĩ Vương Phi có một bài hát tên là Vì em hạnh phúc nên anh hạnh phúc đó sao, rất hay, rất tuyệt.

Lâm Gia Mạt nói Triệu Diệp là triết lí mọt sách, thật phi thực tế, Vương Phi có cả con rồi, cũng chỉ mỗi Triệu Diệp tin vào cái gọi là vì em hạnh phúc nên anh hạnh phúc mà thôi. Nếu cứ tiếp tục như vậy thật thì người nào cũng hạnh phúc hơn Kiều Nhiên.

Kiều Nhiên liền cười mà không nói thêm gì

Trần Tầm nói thích là một cảm giác không thể chịu được, muốn buổi sáng được cùng nhau đi học, tối được cùng nhau về nhà, tốt nhất là ngày nào cũng được ở bên nhau, vừa mở mắt ra là nhìn thấy nhau. Chính vì vậy kể cả sau này không đến được với nhau, nhưng nhất thiết không được để lại điều nuối tiếc nào trong lúc vẫn còn thân mật. Đợi đến khi cả hai già và cùng nhớ lại, vẫn cảm thấy ngày xưa được gặp một người như vậy thật là tuyệt vời.

Câu nói này khiến Phương Hồi cảm thấy khó lí giải, thời gian trước Trần Tầm nói mãi mãi bên nhau cô cũng không tin, hiện giờ Trần Tầm nói về một thời đã qua thì cô lại thấy xót xa trong lòng, chính vì thế đối với cô, thích tức là để trái tim của mình biến thành trái tim của người khác, không rõ tình cảm đó là tốt hay không tốt. Cô cũng không thể phản bác câu nói của Trần Tầm, chỉ nghĩ rằng, giống như những gì cậu nói, nếu sau này mỗi đứa một phương trời, mình không cảm thấy nuối tiếc là tốt rồi.

Mỗi đứa đều có suy nghĩ riêng của mình, cả nhóm đã không thể chơi với nhau một cách trong sáng như hồi đầu. Trưởng thành chính là như vậy, luôn khiến bạn có thêm một số thứ và mất đi một số thứ. Ví dụ bọn họ không biết rằng, những cuộc nói chuyện ngây thơ này, sẽ tạo ra một tương lai như thế nào.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.