Năm Tháng Vội Vã

Quyển 5 - Chương 8



Hôm đó Tô Khải không nói gì với Lâm Gia Mạt nữa, vì chỉ mấy bước sau, họ liền rẽ sang hai ngả. Lâm Gia Mạt cũng ngại hỏi, cô muốn được ở bên Tô Khải thêm một lát nữa, nhưng lại không muốn nghe chuyện của Trịnh Tuyết, cô vô cùng mâu thuẫn.

Trước khi đi, Tô Khải lấy máy nghe nhạc ra, Lâm Gia Mạt bèn ghé sát vào hỏi: “Anh nghe nhạc của ai vậy?”.

“Sao em lại nỡ để anh đau khổ của Hoàng Phẩm Nguyên, bài này cũ rồi nhưng rất hay”. Tô Khải liền đưa cho cô một bên tai nghe. Lâm Gia Mạt bèn kiễng mũi chân lên, Tô Khải đứng sát với cô, có thể nhìn thấy rất rõ chiếc cằm có phần nhợt nhạt của anh, chính vì lẽ đó cô cũng thấy hơi căng thẳng. Hai đứa bước đi trên đường phố vừa lên đèn, nối với nhau thành một đường kẻ.

“Nỗi nhớ dành cho em từ ngày này sang ngày khác

Anh cô đơn và chưa từng thay đổi

Bao giờ giấc mơ đẹp mới có thể xuất hiện

Em yêu dấu, anh rất muốn gặp em lần nữa.

Gió thu xào xạc từng hồi

Nhớ lại giờ này năm ngoái

Trái tim em đang nghĩ những gì

Tại sao để lại kết cục này cho anh chịu đựng.

Người yêu em nhất là anh

Sao em lại nỡ để anh đau khổ,

Trong thời điểm anh cần em nhất,

Em không nói câu nào mà ra đi.

Người yêu em nhất chính là anh,

Sao em lại nỡ để anh đau khổ,

Anh đã cố gắng hết mình,

Mà em không hề cảm động”.

Lâm Gia Mạt cảm thấy bài hát này rất hợp với tâm trạng mình, nghe xong rồi mới lưu luyến bỏ tai

“Hay thật!”

“Hay không, cho em mượn đấy”.

“Thật ạ?”.

“Anh nói dối em làm gì!”. Tô Khải liền lấy đĩa trong máy nghe ra: “Nhưng em phải trả đó nhé! Cuốn sách lần trước, đến giờ em còn chưa trả cho anh!”.

“Ai không trả chứ! Ngày mai em sẽ gửi lại anh! Em vừa mới đọc xong!”. Lâm Gia Mạt mừng rỡ cất đĩa đi, cái này sẽ có tác dụng như cuốn tiểu thuyết, cuối cùng thì câu chuyện buồn mà cô đã đọc xong từ lâu đó đã có thể trả được rồi.

“Thế nhé! Anh về đây! Em đi đường cẩn thận nhé!”. Tô Khải nhảy lên xe nói.

Lâm Gia Mạt liền giơ chiếc đĩa lên, ra sức vẫy tay tạm biệt Tô Khải, mãi cho đến khi anh đi xa mới ra về.

Ngày hôm sau, khi phát hiện ra Lâm Gia Mạt cũng đang nghe bài Sao em lại nỡ để anh đau khổ, Phương Hồi vô cùng sửng sốt, cô ngồi xuống cạnh Lâm Gia Mạt, vừa xem lời bài hát vừa rụt rè hỏi: “Cậu cũng nghe bài hát này à?”.

“Tô Khải cho tớ mượn, sao vậy? Đúng là rất hay!”.

“Ừ, không sao”. Phương Hồi liền thở dài: “Gần đây Triệu Diệp cũng nghe bài này”.

“Vậy... hả?”. Lâm Gia Mạt ngừng lại một lát rồi bỏ tai nghe xuống nói: “Hai đứa tớ làm các cậu mất vui đúng không”.

“Cũng bình thường thôi...”. Phương Hồi gật đầu nói: “Tớ cảm thấy không cần thiết phải coi nhau như người xa lạ đâu”.

“Hê hê, cậu phải cho bọn tớ thời gian chứ”. Lâm Gia Mạt hơi cười cười nói: “À, có thể Trịnh Tuyết sẽ đi du học nước ngoài

“Gì cơ? Thế Tô Khải...”. Phương Hồi sửng sốt hỏi.

“Anh ấy rất buồn. Kẻ cũng lạ thật đấy, đáng lẽ tớ phải vui vì chuyện này mới đúng chứ nhỉ? Nhưng không hiểu sao tớ không vui lên được. Cậu không nhìn thấy dáng vẻ của anh ấy ngày hôm qua đâu, mắt đỏ hoe... Phương Hồi, cậu bảo tớ như thế có bị coi là người thứ ba không?”.

“Cậu nghĩ linh tinh gì vậy!”. Phương Hồi cốc vào trán cô một cái: “Ngồi yên học một lúc đi! Đến lúc đó cả hai bọn họ vào được đại học, mỗi mình cậu rầu rĩ vì trượt! Xem lúc đó cậu có còn thời gian nghĩ đến những chuyện linh tinh này không! Lát nữa phải viết từ mới, cậu đã thuộc hết chưa?”.

“Hả? Sao cậu không nói sớm! Gay rồi gay rồi! Tớ chưa xem cái gì cả! Cậu có mang băng dính trong không? Cho tớ xin một ít!”. Lâm Gia Mạt vội giở sách tiếng Anh ra, cầm bút chì lên ra sức chép vào giấy.

Từ xa Phương Hồi đã nhìn thấy Triệu Diệp, cậu đang nằm úp mặt xuống bàn, cổ áo để lộ ra một đoạn dây nghe của máy nghe nhạc. Phương Hồi liền thở dài, cô cũng không biết, hai người đều đau khổ, rốt cuộc là ai nỡ làm ai đau khổ.

Phương Hồi nói, rất lâu sau đó, khoảng năm 2003, cô và Lâm Gia Mạt cùng xem bộ phim Lam Vũ của đạo diễn Quang Cẩm Bằng, đó là câu chuyện về những người đồng tính luyến ái, bài hát trong phim chính là Sao em nỡ để anh đau khổ, cảnh quay cuối cùng là giữa tiếng nhạc này, nhiều công trình của Bắc Kinh ở cuối thập kỉ 90 dần dần được phá đi và xây dựng lại, những nơi có kí ức đều biến thành các toàn nhà cao tầng. Nhìn thấy những cảnh đó, cô và Lâm Gia Mạt đều bật khóc, vì những kí ức đẹp nhất trong trái tim họ giống như những gì được quay trong bộ phim, cũng bị phá nát cùng với thành phố cổ xưa này.

Tôi nghĩ đó có thể là lần cuối cùng Phương Hồi ở bên Lâm Gia Mạt, nếu tôi nhớ không nhầm thì năm 2003 cô sang Australia. Và sau khi sang đây, Lâm Gia Mạt không còn xuất hiện trong cuộc sống của cô nữa.

Câu nói của Triệu Diệp không đúng lắm, ngày 1- 10 đó không phải là buổi múa tập thể cuối cùng của bọn họ, nhà trường đã tận dụng tối đa bài múa này, ngày 20-12, Ma Cao trở về với Trung Quốc, ngày 31- 12 chào đón thiên niên kỉ mới, trường F đều tiếp tục biểu diễn. Nhưng hai lần này đều không nhẹ nhàng như lần trước, chỉ riêng quần áo đã phải mặc khá nhiều.

Cuối cùng Phương Hồi viết trong báo tường rằng: “Mặc dù gió lạnh cắt da cắt thịt, bạn bè đều nhiệt huyết cháy bỏng, trong tích tắc đếm ngược 10 giây, tất cả con cháu Diêm Hoàng đều cảm nhận được rằng, cảm giác lấy lại cái vốn thuộc về mình thật mãnh liệt”. Câu nói này của cô đã bị Trần Tầm chọc một hồi lâu, cậu nói rõ ràng Phương Hồi rét run như cầy sấy, kể cả là có cảm giác lấy lại cái vốn thuộc về mình cũng không phải là của con cháu Diêm Hoàng gì mà là của chính Trần Tầm. Chính cậu đã sưởi ấm trái tim lạnh cóng của cô bằng đôi tay nóng bỏng của mình.

Phương Hồi không thèm đếm xỉa đến cậu mà véo cậu một cái rất mạnh cho xong chuyện. Hai đứa không còn ngại ngùng, dè dặt như hồi đầu, mà dần dần đã thân mật, chín chắn hơn.

Buổi liên hoan chào đón năm mới được tổ chức vào ngày 31-12-1999, vì nhiệm vụ chính trị của tối hôm trước và phải sắp xếp tổ chức vào buổi tối - khác với mọi năm. Vì chuyện của Triệu Diệp và Lâm Gia Mạt mà nhóm 5 người của bọn họ đành phải chia thành hai nhóm để chuẩn bị. Kiều Nhiên và Triệu Diệp một nhóm, phụ trách mua đồ trang trí, Trần Tầm, Phương Hồi và Lâm Gia Mạt một nhóm, phụ trách mua đồ ăn và hoa quả.

Lâm Gia Mạt đề nghị rẽ qua bưu điện trước, cô muốn mua tặng Tô Khải một tấm thiệp, bưu điện có chương trình đặc biệt để chào đón thiên niên kỉ mới, họ sẽ đóng dấu hình rồng trên phong bì. Hơn nữa dấu bưu điện trên phong bì là 24 giờ ngày 31-12-1999 và 00 giờ ngày 1-1-2000, đúng là xuyên thế kỉ thực sự, rất có ý nghĩa. Phương Hồi cảm thấy rất hay, bèn cùng Trần Tầm viết một bức thư ngắn và gửi cho nhau.

Trần Tầm viết: Cảm ơn tình yêu của em, 1999.

Phương Hồi viết: Cảm ơn anh đã cùng em trải qua ngày cuối cùng của thế kỉ cũ và ngày đầu tiên của thế kỉ mới.

Lâm Gia Mạt xem trộm rồi trêu bọn họ: “Phải là trải qua mỗi ngày của thế kỉ mới mới đúng!”.

Phương Hồi liền đỏ bừng mặt phản bác lại: “Làm sao sống đến 1.000 tuổi được, thế có mà thành yêu tinh à!”

Trần Tầm liền cười nói: “Không thể nói như vậy được, có một lời bài hát nói rằng, “Yêu em một vạn năm” mà, người ta cũng không thể sống một vạn năm được! Đó là mong ước tốt đẹp mà thôi. Thế bọn mình cũng bày tỏ nguyện vọng thôi mà, sợ cái gì chứ? Sửa thành mỗi ngày đi!”.

“Nói thì dễ lắm, thế sao cuối cùng cậu lại viết 1999 hả? Đến năm 2000 lại thay lòng đổi dạ đúng không? Nguyện vọng tốt đẹp đến đâu, không biết thành sự thật thì cũng vô nghĩa”. Phương Hồi gấp lá thư lại nói.

“Tớ mượn tạm lời bài hát của bạn Tạ Đình Phong - thần tượng của Lâm Gia Mạt thôi mà!”. Trần Tầm bèn ghé sát vào nói: “Cậu nghĩ linh tinh gì vậy! Hay là bọn mình xin Gia Mạt hai tờ giấy nữa và sửa cả hai?”

“Thôi đi! Đừng lấy cớ nữa, tớ thích HOT từ lâu rồi! Giấy của tớ là giấy Hàn Quốc, đắt lắm đấy! Tổng cộng mới có năm tờ! Cho bọn cậu viết thư tình hết thì tớ dùng bằng gì? Không được, không được!”. Lâm Gia Mạt vội vàng nhét giấy viết thư vào ba lô.

“Hê! Kẹt xỉ quá!”. Trần Tầm dán phong bì lại rồi đón lấy lá thư của Phương Hồi và bỏ vào thùng thư.

“Ông ăn không của người khác còn nói người ta kẹt xỉ à? Thật chẳng biết điều gì cả! Mau đi thôi, tớ và Phương Hồi còn phải tập một lát nữa!”. Lâm Gia Mạt trợn mắt nhìn cậu nói.

Ba đứa mua đồ ăn rồi về trường. Trên đường đi Phương Hồi và Lâm Gia Mạt tập hát bài Gặp gỡ 1999 của Phạm Hiểu Huyên, vui vẻ hát “Gặp anh trong ngày cuối cùng của năm 1999, kể cả thế giới không quay trở lại được ngày xưa”.

Hồi đó Phương Hồi không biết thế nào được gọi là không quay trở lại được ngày xưa, còn Lâm Gia Mạt đã cảm nhận được rất sâu sắc, đặc biệt là trong tích tắc đi ngang qua Triệu Diệp khi bước vào lớp. Triệu Diệp đi ngang qua cô nhưng không hề dừng lại, mà chỉ giơ tay lên kéo hoa cho hết trách nhiệm.

bước đến đón lấy đồ đạc trong tay Phương Hồi và Lâm Gia Mạt, cười nói: “Thấy bọn tớ thiết kế hệ thống đèn thế nào?”.

“Đẹp quá! Ai đưa ra ý tưởng buộc giấy nhăn vào đèn đấy?”. Phương Hồi ngẩng đầu lên hỏi.

“Triệu Diệp!”. Kiều Nhiên nhìn Lâm Gia Mạt, hỏi: “Đẹp đó chứ?”.

“Ừ, đẹp lắm”. Ánh mắt Lâm Gia Mạt lấp lánh, nói: “Tớ thổi bóng bay giúp cậu nhé!”.

“Ừ, nhớ để lại một ít! Đừng thổi hết!”. Trần Tầm nói nhỏ: “Đến hè có thể cho nước vào, chơi bóng nước! Hồi nhỏ tớ hay chơi trò này lắm, rất mát mẻ!”.

“Giờ mới là mùa đông, cậu chỉ thích nghĩ về mùa hè thôi!”. Phương Hồi cầm bình phụt màu và phụt một ít màu lên đầu Trần Tầm.

“Dám phụt tớ à! Cứ đợi đấy!”. Trần Tầm nhảy dựng lên, cướp lấy bình phụt trong tay Phương Hồi và phụt lên đầu cô.

Kiều Nhiên cười, che cho Phương Hồi, nói: “Thôi thôi! Đừng lãng phí thế!”.

Trần Tầm vòng qua cậu, dường như kéo Phương Hồi về phía mình một cách vô tình, nói: “Phục chưa?”.

Nụ cười trên môi Kiều Nhiên tắt ngấm, nhưng Phương Hồi không phát hiện ra, cô vừa giũ tóc mình vừa nói: “Phục rồi, cậu chỉ thích thể hiện trước mặt người khác thôi!”.

“Không phải tớ thích thể hiện mình trước mặt người khác mà là do không khí ngày hôm nay vui quá! Tớ thấy các năm tới tổ chức liên hoan văn nghệ đón chào năm mới vào buổi tối là hay nhất! Hay hơn nhiều so với ban ngày! Cậu nhìn ngoài trời mà xem, đẹp không!”. Trần Tầm chỉ ra ngoài cửa sổ nói.

“Đẹp thật!”. Phương Hồi chạy đến bên cửa sổ, nhìn vườn trường đang được màn đêm bao phủ, nói.

Trần Tầm liền bước đến cùng, hai đứa nằm sấp dưới cửa sổ như hai đứa trẻ, hơi nước đọng trên má kết thành một vòng tròn, giữa vòng tròn này, chúng vừa cười vừa ngắm ánh đèn rực rỡ bên ngoài.

Còn cậu bạn ngoài vòng tròn lại lặng lẽ đứng sau lưng họ, trong khoảnh khắc cuối cùng của thiên niên kỉ, cảm thấy có gì đó rất lẻ loi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.