Năm Tháng Vội Vã

Quyển 6 - Chương 10



Kiều Nhiên sửng sốt nhìn Lâm Gia Mạt, sau đó sắc mặt lại trở về bình thường, cười nói: “Gia Mạt, sao cậu giống gián điệp thế nhỉ? Đáng lẽ cậu không nên thi ngành kinh tế mà đăng kí ngành trinh thám mới đúng. Sao cậu lại biết?”.

“Tớ và cậu cùng điểm thi, mấy ngày hôm đó tớ không gặp cậu, lúc đầu đã thấy thắc mắc. ừa nãy Hà Sa hỏi tớ có phải cậu muốn ôn thi lại hay không, vì cậu ấy cùng địa điểm thi với cậu nhưng không nhìn thấy cậu đi thi. Kiều Nhiên, tớ không đùa đâu, cậu có thể nói cho tớ biết là tại sao không?”. Lâm Gia Mạt sốt sắng hỏi.

“Không phải ôn thi lại... mà là tớ đi du học, ba mẹ tớ đã lo cho tớ ổn cả rồi, tớ sang Anh”. Kiều Nhiên bình thản nói.

“Cậu nói gì cơ!?”. Lâm Gia Mạt liền đứng bật dậy: “Sao cậu không nói sớm? Sao không báo cho bọn tớ biết? Cậu nghĩ thế nào vậy?”.

“Tớ xin lỗi, nhưng thực sự tớ không muốn nói cho các cậu biết, tớ nghĩ đợi tớ đi rồi sẽ nói với các cậu sau. Tớ không muốn mọi người vì tớ mà buồn, cậu có biết không, kiếp này những ngày tháng hạnh phúc, vui vẻ nhất của tớ là được ở bên các cậu, tớ mong những hình ảnh được lưu giữ trong trái tim các cậu là những lúc bọn mình vui vẻ nhất. Kẻ cả sau này không được ở bên nhau nữa thì khi ôn lại những kỉ niệm này, bọn mình vẫn sẽ nhớ đến nụ cười của mọi người”. Kiều Nhiên nói tiếp rất chân thành: “Hơn nữa... tớ cảm thấy tớ không thể đối mặt với cậu ấy, khi cậu ấy biết chuyện này, bất luận cậu ấy biểu lộ gì trên khuôn mặt, tớ đều không dám nhìn...”.

“Đồ nhát gan!”. Lâm Gia Mạt vừa khóc vừa nói.

“Hơ hơ, tớ vốn là kẻ nhát gan từ xưa đến nay mà”. Kiều Nhiên cười và cúi đầu xuống.

“Thế bao giờ cậu đi?”. Lâm Gia Mạt khịt mũi hỏi. “Ngày 20”.

“20? Bọn mình đã hẹn sẽ đi chơi Thanh Long Hiệp vào ngày 18 mà? Cậu không đi hả?”. Lâm Gia Mạt sửng sốt hỏi.

“Ừ, lần này không thể hoạt động cùng tổ chức được”.

“Kiều Nhiên, cậu nói thì nghe hay lắm! Nhưng như thế tàn nhẫn biết bao! Cậu có thể tưởng tượng sau khi biết cậu ra đi mà không nói một lời từ biệt thì tâm trạng của mọi người sẽ thế nào? Cậu thích Phương Hồi như vậy mà để cho cậu ấy sau khi vui vẻ trở về Bắc Kinh, lập tức biết cậu sa rồi ư?” Lâm Gia Mạt đẩy Kiều Nhiên ra và hét.

“Trước mặt cậu ấy tớ chỉ thắng được một lần này thôi, cậu tưởng tớ có cách gì khác để cậu ấy nhớ về tớ à?”. Kiều Nhiên nhìn về phía xa rồi nói nhỏ: “Tớ luôn nói rằng chỉ cần cậu ấy vui là được, trong lúc cậu ấy vui tớ ra đi thì không bị coi là nuốt lời sao? Gia Mạt, cậu hãy giữ kín hộ tớ điều bí mật này nhé”.

“Thôi được, chỉ một lúc mà đã có hai điều bí mật rồi. Cậu không được xuất ngoại mà quên quê hương bản quán đâu đấy! Nếu cậu dám quên bọn tớ thì tớ sẽ thông báo hết chuyện của cậu cho thiên hạ biết!”. Lâm Gia Mạt lườm Kiều Nhiên một cái nói.

“Ok! Cậu báo cáo cho thiên hạ biết hết cũng được!”. Kiều Nhiên đưa tay về phía cô, Lâm Gia Mạt liền nắm chặt tay cậu và kéo ngay cậu dậy.

Sau khi từ chối Kiều Nhiên, Phương Hồi chạy một mình xuống cầu thang, cô ngồi ở giữa cầu thang xoắn, chống chân lên khóc thút thít. Những kỉ niệm với Kiều Nhiên trong ba năm qua hiện ra trong đầu cô như một bộ phim, cùng trực nhật, cùng làm bài tập, cùng tan học về nhà, đoạn đối thoại trước bụi hoa đinh hương đều là những kí ức ấm áp không thể xóa mờ. Nhưng dù ấm áp đến đâu cũng vẫn không thể đổi được lấy một cái ôm, cô có nguyên tắc riêng của mình. Đối với tình yêu, cô chỉ cần tuyệt đối hoặc là không.

Tầng trên vọng lại bài hát Niềm tin của Trương Tín Triết, Phương Hồi cảm thấy tiếng hát đó mỗi lúc một gần mình hơn, cô ngơ ngác ngẩng đầu lên, Trần Tầm đã xuất hiện trước mặt cô. Cậu đang nằm sấp trên thanh vịn cầu thang nhìn cô chăm chú, hát từng câu “anh yêu em, chung thủy với mình, chung thủy với niềm tin của tình yêu, anh yêu em, là nguồn sức mạnh đến từ tâm hồn, đến từ sự sống. Ở nơi xa xôi, liệu em có nghe thấy tiếng anh gọi hay không, yêu là một niềm tin, đưa em trở về bên anh”.

Trần Tầm nhìn cô và hát hết cả bài hát, câu cuối vừa kết thúc, cậu liền bước qua tay vịn cầu thang và nhảy xuống. Phương Hồi đưa tay ra kéo chặt cậu, cậu ngồi bên cạnh Phương Hồi, ôm cô vào lòng nói: “Phương Hồi, anh yêu em”.

Phương Hồi nói đây là lần để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong cô, Trần Tầm nói rất nghiêm túc với cô rằng anh yêu em, trước đây bọn họ đều ngại nhắc đến từ này, nhưng hôm đó cậu đã nói ra. Mặc dù lẫn trong hơi men, nhưng Phương Hồi vẫn vô cùng cảm động, cô gục đầu vào lòng Trần Tầm, liên tục nhắc lại câu đó.

“Em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh em yêu anh...”.

“Ngốc ạ, anh biết rồi”. Trần Tầm khẽ vuốt tóc cô nói.

“Mình sẽ ở bên nhau mãi đúng không?”. Phương Hồi nhắm mắt lại hỏi.

“Ừ”. Trần Tầm trả lời.

“Mình sẽ lấy nhau chứ?”.

“Ừ”.

“Sẽ sinh con đúng không?”.

“Đúng”.

“Sẽ có nhà riêng của mình, cùng đi chợ, nấu cơm, rửa bát, trải giường, giặt quần áo đúng không?”.

“Đúng”.

“Đến khi già rồi, mình sẽ vẫn cầm tay nhau như thế này đúng không?”.

“Ừ”.

“Có thật không?”. Phương Hồi khóc.

“Thật mà”. Trần Tầm lau nước mắt cho cô rồi ôm chặt cô nói: “Phương Hồi, chỉ có em là mãi mãi anh không bao giờ để mất”.

Giờ phút chia tay đã đến gần, hai người m chặt tay nhau để kiên định lòng tin, lúc đó họ tưởng rằng dùng sức mạnh của mình để nắm chặt tay nhau là có thể nắm chặt được tương lai, không biết rằng thực ra tương lai là cái không ai thể nắm bắt được.

Bữa tiệc nào rồi cũng sẽ đến hồi tàn, dù khóc nhiều đến đâu, nói nhiều đến đâu, lưu luyến đến đâu cũng không thể ngăn nổi sự trôi qua của thời gian. Đám học sinh đã tỉnh rượu chia tay với cô giáo, từng tốp đi rải rác giữa thành phố Bắc Kinh đã lên đèn. Không cần phải nói nữa, ngày mai ắt sẽ lại là một ngày mới.

Theo kế hoạch, đám Phương Hồi đã đến nhà Kiều Nhiên, Phương Hồi gọi điện thoại cho ba mẹ từ bốt điện thoại bên đường, nói dối bảo tối nay ở nhà Lâm Gia Mạt, để cho trót lọt, Lâm Gia Mạt còn nói chuyện với ba mẹ cô mấy câu, tóm lại là đã làm cho họ yên tâm.

Bọn họ uống nhiều, đầu vẫn còn u u minh minh, cả đám cùng dắt xe đi trên đường Bình An. Triệu Diệp đi đầu tiên, cậu chỉ vào đèn đường lờ mờ nói: “Lần đầu tiên tớ để ý đến Bắc Kinh vào buổi tối, bình thường đi tập bóng về cũng đi rất vội, tớ phát hiện ra rằng, cảm giác giữa ban tối và ban ngày rất khác nhau, càng tối càng đẹp”.

“Oa, ông cũng nghệ sĩ nhỉ, sắp thành Kiều Nhiên thứ hai rồi!”. Trần Tầm tỏ vẻ sửng sốt nói.

“Cậu đừng tiện thể nói kháy tôi nữa! Người ta phát biểu cảm tưởng đôi câu thì có sao? Người nào chẳng có cảm xúc!”. Kiều Nhiên cười nói.

“Đồ đểu!”. Triệu Diệp đạp xe tông thẳng vào Kiều Nhiên.

“Các cậu đừng đùa nữa, bọn mình bàn nhau tối sẽ làm gì đi?”. Lâm Gia Mạt can bọn họ ra nói.

“Đánh bài thôi! Tớ và Kiều Nhiên trái cánh, cậu và Phương Hồi trái cánh, Trần Tầm coi như là người nhà của Phương Hồi, để ý bên đó, bọn mình không cho cậu ta chơi nữa!”. Triệu Diệp giơ tay nói: “Hay là chơi mạt chược, tóm lại là không có ai quản, tha hồ tung hoành!”.

“Tôi biết ông rất muốn kích bác, để tôi bảo không cho ông chơi, cho ông phò Gia Mạt, nhưng tôi không nói đấy, để ông tức thoải mái!”. Trần Tầm cợt nhả nói.

“Vớ vẩn! Đầu óc ông sao tối tăm như vậy! Ông tưởng người nào cũng như ông à, chỉ nghĩ xấu cho người khác!”. Triệu Diệp nói với vẻ ngại ngùng.

“Thôi thôi! Có gì cứ bàn nhau!”. Phương Hồi sợ Lâm Gia Mạt ngại, bèn lảng sang chuyện khác.

“Tớ thấy chẳng mấy có dịp được ở với nhau, đừng chơi bài nữa, mua cái gì về ăn rồi nói chuyện đi!”. Lâm Gia Mạt nhìn Kiều Nhiên nói.

“Chơi bài thì còn tỉnh táo được lâu lâu, nói chuyện một lát là buồn ngủ”. Triệu Diệp lắc đầu nói.

“Ừ đúng đấy, đánh bài đi, đánh bài cũng vui mà!”. Kiều Nhiên vỗ vai Lâm Gia Mạt nói.

“Không được! Nếu các cậu không chịu đi thì tớ đi, tớ và Kiều Nhiên nói chuyện!”. Lâm Gia Mạt tránh ra khỏi tay Kiều Nhiên, nói với vẻ nổi nóng.

“Ấy, Gia Mạt bị Kiều Nhiên mua chuộc từ bao giờ vậy? Lại còn nói chuyện riêng nữa, tớ cũng phát ghen đây này!”. Trần Tầm nheo mắt nói.

“Đừng nhiều lời nữa, sau này cậu sẽ hối hận đấy!”. Lâm Gia Mạt lườm Trần Tầm rồi đạp xe về phía một cửa hàng tạp hóa nhỏ trước mặt.

“Sao cậu ấy cứ thế nào ấy nhỉ?”. Trần Tầm thắc mắc.

“Không biết, tớ cũng thấy lạ thế nào ấy”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nhìn Kiều Nhiên, nhưng vừa chạm vào mắt cậu, liền nhìn ngay xuống dưới.

Bọn họ liền đạp xe theo Lâm Gia Mạt, chưa đi được mấy mét, đột nhiên nghe tiếng nổ lớn vang lên, âm thanh đó rất khó tả, không phải là cảm giác long trời lất như xảy ra động đất, cũng không phải là tiếng gào thét, mà là âm thanh hàng vạn người cùng phát ra tiếng reo hò vang dội. Mấy đứa đưa mắt nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì. Đúng lúc này Lâm Gia Mạt liền chạy ra khỏi cửa hàng tạp hóa nhỏ, hai tay khua khoắng điên cuồng, vừa nhảy vừa hét: “Thành công rồi! Bắc Kinh đăng cai Olympic thành công rồi!”.

Sau tích tắc ngẩn tò te ngắn ngủi, đám Trần Tầm liền buông ngay xe ra và chạy về cửa hàng tạp hóa đó, chiếc ti vi nhỏ mười mấy inch trên tủ đang quay cảnh cảm động đoàn đại biểu biểu Trung Quốc ôm nhau, ông chủ cửa hàng ra sức vỗ tay lên kính và hét lớn: “Đã thật đấy! Đã thật đấy!”.

Năm đứa nhảy nhót, hò hét trong cửa hàng chật hẹp, thực sự vô cùng phấn khởi.

Trần Tầm ôm Phương Hồi nói: “Bọn mình uống nhiều say hết cả rồi, sao lại quên mất hôm nay là ngày bỏ phiếu nhỉ? M.kiếp, đã quá! Bắc Kinh được tổ chức Olympic rồi!”.

“Mong từ Olympic Sydney lần trước nhưng không thành công, lần này Olympic 2008 ổn rồi!”. Phương Hồi cười nói.

“Chứ sao nữa! Nhưng tớ có linh cảm rằng lần này chắc chắn nước mình sẽ thành công! Đã quá!”. Triệu Diệp nói lớn.

“Giỏi nhỉ, cậu cũng linh cảm chuẩn được một lần! Lần này bọn mình phải ăn mừng mới được!”. Kiều Nhiên nói: “Gia Mạt, vừa nãy mọi thứ thế nào?”.

“Tớ cũng không biết, chỉ nghe thấy The city of Beijing rồi lao ra gọi các cậu!”. Lâm Gia Mạt nói với vẻ tiếc của.

“Tôi nói cho các cậu biết nhé, hai vòng bỏ phiếu chắc chắn phải là Bắc Kinh rồi! Đã thật đấy! Ông Samaranch còn tuyên bố rất chậm, làm tôi sốt hết cả ruột!”. Ông chủ cửa hàng nói tiếp: “Nhưng mà các cậu đừng chúc mừng ở cửa hàng tôi nữa, các cậu mà nhảy trong cái quầy to bằng bàn tay thế này thì sập mất. Nếu muốn ăn mừng các cậu cứ ra Thiên An Môn! Chắc chắn mọi người đang tụ tập rất đông ở đó!”.

“Đúng vậy! Đi thôi! Ra Thiên An Môn đi!”. Trần Tầm vỗ tay nói: “Ra đó tha hồ mà hét!”.

“Đi thôi đi thôi! Còn lằng nhằng gì nữa! Xe bọn mình còn đang vứt ngoài đường kia kia!”. Triệu Diệp khua cả bọn ra ngoài rồi ngoái đầu lại nói với ông chủ: “Cảm ơn chú nhé!”.

“Ok! Các cậu cũng hét hộ tôi mấy câu nhé!”. Ông chủ cửa hàng cười nói.

Ra khỏi quầy hàng, cả bọn lấy xe rồi phi như bay đến quảng trường Thiên An Môn, trên đường đi vừa cười nói, vừa la hét ầm ĩ, đến Thiên An Môn quả nhiên là đã khá đông người kéo đến, có người lái xe hơi lao trên đường Tràng An, cửa sau xe thò ra một lá cờ đỏ năm sao tươi rói, có người tụ tập dưới chân cột cờ hò reo, có gia đình ba người đi với nhau, giơ cao lá cờ nhỏ cùng người đi đường vẫy cờ, reo mừng.

Nhìn thấy cảnh tượng này, đám Trần Tầm cảm thấy máu nóng bốc thẳng lên đỉnh đầu, cậu ngoái đầu lại gọi Kiều Nhiên: “Hôm nay bọn mình đi xuyên qua đường Tràng An rồi về nhà cậu nhé! Từ đây đạp thẳng về đó!”.

“OK”. Kiều Nhiên nói: “Đi thôi!”.

“Bọn tôi không sao cả, ông còn phải chở một người, liệu đi được không?”. Triệu Diệp nhảy ngay lên xe nói.

“No vấn đề! Ai mà tụt ở sau thì cắt đuôi! Phương Hồi, lên xe!”. Trần Tầm kéo Phương Hồi lại nói.

“Cậu chở được không? Hay là thay phiên nhau chở tớ vậy”. Phương Hồi ngồi trên khung xe, ngẩng đầu lên nhìn cậu nói.

“Thôi đi! Cái gì thay phiên nhau còn được, cái này chắc chắn là không thể! Ngồi cẩn thận nhé!”. Trần Tầm cầm chắc ghi đông nói: “Các đồng chí! Hãy tiến theo hướng thắng lợi!”.

Mấy đứa cười nói xuất thành lầu Thiên An Môn, trên đường cùng hát “Tôi yêu Bắc Kinh Thiên An Môn, mặt trời mọc trên Thiên An Môn”, khiến người qua đường đều đổ dồn ánh mắt về phía bọn họ, cũng có người hò reo cổ vũ. Sau đó đi một lúc thì nóng, đám con trai liền cởi hết áo phông ra, cởi trần đạp xe. Ánh đèn trên đường Tràng An lấp lánh trên thân hình trẻ trung của họ, ngày hè đặc biệt đó của Bắc Kinh cũng vì thế mà được khắc thêm hơi thở rõ nét của tuổi thanh xuân.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.