Năm Tháng Vội Vã

Quyển 6 - Chương 11



Lúc cả bọn đạp xe về đến nhà Kiều Nhiên đã là hơn mười hai giờ đêm. Đám con trai dựng xe và ngồi phịch xuống đất, chân Phương Hồi tê cứng, Trần Tầm nửa dìu nửa bế mới đưa được cô xuống xe. Lâm Gia Mạt hai tay chống nạnh, chỉ vào bọn họ nói: “Không ai như các cậu! Đạp nhanh như vậy! Lại còn thi nữa! Tớ mệt chết đi được!”.

“Tại tên Trần Tầm sĩ hão cơ! Chở Phương Hồi lại còn lao như bay! Nếu ông đạp chậm một chút thì bọn tôi đã dừng lại hết rồi!”. Triệu Diệp thở hổn hển nói.

“Đừng nhiều lời nữa! Nếu các cậu không nói là thi thì tôi đâu có liều mạng như vậy!”. Trần Tầm đưa áo lên lau mặt nói.

“Thôi im hết đi! Tôi báo cho các cậu biết một tin buồn... Thang máy ở đây dừng làm việc rồi...”. Kiều Nhiên uể oải bước xuống nói.

“Hả!?”.

Mấy đứa liền đồng loạt phát ra tiếng kêu thảm thiết. Trần Tầm run rẩy nói: “Đại ca, đại ca không nhầm đó chứ! Nhà của đại ca nằm trên tầng 17! Phải leo bộ lên thật à?”.

“Nếu cậu muốn bay thì tôi cũng không có ý kiến gì!”. Kiều Nhiên lườm cậu ta

“M.kiếp kiếp kiếp kiếp kiếp!”. Triệu Diệp hét lớn.

“Thôi thôi, đừng la lối nữa, người nào không biết lại tưởng dưới sân có đàn sói kéo đến! Đi thôi, dìu nhau đỡ nhau, có tầng không có đèn, ai ngã tớ không chịu trách nhiệm đâu đấy!”. Kiều Nhiên gọi bọn họ nói.

Biết kêu ca nữa cũng chẳng để làm gì, cả bọn đành bấm bụng cầm tay nhau và leo từng bậc một.

Kiều Nhiên đi đầu tiên, cậu cầm tay Phương Hồi, Phương Hồi cầm tay Trần Tầm, Trần Tầm cầm tay Lâm Gia Mạt, Lâm Gia Mạt cầm tay Triệu Diệp. Mấy đứa cầm tay nhau tiến bước như bình thường vẫn chơi trò chơi, chúng tôi đều là bạn thân.

Lòng bàn tay của Kiều Nhiên lành lạnh, cậu nắm tay Phương Hồi ở mức vừa phải, không chặt cũng không lỏng, dường như phải tính toán rất kĩ cậu mới nắm tay cô với mức độ đó. Bước theo Kiều Nhiên, Phương Hồi cảm thấy rất vững chãi và an lòng, mặc dù đối với cậu, sự an lòng mà cô cảm nhận được có lẽ kèm thêm một chút ích kỉ.

Đêm khuya tĩnh mịch, những bậc cầu thang dài vô tận và tiếng bước chân đã tạo nên một tiết tấu đặc biệt, đột nhiên Triệu Diệp thở dài nói: “Haizz tớ thấy leo cầu thang như thế này rất tuyệt...”.

“Gia Mạt, có phải cậu cho Triệu Diệp hưởng lợi gì không?! Sao tự nhiên hắn lại phải thốt lên như vậy? Hay là hai đứa mình đổi chỗ cho nhau cái?”. Trần Tầm ngoái đầu lại hỏi.

“Ông này vớ vẩn thật!”. Triệu Diệp nhoài người ra quát Trần Tầm.

Mọi người không nhịn được bèn phì cười, Kiều Nhiên vội “suỵt” một tiếng, cả năm đứa đều lần lượt “suỵt” theo nhau, sau đó lại phì cười. Lâm Gia Mạt nắm chặt tay Triệu Diệp nói: “Thực ra tớ cũng cảm thấy đi như thế này rất vui...”.

“Kiều Nhiên, nhà văn mà cậu yêu thích nói thế nào nhỉ? Đoạnấy!”. Trần Tầm gọi với về phía trước.

“Trong đêm tối mịt mùng, đi mãi, đi mãi là thuở thiên hoang địa lão!”. Kiều Nhiên đọc nhỏ.

Cả bọn đều im lặng, hồi đó bọn họ không hiểu rằng thiên hoang địa lão có nghĩa là gì mà chỉ thấy cảm động và buồn trước câu nói đó, vì trước mặt họ, niềm vui của những cái nắm tay thật chân thực, còn tương lai sắp tới lại mù mịt biết bao.

“Sao tự nhiên lại chẳng nói gì vậy? Câu đó nghe mùi mẫn nhỉ! Tớ còn tưởng kiểu gì các cậu cũng tung ra được đôi câu cơ!”. Kiều Nhiên cười nói.

“Người khác đọc thì nghe chẳng ra gì, cậu đọc lại thấy hay”. Lâm Gia Mạt mím môi nói.

“Kiều Nhiên, cậu cho Gia Mạt ăn bả gì mà sao hôm nay toàn thấy tâng cậu lên tận mây xanh vậy! Tệ thật đấy, hai cậu không được làm điều gì giấu mọi người nhé”. Trần Tầm kéo mạnh tay Lâm Gia Mạt một cái nói.

“Tớ bảo này...”. Phương Hồi ngẩng đầu lên nói: “Bọn mình đã đếm số tầng chưa, chưa đi quá chứ?”.

“Chưa, yên tâm, tớ đếm mà”. Kiều Nhiên nắm chặt tay cô nói: “Còn ba tầng cuối cùng, xem ý chí của ai kiên định nhất!”.

Cuối cùng thì cả đám đã leo lên được tầng thứ 17, đến nơi không kìm nổi bèn reo lên, Kiều Nhiên móc chìa khóa ra mở cửa, Triệu Diệp là người đầu tiên chui vào, nằm phịch xuống ghế sofa nói: “Cha mẹ ơi, cuối cùng thì cũng đã đến nơi!”.

“Hê, không phải vừa nãy cậu còn nói đi trong bóng tối rất tuyệt mà?”. Phương Hồi ngồi xuống cạnh cậu trêu.

“Bóng tối đúng là rất tuyệt, nhưng ánh sáng cũng tuyệt vời chứ! Ở trong bóng tối thì tớ tận hưởng bóng tối, dưới ánh nắng thì tha hồ sưởi nắng thôi”. Triệu Diệp trở mình>“Nói thẳng ra là gió chiều nào xoay chiều ấy”. Trần Tầm bước tới, ngồi phịch xuống người Triệu Diệp, Triệu Diệp liền kêu lên oai oái.

“Nhỏ thôi nhỏ thôi! Tầng dưới có bà cụ bị bệnh tim đấy, đừng làm người ta sợ, lần trước Trần Tầm đến làm ầm ĩ hết cả, làm tớ bị cô tổ trưởng dân phố phê bình mãi, nếu tiền điện thoại mà không đắt, chắc chắn đã gọi thẳng sang Luân Đôn cho mẹ tớ rồi”. Kiều Nhiên xách hai chai Coca Cola lên nói.

“Thế bọn mình ngồi hết xuống đất nhé! Trải cái chiếu rồi ngồi nói chuyện!” Lâm Gia Mạt ôm gối tựa, ngồi xuống đất nói.

“Mỗi cậu là hào hứng nhất, xem cậu nói ra được những gì nào?”. Trần Tầm ngồi xuống cạnh cô nói.

“Nói linh tinh thôi! Các cậu ngồi xuống đi!”. Lâm Gia Mạt liền gọi: “Triệu Diệp, xuống đi!”.

“Ừ!”. Triệu Diệp cũng ngồi xuống nói: “Hôm nay đã quá, mấy ngày nay nhiều chuyện hay thật! Thật chẳng muốn sang ngày mai chút nào!”.

“Hơ hơ, vui cũng phải sang ngày mai, không vui cũng phải sang ngày mai”. Kiều Nhiên dựa vào chân ghế sofa nói: “Những năm học cấp ba dù vui đến đâu, không phải bọn mình cũng vẫn phải vào đại học đó sao? .

“À, đúng rồi, Kiều Nhiên đăng kí ngành kiến trúc đúng không? Cậu thi thế nào? Được bao nhiêu phần trăm?”. Phương Hồi hỏi.

Lâm Gia Mạt liền nhìn cô với ánh mắt buồn bã, Kiều Nhiên nói như không có chuyện gì xảy ra: “Khả năng đỗ không cao, nhưng tớ tin tưởng sau này sẽ thiết kế được những ngôi nhà đẹp tuyệt vời, giữa các thành phố lớn, nào là Paris, Luân Đôn, New York, dĩ nhiên còn có cả Bắc Kinh nữa, đều có tác phẩm của tớ!”

“To chuyện gớm nhỉ”. Triệu Diệp uống một ngụm Coca rồi nói: “Đến lúc đó nhớ để anh em hưởng chút hương hoa nhé, đi cắt băng khánh thành gì đó!”.>“Chắc chắn rồi! Dáng dấp như ông, không đi bê khay thì thật là tiếc!”. Kiều Nhiên cười nói: “Các cậu thì sao? Thi thế nào?”.

“Tớ và Phương Hồi chắc chắn là chuyên gia máy tính tong tương lai rồi!”. Trần Tầm khoác tay lên vai Phương Hồi nói: “Không phải bốc phét đâu, tớ nói cho các cậu biết nhé, không đầy mười năm, chắc chắn Bill Gate đứng thứ hai, hai đứa tớ đứng thứ nhất. Đến lúc đó bất luận các cậu ở xó xỉnh nào, hai đứa tớ chỉ cần gõ lạch cạch bàn phím là chắc chắn sẽ xác định được vị trí của các cậu. Ai kết hôn, ai đẻ con, ai cặp bồ, đều không giấu được bọn tớ! Gấu như vậy đó!”.

“Coi ước mơ còm của hắn ta kia! Chỉ thích ngó nghiêng chuyện đời tư của bọn mình, lại còn muốn để Bill Gate đứng thứ hai nữa? Đúng là nổ kinh người!”. Triệu Diệp nói với vẻ không thèm chấp: “Thực ra nhiệm vụ của các cậu rất đơn giản, sau này cố gắng làm đám cưới, đẻ con sớm, nhận đội này làm cậu, làm dì. Trần Tầm ông liếc cái gì! Bọn này đều là nhà ngoại của Phương Hồi, ai thèm nhận ông!”.

Lâm Gia Mạt liền vỗ Trần Tầm rồi cười lớn, vừa ôm bụng vừa nói: “Ôi buồn cười quá, nếu cậu làm bố thì thế nào nhỉ? Tớ không có mơ ước lớn lao như các cậu, nguyện vọng một của tớ chắc chắn là hết hi vọng rồi, tớ muốn làm kế toán, tính toán sổ sách gì đó, nếu các cậu cần gì về tính toán cứ đến tìm tớ!”.

“Chẳng có ước mơ gì cả! Không biết câu khẩu hiệu hiện nay à, truy quét mại dâm diệt kế toán, cậu lại sa lầy vào vũng bùn đó à!!”. Trần Tầm giả vờ nói với giọng rất chân thành.

“Đúng là đạo đức giả!”. Triệu Diệp trợn mắt nhìn Trần Tầm một cái nói.

“Ông thì đạo đức thật!”. Trần Tầm trợn mắt nhìn lại nói: “À, hỏi thật nhé, trường thể thao Bắc Kinh ông thi hi vọng không?”.

“Không nhiều lắm”. Triệu Diệp lắc đầu nói: “Mẹ tôi cũng không muốn tôi chơi bóng rổ mãi, dù gì thì thế giới cũng chỉ có một Jordan, dù thế nào thì tôi cũng không thể đạt được trình độ như người ta, miếng ăn này khó kiếm lắm. Tôi đoán chắc tôi sẽ đỗ trường G, nhưng chuyên ngành của tôi ác lắm! Nghiên cứu và chế tạo máy bay vũ trụ! Đ thôi, toàn việc trên trời ấy mà!”.

“Kiều Nhiên nhớ nhé! Sau này nếu thang máy nhà ông có hỏng thì chắc chắn Triệu Diệp sẽ giúp được!”. Trần Tầm nháy mắt với Kiều Nhiên và nói, Kiều Nhiên hiểu ý liền gật đầu, Triệu Diệp lại gầm lên một hồi.

Hôm đó bọn họ tán hươu tán vượt suốt cả đêm rồi dần dần lăn ra ngủ ở phòng khách, gian phòng không rộng bị mấy đứa nằm chen chúc, quay ngang quay dọc không ngại ngần gì. Nửa đêm Kiều Nhiên tỉnh giấc một lần, nhìn thấy Phương Hồi nằm co ro liền trở dậy lấy chăn cho cô, đang đắp thì cô liền mở mắt ra, hai người nhìn nhau dưới ánh trăng, Phương Hồi cúi đầu xuống nói cảm ơn, Kiều Nhiên cười và đáp không có gì.

Đợi sáng ra tỉnh giấc thì đã có hai người chui trong chiếc chăn đó, không biết Trần Tầm chui vào đó từ lúc nào, bị Triệu Diệp nói kháy hồi lâu, khiến Phương Hồi vô cùng ngại ngùng sau khi tỉnh giấc. Vệ sinh xong xuôi, Phương Hồi chuẩn bị ra về, Lâm Gia Mạt liền chào tạm biệt Kiều Nhiên với vẻ vô cùng lưu luyến, Kiều Nhiên vẫn rất tự nhiên, đưa bọn họ ra cửa thang máy, mỉm cười vẫy tay chào.

Và trong tích tắc thang máy đóng lại, những năm tháng thuở học trò của họ đã thực sự một đi không trở lại.

Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.